• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Có vụ việc nào làm chấn động tam quan của bạn không?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,387
Reaction score
0
Points
36
Có vụ việc nào làm chấn động tam quan của bạn không?


Chuyện kể về một vụ ly hôn hy hữu. Hai nhân vật chính là A và B, họ là một cặp đôi chồng già vợ trẻ.

Ông A đã 70 tuổi, là người đâm đơn kiện. Bà B thì chưa đầy 50. Họ có một cậu con trai tên C, hiện đang là sinh viên năm nhất đại học.
Nhìn qua là biết gia đình này thuộc hàng đại gia, tiền tiêu không thiếu.

Dù đã 70 cái xuân xanh, ông A vẫn cực kỳ thích ăn chơi nhảy múa. Cậy có khối tài sản tích lũy từ thời trẻ, ông suốt ngày lân la quán hát KTV rồi nhảy nhót hội hè. Mấy sàn nhảy quảng trường là ông không thèm tới đâu, vàng ông đeo đầy tay, mấy bà thím nhảy công viên cũng không đời nào lọt được vào mắt xanh của ông.

Bà B thì cũng chẳng lạ gì tính nết của chồng, vì năm xưa chính bà cũng từ đường đó mà leo lên vị trí chính thất. Những năm qua bà cũng mặc kệ, coi như mắt không thấy tim không đau, miễn là có tiền tiêu xả láng, ăn diện phơi phới là được.

Nhưng biến cố lại bắt đầu từ cậu con trai C.
Dịp Thanh minh vừa rồi, C về nhà không thấy bố đâu mới hỏi mẹ: "Bố đi đâu rồi ạ?"
Bà mẹ đáp: "Còn phải hỏi nữa à? Với cái tính nết đó của bố mày thì chắc chắn là lại đi tìm gái rồi!"
C mới bảo: "Thế mẹ không quản à? Bố cũng có tuổi rồi, lỡ lại xảy ra chuyện gì thì sao?"
Bà B dửng dưng: "Tôi quản nổi ông ấy chắc? Thích tìm ai thì tìm, giờ đầy rẫy tai biến với đột quỵ, ông ấy mà có đi chầu trời luôn trên người đàn bà thì tôi càng rảnh nợ. Những năm qua tôi chịu đựng thế là quá đủ rồi."

C cứ ngỡ đấy là lời giận dỗi lúc cãi vã của bố mẹ nên cũng thôi. Thực ra cậu ta chẳng lo lắng gì cho sức khỏe của ông bố 70 tuổi, mà chỉ sợ ông già lại nặn thêm cho mình một đứa em trai hay em gái để tranh giành gia sản thôi.

Thế là cậu ta gọi điện cho bố, định bụng triệu hồi ông về. Gọi suốt hai tiếng đồng hồ, ông bố mới chịu bắt máy. Nghe giọng điệu mệt mỏi bên kia đầu dây, cậu đoán chắc là ông vừa xong trận.

Ông bố thừa hiểu tính nết thằng con mình, bèn gắt gỏng:
"C ú t ngay! Lại xin tiền chứ gì? Ông mày còn sống nhăn răng nhé, muốn tiền thì tự cầm thẻ mà quẹt, đừng có làm phiền chuyện lớn của tao."

C lấy được tiền rồi thì định bụng rủ người yêu và mẹ đi chơi. Cậu ta gọi cho bạn gái, nhưng cô nàng lại bảo Thanh minh phải ở nhà tế tổ nên không tiện đi lại. C cũng chẳng nghĩ ngợi gì, nhà người ta có việc thì sao mình cản được.

Vậy là C đưa mẹ đi chơi vài ngày. Giữa chừng, cậu thấy bạn gái đăng một tấm ảnh check-in ở khách sạn, nói là đang đi cùng gia đình.
Đến ngày cuối kỳ nghỉ, ông bố về nhà. C mới hỏi bố đi đâu.

Kết quả phát hiện ra: Ông bố và cô bạn gái đi chơi cùng một thành phố! Đã vậy, soi kỹ ảnh của bố và ảnh bạn gái đăng thì bối cảnh có rất nhiều điểm tương đồng!

Ôi trời đất ơi!
Cậu con trai lập tức nổi trận lôi đình, ép bố khai ra người phụ nữ đó là ai.
Và đây là tin vui: Người đó không phải là bạn gái của C!
Nhưng tin buồn là: Đó lại là mẹ của cô bạn gái!

C thấy chuyện này quá loạn bèn nói: "Bọn con đang yêu nhau mặn nồng, cô ấy còn từng vì con mà p h á t h a i một lần. Giờ mẹ cô ấy lại sắp thành mẹ kế của con à? Thế này là thế nào?"

Ông bố thản nhiên đáp: "Thì đã sao? Tao với mẹ nó quen nhau gần 30 năm, quan hệ cũng mấy chục năm rồi, mày tuổi gì mà đòi lên tiếng?"

Vừa dứt lời, C còn chưa kịp phản ứng thì ông bố đã giật mình tỉnh ngộ: "Mày vừa bảo nó vì mày mà p h á t h a i à? Tao thường ngày đi chơi không bao giờ dùng bao. Không lẽ hai đứa mày là anh em ruột?"

Ông bố bắt đầu hoảng loạn: "Lúc tao vui vẻ với mẹ nó, bà ấy cũng từng lẩm bẩm: Có khi con bé đó lại là con ông đấy..."

Thế là ông bố cuống cuồng lôi cả hai đi xét nghiệm ADN!
Kết quả ra lò, cả C và ông bố đều ngã ngửa:
Cô bạn gái đúng thực là cốt nhục của ông A!
Nhưng... C lại KHÔNG PHẢI là con của ông A!

Sau giây phút đất trời sụp đổ, ông bố lao ngay về nhà hỏi tội bà B.
Bà B cực kỳ bình thản: "Thực ra tôi cũng không rõ lắm. Tôi chỉ nhớ có một đêm, tôi đang uống rượu giải sầu ở nhà thì chồng của người đàn bà kia vác d a o đến tìm vợ. Hai người lúc đó đang hú hí ở đâu tôi không biết, lão ta thấy tôi cũng xinh xẻo nên đè luôn ra giường. Nói thật thì, kỹ năng của lão còn mạnh hơn ông nhiều!"

Ông A nghe xong như sét đánh ngang tai, lập tức đệ đơn kiện bà B ra tòa, yêu cầu ly hôn và bắt bà B phải ra đi tay trắng!
Thẩm phán tuyên án: Ly hôn!

Khổ thân nhất là cậu C, đúng là tự đào hố chôn mình rồi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,387
Reaction score
0
Points
36
Kể về vụ drama chấn động nhất mà bạn từng chứng kiến xem nào?

Cháu trai bên ngoại của vợ tôi trước giờ toàn làm ăn kinh doanh ở thành phố, rồi cưới luôn con gái của một đối tác bản địa ở đó. Hai vợ chồng cũng từng có con với nhau nhưng đứa bé lại không sống được. Cậu cháu này trong chuyện nam nữ thì có phần hơi hỗn loạn, lăng nhăng bên ngoài với mấy cô tiểu tam liền, lại còn có cả con riêng nữa.

Vốn dĩ cậu ta thuộc kiểu người luôn ở xa tầm tay gia đình, nhà vợ lại đang trông cậy vào cậu ta để mở rộng thị trường, nên yêu cầu về mặt đạo đức đối với cậu ta cũng được nới lỏng một chút. Chuyện cậu ta có bồ nhí có con riêng thì gia đình bên vợ trước giờ vẫn luôn mắt nhắm mắt mở cho qua.

Thế nhưng chẳng biết Tết nhất cậu cháu này chạm phải dây thần kinh nào, mà lại sống c h ế t đòi dắt đứa con riêng về quê để nhận tổ quy tông. Cậu ta làm ra cái trò này thì ông bố vợ đương nhiên là không hài lòng rồi, nhưng ông ấy cũng chẳng thèm nói gì. Còn gia đình bên vợ thì cảm thấy chuyện con riêng này quá ảnh hưởng đến nề nếp gia đình nên nhất quyết không đồng ý. Đồng thời, họ muốn đưa cậu ta trở về để tiện bề trông chừng, cũng là để cắt đứt liên lạc một cách triệt để về mặt vật lý với đám tiểu tam kia.

Cậu cháu đã sớm bắt bài được suy nghĩ của gia đình. Để tự cứu lấy mình, cậu ta dứt khoát liên lạc với ông cậu họ đang ở nước ngoài để tìm một con đường sống khác. Tuy đời sống riêng tư của cậu ta không đứng đắn, nhưng riêng khoản làm ăn buôn bán, luồn lách tìm kẽ hở thì lại là một tay lão luyện. Lại thêm việc từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ông cậu họ nên ông ấy quá biết tính biết nết. Ông cậu gật đầu cái rụp, thế là thả cậu ta sang tận Châu Phi để khai phá thị trường.

Ai mà ngờ được, cậu ta mới sang Châu Phi chưa đầy ba tháng thì đã làm rể của nhà ông trùm đứng đầu một thế lực vũ trang địa phương luôn rồi! Phen này thì đúng là vừa có người vừa có s ú n g, trang trại thì đã mở, mỏ khoáng thì đã đào, mà bụng vợ mới thì cũng đã mang bầu.

Cậu cháu này cũng thuộc dạng gan lỳ bướng bỉnh. dám liều mạng đối diện với họng s ú n g để thú nhận với cô vợ người Châu Phi đang mang bầu rằng: Ở Trung Quốc mình đã có gia đình rồi và ngoài gia đình ra thì còn có cả con riêng nữa.

Kết quả là cái quốc gia cậu ta đang ở lại áp dụng chế độ đa thê. Cô vợ Châu Phi nghe xong hoàn toàn thấu hiểu và thông cảm, thậm chí còn bày tỏ nguyện vọng muốn sang Trung Quốc một chuyến để thăm thú xem sao.

Giờ thì hay rồi, chúng tôi chuẩn bị được chứng kiến cảnh cậu ta dắt theo cô vợ Châu Phi cùng đứa con lai da đen về quê ăn Tết. Hiện tại, vợ tôi với ông anh họ của cô ấy đang lập luôn một cái sòng cá cược xem liệu cô vợ cả ở Trung Quốc của cậu ta có chịu ly hôn hay không nữa đây này.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,387
Reaction score
0
Points
36
Có việc nào làm chấn động tam quan của bạn không?

1.
Có, chuyện xảy ra với tôi luôn.
Vợ cũ ngoại tình với đồng nghiệp, hai người này yêu đến mức sống chết có nhau. Cô ấy thú nhận chuyện ngoại tình, rồi vì muốn ở bên người kia nên để lại toàn bộ nhà cửa và tiền tiết kiệm cho tôi, con cũng giao tôi nuôi. Cô ấy không phải chu cấp tiền nuôi con, còn tôi cũng chẳng níu kéo.

Sau đó cô ấy sống chung với người đồng nghiệp hơn hai năm. Không biết giữa họ xảy ra chuyện gì mà cuối cùng chia tay. Rồi cô ấy quay về tìm tôi, muốn tái hôn. Tôi không đồng ý.

Thế là bắt đầu quậy đủ trò. Thấy tôi vẫn không chịu, cô ấy kiện tôi ra tòa, đòi quyền nuôi con, đòi chia căn nhà với lý do "để có điều kiện chăm sóc con tốt hơn". Cuối cùng, tòa bác bỏ toàn bộ yêu cầu của cô ấy.

Biết không thể thắng bằng pháp luật, cô ấy chuyển sang đánh vào tình cảm. Liên tục lấy lòng con, nói muốn cho con một gia đình trọn vẹn. Đó mới là điều khiến tôi đau đầu nhất.

Con còn nhỏ, có nhiều chuyện chưa thể nói cho nó hiểu. Mà tôi cũng không thể cấm mẹ gặp con. Thật sự phiền đến phát điên.

Nhiều người hỏi sao tôi không cấm cô ấy gặp con? Tôi từng cản rồi, thậm chí còn xảy ra xô xát, cô ấy báo công an. Quyền nuôi con thuộc về tôi, nhưng pháp luật không cho phép tôi ngăn cản mẹ thăm con. Cô ấy còn đến tận trường mầm non đón con. Chẳng lẽ tôi cãi nhau ầm ĩ với cô ấy ngay trước mặt đứa trẻ?

Bố mẹ tôi cũng từng cự cãi, làm ầm lên. Nhưng cô ấy chỉ nói: "Tôi đến thăm con." Thế thì biết làm gì được nữa?
Nếu cô ấy là người biết điều thì đã chẳng có tất cả những chuyện này. Dù có cãi, có làm lớn đến đâu, cô ấy vẫn làm theo ý mình.

Con tôi từng hỏi: "Sao mẹ không sống cùng mình nữa?"
Tôi chỉ nói: "Mẹ thấy sống với mình vất vả quá nên muốn ra ngoài tìm cuộc sống tốt hơn."
Chẳng lẽ tôi lại nói với con: "Mẹ con ngoại tình rồi bỏ hai bố con."
Làm vậy chỉ khiến con mang thêm tổn thương tâm lý. Tôi nghĩ đợi con lớn thêm rồi tôi sẽ nói rõ mọi chuyện. Làm cha mẹ, nhất là khi liên quan đến con cái, tôi luôn rất cẩn trọng.

Tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tái hôn với cô ấy. Tôi đã chặn mxh, số điện thoại từ lâu. Nếu không vì chuyện cô ấy đến thăm con thì tôi cũng chẳng muốn dính dáng gì nữa. Mỗi lần cô ấy muốn gặp con đều phải báo trước. Tránh được thì tôi tránh.

Người ngoài cuộc sẽ không hiểu được những rối ren này. Bây giờ tôi chỉ mong thời gian trôi nhanh, đợi con lớn hơn một chút, tôi sẽ nói hết sự thật với con. Đến lúc đó, có lẽ mọi chuyện sẽ nhẹ nhõm hơn.

Tôi chưa từng nghĩ cho cô ấy. Điều duy nhất tôi quan tâm là con mình.

2.
Hai vợ chồng đưa mẹ già đến nhổ răng. Bác sĩ khám xong thì nói răng của cụ còn rất tốt.
Làm nha sĩ bao nhiêu năm, hiếm lắm mới gặp một người gần 80 tuổi mà vẫn chưa rụng chiếc răng nào.
Không cần nhổ. Nghe vậy, cô vợ trẻ nói bác sĩ nhổ răng hàm phía sau của cụ. Bác sĩ ngạc nhiên hỏi: "Răng đang tốt, sao phải nhổ?"
Cô đáp: "Theo phong tục, người già mà răng còn tốt thì con cháu sẽ nghèo."
Bác sĩ khuyên: "Nếu nhổ một chiếc răng hàm thì những chiếc còn lại cũng sẽ lung lay theo."

Nhưng người phụ nữ chẳng hề bận tâm. Anh chồng đứng bên cạnh coi như không nghe không thấy. Còn cụ bà chỉ lặng lẽ đỏ hoe mắt.

Bác sĩ tiếp tục khuyên. Cô vợ mất kiên nhẫn: "Rốt cuộc bác sĩ có nhổ không? Không nhổ thì tôi đi chỗ khác."
Bác sĩ im lặng một lúc rồi nói: "Răng hàm không thể nhổ quá nhiều một lần. Phải nhổ từng chiếc, đợi lành rồi mới nhổ tiếp. Các người sẽ phải quay lại nhiều lần."
Cô vợ lập tức đáp: "Chúng tôi không có thời gian."
Bác sĩ nói: "Nếu muốn làm xong một lần thì nhổ răng cửa đi."
Người phụ nữ đồng ý.

Vậy là bác sĩ nhổ hai chiếc răng cửa. Cụ bà ngậm miếng bông cầm máu, nước mắt lưng tròng, lặng lẽ đi theo hai vợ chồng ra về.
Nghe kể đến đây, tôi hỏi bố: "Vì sao bố lại đồng ý nhổ? Cụ đáng thương quá."

Bố đáp: "Nếu bố không nhổ thì họ cũng sẽ tìm chỗ khác. Nếu họ nghe theo nhổ răng hàm thì sau này cụ sẽ không nhai được thức ăn, lâu dần dạ dày và sức khỏe đều sẽ suy yếu. Bố chỉ nhổ hai chiếc răng cửa. Ăn uống gần như không bị ảnh hưởng, chỉ là nói chuyện sẽ hơi hở gió. Nhưng ai nhìn thấy cụ mất hai chiếc răng cửa cũng sẽ biết ngay con cái cụ bất hiếu. Loại người vừa bất hiếu vừa mê tín như thế... nghèo cũng có cái lý của nó."
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,387
Reaction score
0
Points
36

Có vụ việc nào làm chấn động tam quan của bạn không?​


Tôi có một ông chú họ, lớn hơn tôi mười hai tuổi. Trước đây chú làm thợ điện trong một nhà máy.
Năm 2000, có một đêm chú tan ca đêm, trên đường về thì bị một chiếc xe ben đâm phải. Một chân của chú coi như hỏng hẳn. Tài xế xe ben bồi thường hơn một tỷ.

Chú cầm số tiền đó mua một căn nhà trong huyện, mở một cửa hàng tạp hóa, rồi cưới một cô gái ở thị trấn bên cạnh. Cô này khá xinh, khi ấy vừa đủ tuổi đăng ký kết hôn.
Năm thứ hai sau khi cưới, hai người sinh được một đứa con trai.
Đến năm thứ ba, cô ta bỏ theo một người đàn ông ngoại tỉnh.
Thực ra sau vụ tai nạn, phổi của chú tôi cũng bị thương, bệnh cứ dai dẳng mãi không dứt. Lần ấy tức quá, chú ho ra máu rồi mất.

Cha chú tôi mất sớm. Trong nhà chỉ còn một người mẹ già, và một người chị gái đã lấy chồng ở rất xa.
Năm thứ hai sau khi chú tôi mất, người đàn bà kia dẫn người nhà bên ngoại đến tìm bà cụ. Một là đòi nhà, hai là đòi hộ khẩu. Bọn họ ép đến mức bà cụ phải cầm dao liều mạng với họ.

Sau đó, bên dòng họ chúng tôi, đàn ông trong nhà gần như kéo hết ra mặt, ép bọn họ phải từ bỏ căn nhà.
Từ đầu đến cuối, bọn họ chưa từng nhắc một câu nào đến đứa trẻ.
Lạnh máu đến mức ấy đấy.
Đứa bé là do bà nội nó nuôi lớn.

Ban đầu, em trai của bà cụ còn giúp trông coi cửa hàng tạp hóa, cuộc sống xem như cũng tạm ổn.
Đến khoảng những năm 2010, mua sắm online bắt đầu phát triển, siêu thị mini cũng mọc lên ngày càng nhiều. Cửa hàng tạp hóa càng lúc càng khó làm ăn, cuối cùng không chống nổi nữa.
Bà cụ bèn đến đơn vị của chị tôi làm lao công, mỗi tháng nhận hơn bốn triệu tiền lương, miễn cưỡng duy trì chi tiêu sinh hoạt. Họ hàng thân thích cũng ít nhiều giúp đỡ thêm.

Năm 2018, bà cụ bị suy tim, tình trạng không ổn lắm. Con gái bà điều kiện gia đình cũng không khá giả, tiền thuốc men cuối cùng là tôi và mấy anh em họ góp lại.

Trước khi mất, bà cụ tìm mấy anh em chúng tôi, cầu xin chúng tôi chăm sóc thằng em họ. Bà còn nhờ tôi bán căn nhà, lấy tiền cho nó học đại học. Khi đó thằng bé hình như đang học lớp 10 hay lớp 11.

Tôi không giúp bà bán nhà.
Cha tôi lúc ấy nói với tôi, nếu thằng bé không muốn sang bên nhà cô nó, vậy cứ để nhà mình chăm sóc.
Thằng em họ tôi vốn học hành cũng khá. Chắc do bị cú sốc bà nội qua đời ảnh hưởng, nó không đỗ đại học chính quy, mà học một trường cao đẳng trong thành phố, ngành tự động hóa. Học phí thì trường gần như miễn giảm hết.

Để tiết kiệm tiền, nó còn xin học ngoại trú. Tan học là đến tiệm thuốc nam của cha tôi phụ việc, ăn ở luôn trong tiệm. Thỉnh thoảng nó mới quay về căn nhà kia dọn dẹp một chút.
Tôi cho nó tiền sinh hoạt, nó không nhận.
Trả lương cho nó, nó cũng không nhận.
Thật sự cần tiêu tiền thì nó mới tìm cha tôi lấy một ít.

Trước Tết năm ngoái, tôi từ nơi khác về nhà làm việc.
Mẹ tôi gọi điện cho tôi, nói mẹ ruột của thằng em họ đã quay lại. Bà ta cứ lì ở trong tiệm, đuổi không đi, sống chết đòi gặp con trai.
Khi tôi đến tiệm, bà ta vẫn đang khóc ở trước cửa, bị mẹ tôi mắng xối xả.
Vừa thấy tôi, bà ta liền kéo lấy tôi không chịu buông, sống chết gào lên rằng muốn gặp con.

Thằng em họ tan học về, nhìn thấy bà ta cũng chẳng nói gì. Tôi còn sợ nó sẽ mất kiểm soát cảm xúc.
Bà ta nói muốn đưa nó đi ăn, nó cũng đi.
Tối hôm đó nó tự về một mình.
Nghe nói bà ta mua cho nó rất nhiều đồ, nhưng nó ném hết.

Theo lời thằng em họ kể lại, bà ta nói năm xưa khi gả cho chú tôi, bà ta từng là một cô gái trong sáng, ấm áp biết bao. Còn chú tôi và bà nội nó thì chẳng ra gì, giày vò bà ta cả thể xác lẫn tinh thần, khiến bà ta sống không bằng chết.
Cuối cùng, bà ta bất đắc dĩ mới phải cắn răng bỏ lại con ruột, một mình cao chạy xa bay.

Rồi bà ta bắt đầu kể cuộc đời mình như đang đọc diễn văn truyền cảm hứng.
"Năm 2004, lại là một mùa xuân.
Có một người phụ nữ đứng bên bờ biển, tự tay vẽ ra “vòng tròn đổi đời” của mình. Bà ta chỉ trời thề rằng, một ngày nào đó nhất định sẽ làm nên chuyện lớn, sẽ đạp nát địa ngục để quay về cứu con trai.
Bà ta từng vác bình gas, từng đập tường, từng bán đủ thứ thuốc thần thuốc thánh, từng lăn lộn trong những nghề không tiện kể. Nhưng dù ở trong bóng tối, đôi mắt bà ta vẫn còn ánh sáng.
Không, đó không phải nước mắt.
Đó là niềm hy vọng gửi về đứa con nơi phương xa…

Đến năm 2023, lại cũng là một mùa xuân.
Người phụ nữ ấy một lần nữa đứng bên bờ biển, viết tiếp thiên anh hùng ca của chính mình. Giờ đây bà ta tự nhận mình đã có thể hô mưa gọi gió, tuy dưới chân còn bị hôi chân, nhưng vẫn quyết quay về xông vào “địa ngục”, đưa con trai chạy tới ngày mai tươi sáng."

Tôi hỏi thằng em họ có tin lời bà ta không.
Nó không trả lời tôi, chỉ nói muốn làm rõ rốt cuộc bà ta muốn gì.

Sau đó, gần như ngày nào người đàn bà kia cũng đến tiệm tìm nó. Thân thiết vô cùng, như thể muốn hàn gắn tình mẹ con. Với cha mẹ tôi cũng cứ một tiếng anh, hai tiếng chị dâu.
Thằng em họ không tỏ thái độ gì, tôi cũng không tiện nói nhiều.
Dù sao cha mẹ tôi cũng chẳng cho bà ta sắc mặt tốt. Bà ta tặng gì cũng bị mẹ tôi ném đi.

Ăn Tết xong, tôi phải quay lại thành phố chuẩn bị dự án. Trước khi đi, tôi đặc biệt dặn thằng em họ:
“Một người hai mươi năm không quay về nhìn em lấy một lần, bây giờ có nói gì thì cũng đừng tin.”

Quả nhiên, mấy ngày sau, thằng em họ nói với tôi, người đàn bà kia muốn chuyển vào nhà nó sống cùng, nhưng bị nó từ chối.
Lại qua mấy ngày, nó nói bà ta muốn nó bán nhà, rồi theo bà ta đến thành phố sinh sống. Bà ta nói mình ở thành phố có nhà, có xe, có công ty.
Bà ta còn rất khôn khéo, bảo căn nhà kia cũ rồi, chẳng đáng bao nhiêu tiền nữa. Nhân lúc bây giờ còn bán được chút giá thì phải nhanh chóng ra tay.

Thằng em họ hỏi tôi căn nhà đó rốt cuộc đáng giá bao nhiêu.
Tôi ước chừng cao lắm cũng chỉ khoảng 1 tỷ rưỡi. Nhưng tôi cảnh cáo nó tuyệt đối đừng bán, còn bảo nó đừng qua lại với người đàn bà kia nữa.

Không ngờ sau đó, thằng em họ làm một chuyện khiến tôi cũng phải ngớ người.
Trước tiên, nó đồng ý với bà ta, nói có thể bán nhà, nhưng phải đợi nó tốt nghiệp rồi mới theo bà ta đi.
Sau đó, nó nói với bà ta rằng mình sắp phải đóng học phí, cần 50 triệu, bảo bà ta cho mượn.
Bà ta dây dưa mấy ngày, vậy mà thật sự kiếm được 50 triệu đưa cho nó.

Một thời gian sau, bà ta lại nói không muốn sống ở nhà cha mẹ nữa, muốn chuyển đến ở cùng thằng em họ.
Thằng em tôi đúng là cao tay.
Nó nói với bà ta rằng bà nội nó thường xuyên về tìm nó trò chuyện. Nếu bà ta ở đó, sẽ làm phiền bà nội.
Nó còn gửi cho bà ta một đoạn ghi âm bà nội hát trước khi nhập viện, nói là tối qua mới thu được.
Người đàn bà kia nghe xong, không dám nhắc chuyện chuyển vào ở nữa.

Sau đó, bà ta lại hẹn thằng em họ đi ăn.
Thằng bé hỏi bà ta sao còn chưa lên thành phố.
Bà ta khoác lác, nói mình có cả một đám cấp dưới làm việc thay, chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là giải quyết xong mọi chuyện.
Thằng em tôi lập tức thuận nước đẩy thuyền.
Nó nói trước đây học phí và sinh hoạt phí của nó đều do cha tôi chi trả, nó nợ nhà chúng tôi quá nhiều. Lại nói tôi bây giờ kinh doanh thất bại, nợ một đống tiền, bảo bà ta trả trước cho tôi 300 triệu. Đợi bán nhà xong, nó sẽ trả lại bà ta.
Người đàn bà kia nói không có nhiều tiền mặt như vậy.

Thằng em tôi linh hoạt lắm, hỏi lại:
“Không phải mẹ mở công ty sao? Mở công ty mà đến 300 triệu tiền mặt cũng không có?”
Bà ta lại viện cớ dòng tiền đang căng, trong một chốc không lấy ra được.
Thằng em tôi đúng là đỉnh cao, há miệng nói luôn:
“Mẹ có thể quẹt thẻ tín dụng, vay online, mấy kiểu như vậy mà.”
Người đàn bà kia cũng không ngu, nói người một nhà không cần làm tới mức đó, đợi mấy ngày nữa xoay vòng vốn xong sẽ trả tiền cho tôi.

Thằng em tôi thật sự không tầm thường.
Nó đã luyện đến cảnh giới tối cao của “mười tám chiêu tra nữ”: giả vờ làm cao, treo giá bán thân.
Đầu tiên là xị mặt bỏ đi.
Sau đó liên tục tránh mặt bà ta, điện thoại cũng không nghe.
Bà ta đến trường cũng không tìm được người.
Một tuần sau, người đàn bà kia chịu mềm, chuyển cho nó 50 triệu.

Thằng em tôi nhận tiền xong vẫn không để ý đến bà ta.
Bà ta lại sốt ruột.
Thằng bé mới trả lời một tin nhắn:
“Bác cả có ơn nặng như núi với con. Con không thể vong ân phụ nghĩa. Nếu mẹ không giúp con thì thôi vậy.”
Người đàn bà kia cũng thật sự không ngốc. Bà ta nhắn lại, bảo thằng em họ cân nhắc chuyện bán nhà trước, lấy tiền trả nợ cho tôi.
Thằng em tôi đúng là thiên tài.
Nó nói:
“Nếu bác cả biết con bán nhà để trả nợ, bác ấy sẽ đánh chết con. Mẹ giúp con trả trước đi, đợi cuối năm con đi thực tập, con sẽ bán nhà rồi theo mẹ đi.”

Người đàn bà kia viện đủ loại lý do.
Thằng em tôi thì chủ đánh một chiêu dầu muối không ăn, tới lui chỉ một câu:
“Mẹ không muốn giúp con thì thôi, sau này đừng tìm con nữa.”
Bà ta dây dưa thêm nhiều ngày, cuối cùng lại kiếm được thêm 50 triệu đưa cho nó.

Lần này chắc thằng em tôi “cảm động” thật.
Nó chủ động hẹn bà ta đi ăn, đi dạo phố, hỏi han ân cần. Người đàn bà kia được nó dỗ đến mức lòng nở hoa.
Bà ta còn đưa nó đi gặp ông bà ngoại gần trong gang tấc mà bao năm chưa từng gặp mặt.

Sau một phen tiếp xúc thân tình, thằng em họ cơ bản cũng hiểu được vì sao bà ta tìm ra nó.
Hóa ra em trai của người đàn bà kia mở một quán mì gần tiệm thuốc của cha tôi. Không biết hắn nghe được thân thế của thằng em họ từ đâu, rồi về nói lại với chị mình.
Người đàn bà kia biết chuyện, bèn chạy tới diễn một màn nhận thân.
Nhưng thực tế, nhà thằng em họ hai mươi năm qua chẳng hề đổi chỗ. Người xung quanh đều biết nó ở đâu.

Nếu bà ta thật sự muốn nhận lại con, có cần phải vòng vèo đến vậy không?
Thằng em tôi ngược lại chẳng để ý mấy chuyện vụn vặt đó.
Nó chủ yếu là tâm lớn, còn thiết lập quan hệ khá tốt với người mợ ruột kia.
Sau một hồi hỏi dò khéo léo, nó biết được từ miệng người mợ rằng mẹ nó ở thành phố căn bản chẳng có nhà, chẳng có công ty gì cả.
Nghe nói bà ta làm massage cho người ta ở một tiệm thẩm mỹ, trước đây còn từng làm mấy trò bán hàng đa cấp online vớ vẩn. Sớm hơn nữa còn vài lần vay tiền nhà ngoại.

Thằng em tôi đúng là đại tài.
Nó không hề biến sắc, vẫn tiếp tục qua lại với mẹ ruột như thường.
Sau đó, nó còn đưa chìa khóa nhà cho bà ta, chủ động mời bà ta đến nhà ở.
Người đàn bà kia vui lắm, xách một cái túi là dọn vào.
Thằng em họ cũng chẳng quản bà ta, vẫn như cũ đi học, rồi về tiệm.

Đến tháng năm, cảnh sát đến tận cửa bắt người đàn bà kia.
Là thằng em họ báo cảnh sát, nói bà ta trộm đồ vàng bà nội để lại cho nó.
Người đàn bà kia sống chết không nhận.
Bà ta không ngờ rằng, thằng em họ đã lắp sẵn hai cái camera trong nhà từ lâu, quay thẳng vào cái tủ để đồ vàng.

Thằng em tôi đúng là thiên tài.
Mẹ nó, ngay từ đầu nó đã thiết kế cả rồi.
Đầu tiên là lừa người đàn bà kia đưa tiền cho nó.
Sau đó nó dùng chính số tiền của bà ta đi mua vàng.
Rồi giả vờ đơn thuần, thân thiết với bà ta, khiến bà ta buông lỏng phòng bị.
Tiếp đó, nó lắp camera trong nhà.

Nó còn sợ đồ vàng quá ít, người đàn bà kia không nổi lòng tham, bèn lấy nửa cân đồng thau, mang đến xưởng linh kiện của anh họ tôi gia công thành hình thỏi vàng, trộn chung với trang sức vàng.
Nó còn dùng một mảnh vải cũ bọc lại, đặt chung với giấy chứng nhận nhà đất.
Điên hơn nữa là, nó còn tính luôn cả mức án.
Số tiền liên quan trong vụ án vượt quá 200 triệu, có thể bị phạt tù từ ba đến mười năm.

Khi nó lừa tiền bà ta, ban đầu nó muốn gom 300 triệu.
Nhưng nó phát hiện bà ta thật sự không lấy ra được nhiều như vậy. 150 triệu cũng được, nhưng để chắc ăn, nó lại tìm tôi xin thêm 20 triệu. Cộng thêm tiền lì xì bình thường họ hàng cho nó, nó cố gom đủ 200 triệu để mua vàng.
Nó còn sợ người đàn bà kia rụt rè không dám ra tay, nên để bà ta sống một mình trong căn nhà ấy, cho bà ta đầy đủ tự do, đầy đủ cơ hội.
Người đàn bà kia bị kết án bốn năm.

Tôi đoán đến tận bây giờ, bà ta vẫn chưa hiểu rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.
Nhà ngoại bên bà ta đến tìm chúng tôi rất nhiều lần, muốn thằng em họ viết thư xin giảm nhẹ, thông cảm cho bà ta.
Thằng em họ chỉ nói một câu:
“Bà ta hại chết cha tôi, hại chết bà nội tôi. Bây giờ còn muốn quay lại hại tôi. Tôi chưa đầ\\u độ\\c bà ta đã là may rồi.”
Mẹ nó.

Tôi làm biên đạo phim ảnh hơn mười năm cũng không viết nổi câu chuyện nào vô lý đến mức này.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,387
Reaction score
0
Points
36
Có chuyện nào làm chấn động tam quan của bạn không?

1.
Tôi phát hiện mấy bác gái lớn tuổi đến tiệm thử quần áo toàn không chịu vào phòng thử đồ, mà cứ lột đồ ra thay ngay giữa cửa hàng luôn. Nhiều khi tôi nhắc nhở là tiệm có camera giám sát đấy, bác vào phòng thử đồ thay đi! Không ngờ bác gái thản nhiên đáp lại "Không sao đâu, già rồi ai đâu mà nhìn.”

Hôm qua cũng có một bác gái đứng thay đồ ngay giữa tiệm, bảo vào phòng thử đồ bác cũng không đi. Ai dè đúng lúc này anh chủ tiệm vừa khéo đẩy cửa từ ngoài bước vào, chắc ảnh thấy có khách nên vội vàng lùi ra ngoài luôn! Lúc đó tôi còn thấy ngượng giùm bác gái, thế mà bác ấy cứ trơ ra như không có chuyện gì. Mãi đến khi bác gái thanh toán tiền rồi đi khỏi, anh chủ mới dám đi vào tiệm.

Bạn thấy chuyện này có bình thường không?

2.
Trước đây tôi có bàn với vợ, bảo là cho con trai làm việc nhà, làm xong thì thưởng cho nó 2 nghìn. Vợ tôi phản đối, bảo làm thế sẽ khiến con bị sặc mùi tiền.

Sau đó, mỗi ngày con trai làm xong việc nhà, vợ tôi lại photoshop cho nó một tấm ảnh, lúc thì sửa thành Người Nhện, lúc thì sửa thành Siêu Nhân này nọ. Thằng bé thích mê, sau đó còn lấy cả ảnh của bạn cùng lớp về nhờ mẹ sửa hộ. Vợ tôi cũng vui vẻ làm theo.

Hôm nay tôi vô tình nghe thấy con trai nói chuyện điện thoại với bạn "Muốn biến thành Iron Man à? Được chứ, mẹ tớ bảo 30k một tấm nha."

3.
Hồi trước tôi có đứa bạn, lúc đánh bài cứ thích cắm mặt vào chơi điện thoại, chẳng tập trung đánh bài gì cả.

Sau này tôi mới phát hiện ra là nó đang nhắn tin, gọi video với mẹ nó, xong còn vừa nhìn tôi vừa chỉ trỏ nói năng gì đó.

Về sau tôi hỏi thì nó bảo là mẹ nó cứ suốt ngày giục đi xem mắt cưới chồng, nó bảo mình có người yêu rồi nhưng mẹ không tin. Thế là cứ thỉnh thoảng nó lại gọi video call cho mẹ để quay lén tôi làm bằng chứng.

4.
Trước đây có một cô đồng nghiệp, lúc nào tôi cũng ngửi thấy trên người cô ấy có một mùi bạc hà thoang thoảng, cảm giác siêu thơm siêu thích luôn á. Vì thế nên tôi mê cô ấy lắm, cứ muốn dính lấy người ta suốt.

Sau này mới biết cái mùi đó hoá ra lại là... mùi dung dịch vệ sinh phụ nữ.

5.
Một bác sĩ nam khoa phổ cập kiến thức trên mạng rằng: Chuyện ấy đối với đàn ông cũng quan trọng giống như ăn cơm, uống nước, hít thở vậy. Nhưng tôi chỉ mới nghe nói không ăn cơm thì ch3t đói, không uống nước thì ch3t khát, không hít thở thì ch3t ngạt, chứ chưa bao giờ nghe nói không làm chuyện ấy mà ch3t cả.

Trái lại lịch sử còn ghi nhận, tuổi thọ của thái giám ngày xưa thường dài hơn đàn ông bình thường. Hơn nữa, mấy chú mèo đực sau khi triệt sản xong cũng khỏe mạnh và sống thọ hơn mèo chưa triệt sản.


6.
Hồi nhỏ tôi cùng mấy đứa bạn thân đi du lịch, mẹ của một đứa trong nhóm đi cùng với tư cách là người lớn duy nhất để chăm sóc cả bọn. Cô ấy có thuê một anh "hướng dẫn viên".

Mấy đứa trẻ con tụi tôi được chia ở hai phòng, tối đến phấn khích quá không ngủ được nên sáng hôm sau đều dậy muộn.

Nhưng có một hôm tôi bị đau bụng nên dậy khá sớm. Giải quyết nỗi buồn xong, tôi một mình đi xuống nhà hàng buffet của khách sạn thì bắt gặp mẹ của đứa bạn đang đút đồ ăn cho anh "hướng dẫn viên" kia.
Cô ấy nhìn thấy tôi liền đon đả gọi tôi lại gần, rồi cũng đút cho tôi ăn một miếng.

Lúc đó tôi thật sự cứ nghĩ là cô ấy có sở thích thích đút đồ ăn cho người khác thôi, mãi đến nhiều năm sau lớn lên nghĩ lại mới giật mình kiểu "Vãi chưởng thật chứ..."
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,387
Reaction score
0
Points
36
Có vụ việc nào làm chấn động tam quan của bạn không?

Tôi cũng không biết chuyện này đến mức chấn động tam quan không nữa.

Hồi tôi với người yêu cũ còn bên nhau, cô ấy có một cô bạn thân (cô bạn này eo thon đùi mật nhưng không hề béo, mắt lượng chừng phải cup E, nhan sắc thuộc hàng trên trung bình). Cô này theo đuổi một ông em bên thể thao da bánh mật.

Nhưng thất bại.

Cả đám ai cũng mắt chữ O mồm chữ A.
Vì cái tag của bà chị này là "đã qua trăm trận", dày dặn kinh nghiệm, nắm thóp một thằng con trai chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Ai cũng nghĩ thế đúng không?
Nhưng không.

Ông em kia cứng cựa như cái trụ bảo vệ đường giữa vậy.
Cô bạn thân mới bảo: "Tao nghi thằng này robot không có cảm xúc quá."
Thế giờ tính sao?
Người yêu cũ của tôi mới hiến kế: "Rủ nó đi du lịch đi." Hai bà chị bàn mưu tính kế xong là tới tấp qua chèo kéo ông em kia.
Tin vui là ông em đồng ý.

Thế là ngày khởi hành cũng nhanh chóng đến.
Ông em là người đến đầu tiên, cao mét tám mấy, dáng cực chuẩn, da ngăm đen, ánh mắt toát lên một sự ngây thơ, thuần khiết.
Hai tụi tôi gật đầu chào nhau coi như quen biết, cũng không nói chuyện gì.

Người yêu cũ của tôi lên tiếng bắt chuyện, ông em cũng chỉ đáp kiểu "vâng", "dạ" là chính, rồi câm như hến, cúi đầu bấm điện thoại của mình, thỉnh thoảng mới chạm mắt một cái.
Tôi thầm nghĩ: Thằng này vô lễ thế nhờ? Hay bị tự kỷ à?

Quá giờ hẹn gần nửa tiếng đồng hồ.
Cô bạn thân mới khoan thai đi tới, tay xách nách mang một đống đồ đạc, lớp trang điểm cực kỳ tinh tế.
Tôi thấy thời gian gấp rút quá rồi, phải mau đi ký gửi hành lý thôi, thế là đứng dậy nhìn ông em kia, ý bảo: "Chú em qua xách hộ hành lý kìa."

Ông em nhìn tôi một cái, lại nhìn cô bạn thân một cái, mặt ngơ ngác như kiểu không hiểu tại sao tôi lại nhìn nó, rồi cúi đầu tiếp tục bấm điện thoại, hoàn toàn là một vẻ rạch ròi "chuyện không liên quan đến tôi".

Cô bạn thân thấy ông em vẫn cắm mặt vào điện thoại thì tức đến độ lớp phấn nền cũng không che nổi quả mặt đang đỏ bừng lên, ngay lập tức sa sầm mặt mày.

Tôi nhìn đồng hồ thấy sắp trễ giờ ký gửi đến nơi rồi mà hai người này còn đứng đây dỗi với chả hờn. Nhìn cái điệu bộ này là biết ông em không có ý gì với cô bạn rồi, nhưng tổng thể không thể vì thế mà làm ảnh hưởng đến lịch trình của tôi được chứ?
Người yêu cũ nháy mắt với tôi một cái, tôi hiểu ý ngay.

Tôi định tiến lên giơ tay xách hộ hành lý. Kết quả là cô bạn thân lườm thẳng mặt tôi: "Ai mượn ông nhiều chuyện?"
Tôi kiểu: ???
Cái quái gì vậy? Giận cá chém thớt à?
Thế là cả bốn đứa đứng hình tại chỗ, đơ ra khoảng một phút.
Tôi bảo: "Sắp hết giờ rồi kìa…"
Cô bạn thân nghe xong hứ một tiếng, tự mình kéo vali đi làm thủ tục ký gửi.

Ông em kia thì đeo tai nghe, suốt quá trình không hề ngẩng đầu lên, như thể mọi chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
Đến lúc này tôi khẳng định: Thằng này một là thiếu EQ, hai là cực kỳ ghét cô nàng này.
Nhưng nếu ghét thì đã không đi du lịch cùng nhau rồi.
Nên lúc đó tôi thiên về giả thuyết đầu óc ông em này bị thiếu mất một dây thần kinh hơn.

Hai ngày du lịch sau đó, chúng tôi đã tạo ra vô số cơ hội mập mờ, nhưng ông em không bắt trúng được một quả nào, cũng chẳng giao lưu nhiều với ai trong chúng tôi, cứ chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

Cho đến khi...
Ông em không biết ăn trúng cái gì mà bị ngộ độc thực phẩm, nôn mửa búa xua, tào tháo đuổi liên tục.
Tuy nói thế này hơi thất đức, nhưng đây chẳng phải là cơ hội để cô bạn thân thể hiện sao?
Thế mà cô bạn lại phán một câu: "Thế ông đưa nó về khách sạn trước đi, tôi còn muốn đi chơi tiếp."

Tôi nghe xong lại nghệt mặt ra, nhìn sắc mặt ông em kia.
Ông em hé mắt ra lắc đầu nguầy nguậy, ý bảo về ngủ một giấc là khỏe thôi.
Tôi nghĩ bụng đúng là dân thể thao có khác, biết đâu về nghỉ ngơi tí là hồi phục.
Kết quả là một mình tôi cõng ông em suốt dọc đường về khách sạn.

Đợi ông em nằm xuống, tôi đắp chăn cho nó xong, vừa đi đun nước, vừa đi thay túi rác.
Ông em nôn một chặp, lại vào nhà vệ sinh "chinh chiến" mấy hiệp nữa, cuối cùng mới kiệt sức ngã ra giường.

Tôi bảo: "Bro, để anh đặt cho chú bát cháo, xong rồi uống tí thuốc, vừa nãy cứ nôn suốt, uống thuốc cũng chẳng có tác dụng gì."
Sắc mặt nó trắng bệch, khẽ gật đầu coi như đồng ý.
Kết quả là uống cháo xong lại bắt đầu nôn, tôi chỉ đành tạm cất cháo trắng đi, rót nước ấm, rồi lại chăm nó nôn. Xong xuôi lại đặt thêm một bát cháo nóng khác.

Sau một hồi chật vật, ông em mới tựa được vào đầu giường.
Đúng lúc này, cô bạn thân về, gõ cửa bước vào.
Cô ta hỏi ông em: "Cậu ổn không?"
Ông em đáp một câu: "Cũng ổn."

Nhưng sắc mặt trắng bệch đã bán đứng nó sạch sành sanh. Tôi nghĩ bụng chính chủ về rồi thì mình còn lo cái gì nữa.
Thế là tôi nhét cốc thuốc đã pha sẵn vào tay cô bạn, nháy mắt một cái: "Nó đang ăn cháo đấy, bà vào đút cho nó tí đi."
Kết quả là cô nàng nhận lấy cái cốc, đặt phịch thuốc lên đầu giường, tự giác đi ra cạnh cửa sổ ngồi bấm điện thoại.
Tôi lại đơ người tập nữa, cái thể loại con gái gì thế này?

Tôi nói: "Nếu người cậu ấy vẫn không đỡ, lát nữa tôi với nó mua vé máy bay ngày mai về luôn, không thể để người ta đi chơi với mình mà lại hỏng hết người thế này được."
Cô bạn vừa bấm điện thoại vừa không thèm ngẩng đầu: "Không ổn thì hai người cứ về trước đi."
Trong lòng tôi lẩm bẩm: Nhưng người là do cô rủ đi cơ mà?

Nhưng tôi chắc chắn không thể nói huỵch toẹt ra như thế. Lúc này ông em cũng chen ngang: "Không sao đâu, cùng lắm thì ra bệnh viện nhỏ địa phương khám chút cũng được, tôi ngủ một giấc trước, biết đâu mai lại khỏe."

Tôi thấy thái độ ông em kiên quyết, và cơ thể dường như thực sự tốt hơn lúc nãy một chút, nên không kiên trì ý kiến nữa.
Sau đó tôi nhìn đồng hồ, đã bận rộn đến tận rạng sáng rồi. Hai bà chị này đi chơi đến giờ này, đối với ông em thì mặc kệ không quan tâm, cuối cùng lại để một người ngoài như tôi chăm sóc, thật nực cười.
(Trong lòng tôi thực ra đã nhen nhóm ý định chia tay với người yêu cũ rồi.)

Sau đó tôi tính xuống lầu kiếm cái gì ăn, dù sao lúc tối vừa mới bắt đầu ăn thì ông em đã gục rồi.
Ngay khi tôi kiếm ăn xong xuôi, đứng trước cửa phòng, tôi đã nghe thấy tiếng hai cô nàng này cười lớn ở bên trong.
Tôi mở cửa bước vào thẳng, phát hiện hai bả đang nằm trên sofa, mở gameshow hết cỡ, vừa ăn snack vừa mở cửa sổ hút thuốc. Ông em thì đang nằm trên chiếc giường cách đó chưa đầy 3 mét, chăn trùm kín đầu, co rúm lại thành một cục.
Tôi nhìn đồng hồ, mịa nó đã 3 giờ sáng rồi.

Cũng may không phải mùa cao điểm, hành lang không có người, chứ không người ta đập phòng lâu rồi.
Tôi bảo: "Hai người làm cái quái gì ở đây thế?"
Cô bạn thân bảo phòng của hai bả đồ đạc chất đống rồi, không có chỗ đặt chân, qua phòng tụi tôi có sofa trống để ngồi.
Tôi bảo: "Cậu ấy cần nghỉ ngơi mà."
Cô bạn trợn tròn mắt: "Cậu ấy có nói gì đâu."

Tôi quay đầu nhìn ông em một cái, chú em rụt người lại một chút, không lên tiếng, có lẽ đang biểu đạt sự bất mãn trong lòng.
Tôi nói: "Thôi được rồi, không còn sớm nữa, tôi cũng phải ngủ đây, hai người về phòng đi, không nhìn xem mấy giờ rồi à."
Cô bạn bày ra bộ dạng cụt hứng, dọn dẹp đồ đạc rồi vừa đi vừa chửi.

Ngày hôm sau nữa, cũng là hai cô nàng này ra ngoài chơi, một mình tôi ở khách sạn chăm sóc ông em cả ngày (thực sự mệt rã rời).
Tin mừng là, dân thể thao trâu bò thật, ngày thứ ba đã lại hoạt bát tung tăng như thường.

Lúc ra ngoài chơi, ông em quay ngoắt 180 độ so với thái độ lạnh lùng thường ngày, bảo tôi: "Anh ơi, để em chụp cho anh một kiểu." "Anh đừng động đậy, để em nháy cho anh phát."
Phải công nhận, kỹ thuật chụp ảnh của ông em đỉnh thật sự.

Lúc ăn tối, ông em ngồi phịch xuống ngay cạnh tôi, bắt chuyện hỏi tôi làm nghề gì, có biết chơi bóng rổ không.
Tôi bảo hồi đại học có chơi ở vị trí hậu vệ.
Nó như mở cờ trong bụng, lập tức lôi ảnh với cúp vô địch từ hồi cấp hai đến đại học ra cho tôi xem, còn có cả video highlight lúc nó thi đấu nữa.
Tôi không chuyên nghiệp lắm, nên nó cực kỳ kiên nhẫn giảng giải cho tôi mấy cái chiến thuật, kỹ thuật trong đó.

Lúc này, cô bạn thân chen ngang, giọng sặc mùi giấm chua: "Sao tôi chưa bao giờ nghe cậu kể mấy cái này thế?"
Ông em xua xua tay: "Nói cậu cũng có hiểu đâu."
Cô bạn trực tiếp đỏ bừng mặt vì tức.

Tối về phòng, chúng tôi đánh bài một lát. Sau đó tôi bảo thèm đi ăn đêm.
Ông em bật dậy ngay: "Đi thôi anh!"
Cô bạn thân bày tỏ cô ta cũng muốn đi cùng.
Ông em trực tiếp ngắt lời: "Chẳng phải cậu không bao giờ ăn đêm à?"
Cô bạn lại tiếp tục đỏ bừng mặt.

Sáng hôm sau, tụi tôi đang định ra cửa, ông em bảo hôm nay không gọi xe taxi nữa, rồi thần thần bí bí dẫn tụi tôi xuống hầm xe.
Nhìn thử xem, nó thuê một chiếc xe thể thao mui trần.

Thế thì tôi chắc chắn phải nháy mắt ra hiệu rồi, để cô bạn thân ngồi ghế phụ chứ.
Cô bạn mừng rơn, đang chuẩn bị bước tới ghế phụ.
Ông em trực tiếp mở cửa ghế phụ ra bảo: "Bro lên xe, em chở anh lượn một vòng đua xe tí!"

Cô bạn lại đỏ bừng mặt. Tôi nhìn thấy thế sao mà được, liền vội nói thôi để tôi với người yêu ngồi ghế sau vậy.
Ông em nhìn hai cô nàng kia một cái, rồi khởi động xe.

Cứ thế trôi qua hai ngày cuối cùng, tụi tôi tay xách nách mang hành lý chuẩn bị ra về.
Nghĩ đến cảnh ông em chắc chắn sẽ không xách hành lý hộ cô bạn thân, đến lúc đó một mình tôi lại phải thồ hành lý của cả ba người, đầu tôi như muốn nứt ra (vali của con gái, ai xách hộ rồi mới biết, bên trong như kiểu nhét tạ miếng vào vậy).

Quả nhiên, đến một đoạn cầu thang bộ dài dằng dặc (thang máy không rào cản thì người xếp hàng rồng rắn lên mây), ông em hai tay xách hành lý của mình chạy phăng phăng xuống dưới.

Tôi thở dài một tiếng, bảo cô bạn thân đang đứng đực mặt ra vì tức ở đó: "Để tôi mang hành lý của hai tụi tôi xuống trước, lát nữa lên xách hộ bà."
Cô bạn nghe xong nổ tung luôn: "Không cần!"
Vừa nói vừa giật lấy vali bắt đầu khệnh khạng bê xuống bậc thang, người yêu tôi thấy thế lập tức đuổi theo giúp một tay.

Kết quả là ông em ở phía dưới đặt hành lý xuống, làm một cú bứt tốc 100m lao ngược lên lầu, lướt qua hai cô nàng, lao thẳng đến trước mặt tôi, giật lấy hai cái vali trong tay tôi rồi lại lao vút xuống dưới.
Tôi bất lực chỉ đành đi theo xuống.

Xong xuôi ông em đặt vali xuống đó, và hoàn toàn không có ý định đi lên giúp hai cô nàng kia khuân đồ xuống chút nào.
Thế thì chỉ có thể là tôi thôi, cuối cùng vẫn là tôi còng lưng vác cái vali siêu cấp vô địch nặng của cô bạn thân xuống lầu.

Lên tàu cao tốc, theo cách xếp chỗ thì đáng lẽ phải là một mình tôi ngồi riêng, cô bạn thân ngồi giữa, ông em ngồi bên trái cô bạn, còn người yêu tôi ngồi bên phải cô bạn.
Kết quả là ông em nhìn số ghế xong, kéo tuột tôi ngồi xuống cạnh nó, móc con Switch ra đòi solo game với tôi.
Cô bạn thân tức điên người, chất vấn tôi tại sao mối quan hệ của hai tụi tôi lại tốt lên như thế.
Trong lòng tôi có câu trả lời rồi, nhưng cũng chỉ đành giả ngu, cười ha ha cho qua chuyện.

Sau khi giải tán đường ai nấy đi, tôi mới sực nhận ra: Tôi thậm chí còn chẳng biết ông em kia tên là gì. Càng khỏi nói đến phương thức liên lạc.

Qua ngày hôm sau, người yêu đá tôi luôn. Giờ thì càng chịu chết, không biết rốt cuộc cô bạn thân có cưa đổ được ông em kia hay không nữa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom