• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Đâu là thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời bạn?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,927
Reaction score
0
Points
36
Đâu là thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời bạn?

Khoảng 10 năm trước, vào lúc 2 giờ sáng, bố gọi điện cho tôi. Lúc đó, tôi hoàn toàn không có can đảm để nhấc máy, nhưng tôi biết đây là cuộc gọi mà tôi bắt buộc phải nghe. Chắc chắn đã có chuyện lớn xảy ra rồi.

Mẹ tôi bị x u ấ t h u y ế t não lần thứ hai. Tôi đã lái xe về quê như thế nào, đến giờ tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Khi tới bệnh viện, trời vừa tờ mờ sáng. Vừa nhìn thấy tấm phim CT bác sĩ treo lên, tôi chỉ hỏi đúng một câu: "Còn hô hấp tự chủ không bác sĩ?" Bác sĩ biết tôi cũng là người trong ngành y, ông khẽ nói: "Không nên điều trị quá mức nữa, chắc chỉ còn duy trì được khoảng 2-3 ngày."

Một năm trước đó mẹ tôi vừa đặt ống nong t i m và đang phải uống thuốc chống đông má u. Lần xuất huyết này lượng m á u quá lớn, bệnh viện đã dốc toàn lực nhưng không thể ngăn được khối m á u chèn ép não bộ. Các chuyên gia ngoại thần kinh đánh giá rằng phương pháp m ở hộp s ọ giảm áp không còn phù hợp với mẹ tôi nữa. M á u chảy nhiều, khó đông, vị trí xuất huyết lại cực kỳ hiểm hóc. Bà chắc chắn sẽ không trụ nổi trên bàn m ổ.

Bố tôi ôm một đống đồ đạc, ngồi ngây dại ở khu vực dành cho thân nhân. Ông sững sờ hoàn toàn. Huyết áp của ông vọt lên 220, mọi loại thuốc đều vô dụng. Ông cứ ngồi đó, mắt không rời khỏi cửa phòng ICU để mong chờ một phép màu, một dáng vẻ cô độc và bất lực đến cùng cực.

Là con một, sau khi mời vài đoàn chuyên gia đến đánh giá tình hình, tôi quyết định để mẹ ra đi. Tôi từng muốn hiến giác mạc của mẹ. Nhưng bố tôi không ký tên. Bố nói khi bố c h ế t, người ta có thể lấy của bố, nhưng không được lấy của mẹ. Bởi bố lo rằng kiếp sau mẹ sẽ bị mù lòa.

Lần đầu tiên đối mặt với sự ra đi của người thân ruột thịt, trong quá trình lo hậu sự, các anh chị em họ đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Họ đã gánh vác thay tôi rất nhiều việc mà lẽ ra một người con như tôi phải làm. Tôi vẫn nhớ mình quỳ trong linh đường, nỗ lực đốt thật nhiều tiền giấy, nhưng khoảnh khắc đó tôi không hề thấy bi thương. Bởi vì mẹ đang nằm ngay bên cạnh tôi mà.

Tôi lặng lẽ c ắ t tóc của mình, đặt vào tay để mẹ nắm lấy. Tôi sợ mẹ sẽ quên tôi. Tôi c ắ t rất nhiều, suýt chút nữa thì tự làm mình trọc một mảng đầu. Sau đó chị họ bảo lúc ấy chị thấy giật mình, vì người ta thường chỉ để lại một nhúm tóc làm kỷ niệm thôi, còn tôi c ắ t nhiều đến mức đủ để làm một đoạn tóc giả.

Nhưng nói cũng lạ, khi tôi nhẹ nhàng đặt lọn tóc vào tay mẹ, bà nắm chặt lấy đến mức không tài nào lấy ra được nữa. Tôi cứ thế nhìn mẹ nắm chặt lọn tóc của mình, mang theo chiếc khăn lụa tôi tặng mà rời đi. Khoảnh khắc cánh cửa lò hỏa táng khép lại, tôi đã khóc đến mức không thở nổi. Tôi không còn mẹ nữa rồi. Mọi uất ức, kìm nén suốt mấy ngày qua bỗng chốc vỡ òa theo tiếng khóc ấy.

Sau đó, tôi về nhà dọn dẹp rồi dẫn bố đi theo để chung sống với mình. Tôi đổi xe, đổi nhà, thường xuyên đưa bố đi du lịch. Cả bố và tôi đều thường xuyên mơ thấy mẹ. Chúng tôi luôn có cảm giác như, bà chưa bao giờ rời xa.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom