• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Kết hôn nên chọn một người như thế nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,340
Reaction score
0
Points
36
Kết hôn nên chọn một người như thế nào?

Gần đây tôi rất lo lắng, tôi là nữ, sắp bước sang tuổi ba mươi rồi, gia đình cũng liên tục hối thúc. Tôi có đi xem mắt một người đàn ông, là kiểu mà người lớn cho là môn đăng hộ đối, điều kiện gia đình khá tốt. Thế nhưng khi tiếp xúc luôn cảm thấy có chút gượng gạo, không giống tình nhân cho lắm, đây là cảm nhận chung của cả hai sau khi trò chuyện. Đặc biệt là khi xảy ra mâu thuẫn, không rõ là chiến tranh lạnh hay là gì... nhưng cả hai rất “ăn ý” trong việc không ai để ý đến ai. Tôi không biết bản thân mình có phải quá nhạy cảm không.

Trong nhận thức trước đây của tôi, thường là đàn ông sẽ dỗ dành phụ nữ nhiều hơn, nhất là giai đoạn đầu, tôi vẫn hy vọng anh ấy có thể kiên định và bao dung với tôi hơn. Có thể bản thân tôi cũng có vấn đề, gần đây càng nghĩ càng nhiều. Khi gặp vấn đề, thực ra tôi có tâm ý muốn cùng anh ấy giao tiếp để giải quyết, mấy lần trước tôi cũng đã chủ động trò chuyện, nhưng nhiều lần rồi tôi lại do dự: người như vậy, cách ở bên nhau như vậy, có phải là cuộc sống tôi muốn sau này không? Nói thật, vì tuổi tác nên tôi cũng bắt đầu sốt ruột, yêu đương không còn cảm giác có thể từ từ như trước, nhịp độ trở nên rối loạn. Rất đau đầu.

Trong thời gian chiến tranh lạnh, nếu người này và những chuyện này luôn làm tôi bận tâm, liệu có phải chứng tỏ rằng thực ra tôi vẫn còn quan tâm không.


Là một người sắp bước sang tuổi bốn mươi, có những lời nói thật lòng có lẽ những người xung quanh sẽ không nói với bạn. Nhưng tôi muốn dốc hết tâm can cho bạn một lời khuyên chọn bạn đời để "bảo toàn tính mạng": Đó không phải là tiền nhiều hay ít, cũng không phải ngoại hình ra sao, mà là nhìn vào mức độ trưởng thành về tâm lý của người đàn ông đó.

Làm sao để xem mức độ trưởng thành về tâm lý? Hãy nhìn vào cách họ đối diện với vấn đề.

Khi gặp chuyện khó giải quyết, hoặc lúc sự nghiệp đi xuống, phản ứng đầu tiên của anh ta là gì? Là đổ trách nhiệm cho bạn, chiến tranh lạnh, oán trách, chỉ trích, hay là bình tĩnh cùng bạn đối mặt và giải quyết vấn đề?

Tóm lại: gặp chuyện mới thấy lòng người. Không cần nhìn gì khác, chỉ cần nhìn điểm này là có thể thấy rõ mức độ trưởng thành của anh ta, là “đứa trẻ to xác” hay đàn ông thực sự. Đồng thời bạn cũng có thể dự đoán cuộc sống hôn nhân sau này sẽ như thế nào. Rất nhiều người trong hôn nhân cảm thấy mệt mỏi, thà sống một mình còn hơn. Thực ra không phải do hôn nhân, mà là do thiếu năng lực xử lý cảm xúc và giải quyết quan hệ gia đình.

Bạn nói, chưa gặp chuyện gì lớn thì làm sao nhìn ra?
Không sao, dưới đây là 10 tiêu chuẩn tôi tổng kết trong 2 ngày, nhất định phải xem khi nghĩ đến chuyện kết hôn. Xem xong bạn sẽ biết cách chọn đúng người có tiềm năng để có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc.

Mấy ngày nay tôi có ngẫm lại, chớp mắt đã tốt nghiệp đại học 10 năm rồi, nói về sự tiến bộ lớn nhất của tôi những năm qua chính là mắt nhìn đàn ông.

Từ chỗ ban đầu chuyên tiêu tiền cho những gã tồi, bị cắm sừng mà vẫn ngây ngô không biết gì, cho đến bây giờ người bạn đời lo lắng cho tôi mọi việc và còn kiếm tiền rất giỏi. 10 điểm dưới đây là sự tổng kết bằng m-áu và nước mắt của tôi:
Khi bàn chuyện kết hôn, nhất định phải tìm người “môn đăng hộ đối” về tinh thần, có cùng quan điểm sống. Trong đó, khả năng xử lý cảm xúc đặc biệt quan trọng. Tôi từ lúc tốt nghiệp đến giờ, đã từng mở tiệm làm chủ nhỏ, rồi quay lại công sở làm giám đốc bộ phận, suốt 10 năm qua tôi đúc kết được một quan điểm rất lớn: Tục ngữ có câu "nghèo sinh gian kế, giàu dưỡng lương tâm". Không có tiền không đáng sợ, đáng sợ là vừa nghèo vừa cảm xúc tiêu cực, tính cách cực đoan. Những cô gái có điều kiện gia đình tốt nên thận trọng khi lấy chồng ở tầng lớp thấp hơn, nếu nhất định phải lấy, hãy nhìn kỹ mức độ trưởng thành và tính cách của đối phương. có cực đoan hay không.

Thu nhập bình thường không đáng sợ, nhưng không được lười. Rất nhiều người khi bàn chuyện cưới hỏi thì thu nhập của đằng trai rất bình thường, không sao cả. Hãy nhìn xem anh ta có tập trung làm việc không, điều đó đại diện cho tiềm năng sự nghiệp. Tâm trạng có ổn định không, ổn định nghĩa là gặp khó khăn có thể bình tĩnh giải quyết, thay vì nóng nảy hay chiến tranh lạnh. Ở bên người như vậy, hai bạn sẽ ít tiêu hao năng lượng vào mâu thuẫn, có nhiều sức lực hơn để phát triển sự nghiệp.

Cờ bạc, ma túy, những thứ này nhẹ thì nhà tan cửa nát, nặng thì mất mạng, hạng người này tuyệt đối không được lấy, dù có biết dỗ dành phụ nữ hay kiếm tiền giỏi đến đâu cũng không được. Bao gồm cả khuynh hướng bạo lực, tự làm hại bản thân hay gây tổn thương cho đối phương, các bạn nữ đừng bao giờ tự coi mình là Bồ Tát cứu rỗi đàn ông. Đàn ông tốt trên đời còn đầy rẫy, bạn đi sai một bước là sẽ đánh đổi cả đời mình đó! Còn có thể liên lụy đến cha mẹ, làm hại đến thế hệ sau của các bạn, vì vậy nếu gặp phải thì phải kịp thời cắt lỗ.

Nhìn bạn bè của anh ta. “Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”. Nhìn bạn bè là biết con người thật của anh ta. Nếu bạn có bạn bè hiểu biết, hãy nhờ họ đánh giá giúp. Nếu tất cả người xung quanh đều không thích anh ta, khả năng cao anh ta không phù hợp.

Phải xem cảm xúc của cha mẹ anh ta có ổn định không, không khí gia đình như thế nào. Hôn nhân là sự kết hợp của hai gia đình. Cách anh ta chung sống với người thân cũng chính là cách anh ta chung sống với bạn. Nhất định phải tìm một người có gia đình hòa thuận, mọi người đều tôn trọng lẫn nhau, không động một chút là cãi vã chiến tranh lạnh. Gia đình hòa thuận sẽ giúp cuộc sống sau hôn nhân dễ dàng hơn.

Xem mức độ phụ thuộc vào gia đình của anh ta. Nếu anh ta gặp chuyện gì cũng để cha mẹ mình can thiệp vào, tinh thần chưa độc lập, thì sau này hai bạn sẽ đối mặt với việc mọi chuyện lớn nhỏ trong hôn nhân cha mẹ anh ta đều sẽ nhúng tay vào, mâu thuẫn sẽ trở thành xung đột giữa bạn và cả gia đình anh ta, cuối cùng biến thành cuộc chiến giữa hai gia đình. Nói chung, các công tử nhà giàu và những anh chàng "con trai cưng của mẹ" đều có đặc điểm chung này, sự phụ thuộc của họ với gia đình thực sự là quá lớn.

Quan điểm sống của hai người phải hợp nhau. Làm sao để xem tam quan có hợp không? Hai bạn hãy trò chuyện về 6 điểm sau đây:
(1) Độ trung thành đối với hôn nhân. Định nghĩa về ngoại tình là gì, có thể chấp nhận đối phương tiếp xúc với người khác giới đến mức độ nào, nếu không chấp nhận được thì phải nói rõ từ đầu.

(2) Kế hoạch sự nghiệp tương lai. Có thể nói về mục tiêu 10 năm hoặc 5 năm, hai người có bất đồng lớn nào không, giả sử sau khi kết hôn sinh con, cần phải từ bỏ một phần lý tưởng nghề nghiệp trong 1-2 năm thì có sẵn lòng chấp nhận không, và có thể chấp nhận từ bỏ đến mức độ nào.

(3) Vấn đề sinh con, khi nào sinh con, sinh xong thì ai trông.

(4) Việc giáo dục con cái sau này, nếu quan điểm nuôi dạy con có xung đột thì xử lý thế nào, nghe theo ai.

(5) Việc phân bổ và kiểm soát tài sản gia đình.

(6) Cách phân chia việc nhà trong tương lai. Ví dụ nấu ăn, dọn dẹp, ai chịu trách nhiệm, những việc tưởng chừng vụn vặt này thường sẽ trở thành thủ phạm mài mòn tình cảm.

6 điểm trên, quan điểm của anh ta là gì không quan trọng, quan trọng là quan điểm đó có khớp với bạn hay không, nếu có trên 3 điểm bất đồng thì khuyên bạn nên thận trọng.

Nhìn lại bản thân. Khi yêu cầu đối phương, cũng cần xem mình có thể mang lại gì cho họ. Nếu bản thân chúng ta là một người có "trái tim thủy tinh", cảm xúc không ổn định, mắc bệnh công chúa, đầy rẫy khuyết điểm, thì làm sao có thể yêu cầu người khác hoàn hảo được? Muốn đối phương thật thà, lại chê anh ta không thú vị. Muốn anh ta kiếm nhiều tiền, lại chê anh ta không có thời gian bầu bạn với mình. Thử lấy một tờ giấy ra, viết xuống những nhu cầu của bản thân, bạn có thể sẽ phát hiện ra rất nhiều điểm đầy mâu thuẫn, phải làm sao đây? Hãy dựa vào cuộc sống mà bạn mong muốn để đưa ra sự lựa chọn và từ bỏ.

Đàn ông tốt tìm ở đâu? Ngồi chờ sung rụng không bằng chủ động xuất kích. Bạn độc thân là vì bạn chưa coi chuyện yêu đương là một sự nghiệp để mưu cầu chất lượng cuộc sống cho mấy chục năm sau của chính mình. Nếu bạn coi việc tìm đối tượng kết hôn như tìm một dự án kinh doanh, bạn sẽ tự mình chủ động mở rộng vòng tròn giao thiệp, đi nộp sơ yếu lý lịch, đi phỏng vấn mọi khả năng, vì vậy nhiều người nỗ lực một chút là có thể tìm được "cao phú soái" (cao ráo, giàu có, đẹp trai), đó không phải tự nhiên mà có.

Con gái không phải cứ xinh đẹp, ưu tú là đủ, những cô gái ưu tú gả nhầm người đầy ra đó.

Nếu bạn có thể tìm được một người hiểu bạn, có thể cùng bạn hỗ trợ lẫn nhau, cùng nhau ngày càng tốt hơn, điều này thực sự quan trọng hơn nhiều so với việc bạn tự mình nỗ lực. Cho nên đừng bài trừ việc những chàng trai ưu tú đối tốt với mình, hãy nỗ lực nâng cao bản thân, đồng thời nỗ lực tìm kiếm một người có thể sưởi ấm và chữa lành cho bạn, bạn sẽ tận hưởng được những lợi ích mà hôn nhân mang lại.

Điểm quan trọng nhất, nghiêm túc với việc kết hôn, bất kể tuổi tác lớn bao nhiêu, bất kể người nhà thúc giục thế nào, vòng bạn bè có bao nhiêu người kết hôn, chỉ còn lại mình bạn chưa gả đi, đừng vì những lý do như vậy mà kết hôn. Hôn nhân không phải trò chơi, sai rồi phải trả giá rất lớn. Nếu người bạn kết hôn là người bạn thật sự yêu, bạn sẵn sàng trở nên tốt hơn vì họ, nuôi dưỡng mối quan hệ đó, thì chúc mừng bạn đã gặp được tình yêu.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,340
Reaction score
0
Points
36
Làm sao để xác định bạn trai/bạn gái của mình là đối tượng kết hôn phù hợp?

Tờ "The New York Times" từng đăng tải danh sách 15 câu hỏi nhất định phải hỏi trước khi cưới do một chuyên gia hôn nhân người Mỹ đưa ra.

Chỉ khi hiểu sâu sắc những suy nghĩ chân thực nhất trong lòng đối phương, bạn mới có thể tự tin phần nào về cuộc sống hôn nhân sắp mở ra. Các bạn đang có ý định kết hôn có thể trao đổi câu trả lời của mình với nhau; thứ trao đổi không chỉ là câu trả lời, mà còn là quyết tâm đối với tương lai.

1. Chúng ta có muốn có con không?
Khi nào thì muốn?
Khi sinh con sẽ chọn sinh thường hay sinh mổ?
Sau khi sinh xong ai sẽ là người chịu trách nhiệm chính?
Nếu người vợ chịu trách nhiệm toàn phần, cô ấy có sẵn lòng từ bỏ công việc hiện tại để chọn làm bà nội trợ không?
Có để cha mẹ tham gia vào việc giáo dục con cái không?
Nếu quan niệm nuôi dạy con cái có xung đột thì xử lý thế nào?
Có muốn sinh con thứ hai không?
Sau khi sinh đứa đầu dự định bao lâu sẽ sinh tiếp?
Con cái có thể theo họ mẹ không?

Hiện nay ngày càng nhiều cô dâu chọn "cưới chạy bầu", vì sự xuất hiện đường đột của đứa trẻ mà chọn kết hôn. Nhưng... sự ra đời của một đứa trẻ có tầm ảnh hưởng rất lớn đối với một gia đình mới cưới. Nếu chọn để người vợ toàn thời gian chăm con, không phải người phụ nữ nào cũng sẵn lòng.

Nếu trước khi có con không nói rõ với nhau, rất dễ ảnh hưởng đến quan hệ gia đình sau này.
Nếu chọn để cha mẹ giúp đỡ chăm sóc, thì còn phải nói rõ với cha mẹ hai bên, hiện tại khá nhiều gia đình áp dụng kiểu thứ hai-tư-sáu bà nội chăm, thứ ba-năm-bảy bà ngoại chăm, tránh để người lớn trong nhà vì vấn đề con cái mà ghen tị lẫn nhau.

Việc giao tiếp với cha mẹ phải giữ nguyên tắc nhất định: ngữ khí nói chuyện cố gắng ôn hòa, ngay cả khi bề trên làm sai, nếu không đôi bên đều rất khó xử.

Trước khi cưới tốt nhất cũng nên thảo luận xem có muốn sinh con thứ hai không, và họ của đứa thứ hai sẽ theo ai. Nói thật lòng thì hiện nay nuôi một đứa trẻ đã rất mệt rồi, hãy cân nhắc kỹ tình hình thu nhập của gia đình rồi mới tính tiếp.

2. Sẽ an cư ở thành phố nào, mua nhà ra sao?
Trả thẳng hay vay vốn?
Mua nhà có cần cha mẹ hai bên hỗ trợ không?
Sổ đỏ sẽ đứng tên ai?
Nếu ở hai nơi khác nhau, là sẽ về thành phố của đằng trai mua nhà hay đằng gái, hay là chọn một thành phố mà cả hai đều thích và sẵn lòng định cư?
Thành phố đó phải phù hợp cho sự phát triển tương lai của hai bạn. Khi mua nhà hãy xem kỹ quy hoạch tiện ích xung quanh, tiềm năng tăng giá, việc đứng tên bất động sản, v.v.

3. Nếu nhà cửa có cha mẹ hỗ trợ, liệu có sẵn lòng sống chung với cha mẹ bên phía góp nhiều tiền hơn không?
Nếu cha mẹ can thiệp vào cuộc sống sau hôn nhân thì phải làm sao?
Cha mẹ hai bên có chìa khóa nhà không?
Có thể không báo trước mà cứ thế qua chơi không?
Hãy cố gắng đừng sống chung, bởi vì hai thế hệ khác nhau sẽ nảy sinh rất nhiều bất đồng trong các quan niệm. Nếu người chồng xử lý không khéo sẽ rất dễ làm tổn thương tình cảm vợ chồng, người vợ cũng dễ vì quan hệ mẹ chồng nàng dâu mà mặt mày ủ rũ.

4. Nếu một trong hai bên cần rời xa gia đình để theo người kia đi làm việc ở nơi khác, liệu có làm được không?
Nếu cản trở sự phát triển nghề nghiệp của nhau, có thể từ bỏ đến mức độ nào?
Một bên gặp lúc sa sút, bạn có thể ủng hộ và khích lệ tối đa không?
Hãy dùng hành động để chứng minh rằng kế hoạch nghề nghiệp của bạn là đang cân nhắc vì cả gia đình. Một gia đình ổn định cần thu nhập ổn định và lâu dài, nhưng lý tưởng cá nhân đôi khi phải nhường bước cho gia đình.

5. Có nên ký thỏa thuận tiền hôn nhân không?
Ai sẽ chịu trách nhiệm quản lý tài chính gia đình?
Làm sao để sắp xếp chi tiêu gia đình một cách hợp lý?
Ký thỏa thuận tiền hôn nhân là một việc rất sáng suốt, điều này chẳng liên quan gì đến việc yêu hay không yêu. Bởi vì không ai có thể dự đoán được tương lai, không ai biết được chúng ta đang mặn nồng như keo sơn bây giờ liệu tương lai có đường ai nấy đi hay không.

Bạn có thể vì tình yêu mà từ bỏ cá tính, từ bỏ sự nóng nảy, nhưng không thể vì tình yêu mà từ bỏ quyền tự quyết định cuộc đời mình.

6. Việc nhà ai làm?
Là phân công hay để cha mẹ làm, hay thuê người giúp việc theo giờ?
Ý kiến mua xe hay trang trí nhà cửa sẽ nghe theo ai?
Tiền biếu lễ tết cho cha mẹ hai bên mỗi năm là bao nhiêu?
Mỗi năm đêm giao thừa sắp xếp đi đón tết ở nhà ai?
Nếu cha mẹ mắc bệnh nặng hoặc không thể tự chăm sóc bản thân, ai sẽ là người chăm nom?
Trong hôn nhân kỵ nhất là "tiền trảm hậu tấu", đặc biệt là những việc liên quan đến mối quan hệ họ hàng của mỗi bên. Nhất định phải tìm hiểu suy nghĩ của đối phương trước khi đưa ra quyết định, vạch ra quy trình ra quyết định mà cả hai có thể chấp nhận được.

7. Có sẵn lòng thành thật nói ra nhu cầu, sở thích và nỗi sợ của mình trong chuyện tinhduc không?
Cũng như có sẵn lòng trao đổi về tiền sử bệnh tật, bệnh di truyền của gia đình không?
Trong lời thề đám cưới truyền thống đều có câu "Dù ốm đau hay khỏe mạnh đều sẽ không rời xa". Vì vậy, một khi các bạn đã chọn kết hôn, có bệnh lý gì về sinh lý hay tâm lý đều nên thản nhiên nói cho đối phương biết. Nếu che giấu, bạn sẽ phải dùng vô số lời nói dối để che đậy, sống như vậy sẽ rất mệt mỏi.

8. Nếu một bên không thể sinh con hoặc khó sinh con, liệu có chấp nhận tiếp tục hôn nhân không?
Nếu đứa trẻ vừa sinh ra đã mắc bệnh bẩm sinh, liệu có tự tin cùng nhau đối mặt với mọi vấn đề, đặc biệt là áp lực kinh tế không?

9. Nếu cha mẹ khi gặp người bạn đời mà phản ứng không hài lòng như mong đợi, bạn sẽ làm công tác tư tưởng cho cha mẹ thế nào?
Nếu không thuyết phục được, có từ bỏ đối phương không?
Có thể lúc đầu cha mẹ chưa hiểu rõ bạn đời của bạn, nhưng bạn thì hiểu. Vì vậy bạn phải để cha mẹ hiểu toàn diện người mà bạn định lấy là người như thế nào, người đó có những ưu điểm gì thu hút bạn.

Đừng tranh cãi với cha mẹ, vì không có cha mẹ nào muốn con mình chịu thiệt thòi, mỗi một bậc cha mẹ đều cho rằng con cái mình là quý giá hơn cả.

10. Các bạn có thích và tôn trọng bạn bè của đối phương không?
Nếu không thích một người bạn nào đó của họ thì làm sao?
Các bạn có thể bao dung việc đối phương có bạn khác giới không?
Có sẵn lòng giới thiệu bạn khác giới của mình cho đối phương không?
Trước khi để đối phương phải ghen, hãy chủ động minh bạch trước.

11. Định nghĩa của các bạn về ngoại tình là gì?
Ngoại tình tư tưởng cụ thể là những gì?
Ngoại tình thể xác cụ thể là những gì?
Bạn có thể chấp nhận ngoại tình tư tưởng hay ngoại tình thể xác không?
Hay là đều không thể chấp nhận?
"Ngoại tình" là chủ đề không thể tránh khỏi nhất trong hôn nhân.

12. Điều khiến bạn khó chịu nhất về gia đình của tôi là gì?
Hôn nhân không phải là chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Trong gia đình gốc chắc chắn có nhiều vấn đề mà bạn nhìn không thuận mắt, để những vấn đề này không xuất hiện trong gia đình của hai bạn, trước tiên phải nói rõ với đối phương, tránh né và giải quyết triệt để nhất có thể.

Trước khi cưới không nói rõ, sau khi cưới vấn đề nảy sinh, lúc đầu có thể sẽ nhịn, nhưng cứ nhịn nhịn mãi, oán hận sẽ càng ngày càng lớn, cuối cùng sẽ bùng nổ không thể cứu vãn.

13. Giả sử cãi nhau, liệu có thể dừng lại đúng lúc không?
Có thể bình tĩnh lắng nghe đối phương giãi bày, và đối xử công bằng với suy nghĩ cũng như lời phàn nàn của đối phương không?
Có thể tha thứ cho đối phương không?
Có thể tha thứ, chấp nhận góp ý và thay đổi bản thân không?

Kiếp này là lần đầu tiên, hôn nhân cũng là lần đầu tiên. Mọi người đều là người mới học, có thể từ từ mài hợp, từ từ học hỏi. Cùng nhau yêu đến già, học đến già.

14. Thứ mà tôi vĩnh viễn không vì hôn nhân mà từ bỏ là gì?
Có những thứ không thể vì hôn nhân mà từ bỏ, có thể là xe, nhà, tiền bạc, có thể là sự nghiệp... mỗi người đều có sự kiên trì riêng, quan trọng là đối phương có thể tiếp nhận hay không.

Có những thứ thực sự cần đối phương thấu hiểu, có những thứ cũng cần nhường bước một cách thỏa đáng cho hôn nhân.

15. Hai người có đủ niềm tin để cùng nhau vượt qua mọi thử thách không?
Giới hạn nào nếu bị phá vỡ sẽ khiến bạn từ bỏ hôn nhân?
Mỗi người đều có lằn ranh bất khả xâm phạm của riêng mình, đều có thứ mình muốn bảo vệ. Mặc dù các bạn sẽ sống cùng nhau trong mấy chục năm tới, nên thành thực trần trụi, nhưng cũng phải để lại cho đối phương một “khoảng không riêng”, nơi giấu những thứ không thể nói hoặc không được người khác thấu hiểu của họ.

Trước khi kết hôn, tình yêu mãnh liệt của các bạn sẽ tạo ra ảo giác, tưởng rằng tình yêu là liều thuốc chữa lành mọi thứ. Các bạn đã quá xem nhẹ mức độ phức tạp của hôn nhân. Nếu các bạn nhìn thấy những câu hỏi trên mà cảm thấy da đầu tê dại, vội vàng đi tìm đáp án, thì xin lỗi, ở đây không có đáp án chính xác.

Chi bằng hãy cùng đối phương mở lòng thực hiện một cuộc phỏng vấn 15 câu hỏi tiền hôn nhân, vì việc biến tình yêu lãng mạn thành cuộc sống thường nhật vốn không hề dễ dàng.

Hôn nhân không phải là đánh bài, chia bài lại là phải trả giá rất đắt. Hy vọng mỗi một trái tim chân thành muốn yêu đều có thể gặp được một nửa tâm đầu ý hợp.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,340
Reaction score
0
Points
36
Kết hôn với bạn thân hồi nhỏ của mình là cảm giác thế nào?

1.
Lại có thể danh chính ngôn thuận ngủ cùng nhau như hồi nhỏ, còn lại hầu như chẳng có gì thay đổi. Kết hôn hay không thì vẫn sang nhà cô ấy ăn chực như thường, cả nhà vẫn sang nhà cô ấy chơi như xưa.

Chỉ có điều là hơi khó mở lời gọi mẹ vợ, vì cứ quen miệng gọi bác, gọi cô suốt hơn 20 năm rồi.

2.
Hồi nhỏ mấy ông lại chịu chơi với con gái á? !!!!!!!!!!!!

3.
30 năm trước, cô ấy đá–nh tôi. 30 năm sau, cô ấy đá–nh con của chúng tôi.

4.
Tôi và vợ là bạn học cùng trường tiểu học, cùng khối nhưng khác lớp. Lúc đó hai đứa chẳng hề quen biết nhau. Nhưng kết hôn bao nhiêu năm nay rồi, vợ tôi cứ khăng khăng bảo hồi tiểu học tôi từng đá–nh cô ấy, trong khi tôi hoàn toàn chẳng có một chút ấn tượng nào về việc đó cả.

5.
Thanh mai trúc mã, hai đứa nhỏ vô tư là cảm giác gì?
Tôi chính là cô gái lớn lên trên lưng cái gã đó đây. Từ nhỏ hắn không chỉ c–ướp đồ ăn vặt mà còn chiếm cả giường của tôi. Đi học không chỉ chép bài tập mà còn mách lẻo tôi. Lớn lên không chỉ tranh giành bố mà còn c–ướp luôn cả mẹ của tôi.

Kết hôn rồi không chỉ ở nhà tôi mà còn ngủ trên giường của tôi nữa. Vợ chồng chẳng giống vợ chồng, anh em chẳng ra anh em.

Bây giờ thì hay rồi, tôi không chỉ ăn của hắn, uống của hắn, tiêu tiền của hắn mà còn đẻ hẳn hai đứa con cho hắn nuôi.

6.
Vợ tôi học đại học bốn năm ở thành phố, tốt nghiệp xong thì về quê. Chúng tôi quen nhau qua mạng vì có chung sở thích, thấy nói chuyện khá hợp, xem ảnh cũng thấy đúng gu nên hẹn gặp mặt.

Lần đầu gặp ở quán trà, cô ấy để tóc đen dài thẳng, dáng người rất đẹp. Hai đứa ngồi ăn rồi chuyện trò mãi không thôi, cảm giác cực kỳ ăn ý, coi như là yêu từ cái nhìn đầu tiên.

Đến lần hẹn thứ hai, lúc đưa cô ấy về nhà tôi mới ngó nghiêng: "Ơ, đây chẳng phải khu nhà của bà cô và bà hai mình sao?". Sau này mới biết cô ấy sống ngay dưới tầng nhà hai bà của tôi, cùng một tòa luôn.

Tôi thốt lên: "Trời đất ơi, em chính là cái đứa con gái giống hệt thằng con trai ở tầng dưới hồi xưa đấy à!".
Vợ tôi cũng ngớ người: "Thế anh là cái anh hay sang chơi nhà trên này mỗi dịp lễ Tết đúng không?".
Đúng là dậy thì thành công, "thằng con trai" năm nào giờ thành mỹ nhân tóc dài, nhận không ra luôn.

Quê tôi rộng lớn thế này mà vẫn va vào nhau thì đúng là duyên phận đến rồi, giờ con chúng tôi đã ba tuổi. Hiện tại cuối tuần nào tôi cũng đưa vợ con về nhà ngoại ở, ngay tầng trên là căn hộ bà cô tôi từng ở (đã bán), tầng trên nữa là nhà bà hai (giờ chị gái và anh rể tôi đang ở). Nơi mà hồi nhỏ tôi ra vào như đi chợ, cảm giác thật kỳ diệu.

7.
Nói thật lòng thì rất nhiều cặp thanh mai trúc mã, một khi đã thành đôi thì đa số đều sống hạnh phúc êm ấm. Bởi vì thời gian tiếp xúc dài, họ hiểu thấu tính cách và gia cảnh của đối phương, thậm chí tính tình bố mẹ bên kia cũng nắm rõ như lòng bàn tay. Một khi đã chọn lập gia đình thì sẽ là kiểu toàn tâm toàn ý sống đời với nhau.

8.
Mâu thuẫn trong cuộc sống ít đi rất nhiều, mà hễ cãi nhau là đánh thẳng vào điểm yếu.
Tôi và vợ không hẳn là bạn từ nhỏ, mà là bạn cùng bàn năm lớp 10 (mối tình đầu).
Sau khi kết hôn, mẹ tôi gặp ai cũng khen con dâu thông minh, xung quanh nhiều người học mãi, thi biên chế giáo viên mấy lần cũng không đỗ, vợ tôi thi một lần là đỗ.
Có lần mẹ khen thành thói quen, lại đem cô ấy ra khen trước mặt tôi. Tôi chẳng ngần ngại mà bóc ph–ốt luôn: "Cái người này ngày xưa đi học dốt lắm, con giảng bài cho hai lần còn chẳng hiểu, sau này con chẳng thèm giảng nữa, đưa luôn cho mà chép cho nhanh".
Vợ tôi đỏ mặt tía tai chẳng dám ho he câu nào.

Những chuyện tương tự như thế nhiều lắm, lần nào tôi cũng tung một đòn kết liễu!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,340
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào bạn biết được phải cưới người này?

1.
Tôi từng hỏi anh ấy:
"Anh quyết định cưới em từ khi nào?"
Anh ấy nói, có một lần tan làm về, anh ấy rất mệt.
Công việc khiến anh ấy kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần.

Đúng lúc đó tôi lại làm hỏng một việc nhỏ.
Anh ấy không kiềm chế được nên nổi trận lôi đình với tôi.
Anh ấy quát:
"Em có biết công việc của anh mệt đến mức nào không?
Có mỗi chuyện nhỏ thế này mà em cũng làm không xong sao?"

Anh ấy kể, lúc đó tôi chỉ nhìn anh ấy, mỉm cười rất dịu dàng.
Rồi ôm lấy anh ấy và nói:
"Anh vất vả rồi."
Sau đó tôi đưa tay vuốt nhẹ gương mặt anh ấy, lại nói thêm một câu:
"Không sao đâu.
Có em ở đây."
Anh ấy bảo, từ giây phút đó, điều duy nhất anh nghĩ đến là nên chọn ngày nào để hai đứa đi đăng ký kết hôn.

2.
Giả sử bạn là một người phụ nữ, hãy thử nghĩ xem: sau này nếu sinh một cậu con trai, bạn có mong con mình lớn lên sẽ có tính cách, phẩm chất, cách đối nhân xử thế và mọi mặt đều giống như người bạn trai hiện tại của mình không?

Nếu câu trả lời là **có**, và bạn cảm thấy ở mọi phương diện anh ấy đều là hình mẫu mà bạn muốn con trai mình noi theo, thì rất có thể bạn đã chọn đúng người. Đó là một người đáng để bạn gửi gắm cả cuộc đời.

Ngược lại, nếu bạn là đàn ông thì cũng có thể áp dụng cách suy nghĩ tương tự: hãy tự hỏi, sau này nếu sinh một cô con gái, bạn có mong con gái mình sẽ lớn lên giống như bạn gái hiện tại của mình về tính cách, phẩm chất, cách cư xử và nhân cách hay không.

Nếu câu trả lời cũng là **có**, thì rất có thể đó là người phù hợp để cùng bạn đi hết chặng đường đời.

3.
Khi tôi phá sản, cô ấy ôm tôi vào lòng.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi biết rằng ngoài mẹ tôi ra, có lẽ sẽ không còn người phụ nữ nào yêu tôi nhiều hơn cô ấy.
Có một thời gian sau khi phá sản, tôi phải đi giao đồ ăn để kiếm sống.

Mỗi ngày mệt mỏi trở về nhà, điều chờ đón tôi luôn là một bữa cơm nóng hổi.
Lúc ấy tôi cảm thấy, dù phải chịu bao nhiêu khổ cực cũng đều xứng đáng.
Sau này tình hình kinh tế dần khá lên, tôi giao toàn bộ tiền bạc cho cô ấy quản lý.

Nửa năm sau, cô ấy cầm thẻ ngân hàng, dẫn tôi đi mua xe.
Khi ấy tôi mới thấy, được sống bên cô ấy cả đời là một điều hạnh phúc biết bao.

Đến nay đã tám năm rồi.
Nhưng mỗi khi hai đứa nhìn sâu vào mắt nhau đầy tình cảm, cô ấy vẫn đỏ mặt.
Còn tim tôi vẫn đập thình thịch như thuở ban đầu.

Hai đứa chúng tôi đều không phải người có ngoại hình nổi bật.
Học vấn và thu nhập, nếu đem lên so với mặt bằng ở thành phố bây giờ thì cũng thuộc loại bình thường, thậm chí là thấp.
Nhưng nếu nói về mức độ hạnh phúc, tôi rất tự tin.
Tôi tin rằng hạnh phúc của chúng tôi vượt hơn 90% mọi người.
Điều này thực sự rất tuyệt vời.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,340
Reaction score
0
Points
36
Kết hôn nên chọn người bạn đời như thế nào?

Hồi mới cưới, tôi chưa quen với việc ngủ chung giường với vợ. Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, thấy tự nhiên có một người ở ngay sát bên mình, dính chặt lấy mình, bàn tay nhỏ nhắn đan vào tay mình. Từ đó, tôi không còn được tự do lật người, cũng chẳng thể tha hồ ngáy nữa, vì chỉ cần ngáy là sẽ bị một bàn tay dịu dàng bóp miệng, cuối cùng bị nghẹt tỉnh luôn...

Đến tận bây giờ, tôi lại thành thói quen phải có người nằm bên khi ngủ. Những lúc đi công tác hoặc ra ngoài làm việc, đêm đến nửa tỉnh nửa mơ, nghe thấy tiếng ngáy của chính mình, tôi lại tự hỏi sao chẳng có bàn tay ấm áp nhỏ bé kia đến làm mình tỉnh giấc. Trằn trọc hỏi lòng, tay quờ sang bên cạnh theo bản năng, nhưng chỉ chạm vào một khoảng trống lạnh ngắt, lòng bỗng chốc hụt hẫng, trống trải lạ thường.

Sau khi kết hôn, bệnh ung thư của mẹ vợ trở nặng. Bà gắng gượng được vài tháng rồi ra đi. Một đêm nọ, tôi giật mình tỉnh giấc giữa đêm, vợ nằm bên cạnh, quay lưng về phía tôi, bờ vai run lên vì những tiếng khóc nghẹn ngào không phát ra tiếng. Tôi ôm lấy cô ấy, cô ấy cuộn tròn trong lòng tôi, nước mắt thấm đẫm cánh tay tôi. Tôi đã ôm cô ấy thật chặt.

Có một lần đi xe buýt, tôi vô tình bị tài xế đóng cửa sớm, mu bàn tay bị kẹp chặt vào cửa xe, máu chảy đầm đìa. Mắt cô ấy đỏ hoe, lao lên quát tháo tài xế âm ĩ. Đó là lần đầu tiên tôi thấy một người vốn biết kìm nén cảm xúc như cô ấy lại kích động đến vậy.

Con chào đời, trộm vía lớn nhanh như thổi. Bản thân vốn không khỏe mạnh, cô ấy quay cuồng mệt nhoài để chăm con. Một lần cúi xuống xi bô cho con, cô ấy bị cụp lưng, nhưng vẫn cố gắng ngồi bệt thẳng lưng xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đứa bé để bảo vệ con. Kết quả là cô ấy bị bong gân thắt lưng, tổn thương dây thần kinh tọa, phải nằm liệt giường suốt một tuần, gần như không thể ngồi dậy.

Tôi xin nghỉ phép, đút cho cô ấy ăn uống, lau người cho cô ấy, pha sữa cho con, dỗ con ngủ, bận rộn đến tối tăm mặt mũi.

Những lúc rảnh rỗi hiếm hoi, tôi đặt đứa con đang ngủ say vào chiếc nôi bên cạnh, ngồi xuống bên giường gọt táo cho vợ. Cô ấy nhìn lên trần nhà, thâm trầm hỏi: "Nếu sau này em không đứng dậy được nữa thì phải làm sao?" Tôi bảo: "Thì anh sẽ rời bỏ em ngay lập tức, tìm cho con một bà mẹ kế trẻ trung, xinh đẹp, giàu có lại còn hiền thục. Yên tâm đi, em không làm gánh nặng cho bố con anh được đâu." Cô ấy bật cười, lườm nguýt bảo: "Anh dám!" Rồi cô ấy đón lấy miếng táo tôi vừa gọt, nhìn tôi, cả hai cùng bật cười hạnh phúc.

Con dần khôn lớn, công việc của tôi cũng ngày càng bận rộn. Tôi phải tăng ca liên tục, ngay cả nửa đêm cũng thường xuyên nghe gọi điện thoại để điều phối sản xuất, dù sốt nhẹ cũng không dám xin nghỉ.

Cuối cùng, một trận sốt cao đỉnh điểm ập đến, lên tới 41 độ. Khi đang nộp tiền tiêm thuốc ở bệnh viện đa khoa khu vực, tôi lên cơn co giật rồi ngã gục xuống đất. Trong lúc y tá cuống cuồng hỏi han, hộ lý khiêng cáng lao ra xe cấp cứu để chuyển tuyến lên bệnh viện lớn, tôi mơ màng đọc ra dãy số điện thoại của cô ấy – số điện thoại mà tôi nhớ kỹ nhất trong đời.

Sau khi nhập viện, truyền đủ loại thuốc kháng viêm, hạ sốt liên tục suốt mấy tiếng đồng hồ, tôi – người tưởng như đã bị cơn sốt thiêu phù cả lên – cuối cùng cũng lấy lại được ý thức. Tôi lờ mờ thấy cô ấy đang ngồi bên cạnh, đôi bàn tay ấm áp đang bao bọc, nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt đang cắm kim tiêm của tôi.

Mấy ngày sau đó, điện thoại công việc reo lên dồn dập như vũ bão. Hai tay tôi sưng vù không thể cầm máy, cô ấy đầy oán hận không muốn nghe, nhưng trước ánh mắt khẩn khoản của tôi, cô ấy chỉ đành liên tục cầm điện thoại lên, bật loa ngoài rồi đặt cạnh gối của tôi, tay kia cầm bút giúp tôi ghi chép lại trên giấy. Các vị lãnh đạo không ngừng hỏi han, giao phó đủ thứ việc, có cuộc gọi kéo dài tới một, hai tiếng đồng hồ.

Một ngày có đến mấy chục cuộc gọi đi gọi đến, điện thoại phải cắm sạc liên tục, nếu không sẽ sập nguồn ngay. Ngay cả nửa đêm, điện thoại vẫn thỉnh thoảng reo vang. Ban ngày tôi quá mệt mỏi nên ban đêm ngủ say như chết, không thể nghe máy. Ngày hôm sau, cô ấy phải nghe lãnh đạo quát tháo ầm ĩ trong điện thoại, trách móc tại sao đêm qua tôi không nghe máy làm ảnh hưởng đến tiến độ sản xuất, yêu cầu tôi phải quay lại nhà máy và viết bản kiểm điểm sâu sắc.

Ngồi bên cạnh, mặt cô ấy tức đến trắng bệch. Sau khi giúp tôi cúp máy, tôi nhìn cô ấy đầy áy náy, còn nước mắt cô ấy thì cứ chực trào ra trong hốc mắt. Tôi cười khổ: "Không sao đâu em, lãnh đạo chỉ muốn trút giận thôi mà."
Cô ấy nói: "Công việc này, mình không làm nữa được không?"
Tôi nhìn cô ấy, không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu.

Sau khi bình phục, lãnh đạo yêu cầu tôi nộp bản kiểm điểm sâu sắc, tôi liền nộp đơn xin nghỉ việc, một tháng sau chính thức nghỉ hẳn.
Lãnh đạo bảo: "Người như cậu, năng lực quản lý thì không có, xã hội bên ngoài phức tạp thế nào, cạnh tranh khốc liệt ra sao, cậu không tìm được công việc nào tốt hơn chỗ này đâu, cẩn thận kẻo thất nghiệp đấy."
Tôi mỉm cười, đặt tờ đơn xin nghỉ việc lên bàn của ông ta, quay lưng bước đi.

Vợ tôi ôm hết mọi việc nhà và chăm sóc con cái, còn tôi bắt đầu rải hồ sơ tìm việc và học tập.

Tôi tìm được một công việc trái ngành, lương thấp hơn trước 20%, mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu.

Nhà máy ở rất xa nhà, mỗi ngày tôi phải mất 6 tiếng đồng hồ vật vờ trên đường đi đi về về. Rất bận, phải đi từ rất sớm và về rất muộn. Rất mệt, thời gian ngủ mỗi ngày đều không đủ. Ban ngày, tôi như một chiếc lò xo được lên dây cót hết cỡ, chạy đôn chạy đáo khắp các cuộc họp, xử lý đủ loại việc khẩn cấp. Trên chuyến xe buýt lắc lư, tôi vừa tranh thủ nghe tiếng Anh, vừa xem video về quản lý. Đầu đau như búa bổ, cân nặng sụt giảm chóng mặt, chỉ trong vài tháng tôi gầy đi gần chục cân.

Sợ con làm phiền đến giấc ngủ của tôi, cô ấy và con ngủ chung một phòng, còn tôi ngủ riêng một phòng. Tối muộn về đến nhà, tôi tiếp tục học đến đêm khuya. Cô ấy đi qua bảo cô ấy đi ngủ trước, tôi bảo vâng. Đợi đến khi học xong, tôi bước sang phòng của cô ấy và con, cúi người hôn lên má hai mẹ con, đắp lại chăn cho ngay ngắn, rồi mới quay về phòng mình ngủ.

Một năm rưỡi sau, thợ săn đầu người HR gọi điện cho tôi, mức lương ở công việc mới tăng 50%.
Hai năm sau nữa, HR lại gọi, lương tăng tiếp 40%.
Một năm rưỡi sau nữa, HR lại gọi, lương tăng tiếp 40%.
Lại một năm rưỡi sau nữa, HR lại gọi, lương tăng tiếp 40%.
Chúng tôi đổi nhà mới, mua xe hơi, và bắt đầu duy trì mỗi năm đi du lịch nước ngoài một lần…

Tôi và cô ấy, bất kể là lúc gian nan hay khi hạnh phúc, đều dìu dắt nhau mà bước tiếp, năm này qua năm khác…

Thấm thoắt thế mà đã kết hôn hơn mười năm. Một đêm nọ, tôi chợt giật mình tỉnh giấc, cô ấy lại lấy tay bịt miệng tôi lại. Cô ấy làu bàu rồi lật người ngủ tiếp: "Anh lại ngáy rồi đấy." Tôi mỉm cười, kéo người đang quay lưng về phía mình vào lòng… Cô ấy rúc sâu hơn vào ngực tôi, thật sự rất ấm áp… Tôi ôm cô ấy thật chặt…

Cha mẹ, là bức tường ngăn cách chúng ta trước ranh giới sinh tử...
Con cái, là ánh sáng hy vọng kế thừa những lý tưởng...
Còn người vợ, chính là người bạn đồng hành cùng tôi trưởng thành, chín chắn cho đến lúc già đi. Dù ở bất cứ thời điểm nào, cô ấy cũng sẽ luôn ở bên tôi, cùng tôi đi hết cuộc đời này...

Sống chết có nhau, nắm tay nhau, cùng nhau đi đến bạc đầu.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom