- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,923
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Cùng nhau đi du lịch có phải là cách tốt nhất để xem nhân phẩm của bạn đời không ?
Cái gì mà “đi du lịch để xem nhân phẩm bạn trai”.
Du lịch là để xem hai người có hợp nhau về quan điểm sống hay không.
Chuyện này là của cả hai, là quan điểm hai chiều, hiểu không?
Đừng có tự xem mình như đang đi phỏng vấn ứng viên ở mấy tập đoàn lớn.
Vì sao người ta hay khuyên trước khi kết hôn nên đi du lịch cùng nhau một chuyến?
Bởi vì với người bình thường, một chuyến đi có thể gom đủ mọi thứ rắc rối mà trong cuộc sống có thể gặp phải.
Ăn gì, ở đâu, chơi gì, sắp xếp lịch trình, phân chia tiền bạc…
Tất cả đều cần phải tính toán.
Năng lực tổng thể, khả năng phối hợp, xử lý tình huống bất ngờ, tất cả đều sẽ lộ ra hết.
Gặp phải tour dở hơi thì còn phải xem cả khả năng tranh luận nữa.
Du lịch vốn đã mệt, mà khi con người mệt mỏi, cảm xúc cũng là lúc dễ mất kiểm soát nhất.
Những lớp vỏ bọc, những sự cố gắng gìn giữ hình tượng trước đây của cả hai, sẽ dần rơi xuống theo sự mệt mỏi đó.
Nếu có điều kiện tài chính thì còn đỡ.
Càng eo hẹp, mâu thuẫn càng dễ phát sinh.
Lúc đó mới thấy rõ một người năng lực ra sao, mối quan hệ giữa hai người như thế nào.
Đến đây thì vẫn chưa có vấn đề gì.
Nhưng!
Nếu bạn chỉ nhìn đến đây thôi, thì coi như xong.
Bởi vì trong cả chuyến đi, hai người đáng lẽ phải là mối quan hệ phối hợp, bổ sung cho nhau.
Nếu là con gái, mà bạn từ đầu đến cuối không có bất kỳ đóng góp tích cực nào, thậm chí còn kéo chân người khác:
Hỏi ăn gì thì “sao cũng được”, người ta chọn xong lại chê cay quá / mặn quá / chua quá / ngọt quá, rồi tỏ thái độ.
Hỏi ở đâu thì “sao cũng được”, người ta đặt xong lại chê phòng nhỏ / view xấu / ồn ào, rồi khó chịu.
Hỏi chơi gì thì “sao cũng được”, người ta sắp xếp xong lại chê chỗ này không vui / chỗ kia chưa đi / chụp ảnh không đẹp, rồi lại bực bội.
Thậm chí khi xảy ra tranh cãi với đoàn du lịch, bạn cũng không hỗ trợ, xong sau đó lại trách bạn trai: “Có mỗi chuyện này thôi mà anh cũng không giải quyết được.”
Tóm lại là: giao hết quyền cho người ta, rồi đứng ngoài chỉ trỏ, phán xét.
Đến lúc này, bạn thấy bạn trai không ổn, không làm bạn hài lòng.
Nhưng bạn không biết rằng, trong lòng anh ấy, “tiến trình chia tay” cũng đã âm thầm bắt đầu.
Đi du lịch mà đã như vậy, thì sau này trong hôn nhân, rất có thể vẫn là anh ấy phải một mình gồng gánh kéo bạn đi tiếp.
Nếu đã như vậy, thì tại sao anh ấy không tìm một người có thể cùng mình bước đi?
Thậm chí, tự mình tiến về phía trước còn tốt hơn là phải kéo theo một người luôn làm chậm lại.
Hai người ở bên nhau là để nâng đỡ lẫn nhau.
Dù bạn không giúp được nhiều thì ít nhất đứng bên cạnh cổ vũ cũng không làm được sao?
Người ta nói con gái giàu cảm xúc, đến chó còn có thể đồng cảm được, vậy thì cho bạn trai một chút “giá trị cảm xúc” cũng đâu phải việc khó, đúng không?
Thực ra, đàn ông không cần quá nhiều, chỉ cần một người không coi thường mình, biết quan tâm và trân trọng mình là đủ.
Nếu bạn chỉ nhìn nửa đầu câu chuyện, rồi coi chuyến du lịch như một bài kiểm tra một chiều dành cho bạn trai, hoặc như một chuyến tận hưởng của riêng mình…
Thì chỉ cần anh ấy còn có lựa chọn khác, vừa về là bạn sẽ bị chia tay ngay.
Mà kể cả nếu không có lựa chọn khác, anh ấy cũng sẽ cảm thấy: sống một mình còn dễ chịu hơn là ở bên bạn mà phải chịu đựng.
Cái gì mà “đi du lịch để xem nhân phẩm bạn trai”.
Du lịch là để xem hai người có hợp nhau về quan điểm sống hay không.
Chuyện này là của cả hai, là quan điểm hai chiều, hiểu không?
Đừng có tự xem mình như đang đi phỏng vấn ứng viên ở mấy tập đoàn lớn.
Vì sao người ta hay khuyên trước khi kết hôn nên đi du lịch cùng nhau một chuyến?
Bởi vì với người bình thường, một chuyến đi có thể gom đủ mọi thứ rắc rối mà trong cuộc sống có thể gặp phải.
Ăn gì, ở đâu, chơi gì, sắp xếp lịch trình, phân chia tiền bạc…
Tất cả đều cần phải tính toán.
Năng lực tổng thể, khả năng phối hợp, xử lý tình huống bất ngờ, tất cả đều sẽ lộ ra hết.
Gặp phải tour dở hơi thì còn phải xem cả khả năng tranh luận nữa.
Du lịch vốn đã mệt, mà khi con người mệt mỏi, cảm xúc cũng là lúc dễ mất kiểm soát nhất.
Những lớp vỏ bọc, những sự cố gắng gìn giữ hình tượng trước đây của cả hai, sẽ dần rơi xuống theo sự mệt mỏi đó.
Nếu có điều kiện tài chính thì còn đỡ.
Càng eo hẹp, mâu thuẫn càng dễ phát sinh.
Lúc đó mới thấy rõ một người năng lực ra sao, mối quan hệ giữa hai người như thế nào.
Đến đây thì vẫn chưa có vấn đề gì.
Nhưng!
Nếu bạn chỉ nhìn đến đây thôi, thì coi như xong.
Bởi vì trong cả chuyến đi, hai người đáng lẽ phải là mối quan hệ phối hợp, bổ sung cho nhau.
Nếu là con gái, mà bạn từ đầu đến cuối không có bất kỳ đóng góp tích cực nào, thậm chí còn kéo chân người khác:
Hỏi ăn gì thì “sao cũng được”, người ta chọn xong lại chê cay quá / mặn quá / chua quá / ngọt quá, rồi tỏ thái độ.
Hỏi ở đâu thì “sao cũng được”, người ta đặt xong lại chê phòng nhỏ / view xấu / ồn ào, rồi khó chịu.
Hỏi chơi gì thì “sao cũng được”, người ta sắp xếp xong lại chê chỗ này không vui / chỗ kia chưa đi / chụp ảnh không đẹp, rồi lại bực bội.
Thậm chí khi xảy ra tranh cãi với đoàn du lịch, bạn cũng không hỗ trợ, xong sau đó lại trách bạn trai: “Có mỗi chuyện này thôi mà anh cũng không giải quyết được.”
Tóm lại là: giao hết quyền cho người ta, rồi đứng ngoài chỉ trỏ, phán xét.
Đến lúc này, bạn thấy bạn trai không ổn, không làm bạn hài lòng.
Nhưng bạn không biết rằng, trong lòng anh ấy, “tiến trình chia tay” cũng đã âm thầm bắt đầu.
Đi du lịch mà đã như vậy, thì sau này trong hôn nhân, rất có thể vẫn là anh ấy phải một mình gồng gánh kéo bạn đi tiếp.
Nếu đã như vậy, thì tại sao anh ấy không tìm một người có thể cùng mình bước đi?
Thậm chí, tự mình tiến về phía trước còn tốt hơn là phải kéo theo một người luôn làm chậm lại.
Hai người ở bên nhau là để nâng đỡ lẫn nhau.
Dù bạn không giúp được nhiều thì ít nhất đứng bên cạnh cổ vũ cũng không làm được sao?
Người ta nói con gái giàu cảm xúc, đến chó còn có thể đồng cảm được, vậy thì cho bạn trai một chút “giá trị cảm xúc” cũng đâu phải việc khó, đúng không?
Thực ra, đàn ông không cần quá nhiều, chỉ cần một người không coi thường mình, biết quan tâm và trân trọng mình là đủ.
Nếu bạn chỉ nhìn nửa đầu câu chuyện, rồi coi chuyến du lịch như một bài kiểm tra một chiều dành cho bạn trai, hoặc như một chuyến tận hưởng của riêng mình…
Thì chỉ cần anh ấy còn có lựa chọn khác, vừa về là bạn sẽ bị chia tay ngay.
Mà kể cả nếu không có lựa chọn khác, anh ấy cũng sẽ cảm thấy: sống một mình còn dễ chịu hơn là ở bên bạn mà phải chịu đựng.

