Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Tôi trân trọng hơi thở của sách, như trân trọng hơi thở của chính mình
Nếu không may có những người vì một giây yếu đuối trong suy nghĩ và cảm xúc, đã nói lời chia tay với cuộc đời. Thì tôi cũng chẳng ngoại lệ khi từng có những suy nghĩ yếu ớt tương tự !
Có thể may mắn hơn rằng, sách đã luôn đến với tôi đúng lúc, cứu thoát tôi khỏi những trói buộc trong đầm lầy tiêu cực ấy.
Có vài người tỏ vẻ ngạc nhiên khi chỉ thấy tôi viết về những tích cực trong cuộc sống. Tôi trả lời với họ rằng vì tôi hiểu rõ mình luôn có sự lựa chọn, và tôi không chọn mình là nạn nhân, tôi chọn chuyển hóa năng lượng theo một cái nhìn tích cực hơn, đi theo ánh sáng và lẽ sống của đời mình. Sẻ chia niềm vui và động lực tích cực cho đời sống.
Và quan trọng hơn cả, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cô đơn. Có nhiều lần, tôi ôm sách đi ngủ, cảm thấy được an ủi, được vỗ về. Nước mắt lăn dài trên từng trang sách vì tìm thấy sự thấu hiểu, tìm thấy người bạn tri kỷ cho tâm hồn.
Sách luôn biết cách “ôm” tôi một cách nhẹ nhàng nhất, không phán xét (tùy cuốn và tùy tác giả)
Sách lắng nghe vô vàn những suy nghĩ của tôi mà không hề có một tiếng thở dài.
Sách luôn ở đó, là một người bạn thân, là kim chỉ nam cho tôi thêm nội lực với niềm tin vào chính mình.
Không có sách, có lẽ cũng chẳng có tôi của hiện tại này!
Nếu không may có những người vì một giây yếu đuối trong suy nghĩ và cảm xúc, đã nói lời chia tay với cuộc đời. Thì tôi cũng chẳng ngoại lệ khi từng có những suy nghĩ yếu ớt tương tự !
Có thể may mắn hơn rằng, sách đã luôn đến với tôi đúng lúc, cứu thoát tôi khỏi những trói buộc trong đầm lầy tiêu cực ấy.
Có vài người tỏ vẻ ngạc nhiên khi chỉ thấy tôi viết về những tích cực trong cuộc sống. Tôi trả lời với họ rằng vì tôi hiểu rõ mình luôn có sự lựa chọn, và tôi không chọn mình là nạn nhân, tôi chọn chuyển hóa năng lượng theo một cái nhìn tích cực hơn, đi theo ánh sáng và lẽ sống của đời mình. Sẻ chia niềm vui và động lực tích cực cho đời sống.
Và quan trọng hơn cả, tôi chưa bao giờ cảm thấy mình cô đơn. Có nhiều lần, tôi ôm sách đi ngủ, cảm thấy được an ủi, được vỗ về. Nước mắt lăn dài trên từng trang sách vì tìm thấy sự thấu hiểu, tìm thấy người bạn tri kỷ cho tâm hồn.
Sách luôn biết cách “ôm” tôi một cách nhẹ nhàng nhất, không phán xét (tùy cuốn và tùy tác giả)
Sách lắng nghe vô vàn những suy nghĩ của tôi mà không hề có một tiếng thở dài.
Sách luôn ở đó, là một người bạn thân, là kim chỉ nam cho tôi thêm nội lực với niềm tin vào chính mình.
Không có sách, có lẽ cũng chẳng có tôi của hiện tại này!
Last edited by a moderator:

