• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Cùng nhau đi du lịch có phải là cách tốt nhất để xem nhân phẩm của bạn đời không ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,923
Reaction score
0
Points
36
Cùng nhau đi du lịch có phải là cách tốt nhất để xem nhân phẩm của bạn đời không ?

Cái gì mà “đi du lịch để xem nhân phẩm bạn trai”.
Du lịch là để xem hai người có hợp nhau về quan điểm sống hay không.

Chuyện này là của cả hai, là quan điểm hai chiều, hiểu không?
Đừng có tự xem mình như đang đi phỏng vấn ứng viên ở mấy tập đoàn lớn.

Vì sao người ta hay khuyên trước khi kết hôn nên đi du lịch cùng nhau một chuyến?
Bởi vì với người bình thường, một chuyến đi có thể gom đủ mọi thứ rắc rối mà trong cuộc sống có thể gặp phải.

Ăn gì, ở đâu, chơi gì, sắp xếp lịch trình, phân chia tiền bạc…
Tất cả đều cần phải tính toán.
Năng lực tổng thể, khả năng phối hợp, xử lý tình huống bất ngờ, tất cả đều sẽ lộ ra hết.
Gặp phải tour dở hơi thì còn phải xem cả khả năng tranh luận nữa.
Du lịch vốn đã mệt, mà khi con người mệt mỏi, cảm xúc cũng là lúc dễ mất kiểm soát nhất.
Những lớp vỏ bọc, những sự cố gắng gìn giữ hình tượng trước đây của cả hai, sẽ dần rơi xuống theo sự mệt mỏi đó.
Nếu có điều kiện tài chính thì còn đỡ.
Càng eo hẹp, mâu thuẫn càng dễ phát sinh.
Lúc đó mới thấy rõ một người năng lực ra sao, mối quan hệ giữa hai người như thế nào.
Đến đây thì vẫn chưa có vấn đề gì.

Nhưng!
Nếu bạn chỉ nhìn đến đây thôi, thì coi như xong.
Bởi vì trong cả chuyến đi, hai người đáng lẽ phải là mối quan hệ phối hợp, bổ sung cho nhau.

Nếu là con gái, mà bạn từ đầu đến cuối không có bất kỳ đóng góp tích cực nào, thậm chí còn kéo chân người khác:
Hỏi ăn gì thì “sao cũng được”, người ta chọn xong lại chê cay quá / mặn quá / chua quá / ngọt quá, rồi tỏ thái độ.
Hỏi ở đâu thì “sao cũng được”, người ta đặt xong lại chê phòng nhỏ / view xấu / ồn ào, rồi khó chịu.
Hỏi chơi gì thì “sao cũng được”, người ta sắp xếp xong lại chê chỗ này không vui / chỗ kia chưa đi / chụp ảnh không đẹp, rồi lại bực bội.
Thậm chí khi xảy ra tranh cãi với đoàn du lịch, bạn cũng không hỗ trợ, xong sau đó lại trách bạn trai: “Có mỗi chuyện này thôi mà anh cũng không giải quyết được.”
Tóm lại là: giao hết quyền cho người ta, rồi đứng ngoài chỉ trỏ, phán xét.

Đến lúc này, bạn thấy bạn trai không ổn, không làm bạn hài lòng.
Nhưng bạn không biết rằng, trong lòng anh ấy, “tiến trình chia tay” cũng đã âm thầm bắt đầu.

Đi du lịch mà đã như vậy, thì sau này trong hôn nhân, rất có thể vẫn là anh ấy phải một mình gồng gánh kéo bạn đi tiếp.
Nếu đã như vậy, thì tại sao anh ấy không tìm một người có thể cùng mình bước đi?
Thậm chí, tự mình tiến về phía trước còn tốt hơn là phải kéo theo một người luôn làm chậm lại.
Hai người ở bên nhau là để nâng đỡ lẫn nhau.

Dù bạn không giúp được nhiều thì ít nhất đứng bên cạnh cổ vũ cũng không làm được sao?
Người ta nói con gái giàu cảm xúc, đến chó còn có thể đồng cảm được, vậy thì cho bạn trai một chút “giá trị cảm xúc” cũng đâu phải việc khó, đúng không?

Thực ra, đàn ông không cần quá nhiều, chỉ cần một người không coi thường mình, biết quan tâm và trân trọng mình là đủ.
Nếu bạn chỉ nhìn nửa đầu câu chuyện, rồi coi chuyến du lịch như một bài kiểm tra một chiều dành cho bạn trai, hoặc như một chuyến tận hưởng của riêng mình…

Thì chỉ cần anh ấy còn có lựa chọn khác, vừa về là bạn sẽ bị chia tay ngay.
Mà kể cả nếu không có lựa chọn khác, anh ấy cũng sẽ cảm thấy: sống một mình còn dễ chịu hơn là ở bên bạn mà phải chịu đựng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,923
Reaction score
0
Points
36
Người ta hay nói các cặp đôi đi du lịch dễ cãi lộn chia tay, đúng lắm hả?

Nhỏ em họ tôi chỉ sau một chuyến du lịch với bạn trai mà về là chia tay luôn, thái độ còn cực kỳ dứt khoát, ai khuyên cũng không nghe.
Hai đứa nó đã đến mức ra mắt gia đình, chuẩn bị cưới luôn rồi.

Nhỏ em họ bằng tuổi tôi. Từ nhỏ đến lớn đều đi theo con đường mà gia đình sắp xếp: đi học, thi vào biên chế, rồi đi làm. Dịp Tết vừa rồi hai đứa nó đi du lịch Vân Nam, ai mà ngờ về đến nhà thì tanh bành.

Thực ra trước khi đi hai đứa nó đã có mâu thuẫn rồi. Ông bạn trai cho rằng dịp Tết đi đâu cũng đông người, khách sạn với vé tham quan đều khó đặt, nên không khuyến khích đi du lịch vào thời gian này. Nếu thật sự muốn đi thì tốt nhất nên đăng ký đi theo tour.

Nhưng nhỏ em lại nghĩ rằng hai đứa cũng đâu thiếu tiền, đi theo đoàn vừa gấp gáp vừa không thoải mái, quan trọng nhất là không tự do. Chỉ cần chuẩn bị kỹ, lên kế hoạch trước rồi đặt khách sạn, vé tham quan là ổn. Ông bạn trai cũng phải ok theo.

Nó còn chuẩn bị cả một bản kế hoạch rất chi tiết, từ lịch trình đến địa chỉ quán ăn nổi tiếng, món nào ngon cũng ghi chú cẩn thận.

Nhưng vừa đáp xuống Côn Minh, hai người đã cãi nhau một trận. Lý do là bạn trai mang theo toàn áo lông, áo bông dày hoặc đồ giữ nhiệt, không mang nổi một bộ đồ nào mát mẻ nào. Nhỏ em tức quá hỏi: “Anh không biết mình đang đến Vân Nam à? Không xem dự báo thời tiết sao?”

Bạn trai lại nói một cách rất thản nhiên: “Anh tưởng Vân Nam ở phía nam nhưng cũng vẫn lạnh.”

Cuối cùng nhỏ em đành phải vào trung tâm thương mại ở Côn Minh mua tạm mấy bộ đồ cho hắn.

Sau đó là bắt đầu đi chơi. Nhỏ em tôi kéo bạn trai đi theo lịch trình đã chuẩn bị sẵn, nhưng vừa đến cổng khu du lịch, thằng cha lại bắt đầu than vãn: “Ở đây có gì hay đâu mà xem? Chẳng phải chỉ là một cái hồ thôi à (hoặc một trấn cổ, một ngọn núi…). Anh thấy cũng giống mấy chỗ ở Tây An thôi, mà người thì đông đen”.

Em họ bực mình nói: “Thế sao trước khi đi anh không nói? Nếu nói sớm thì em đã không đi với anh, em đi với bạn thân còn hơn.”

Ông này lại ngơ ngác: “Anh đâu biết đâu. Thấy ai cũng thích đi Vân Nam nên anh tưởng ở đây rất thú vị.”

Những ngày sau đó của chuyến đi còn mất hứng hơn nữa. Nhỏ em muốn thử mấy món ăn local, nhưng lão bạn trai lại chê phải xếp hàng đông người, nhất quyết vào cửa hàng tiện lợi mua bánh mì ăn tạm.

Nhỏ em muốn đến quán đồ uống nổi tiếng để check-in chụp ảnh, ông này lại nói đại ý rằng mấy quán đó chỉ để chụp ảnh chứ nước chẳng có gì ngon.

Ở khu du lịch khách tham quan đông, có những điểm bán vé cách khá xa, nhỏ em muốn đi xe điện cho nhanh, thì cha này lại đáp: “Còn trẻ thế mà đã đi không nổi à?”

Kết quả là thời gian và sức lực đều tiêu tốn trên đường đi bộ, đến khi tới những điểm tham quan chính thì đã mệt đến mức không còn sức chơi nữa.

Cuối cùng, chuyến du lịch còn chưa kết thúc, em tôi đã đổi vé máy bay về trước. Số tiền nó đã ứng trước cho chuyến đi (ban đầu nói là hai người chia đôi) cũng không cần bạn trai trả lại nữa.

Vừa về đến nhà, nó lập tức chặn, xóa, cắt đứt liên lạc hoàn toàn, đồng thời nói chia tay. Còn ông bạn trai thì vẫn không hiểu mô tê gì.

Sau đó nghe nói bên phía nhà trai dẫn cả bố mẹ đến tận nhà xin lỗi, nhưng nhỏ em một mực ở lì trong phòng, thái độ chia tay vô cùng kiên quyết.

Họ lại tìm đến bố mẹ nhỏ em nhờ khuyên nhủ. Nhưng thấy con gái quyết tâm như vậy, cậu mợ tôi chỉ nói: “Con bé cũng lớn rồi, chuyện hôn nhân là chuyện cả đời của nó. Chúng tôi không thể quyết định thay, càng không thể ép nó được.”

Cuối cùng, mối quan hệ của hai người chính thức kết thúc chỉ vì chuyến du lịch đó.

Sau này nghe nói phía nhà trai còn đi đồn: “Bảo sao người ta nói không nên cưới mấy đứa con gái thích du lịch, toàn lắm chuyện”.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,923
Reaction score
0
Points
36
Tại sao mọi người thường hay cãi nhau khi đi du lịch?

1.
Mùa hè năm đó bốn đứa mình đi du lịch chung: mình, người yêu cũ, thằng bạn thân với bồ nó. Ban ngày thấy bồ thằng bạn diện cái áo hở nguyên mảng lưng trần, người yêu cũ mình nhìn mà nóng mắt, quay sang than thở với mình là: "Khiếp, đi chơi thôi mà cũng phải 'chặt chém' nhau thế à".

Tối về đến khách sạn bắt đầu kiếm chuyện dở chứng, đòi lấy bằng được máy cạo râu của mình để cạo lông chân... Thế là sau đó hai đứa cãi nhau một trận lôi đình luôn.

2.
Mấy năm nay tôi học được cách khôn lõi rồi. Cứ hễ đi du lịch là vợ nói rẽ trái tôi rẽ trái, vợ bảo quẹo phải tôi quẹo phải. Vợ thích ăn gì tôi ăn nấy, vợ đòi ở đâu tôi ở đó... Cãi nhau á? Không bao giờ có chuyện đó nhé.

Bọn tôi toàn lao vào "tẩn" nhau luôn cho nhanh!

3.
Đi du lịch thậm chí còn đáng sợ hơn cả sống thử. Sống thử thì ít ra ban ngày ai cũng phải đi làm, tối về vẫn còn sức mà "diễn" cho tròn vai. Chứ đi du lịch đến một nơi xa lạ, bản thân đã thấy thiếu cảm giác an toàn rồi, lại còn phải dính lấy nhau 24/24 từ ăn uống đến đi lại, chẳng khác nào một bài "áp lực cực hạn" cả.

4.
"Đi du lịch ấy mà, thường chỉ có đúng 3 tiếng đồng hồ sau khi hộ tống được vợ về khách sạn ngồi chỉnh ảnh, còn mình thì thong dong ra ngoài dạo mát... lúc đó mới là lúc hạnh phúc nhất đời. Còn lại toàn bộ thời gian khác là combo: lái xe, xem bản đồ, xách túi, chụp hình, xếp hàng."

5.
"Láo nào, tôi với mấy thằng bạn chí cốt đi chơi với nhau có bao giờ cãi nhau đâu. Sắp xếp chơi gì thì chơi nấy, không có kế hoạch trước thì ngồi lại bàn bạc với nhau. Làm gì có chuyện lục đục hay không. Thế nên bản chất vấn đề vẫn là ở con người, chứ chẳng phải tại chuyện đi du lịch."

6.
"Đặt tiêu chuẩn cao quá thì chỉ có tự làm mình phát điên thôi. Thay vì cứ phải áp lực kiểu: 'Hôm nay nhất định phải có ảnh đẹp kéo like! Nhất định phải săn được cảnh xịn nhất!', thì cứ hạ chuẩn xuống mức: 'Đù! Đi chơi cả ngày thế mà mình vẫn còn sống sót lết được về đến đây! Mình giỏi vãi chưởng!'."

7.
Đi du lịch chính là kiểu điển hình của bài toán 1 + 1 < 2, thậm chí có khi còn ra kết quả âm nữa cơ.

Đi du lịch lý tưởng nhất là: một người thầu hết từ A đến Z, từ đặt vé máy bay, khách sạn đến lên lịch trình, tìm quán ăn; còn người kia cứ thế mà "vứt não" ở nhà rồi đi theo thôi. Đáng sợ nhất là cái kiểu hai đứa ngồi bàn bạc phân công: "anh lo việc này, em lo việc kia", "anh quy hoạch chỗ này, em lên lịch chỗ nọ"... thế thì cầm chắc là cãi nhau to rồi giải tán sớm thôi.

8.
Đồ thì nam xách, tiền thì nam trả, ảnh thì nam chụp, chụp xấu còn bị ăn mắng, xong lại còn phải làm "thùng rác cảm xúc" vỗ về đủ kiểu... Thế thì vấn đề đặt ra ở đây là: Con gái cung cấp cái gì?

9.
Bởi vì lúc nào cũng có những kẻ chẳng làm gì mà chuyện gì cũng soi mói. Chỉ cần cái đứa không làm gì mà bớt cái thói hạch sách đi thì đời nào mới cãi nhau được.

Tôi với vợ đi du lịch chưa bao giờ cãi nhau, từ hồi yêu đương cho đến tận bây giờ luôn. Tôi vốn là kiểu người hướng nội, thích ở nhà, chẳng ham hố du lịch gì đâu. Vợ tôi thì ngược lại, cuồng chân lắm, nên lần nào đi chơi cũng là cô ấy tự tay chuẩn bị từ A đến Z. Thế là giữa hai vợ chồng hình thành nên một trạng thái cân bằng rất kỳ diệu;

Vợ tôi nghĩ rằng: Một người lười đi chơi như tôi mà chịu "miễn cưỡng" xách mông lên đi cùng, đơn thuần là vì chiều chuộng, muốn ở bên cạnh chăm sóc cô ấy. Thế nên cô ấy cảm thấy rất biết ơn, và tự thấy việc mình lo liệu hết mọi thứ là điều đương nhiên, vì chính cô ấy là người muốn đi mà.

Còn tôi thì nghĩ: Bản thân đã đóng vai "ông chủ vểnh râu" chẳng phải động tay động chân vào việc gì, thì tốt nhất là bớt cái mồm lại, không bao giờ được xỉa xói, chê bai. Thậm chí, nếu cô ấy có lỡ tính toán sai dẫn đến mất tiền hay trải nghiệm không như ý, tôi không những không trách móc mà còn an ủi, động viên hết lời. Bình thường vợ chỉ đâu đánh đấy, thực hiện đúng tinh thần "nghe theo chỉ đạo, đánh đâu thắng đó, tác phong gương mẫu".

Mấy việc chân tay nặng nhọc thì khỏi nói, tôi thầu hết. Con cái cũng một tay tôi chăm là chính. Tôi còn tự học thêm tí kỹ thuật chụp ảnh để giúp vợ có bộ hình "sống ảo" lung linh. Sẵn có chút kiến thức trong đầu, tôi còn làm "hướng dẫn viên" kể chuyện lịch sử, văn hóa cho vợ con nghe. Bọn trẻ thì mở mang tầm mắt, còn tôi thì thỏa mãn cái thú "thể hiện" của mình, cả nhà cùng vui.

Nói chung, chỉ cần cả hai không phải là kiểu người "lắm chuyện" thì đi đâu cũng là thiên đường hết!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,923
Reaction score
0
Points
36
Tại sao mọi người hay cãi nhau khi đi du lịch?

1.
Thực ra chỉ cần bạn nắm vững nguyên tắc công bằng thì có thể tránh được rất nhiều cuộc cãi vã.

Lấy chuyện nấu nướng làm ví dụ nhé:
Chỉ cần trong nhà thực hiện được 2 nguyên tắc này là êm ấm ngay:
- Một người nấu cơm thì người kia phải rửa bát.
- Người không nấu thì không được chê đồ ăn không ngon, nếu không thì "mời ông/bà vào mà làm".

Đi du lịch cũng cùng một đạo lý đó thôi:
- Mỗi người phụ trách một mảng: Ví dụ một người lo lên lịch trình, đặt chỗ, chọn điểm đến, thì người kia phải lo việc chân tay, xách đồ, xếp hàng, v.v.
- Nếu không phải là vợ chồng thì chi phí nên chia đều.

Bất cứ ai không tham gia vào việc làm lịch trình thì mặc định là tự từ bỏ quyền phán xét. Nếu không thích thì ngay từ đầu hãy tự đi mà làm.

Cứ làm đúng mấy điều này thì đại đa số các chuyến đi sẽ không bao giờ có chuyện cãi vã to tát cả.

2.
Tôi thì lo lái xe, vợ thì lo mua vé, tuyệt nhiên chẳng có lấy một cái lịch trình tử tế, cứ vào khu du lịch là quờ quạng tới đâu hay tới đó.
Thế nên lần nào đi chơi về cũng đầy rẫy tiếc nuối, mà thôi thì chuyện đó cũng chẳng sao, cùng lắm lần sau đi bù.

Nhưng cái vấn đề lớn nhất ở đây là: Lần nào tắc đường trên cao tốc cô ấy cũng đổ hết lên đầu tôi! Ơ kìa, cái này mà cũng đổ tại tôi được á???

3.
Thực ra chẳng có gì đáng để cãi nhau cả. Tôi với vợ đi du lịch là phân vai rõ ràng: Tôi thầu trọn gói việc lên lịch trình, còn cô ấy chỉ việc "vứt não" ở nhà rồi đi theo tôi ăn cả thế giới là xong.

Một khi lịch trình đã chốt, cô ấy tuyệt đối không ý kiến ý cò gì hết, mà sau đó kế hoạch có trục trặc thì cô ấy cũng chẳng thèm càm ràm nửa lời. Ngược lại, nếu cô ấy muốn đổi ý giữa chừng, tôi cũng thấy bình thường, chẳng sao cả.

Như hồi năm 2024 bọn tôi đi Kyoto, ngày cuối cùng theo kế hoạch là phải chạy thêm mấy điểm tham quan nữa, nhưng cô ấy bảo mệt quá rồi. Thế là cuối cùng hai đứa ngồi lỳ ở ga Kyoto từ 9 giờ sáng đến tận 5 giờ chiều, cả ngày chẳng đi thêm được chỗ nào, tôi cũng thấy thoải mái, chẳng vấn đề gì.

4.
Màn pháo hoa đêm giao thừa năm 2023, lúc kết thúc và giải tán vào nửa đêm rạng sáng, hàng vạn người cùng đổ xô ra đường lớn và các trạm tàu điện ngầm. Vì người quá đông nên đường bị phong tỏa, không thể bắt được xe, quá trình ra về thực sự là một cực hình.

Lúc đó, tôi bắt gặp mấy cặp vợ chồng tay bế đứa con đang ngủ gật, vừa đi vừa cằn nhằn, cãi vã nhau kiểu: "Biết thế này thì đã...", "Chẳng phải tôi đã bảo anh/em rồi sao...". Cuối cùng, ai nấy đều nhìn nhau với ánh mắt đờ đẫn, im lặng không nói nên lời vì vừa lạnh vừa mệt. Những cảm xúc choáng ngợp và bất ngờ mà màn pháo hoa mang lại cũng theo đó mà tan thành mây khói luôn.

Nhưng cái thân "cẩu độc thân" như tôi thì lại khác hoàn toàn nhé! Tôi lẻn ngay vào quán net làm vài ván Liên Minh "Hasagi" tưng bừng, sướng rơn cả người!

5.
Bởi vì bất kể là người trưởng thành hay chưa, khi đi du lịch một mình, dù gặp vấn đề có giải quyết được hay không, kết quả có như ý hay không, họ cũng chỉ có một lựa chọn duy nhất là chấp nhận. Nhưng khi đi từ hai người trở lên mà gặp rắc rối, người trưởng thành sẽ thúc đẩy mục tiêu "giải quyết vấn đề", còn người chưa trưởng thành sẽ thúc đẩy mục tiêu "ai phải chịu trách nhiệm cho sự bất mãn của tôi".

Thậm chí chẳng cần phải gặp rắc rối gì lớn, bất cứ chuyện gì cũng có thể kích hoạt cái nhu cầu "ai phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của tôi":
Ví dụ: Tại sao không chuẩn bị bất ngờ cho tôi? Tại sao không chuẩn bị đồ đạc trước? Tại sao hôm nay nắng to thế? Tại sao khu du lịch hôm nay đông người thế? Tại sao đôi giày này đi không thoải mái? Tại sao món này hôm qua ngon mà hôm nay lại không ngon?...

6.
Cái gọi là du lịch, chẳng qua cũng chỉ là cách nói hoa mỹ của việc "đi xa nhà" mà thôi. Cứ gắn cho nó cái mác là đi chơi cho sang miệng, chứ thực chất là đi "hành xác" thì có.

Suốt quãng đường dài thì xe cộ mệt mỏi, đến nơi thì đất khách quê người lạ lẫm, đã thế còn phải vắt óc quy hoạch đủ thứ, lo liệu từ cái ăn cái mặc đến chuyện đi lại trú ngụ, rồi lại còn phải đối mặt với hàng tá những rắc rối vụn vặt phát sinh trên đường.

Sau một hồi vật lộn như thế, tinh thần và nhuệ khí của con người ta cũng sớm tiêu tan sạch bách. Đến được khu du lịch thì lại phải gồng mình lên mà tiếp tục tham quan, lúc này là tới công chuyện của đôi chân rồi, rốt cuộc là bị hành cho đến mức kiệt sức hoàn toàn.

Trong trạng thái đó, tâm lý con người ta cực kỳ nhạy cảm, đôi bên chỉ cần buông lời nào có chút "mồi lửa" thôi là coi như "nổ tung" ngay lập tức.

7.
Bởi vì du lịch chính là bài kiểm tra khả năng lập kế hoạch và kiểm soát cục diện của đàn ông, đồng thời thử thách khả năng phối hợp và tin tưởng của phụ nữ. Đừng nói chuyện "nữ cường" gì ở đây cả, thực tế nhiều phụ nữ khi đi chơi vẫn mong muốn người đàn ông của mình có thể làm chủ tình hình và gánh vác trách nhiệm. Họ chỉ muốn được thong dong đi theo, xinh đẹp và không phải động não là đủ rồi. Nếu bạn đẩy hết trách nhiệm đó sang vai người phụ nữ, họ sẽ nảy sinh cảm giác người đàn ông của mình thật vô dụng, thế thì sao mà không cãi nhau cho được?

Có lần tôi cùng người yêu cũ đi Ô Trấn, xuất phát từ Hàng Châu. Cô ấy cứ nhất quyết đòi đi tàu cao tốc vì bảo thế mới có "cảm giác đi du lịch". Tôi bảo: "Đi ra ga mất 1 tiếng, đợi tàu rồi di chuyển mất 30 phút, xong lại phải bắt taxi vào khu du lịch thêm 30 phút nữa, quá là hành xác". Thay vào đó, đi xe bus trực tiếp từ quảng trường Võ Lâm thẳng đến khu du lịch cũng chỉ mất đúng 2 tiếng.

Cô ấy phân vân hồi lâu, lại còn lo xe bus bẩn, xe bus không an toàn, nhưng đều bị tôi gạt đi hết. Cuối cùng, cô ấy mới miễn cưỡng đồng ý. Đến khi lên xe, thấy chất lượng ổn, tâm trạng cô ấy mới bình thường trở lại.

Trong suốt thời gian ở Ô Trấn, từ việc ở khách sạn nào, ăn món gì, đi điểm nào, lúc nào cần chụp ảnh... tất cả những quyết định đó đều cần người đàn ông đứng ra chốt, và người phụ nữ đi theo.

Thế nhưng, phần lớn các cặp đôi khi ở bên nhau thường vấp phải kịch bản: Nam đề xuất -> Nữ phủ định -> Nam thuận theo -> Nữ thấy thực tế không như kỳ vọng -> Nữ oán trách -> Hai bên đấu khẩu.

Mấu chốt của mâu thuẫn chính là việc đàn ông đã quên mất nhiệm vụ phải gánh vác trách nhiệm và kiểm soát cuộc chơi. Một người đàn ông nếu chỉ biết phục tùng và thỏa hiệp vô điều kiện thì sức hút và bản lĩnh của anh ta sẽ bị kéo tụt xuống thê thảm. Phụ nữ nhìn vào, trong tiềm thức sẽ nảy sinh sự tức giận vì cảm thấy mình đã chọn nhầm một người yếu kém làm bạn đời.

Ngược lại, nếu trong chuyến đi, người đàn ông nhận ra nửa kia của mình thuộc kiểu người "chuyên bàn lùi" và "thích gây chuyện", khiến bạn kiệt quệ về tinh thần, thì đó cũng là lúc nên xem xét lại mối quan hệ.

Du lịch thực chất là một bài kiểm tra khi con người phải đối mặt với môi trường xa lạ và phức tạp. Người đàn ông phải phát huy vai trò chủ đạo, còn người phụ nữ là người hỗ trợ và đồng hành. Đến bài toán du lịch còn giải không xong, thì sau này chuyện con cái, phụng dưỡng cha mẹ và hàng tá vấn đề hóc búa khác trong đời, e rằng cũng khó mà vượt qua.

Vì vậy, lấy chuyện đi du lịch có cãi nhau hay không làm tiêu chí để "lọc" người bạn đời thực sự rất hợp lý. "Lửa thử vàng, gian nan thử sức", đi du lịch cũng chính là cái đạo lý ấy.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom