• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Khánh “Trắng” - một tay che trời tại Chợ Đồng Xuân

Series 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 1: KHÁNH “TRẮNG”: TỪ XÍCH LÔ DƯỚI CẦU ĐẾN ÁC QUỶ CHE TRỜI CHỢ ĐỒNG XUÂN

Hà Nội thập niên 90: một gã da trắng bủng, 5 tiền án, từ chiếc xích lô dưới gầm cầu Long Biên đã vươn lên thành “vua chợ” khét tiếng. Khánh “Trắng” lập luật riêng: không thuê người của hắn thì đừng mơ buôn bán. Bảo kê sắt máu, giết người giữa phố, đổ tội cho đàn em – hắn tưởng bàn tay hắn che kín cả bầu trời. Nhưng rồi, một vụ đòi nợ đẫm máu tại quán karaoke 71 Kim Mã đã mở cánh cửa địa ngục cho hắn.

Nguồn: Báo Công An Nhân Dân
—-
Những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, cái tên Dương Văn Khánh – hay còn gọi là Khánh “Trắng” vì làn da trắng bủng đặc trưng – dần trở thành nỗi khiếp sợ trong giới giang hồ Hà Nội. Sinh năm 1956 tại một gia đình phức tạp ở thủ đô, bố lấy ba vợ, mẹ ba đời chồng, Khánh là con út trong 11 anh chị em. Học hết lớp 5 thì bỏ học, sớm dấn thân vào con đường tội lỗi với 5 tiền án, tiền sự.

Đến năm 1989, Khánh mua chiếc xe xích lô, ra gầm cầu Long Biên chở hàng thuê. Từ đây, hắn bắt đầu tập hợp nhóm khoảng 30 đàn em, tạo dựng thế lực riêng. Ngày 17/7/1991, Khánh làm đơn xin thành lập đội dịch vụ bốc xếp tự quản với 140 thành viên ban đầu và 50 chiếc xích lô. Sau đó, theo chủ trương của Liên đoàn Lao động quận Hoàn Kiếm, đội đổi tên thành Nghiệp đoàn lao động. Đến năm 1996, hắn chính thức trở thành Chủ tịch Nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân với quân số lên đến khoảng 500 người.

Lợi dụng danh nghĩa “tự quản”, Khánh “Trắng” nhanh chóng mở rộng ảnh hưởng ra chợ Bắc Qua và các khu vực lân cận. Hắn đưa ra “luật sắt”: tiểu thương không được tự bốc dỡ hàng hóa, buộc phải thuê quân của nghiệp đoàn. Toàn bộ tiền thu được, đàn em phải nộp lại cho hắn. Không dừng lại ở đó, Khánh tự ý phạt ô tô đi ngược chiều, phạt những ai lấn chiếm lòng lề đường, thu lệ phí của người tỉnh xa ra vào khu vực chợ Đồng Xuân – Long Biên. Đây chính là hình thức bảo kê, cưỡng đoạt tài sản thu lợi bất chính với số tiền lớn.

Từ năm 1991 đến 1996, Khánh “Trắng” nổi lên như cồn trong giới giang hồ Hà Nội. Hắn gây ra hàng loạt vụ án nghiêm trọng nhưng dường như bàn tay hắn che được cả bầu trời. Nhân chứng và người bị hại sợ bị trả thù, ít ai dám lên tiếng. Lãnh đạo Bộ Công an nhận được rất nhiều đơn tố cáo về hành vi phạm tội của băng nhóm do Khánh cầm đầu.

Đặc biệt là vụ giết Nguyễn Đức Thắng (tức Đạt) tại 44 Hàng Chiếu ngày 24/1/1991. Nguyễn Đức Thắng xích mích với Trần Đại Dương – đàn em của Khánh. Khi Khánh cùng nhóm đàn em (Trần Đại Dương, Vũ Quốc Dũng, Phạm Gia Chiến, Tống Văn Thắng) đi ngang số 44 Hàng Chiếu, họ gặp Hưng – anh ruột Đạt. Khánh hô “bắt”, cả bọn quây lại đánh hội đồng Hưng. Biết anh mình bị đánh, Đạt cướp dao thái thịt từ chị Hoa ở đường Nguyễn Thiện Thuật, lao đến đâm Chiến và Dũng bị thương. Đám Khánh nhanh chóng khống chế, bắt Đạt lên xích lô áp tải về Công an phường Đồng Xuân. Nhưng khi đến nơi, Đạt đã chết. Nguyên nhân tử vong: nhát đâm chí mạng xuyên thấu phổi, mất máu nhiều.

Ban đầu, Vũ Quốc Dũng nhận tội (phòng vệ chính đáng vượt giới hạn), chỉ bị phạt 1 năm tù giam. Khánh thoát tội, thậm chí đóng vai nhân chứng. Hắn đã dàn dựng có bài bản để đàn em “phở” (Dũng) chịu án nhẹ nhất. Vụ án đã qua sơ thẩm, phúc thẩm, Dũng thi hành án xong và trở về địa phương.

Thời cơ phá án chỉ thực sự đến vào tháng 5/1996. Anh Nguyễn Thế Mạnh, chủ quán karaoke tại 71E-D Kim Mã, nợ tiền Khánh không có khả năng thanh toán. Khánh tập hợp hơn 40 tay chân kéo đến quán đòi nợ. Không đòi được tiền, hắn chỉ đạo đàn em tháo dỡ hết trang thiết bị mang về trụ sở nghiệp đoàn. Hành vi này được xác định là cướp tài sản – và chính vụ việc này đã mở đường cho một chuyên án lớn lao nhằm triệt phá băng nhóm Khánh “Trắng”.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 2: ĐIẾU THUỐC TUNG – TAY TRÁI LỘ – KHÁNH “TRẮNG” CHẾT KHÔNG KỊP TRÁNH

Tháng 5/1996, Ban chuyên án Tổng cục Cảnh sát (Cục Cảnh sát hình sự, Cục Cảnh sát điều tra) phối hợp chặt chẽ với Viện KSND tối cao. Sau khi họp bàn, các bên thống nhất quan điểm: phải bắt khẩn cấp Dương Văn Khánh và đồng bọn với tội danh “cướp tài sản” từ vụ việc tại 71 Kim Mã.

Các điều tra viên nắm rõ tâm lý của Khánh “Trắng”: hắn có quá nhiều ân oán trong giới giang hồ, luôn sống trong nỗi sợ bị các băng nhóm khác trả thù. Trước ngày hành động, trinh sát tung tin giả: “Bọn Mạnh thuê người đến tận nhà Khánh trả thù vào ngày giờ này”. Quả nhiên, Khánh tức tốc gọi hết đàn em thân tín đến nhà riêng (số 31/10 phố Nguyễn Thiệp) để bảo vệ. Đúng lúc đó, lực lượng trinh sát, điều tra viên Tổng cục Cảnh sát cùng đặc nhiệm Công an TP Hà Nội – với số lượng áp đảo và trang thiết bị hiện đại – ập vào. Toàn bộ đám đàn em bị bắt gom ngay tại tầng 1 ngôi nhà. Khác với một số tên tìm cách xô đẩy, ăn vạ, Khánh “Trắng” khá bình tĩnh. Hắn ngồi im, không nói một lời, lặng lẽ tra tay vào còng số 8.

Chuyên án nhanh chóng mở rộng, làm rõ 9 vụ án liên quan trực tiếp đến vai trò của Khánh, trong đó trọng tâm là vụ giết Đạt tại 44 Hàng Chiếu. Tháng 1/1996, Ủy ban Thẩm phán TAND tối cao ra Quyết định 55/UBPT ngày 28/1/1996, hủy hai bản án cũ, phục hồi điều tra từ đầu. Cơ quan điều tra xác định Khánh là kẻ chủ mưu làm sai lệch hồ sơ vụ án.

Để đấu trí với tên trùm gian xảo, lỳ lợm này, Ban chuyên án tin tưởng giao trọng trách cho điều tra viên Phạm Văn Tám (lúc đó mang hàm Thiếu tá, sau này là Đại tá). Ông thừa nhận: “Không phải lúc nào cũng gặp được đối thủ như Khánh”. Hắn không chỉ là lưu manh chuyên nghiệp với 5 tiền án tiền sự, mà còn thông minh, gian xảo, bản lĩnh và rất lỳ lợm, có kinh nghiệm đối phó điều tra.

Trong các cuộc hỏi cung, Tám nghiên cứu kỹ tâm lý đối tượng, liên tục thay đổi chiến thuật. Với sự quan sát tinh tế, ông nhận ra: khi Khánh khai gian dối, hắn thường nhìn trộm điều tra viên và vết sẹo do tạt axit ở vành tai đỏ lên trên làn da trắng. Từ đó, các điều tra viên biết lựa thế để “đấu”.

Điểm nhấn là “con dao” của nạn nhân Đạt – tang vật dùng để đâm Đạt. Khánh nhất định không nhận giết người, nhưng buộc phải thừa nhận: chỉ có hắn ngồi áp tải Đạt trên xích lô và cầm con dao từ 44 Hàng Chiếu đến Công an phường Đồng Xuân.

Vết đâm chí mạng vào vai trái dẫn đến tử vong phải do người thuận tay trái gây ra. Biết Khánh thuận tay trái nhưng Tám giấu kín, nhiều ngày không nhắc đến. Biết hắn nghiện thuốc lá nặng, một buổi hỏi cung, Tám cất bao thuốc trong túi, rút từng điếu hút trước mặt để gợi cơn thèm. Khi cơn nghiện lên đỉnh điểm, ông hỏi: “Có hút không?”, rồi bất ngờ tung một điếu thuốc về phía Khánh. Với phản xạ bản năng, Khánh đưa tay trái ra đỡ. Tám tủm tỉm cười: “Thuận tay trái à?”. Khánh đớ ra: “Cán bộ biết rồi còn hỏi”.

Song song đó, các giám định viên pháp y Viện Khoa học hình sự thực hiện giám định cơ chế hình thành thương tích. Trên người Đạt có 3 vết đâm: vết chí mạng ở cổ phải sâu thấu phổi từ sau ra trước; hai vết khác ở lưng trái và đùi phải (không nguy hiểm tính mạng). Nếu đối diện nhau, không thể đâm được hướng từ lưng ra ngực, cũng không đâm vào lưng nạn nhân.

Thực nghiệm được tiến hành kỹ lưỡng: dùng người có chiều cao tương đương Khánh, Dũng, Đạt; xích lô loại tương tự; còng số 8 kiểu Mỹ; dao cùng chủng loại; hình nhân mềm có “phần mềm” giống da cơ người. Các tư thế đâm, chiều hướng khác nhau được thử nghiệm, ghi biên bản chi tiết, chụp ảnh, quay camera. Kết quả khẳng định: Vũ Quốc Dũng không thể gây ra các thương tích đó khi đối diện; chỉ người ngồi trên thành xích lô – tức Khánh – mới gây được hết.

Chứng cứ khoa học chặt chẽ buộc Khánh phải nhận tội, không còn đường chối cãi. Trước những chứng cứ không thể chối cãi từ điều tra, pháp y và thực nghiệm, Dương Văn Khánh chấp nhận bản án tử hình mà không hề kêu oan. Ngày 13/10/1998, bản án được thi hành tại trường bắn Cầu Ngà, Hà Nội.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 3: PHIÊN TÒA 5 CÁI NHẤT VÀ NHỮNG BÍ MẬT CHƯA TỪNG KỂ SAU VÀNH MÓNG NGỰA

Không phải vụ án Vũ Xuân Trường, chính phiên tòa xử Khánh “Trắng” mới là lần đầu tiên khái niệm “xã hội đen” được gọi tên công khai giữa lòng Thủ đô. Với 5 cái “nhất” vô tiền khoáng hậu, đây là trận chiến cân não của Hội đồng xét xử trước một “ông trùm” xảo quyệt. Dưới vành móng ngựa, Khánh vẫn ung dung diễn vai mạnh thường quân bốc thuốc cứu người, tin rằng mạng lưới quan hệ chằng chịt sẽ giúp mình thoát khỏi lưỡi hái tử thần.
—-
✅ Phiên toà đặc biệt nhiều “cái nhất”
Đã bước qua tuổi thất thập cổ lai hy nhưng với ông Nguyễn Đình Phòng, phiên toà xử Khánh trắng và đồng bọn có lẽ là phiên toà đặc biệt nhất trong suốt quá trình tham gia công tác xét xử của ông. Tiếp tôi tại căn phòng áp mái trên tầng 3 ngôi nhà với cả kho sách báo cổ, ông Phòng trầm ngâm kể về những khoảnh khắc khó quên trong suốt phiên toà phiên tòa xét xử Khánh Trắng và đồng bọn.

Trước Khánh trắng, phiên toà xử Vũ Xuân Trường cùng đồng bọn từng khiến dư luận xã hội chấn động. Tuy nhiên, đến phiên toà xử Khánh trắng, lần đầu tiên, khái niệm băng đảng “xã hội đen” ngay tại thủ đô được biết đến khiến cả nước dồn mọi sự chú ý vào phiên toà đặc biệt này. Cũng chính vì sự “nổi tiếng” bất đắc dĩ của phiên toà xử ông trùm Khánh trắng khiến lực lượng chức năng phải lên kế hoạch chuẩn bị mọi phương án xấu nhất khi phiên toà diễn ra.

Đầu tháng 9/1997, Khánh Trắng và 23 đồng bọn chính thức phải ra đứng trước vành móng ngựa để chịu sự phán xét của pháp luật vì những tội ác của bọn chúng gây ra.

Vụ án Khánh trắng làm dư luận xã hội vào thời điểm đó chấn động với “5 điểm nhất”. Một: Đông bị cáo nhất (24 bị cáo). Hai: thời gian xét xử lâu nhất (15 ngày, nhưng sau đó rút ngắn được 3 ngày). Ba: Phiên toà có nhiều nhân chứng nhất (70 người). Bốn: Xét xử nhiều tội nhất (11 tội danh của 24 bị cáo). Năm: Phiên toà có công tác bảo vệ nghiêm ngặt nhất so với các vụ trọng án khác trước đó.

Nhớ lại những thời khắc trong phiên toà xét xử Khánh Trắng và đồng bọn đã khép lại gần 20 năm, nguyên Hội thẩm Nguyễn Đình Phòng nhớ lại: “Vào thời điểm đó, vụ án Khánh trắng là vụ án đầu tiên mà Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội phải xử có nhiều yếu tố phức tạp như vậy. Đặc biệt, vụ án Khánh Trắng không chỉ liên quan đến các băng nhóm giang hồ ở Hà Nội đơn thuần mà còn liên quan đến nhiều băng nhóm tội phạm của nhiều tỉnh thành trên cả nước. Bên cạnh đó, băng nhóm tội phạm của Khánh Trắng cũng là băng nhóm tội phạm hoạt động có quy mô, tổ chức khá bài bản và có thể nói là một tổ chức “xã hội đen”. Bản thân tôi lúc đó cùng những người liên quan phải nghiên cứu rất kỹ lưỡng từng bút lục của vụ án để phiên toà diễn ra chính xác, công minh nhất”.

Ông Phòng cho biết, gần nửa tháng xét xử vụ án, là gần nửa tháng áp lực tinh thần căng thẳng đè nặng đối với những người có nhiệm vụ liên quan tham gia xét xử vụ án nói chung và với bản thân ông Phòng nói riêng.

Điểm đặc biệt ở phiên toà xử Khánh trắng đó là Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội bắt buộc phải quan tâm đầu tư đặc biệt cho công tác an ninh tập duyệt chống bạo loạn, đột nhập tòa án, cũng như các công tác bảo vệ nhân chứng, bị cáo và những người xét xử phiên tòa khi phiên toà diễn ra vì Khánh trắng không phải một đối tượng phạm tội thông thường.

Không chỉ thế, do vụ án có tính chất phức tạp nên số lượng nhân chứng cũng không ít nên Toà án phải “đầu tư” không ít tiền để chi phí ăn ở, đi lại cho tất cả các nhân chứng ở tỉnh xa về hay ở Sài Gòn ra.

Đặc biệt hơn, ngay chính những thành viên trong Hội đồng xét xử phiên toà xử Khánh trắng cũng được chọn lọc rất kỹ và được đưa đi, đón về nghiêm ngặt để đảm bảo an toàn trong suốt nửa tháng tham gia phiên tòa.

Buổi trưa, tất cả các bị cáo, cũng như lực lượng bảo vệ, xét xử đều phải ở lại tòa án ăn trưa. Số người tham gia phiên tòa cực kỳ đông đảo. Phòng xử án phải được sắp xếp lại, để có thể bố trí một phòng cách ly riêng cho các phạm nhân. Đến lượt phạm nhân nào thì phạm nhân đó mới được gọi vào.

✅ Bản lĩnh của “ông trùm”
Với tội trạng của Khánh trắng trước thời điểm bị tuyên án, theo ông Phòng miêu tả lại, Khánh trắng vẫn tỏ ra rất bình tĩnh vì tự tin mình không thể bị kết án tử. Bằng chứng là ngay trong suốt những ngày phiên toà diễn ra, Khánh trắng vẫn giữ một thái độ rất điềm tĩnh, không lo sợ.

“Khánh Trắng là một nhân vật khôn ngoan, xảo quyệt, và cực khôn khéo. Từ một tên tội phạm có tiền án tiền sự, sau khi mãn hạn tù trở về mang theo cái mác “hoàn lương”, rồi lại tạo cho mình được một cái mác hoàn hảo như một nhà từ thiện, một mạnh thường quân cứu giúp người nghèo, có thể nói Khánh trắng là một tên tội phạm cực kỳ nguy hiểm. Không chỉ thế, tôi cho rằng, ý đồ của Khánh trắng còn vươn xa hơn, chứ không chỉ đơn giản là tổ chức một đường dây bảo kê, bốc xếp ở chợ Đồng Xuân”, ông Phòng nhớ lại.

Trong ký ức của ông Phòng trong suốt quãng thời gian nghiên cứu hồ sơ vụ Khánh trắng, đây là một tên tội phạm khác hoàn toàn so với những tên tội phạm trước đó ông từng biết đến. Khánh trắng quá gian xảo khi tạo cho mình một vỏ bọc hoàn hảo.

Chính vì vậy, ông Phòng nhớ lại: “Với vẻ ngoài rất tự tin dù đang đứng trước vành móng ngựa, Khánh trắng vẫn không hề nhận tội hay có thái độ hoang mang lo sợ. Thậm chí, Khánh trắng còn ung dung “tuyên bố” mình “có công” tạo công ăn việc làm cho nhiều người. Khánh trắng còn liên tục biện minh bằng cách kể lể nhiều về những hoạt động từ thiện mình đã làm như một cứu cánh để nhẹ tội”.

“Khánh trắng chối bay, chối biến phần lớn tội danh ghi trong cáo trạng, chỉ nhận mình có tham gia vụ cướp tài sản tại nhà 71E – D Kim Mã. Tôi cho rằng, lúc trả lời trước toà, Khánh trắng vẫn chắc mẩm những tội danh kia sẽ không bị điều tra ra, nên vẫn rất tự tin. Trong suốt những ngày sau, vẫn với điệp khúc đó, Khánh trắng không hề nhận tội. Chỉ đến những ngày cuối của phiên tòa, khi mà các nhân chứng, vật chứng đầy đủ được đưa ra, lúc này Khánh trắng mới bắt đầu thấy dao động và có chút lo lắng. Tuy nhiên, Khánh trắng không đến nỗi suy sụp, nhưng trên gương mặt Khánh vào thời điểm đó bắt đầu có dấu hiệu của sự lo sợ về một bản án rất nặng. Tuy nhiên, trước khi tòa tuyên án, Khánh Trắng vẫn đề nghị không truy tố những anh em của mình”, ông Phòng cho biết.

Nhận định về sự ranh manh, quỷ quyệt của Khánh trắng, theo ông Phòng, có thể nói Khánh trắng nếu không bị phát hiện ra và xử nghiêm minh thì vô cùng nguy hiểm cho xã hội. Nguyên nhân là bởi bên cạnh việc vi phạm phạm luật, lách luật rất tinh ranh, Khánh còn có một cái đầu hơn người khi đối tượng này không chỉ có một đội ngũ đàn em rất trung thành được thu phục bằng sợi dây tình cảm mà còn biết luồn lách, tiếp xúc được với nhiều vị lãnh đạo để đảm bảo hoạt động của băng nhóm lâu dài.

“Một số chứng cứ còn cho thấy hắn đã tính toán khá kỹ lưỡng và có khả năng nuôi ý đồ xâm nhập vào lĩnh vực chính trị để tăng quyền lực. Lưới trời lồng lộng, thưa nhưng khó lọt. Khánh trắng quá tự tin vào tài năng và quan hệ của bản thân nên bị bắt vì chính vụ cướp nhà Kim Mã 71E – D mà hắn cho rằng an toàn. Đây có thể nói là một “sơ xuất” lớn, một sai lầm đáng tiếc trong “sự nghiệp” giang hồ của Khánh Trắng. Hắn đã có một vỏ bọc quá hoàn hảo nhưng lại có hành động gần như thách thức lực lượng chức năng”, ông Phòng nhớ lại.

Về vụ án và phiên toà xử Khánh trắng, ông Phòng không quên nhấn mạnh rằng, với một tên tội phạm nguy hiểm như Khánh trắng nhưng có tới hơn 5 năm làm ăn phi pháp và đang có dấu hiệu phát triển theo chiếu hướng nguy hiểm hơn cho xã hội rõ ràng có vấn đề ở các cấp quản lý địa phương thời điểm đó. Chỉ đến khi vụ cướp nhà 71E – D Kim Mã do Khánh và đồng bọn tiến hành quá trắng trợn, mới bị lực lượng chức năng “sờ gáy”. Qua đó có thể thấy, ngay chính cơ quan chức năng cũng cần phải nhìn nhận vấn đề trách nhiệm một cách công minh khi để lọt những tên tội phạm nguy hiểm bằng những vỏ bọc tình cảm, ân nghĩa. Đặc biệt, khi xã hội càng phát triển thì các loại hình tội phạm ngày càng tinh vi hơn.

Nguồn: Báo Dân Trí ngày 22/10/2014
Tác giả: Xuân Ngọc
—-
Sự ranh ma giúp Khánh "Trắng" giữ được vẻ bình thản cho đến khi những chứng cứ đanh thép nhất được đưa ra, khiến gã bắt đầu dao động trước bản án tử hình lơ lửng. Nhưng công lý không có ngoại lệ cho kẻ gieo rắc nỗi kinh hoàng tại chợ Đồng Xuân.

Ngày định mệnh cuối cùng cũng đến, một cuộc thi hành án nghẹt thở trong sương mù, nơi đám "ong" đàn em rầm rộ rú còi xe máy tiễn biệt đại ca, tạo nên những giây phút kịch tính đến phút chót tại trường bắn.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 4: NGHẸT THỞ NGÀY “ÔNG TRÙM” KHÁNH “TRẮNG” ĐỀN TỘI, ĐÀN EM THEO TIỄN ĐỘ

Rạng sáng ngày 13/10/1998, trường bắn Cầu Ngà rung chuyển bởi tiếng gầm rú của đoàn xe máy "tiễn độ" từ đám đàn em trung thành, tạo nên một cuộc áp giải nghẹt thở chưa từng có tiền lệ. Khánh “trắng” – kẻ sát thủ máu lạnh đội lốt thư sinh bốc xếp – bước vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời với vẻ mặt lạnh băng. Thế nhưng, phía sau vỏ bọc yên hùng ấy là một sự rúng động tột độ khi gã nhận ra: không có phép màu nào cứu vãn nổi tội ác chất chồng của mình trước họng súng công lý.
—---
Ngày Dương Văn Khánh (Khánh “trắng”), một trùm giang hồ khét tiếng, tội ác chất chồng là nỗi ám ảnh của người lương thiện lẫn các băng nhóm tội phạm phải đền tội cũng đến.

Rạng sáng ngày 13/10/1998, bản án tử hình Khánh ‘trắng’ được thực thi tại trường bắn Cầu Ngà.

Thời điểm áp giải tử tù từ trại giam ra trường bắn, mặc dù có nhiều vòng chốt an toàn nhưng các lực lượng thi hành án (THA) tử hình vẫn phảng phất nhiều nỗi lo, dù ai cũng biết chuyện cướp tù khó hơn …lên trời.

Đến bây giờ, Thượng tá Hồ Như Vọng còn tâm sự báo Người đưa tin: “Người nhà, đàn em của Khánh ‘trắng’ chạy theo xe phạm hàng dài không lo sao được…”

✅ Tử tù thư sinh, mối thâm thù với Dung Hà.
Mặc dù nhiều năm trôi qua, nhưng nhắc đến Khánh trắng thì tiểu thương chợ Đồng Xuân vẫn lắc đầu, le lưỡi. Khánh "trắng" có vẻ ngoài nho nhã, thư sinh song lại được xem là một sát thủ máu lạnh đội lốt một ông đội trưởng bốc xếp.

Với vẻ ngoài hào hoa lịch lãm và làm nhiều công tác từ thiện đều là để che mắt thiên hạ nhưng để tranh giành lãnh địa, Khánh "trắng" và Phúc Bồ (kẻ thù truyền kiếp mang mối thâm thù không đội trời chung) đã có nhiều trận huyết chiến.
Chuyện chém, giết của hai nhóm tội phạm này xảy ra như cơm bữa, và chính Khánh cũng đã bị người của Dung Hà từ Hải Phòng lên tạt cho cả ca a-xít vào bộ mặt trắng trẻo thư sinh ấy.

Ngày đầu mới “nhập kho”, Dương Văn Khánh không hổ danh là một ông trùm thế giới ngầm. Khánh khá bình thản, ăn nói lễ phép. Hắn bình tĩnh được là do nghĩ mình bị bắt chỉ vì vụ cướp trên phố Kim Mã, còn những vụ án trước đã khép hồ sơ, không ai lục lại làm gì. Khánh "trắng" có một đặc điểm không bao giờ nhìn thẳng vào người đối diện mà thường nhìn xuống chân.

Thỉnh thoảng hắn mới liếc trộm bằng ánh mắt sắc như dao đầy gian xảo. Lúc nào Khánh bực tức, cái sẹo - hậu quả của vụ tạt a-xít lại đỏ rực lên. Tuy nhiên, phải thừa nhận Khánh rất giỏi trong việc tiết chế cảm xúc.

Năm 1997, Khánh bị đưa ra xét xử với khung hình phạt cao nhất- tử hình. Theo bản án sơ thẩm và phúc thẩm thì Khánh "trắng" phạm 4 tội: giết người, cướp tài sản công dân, trốn thuế và che giấu tội phạm. Khánh phải nhận án tử hình và phải nộp cho Nhà nước gần 3,9 tỷ đồng.

Lãnh án tử hình, Khánh được đưa vào buồng biệt giam tại trại giam T16 (Bình Đà). Trước đó, bằng thế lực của mình, Khánh cứ nghĩ vào trại giam cũng chỉ là “tạm nghỉ ngơi, dưỡng sức” rồi chẳng bao lâu lại được ra vẫy vùng trong lãnh địa hắn đã gây dựng bằng những trận thanh toán đẫm máu.

Nhưng khi lãnh bản án tử hình, rồi đơn xin ân giảm cũng bị bác thì Khánh biết cái chết đã đến rất gần mà không có một phép mầu nào có thể cứu vãn nổi. Khuôn mặt của Khánh không còn che giấu nổi sự thất vọng, hắn lầm lì đối diện với bốn bức tường bê tông như cái bóng.

Khánh lặng lẽ, đối diện với chính mình. Không còn bóng dáng của một tên giang hồ cộm cán, Khánh “trắng” bỗng trở nên hiền khô, nền nã rất có dáng thư sinh.

Ông Vọng kể rằng, thời điểm ấy nhìn thấy Khánh, ít người có thể tưởng tượng được hắn là nỗi ám ảnh của nhiều tiểu thương buôn bán tại chợ Đồng Xuân, giới kinh doanh nhà nghỉ, quán bar, các nhóm tội phạm có tổ chức tại Hà Nội và nhiều tỉnh thành từ Hải Phòng đến TP.Hồ Chí Minh.

“Tôi không hiểu đến khi đối mặt với bản án tử hình, ngồi thúc thủ trong buồng biệt giam, hàng ngày nhìn qua lỗ khóa đếm thời gian trôi, mỗi sáng bình minh lại biết mình sống thêm một ngày thì Khánh nghĩ gì? Có lúc nào, trong hắn rằn vặt, hối hận về những tội ác mình đã gây ra khiến nhiều người vợ sớm phải vĩnh biệt chồng, con cái mất cha mẹ hay không?

Chỉ biết rằng, những lúc sắp kết thúc đời người thì những hỉ nộ ái ố, những cảm xúc đan xen lẫn lộn trong con người Khánh. Ngày hắn lầm lỳ là vậy, nhưng đêm đến vẫn lầm rầm khấn nguyện cả người sống, người chết tha thứ.

Sự thanh thản chờ ngày ra pháp trường của Khánh chỉ là vỏ bọc bên ngoài, chứ sâu thẳm hắn cũng rúng động khi biết mình sắp phải từ giã cuộc sống mà đã là con người ai cũng yêu quý”, ông Vọng kể lại.

✅ Ngày cuối đời vẫn gây hồi hộp và lo lắng…
Trong câu chuyện kể lại với PV báo Người đưa tin, ông Vọng còn nhớ như in cái ngày 13/10/1998, ngày Khánh ‘trắng’ phải đền tội. Đêm ấy, nghe tiếng bước chân của cán bộ quản giáo đến gần buồng mình, rồi tiếng mở khóa lách cách, Khánh biết thời khắc phải ra đi.

Mà cũng có thể, Khánh đã biết thông tin này trước đó (vì ngày tử hình Khánh đã bị lộ). Không ngạc nhiên khi cửa mở, cán bộ quản giáo gọi tên Khánh đi làm thủ tục. Khánh bình tĩnh đón nhận ngày hôm nay với vẻ mặt lạnh băng của trùm băng đảng xã hội đen khét tiếng một thời.

Rạng sáng, áp giải Khánh từ trại giam T16 ra trường bắn Cầu Ngà. Do lộ thông tin tử hình Khánh nên từ cổng trại giam những đoàn xe máy của người nhà, đàn em của Khánh đã ém quân chờ sẵn. Khi xe chở tử tù xuất hiện ngay lập tức cả đoàn xe máy bám theo. Đám “ong” bám theo xe chở phạm không thể cắt nổi.

Mặc dù có đủ lực lượng cảnh giới đảm bảo an toàn bằng ba vòng chốt chặn, nhưng nghe thông tin có “khách không mời” đến đưa tiễn, công việc ngoài trường bắn ông Vọng và đồng đội đã chuẩn bị xong mà vẫn thấy lòng như lửa đốt. Những người giữ trọng trách THA Khánh “trắng” đều phập phồng nỗi lo…cướp tù, dẫu biết điều đó là khó hơn lên trời!

Tháng 10, sương mù dày đặc, những ánh đèn xe máy loang loáng bám theo xe chuyên dụng chở tử tù Khánh “trắng”. Mùa đông nên gần 5 giờ sáng, giáp mặt người không thể nhìn rõ. Đoàn xe máy gầm rú, xé toang đêm yên tĩnh của một vùng quê. Có lẽ chúng muốn gầm lên như thế để Khánh biết có “đàn em” trung thành đang đưa tiễn, và dường như để Khánh biết con đường đến ngày cuối cùng của hắn không đơn độc?!

Không thể để sự lộn xộn diễn ra trong thời điểm THA tử hình một tử tù nguy hiểm, lực lượng công an đã “hốt” trọn đám “ong” đó lên xe tải, về tạm giữ tại công an huyện Từ Liêm, với lý do gây rối trật tự nơi công cộng. Về đây, dám “ong” này được hỏi qua loa, trong khi đó, Khánh trắng được “độc hành” trên đường ra trường bắn Cầu Ngà.

Vẫn giữ sự bình tĩnh, Khánh “trắng” đến dựa cột. Hắn liếc nhìn chiếc quan tài màu đỏ đã chuẩn bị sẵn cho mình. Phải chăng, sự bình tĩnh ấy có được bởi hắn là tên trùm giang hồ “nặng số”, và trước đó hắn cảm nhận được sự không cô đơn? Làm xong mọi thủ tục, Khánh dựa đầu ngay ngắn vào thanh tre chờ đợi.

Sự im lặng nơi trường bắn, trong cái bóng sáng lờ mờ, nhạt nhòa, tiếng xào xạc của những cành cây nghiêng ngả trước gió. Cành khẳng khiu, gầy guộc dang dài ra như những bàn tay đen ngòm đầy móng vuốt của quỹ dữ được Diêm Vương đưa đến đón nhận linh hồn của một con người đầy tội lỗi.

Đội xạ thủ vào vị trí. Tiếng người chỉ huy dõng dạc hô: “Mục tiêu! Đối tượng! Bắn!”. Màn sương dày đặc, sâu thẳm bị xuyên thủng bởi loạt đạn súng trường khô khốc. Ông Vọng dẫn người đội trưởng đến làm nhiệm vụ. Sau tiếng súng lục vang lên, trường bắn lại chìm vào im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra. Lúc này, ông Vọng lại đối diện với công việc thường nhật của mình.

Ông Vọng từ từ, hạ Khánh “trắng” xuống, gỡ những khăn che mặt, bóc băng dính gắn miệng. Đã nhiều lần đối diện với sự sống và cái chết, nhưng với mỗi tử tù là một ám ảnh khác nhau. Ông thoáng giật mình, theo phản xạ, khi nhìn thấy đôi mắt trắng dã, trợn tròn, trừng trừng giãn hết đồng tử của Khánh.

Đôi mắt ấy, mở căng hết cỡ như muốn xé toang tấm khăn bịt mắt để một lần cuối nhìn thấy thế giới của sự sống. Đôi mắt ấy là minh chứng cho một chân lý rằng: Dù có “yên hùng” đến cỡ nào, dù có coi cái chết như không nhưng khi đối mặt với cái chết con người ta đều run sợ. Và Khánh “trắng”, trong lúc dựa cốt cũng đã rúng động với cái nhìn thất thần, hãi hùng tột độ.
Ông Vọng, đưa tay vuốt mắt cho Khánh. Vĩnh biệt một con người đã tự sớm kết thúc cuộc đời…

Nguồn: Báo Người đưa tin, ngày 11/12/2015
—---
Loạt đạn súng trường vang lên xé toang màn sương dày đặc, kết thúc cuộc đời tội lỗi của một "ông trùm" khét tiếng. Khi tấm khăn bịt mắt được gỡ bỏ, đôi mắt trắng dã, trợn trừng của Khánh “trắng” như lời khẳng định: dù có xảo quyệt đến đâu, trước cái chết, kẻ tàn bạo nhất cũng phải run sợ.

Xác gã nằm lại nơi trường bắn lạnh lẽo, nhưng 3 năm sau, một bản hợp đồng bốc mộ bí ẩn với giá tiền gấp 10 lần đã hé lộ những "nghĩa khí giang hồ" đầy ám ảnh trong đêm tối.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 5: "VUA PHU MỘ HÀ THÀNH" LẦN ĐẦU TIẾT LỘ CHUYỆN BỐC MỘ CHO TRÙM GIANG HỒ KHÁNH “TRẮNG”
Ba năm sau khi tiếng súng tại trường bắn Cầu Ngà im bặt, một bản hợp đồng bốc mộ "lạ đời" được chốt ngay giữa đêm khuya với số tiền gấp 10 lần bình thường. Đứng trước "Vua phu mộ Hà thành" là những gã giang hồ mặt đầy vết sẹo, sẵn sàng chi bộn tiền để đổi lấy sự im lặng tuyệt đối. Dưới ánh đèn của hàng trăm chiếc ô tô đen bóng nối đuôi nhau nơi nghĩa trang lạnh lẽo, một bí mật kinh thiên về hậu sự của "ông trùm" Khánh “trắng” bắt đầu được hé lộ qua từng nhát cuốc xuyên màn đêm.
—-
Lỗi lầm, “chiến tích” và cái chết của Khánh “trắng” đã được nhiều người thuộc lòng, đem ra bàn tán mỗi khi nói về dân xã hội đen. Tuy nhiên, phần thông tin về chuyện hậu sự của ông trùm giang hồ nổi danh một thủa đến nay vẫn là một bí mật. Sau rất nhiều lần thuyết phục, PV báo GĐ&XH Cuối tuần mới được người đã từng bốc mộ cho giang hồ khét tiếng đất Bắc này tiết lộ về lần hành nghề nhớ mãi không quên. Bởi phải sau độ lùi hàng chục năm, “vua phu mộ Hà thành” mới dám kể lại về bản hợp đồng bốc mộ kỳ lạ “mua cả sự im lặng”, những chuyện kỳ lạ khiến ông “ám ảnh” cả trong và sau cái đêm “nhớ đời” ấy.

Rạng sáng ngày 13/10/1998, bản án tử hình của Dương Văn Khánh được thực thi tại trường bắn Cầu Ngà (Hà Nội). Thời điểm áp giải tên trùm bảo kê chợ Đồng Xuân ra pháp trường, có đến hàng chục vòng chốt an toàn trợ giúp, nhưng trên mặt các lực lượng thi hành án vẫn phảng phất nỗi lo lắng. Loạt súng khô khốc vang lên, tưởng rằng những câu chuyện về gã “thư sinh” trót mang “gan hùm” này thế là vĩnh viễn khép lại, tuy nhiên, phía sau hậu trường, có một người hơn một thập kỷ qua vẫn “ôm” trong lòng một câu chuyện bí mật mà chưa dám mở lòng với ai. Đó chính là người phu mộ đã tận tay bốc từng mảnh xương cho Khánh “trắng”.

✅ Bản hợp đồng kỳ lạ giữa đêm khuya.
Phải rất khó khăn, PV Báo Gia đình và Xã hội Cuối tuần mới thu xếp được một cuộc hẹn với người có biệt danh “Vua phu mộ Hà thành” Nguyễn Phú Cát. Đã gần 30 năm đi bốc mộ, ông Cát quá quen với những bản hợp đồng chứa đựng sự bất ngờ trong cái nghề “trần gian có một” này. Tuy nhiên, khi trải lòng với tôi, ông đã kể về một “phi vụ” có nằm mơ cũng chẳng bao giờ lường được.

Đó là vào một ngày cuối đông năm 2001, sau khi ăn cơm tối xong, gia đình ông đang chuẩn bị đi ngủ thì bên ngoài có tiếng gõ cửa dồn dập. Mở cửa nhà, ông thấy “lạnh sống lưng” khi đứng trước mặt mình là hai người đàn ông to lớn, với khuôn mặt dữ tợn. “Tôi chưa kịp hỏi họ có việc gì thì một người nói rằng muốn thuê bốc mộ. Dù tôi mời vào nhà nói chuyện, nhưng hai người này nhất quyết từ chối. Họ hỏi tôi một lần bốc mộ “trọn gói” giá bao nhiêu tiền. Khi đưa ra con số 3 triệu đồng thì một người đưa cho tôi số tiền gấp 10 lần và dặn tối mai khoảng 9h tối sẽ có người đánh xe đón. Nói xong, họ lên xe đi thẳng. Chiếc xe ô tô màu đen rú ga rồi phi thẳng vào màn đêm tĩnh lặng và lạnh lẽo”, ông Cát nhớ lại. Cầm số tiền lớn trong tay, ông Cát vừa mừng lại vừa lo lắng, bởi thông tin ông có được từ đám người đó chỉ là một con số không tròn trĩnh. Trong 30 năm hành nghề này, chưa bao giờ ông chứng kiến một bản hợp đồng kỳ lạ đến vậy.

Đúng 9h tối ngày hôm sau, hai chiếc ô tô màu đen sang trọng đỗ xịch trước cửa nhà ông Cát. Lúc đó, người “phu mộ” lừng danh Hà thành đã gom sẵn 5 “cộng sự”, chuẩn bị sẵn đồ nghề chờ trước cửa. Trên khuôn mặt họ không giấu được vẻ lo lắng về một vụ bốc mộ quá bí hiểm. Ông Cát cho biết, thấy vẻ mặt “hình sự” của mấy người lái xe, “cộng sự” của ông bất an vô cùng. Tuy nhiên, vì đã nhận tiền, cả nhóm miễn cưỡng lên xe…

Sau gần 1h đồng hồ, chiếc xe rẽ vào trường bắn Cầu Ngà. Lúc này, ông Cát mới biết mình được thuê đi “tắm” cho một tử tù. Giữa những cơn gió lạnh gai người nơi nghĩa trang trường bắn, tai “Vua phu mộ” như ù đi khi biết “đối tượng” ông sẽ phải xuống huyệt, mò từng khúc xương là tên giang hồ khét tiếng một thời – Khánh “trắng” và những người thuê không ai khác chính là đàn em thân tín của Khánh “trắng” thủa nào. Dù không thể biết đích xác nhưng dù ít dù nhiều thì “khách hàng” cũng dính líu đến dân giang hồ, xã hội đen. Nhưng tiền thì đã cầm, đã ra đến tận nghĩa trang rồi thì không thể thoái thác. Biết như vậy nên nhóm bốc mộ chỉ biết nhìn nhau và cười gượng gạo. Họ ngầm hiểu rằng, nếu xảy ra sơ sót trong khi làm việc, cái giá phải trả có thể chính là tính mạng của mình, bởi đã từ lâu, đám đàn em của Khánh “trắng” đã nổi tiếng máu lạnh, tàn nhẫn với bất kỳ ai.

✅ Lần bốc mộ kì lạ nhất ở trường bắn Cầu Ngà.
Thoáng một phút thất thần như trở lại cái ngày định mệnh đó, ông Cát kể: “Lúc đó, tôi mới biết được những người thuê tôi là đám đàn em trung thành của Dương Văn Khánh. Mấy năm trước, tôi đã được nghe kể rất nhiều về hàng trăm tội ác của tên trùm giang hồ khét tiếng này. Tôi hiểu được rằng, người ta hào phóng cho gần 10 lần số tiền trong bản hợp đồng không chỉ muốn tôi và các cộng sự làm tốt công việc của mình mà còn mua cả sự im lặng. Mặc dù tất cả anh em cảm thấy gai gai trong người nhưng không ai bảo ai, chúng tôi vẫn nhanh tay chuẩn bị đồ nghề như những lần bốc mộ khác. Đó là lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy lo lắng, hồi hộp trước công việc của mình”.

Theo ông Cát, mộ của trùm giang hồ Khánh “trắng” được chôn sơ sài cùng hàng ngàn ngôi mộ khác. Lúc đó, cỏ mọc um tùm che kín cả phiến đá có khắc tên, ngày tháng năm sinh, ngày tháng Khánh về với đất. Đúng 23h, một đệ tử của Dương Văn Khánh ra hiệu cho đám người của ông Cát thực hiện công việc của mình. Từng nhát cuốc được nhóm cộng sự của ông Cát thực hiện cẩn trọng. Lúc đó, vợ của Khánh “trắng” cũng có mặt. “Chưa bao giờ, tôi thấy một đám bốc mộ nhà nào hoành tráng đến vậy. Cả trăm chiếc xe ô tô được dựng nối đuôi nhau từ trường bắn ra tận đường lớn. Mọi người có mặt ở đó đều mặc áo đen. Khi nhát cuốc cuối cùng vừa thực hiện xong, chiếc nắp quan tài dần hé lộ, mấy tên đệ tử của Khánh “trắng” trên người lủng lẳng hàng mớ dây chuyền bạc, xăm trổ đầy mình đột nhiên quỳ xuống, cúi đầu, rơm rớm nước mắt. Tôi không thể ngờ được trong thế giới dân “anh chị” chuyên sống bằng nghề đâm thuê, chém mướn, “săn” mạng người khác lại có giây phút yếu lòng đến vậy. Thậm chí, có những người trên mặt in hằn hàng chục vết sẹo ngang dọc vẫn quỳ lạy, gào thét như một đứa trẻ.

Dường như, đây chính là “nghĩa khí giang hồ”, là lòng trung thành trong “thế giới ngầm”, “vua phu mộ Hà thành” hồi tưởng.

Khi nắp quan được mở ra, dưới làn nước đục ngàu, còn sanh sánh nổi váng là một bộ quần áo đã mục nát. Theo lời ông Cát, ngày đó, khi khâm liệm cho người chết, người ta vẫn chưa dùng lưới nên công việc mò xương rất khó khăn. Khánh “trắng” mặc quần đen áo trắng, trên mình còn có hai chiếc băng đen và một vài đoạn dây thừng. Ở pháp trường, khi thực thi lệnh tử hình, người ta đều dùng chiếc băng đen để bịt mắt tử tội. Sau này ông Cát mới biết, sở dĩ trên thi thể tên trùm giang hồ đất Bắc có hai chiếc băng bởi trước đây, khi ra pháp trường, Khánh “trắng” đã lớn tiếng chửi bới nên họ phải dùng băng đen để bịt miệng, không cho hắn nói.

Từng chiếc cúc áo bao bọc thi thể của trùm giang hồ được bật ra, ông Cát và mấy cộng sự bắt đầu lội xuống quan tài nước ngập qua đầu gối để thu lượm từng chiếc xương của người quá cố. Tuy nhiên, trong pháp trường không có nước thơm để tắm cho xương của người chết. Xem đồng hồ, lúc này đã quá nửa đêm, ông Cát lại lật đật xuyên màn đêm để đi tìm nước trong sự sợ hãi tột độ. Phía trên huyệt mộ, đám đàn em thân tín của Khánh “trắng” vừa lộ vẻ suốt ruột, vừa đỏ mặt vì giận dữ. Ông Cát gấp gáp kể: “Tôi thầm nhủ, không hoàn thành công việc trước rạng sáng, liệu mình có còn tính mạng về nhà trước đám giang hồ “khét tiếng tàn bạo này? Chỉ nghĩ thôi, mà sống lưng đã lạnh toát…”.

Nguồn: Báo GĐ&XH Cuối tuần, ngày 28/04/2013
Tác giả: Bình Phong
—-
Dưới làn nước đục ngầu, di thể của "ông trùm" hiện ra với hai chiếc băng đen bịt kín mặt – dấu tích của những gào thét phẫn uất trước giờ đền tội. Nhưng khi công việc đang đến hồi kịch tính, đám đàn em xăm trổ bỗng đưa ra một yêu cầu quái đản khiến nhóm phu mộ rùng mình kinh hãi: Đưa toàn bộ di cốt ra bờ sông tắm rửa giữa đêm lạnh. Liệu đây là ước nguyện sau cùng của gã giang hồ thích "vẫy vùng", hay là một kịch bản phi tang nhân chứng đầy máu lạnh?
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 6: KỲ LẠ CẢNH TƯỢNG MANG DI CỐT KHÁNH “TRẮNG” ĐI “TẮM” SÔNG GIỮA ĐÊM
Giữa đêm đông rét căm căm tại nghĩa trang trường bắn, "vua phu mộ" Nguyễn Phú Cát đã phải trải qua những khoảnh khắc sởn gai ốc mà cả đời hành nghề không bao giờ quên. 10 can nước vừa múc xong bỗng nhiên bục nát như có "ma làm", khiến đám đàn em Khánh "trắng" bắt đầu lộ vẻ giận dữ. Đỉnh điểm của sự hãi hùng là yêu cầu quái đản lúc 2 giờ sáng: Mang toàn bộ di cốt của "ông trùm" ra sông Nhuệ để tắm rửa. Trong bóng tối mênh mông, nhóm phu mộ vừa làm vừa run rẩy trước ý nghĩ: Liệu đây có phải là chuyến đi "một đi không trở lại"?
—-
Ông Cát bảo rằng, khi chứng kiến mấy đàn em của Khánh “trắng” khóc trước hài cốt của đại ca, ông không còn thấy sợ hãi như trước nữa. Lúc này, ông muốn mình hoàn thành công việc thật nhanh và tốt không chỉ vì sợ mất mạng mà còn vì cái nghĩa đối với người đã khuất. Tuy nhiên, khi công việc gần xong thì đàn em của Khánh “trắng” bỗng đưa ra một yêu cầu khác thường.

✅ Kỳ công mua nước tắm xương “ông trùm”.
Khi nắp quan tài mở ra, những phu mộ khác đang lúi húi mò xương của Khánh “trắng” thì ông Cát nhận nhiệm vụ đi mua nước. Lúc này đã là 12h đêm, nhìn quanh khu trường bắn chỉ là một màu đen dày đặc khiến ông Cát không khỏi chán nản. “Nếu hợp đồng bốc mộ với người bình thường, tôi sẽ nhờ người thân họ đi mua nước. Nhưng khi trước mặt là toàn dân giang hồ, tôi tự hiểu mình phải đích thân đi lấy nước mới xong”.

Nghĩ thế, ông Cát lặng lẽ cầm những chiếc can nhựa lật đật ra khỏi nghĩa trang. “Đêm mùa đông tối om, sương rơi lạnh như cắt da cắt thịt, tôi tấp tểnh lần tìm từng nhà gõ cửa mua nước. Hình như người dân ở khu vực xung quanh trường bắn thường đi ngủ sớm hơn người thành phố nên đi mãi mà chẳng thấy nhà nào còn có ánh đèn. Lúc đó, ngoài đường chỉ có mình tôi nặng nhọc bước đi cùng những tiếng chó sủa”, ông Cát nhớ lại.

✅Nghĩa tử là nghĩa tận.
Theo lời ông Cát giải thích, khi chuẩn bị hoàn tất việc “vớt” xương cho Khánh “trắng”, ông còn phải tự tay tưới rượu xuống huyệt mộ. Việc đổ rượu này nhằm giúp những chiếc xương, dù nhỏ nhất cũng nổi lên mặt nước, các phu mộ sẽ dễ dàng hơn trong việc tìm các phần di cốt của người đã khuất. Đối với những người hành nghề này việc để sót dù chỉ là một mẩu xương cũng là có lỗi với người đã khuất và người thân của họ. Ai đã theo nghiệp này thì phải học tính cẩn thận đến từng chi tiết vì “nghĩa tử là nghĩa tận” dù người nằm dưới mộ xuất thân như thế nào lúc còn sống”.

Mặc dù rất lạnh và mệt, nhưng ông Cát vẫn phải tiếp tục cuốc bộ trong đêm để tìm bằng được nước về “tắm” cốt. Đi một lúc không thấy nhà nào còn sáng đèn nên ông đánh bạo vào gõ cửa. Sau cả trăm lần gõ cửa rồi lại bị từ chối, cuối cùng “vua phu mộ” Hà thành cũng được gia đình chịu giúp đỡ, đó là một ngôi nhà cách trường bắn gần 3 cây số. Nghe tiếng gõ cửa dồn dập lúc nửa đêm, người đàn ông chủ nhà đang trong trạng thái ngái ngủ thò đầu qua cửa sổ hỏi chuyện.

Ông Cát kể lại: “Biết tôi có ý định mua nước, người này hỏi rằng: “Mua nước để bốc mộ à? Tôi bán 10.000 đồng một can, nếu đồng ý thì đưa tiền rồi vào nhà lấy nước”. Như người chết đuối vớ được cọc, ông Cát gật đầu “cái rụp”, khỏi mặc cả. Bao nhiêu mệt mỏi bỗng tiêu tan, ông Cát vừa lấy nước vừa mừng thầm vì như cất được một gánh nặng.

Khi 10 can nước đã được múc đầy, ông Cát bỗng giật mình vì không biết sẽ vận chuyển về trường bắn như thế nào. Chợt nhìn thấy một chiếc xe máy cũ kĩ trong ở góc nhà, ông Cát liền nảy ra ý định thuê chủ nhà vận chuyển giúp. Phải mất gần nửa tiếng thuyết phục, người đàn ông chủ nhà mới đồng ý. “Khi cách trường bắn 500m, tôi bảo người đàn ông kia dừng lại, bởi sợ rằng, thấy người lạ chở nước cho tôi, đàn em Khánh “trắng” sẽ bực mình. Mặc dù hơi khó hiểu trước hành động của tôi, nhưng người đàn ông kia cũng không hỏi nhiều. Anh ta lấy tiền chở thuê rồi quay đầu nổ máy. Tôi nhìn theo ánh đèn lờ mờ của chiếc xe cho đến khi mất hút dưới những lớp sương và bóng đêm dày đặc rồi mới tiếp tục công việc của mình. Sở dĩ như vậy là vì tôi không muốn người giúp mình lỡ gặp phải chuyện không may”.

Kể đến đây, ông Cát bỗng dừng lại trầm ngâm một lúc rồi chợt nói. “Có một chuyện cho đến giờ tôi không hiểu nguyên nhân do đâu nhưng chưa một lần kể với ai. Khi ở nhà người đàn ông tốt bụng tôi đã múc đầy 10 can nước nhưng không hiểu sao khi bê vào gần đến khu mộ thì bỗng nhiên chúng bị bục gần hết, cứ như “ma làm”.

Từng dòng nước xối xả chảy ra trong sự hốt hoảng của tôi và mấy anh em phu mộ. Nhìn nét mặt lộ rõ vẻ bực mình của mấy đàn em Khánh “trắng”, anh em tôi lại càng lo lắng. Cuối cùng, với 10 can nước mà phải mất rất nhiều thời gian và công sức mới có được, tôi cũng chỉ “gạn” lấy được một xô lớn. Tôi vội pha trà quế để chuẩn bị “tắm” thơm cho di cốt của người đã mất”, ông Cát trầm ngâm thuật lại.

✅ Bí mật chưa có lời giải.
Theo lời kể của ông Cát, sau khi đã tắm nước thơm cho di cốt, mấy người phu mộ định xếp vào tiểu thì một đàn em của Khánh “trắng” bỗng yêu cầu dừng lại. Sau đó, người này kéo một số người khác ra phía xa bàn bạc một hồi rồi quay lại nói với ông Cát rằng muốn đưa di cốt của “đại ca” ra sông “tắm”. Nghe đến đây, cả nhóm phu mộ lập tức tái mặt. Ông Cát chột dạ, mọi việc được thực hiện đúng quy trình và chu tất nhưng không hiểu sao đàn em của Khánh “trắng” lại đổi ý.

Đã gần hai 2h sáng, giữa đêm đông rét cắt da cắt thịt nhưng ông Cát bỗng cảm thấy mồ hôi trán “mọc” lấm tấm. Không biết có phải thấy ông lấy về quá ít nước nên đàn em của Khánh “trắng” chê việc “tắm rửa” cho di cốt chưa được sạch sẽ hay có điều gì khác chưa được chu toàn? Một người trong nhóm phu mộ bỗng ghé tai ông Cát thì thầm: “Hay là họ muốn chúng ta ra sông rồi giết mình đẩy xác xuống đó”. Nghe đến đây, cả đám phu mộ đều cảm thấy rùng mình, sợ hãi. Tuy nhiên, khi thấy thái độ đàn em Khánh “trắng” không đến nỗi quá căng thẳng và cũng vì chẳng còn cách nào khác nên ông Cát đành vỗ về các đồng nghiệp làm theo yêu cầu của gia chủ.

Sau khi thống nhất xong, cả nhóm phu mộ và những người có mặt đều lên ô tô mang di cốt đi ra hướng sông Nhuệ. Hàng chục chiếc xe ô tô sang trọng nối đuôi nhau chạy chầm chậm dọc bờ sông nhưng mãi vẫn chưa tìm được chỗ ưng ý. Rong ruổi hàng giờ đồng hồ giữa trời đêm buốt lạnh, chiếc xe chở di cốt của trùm giang hồ cũng dừng lại ở một địa điểm được cho là thích hợp nhất. Ông Cát và mấy người phu mộ bật đèn pin, mang di cốt của người đã khuất lặng lẽ đi xuống bờ sông. Tất cả đàn em và những người thân của Khánh “trắng” cũng im lặng bước theo.

Khi đang làm việc dưới sông, bỗng cái không gian tĩnh lặng đến rợn người ấy bị xé tan bởi mấy chiếc xe tải lớn lăn bánh trên đường cái. Trong khoảnh khắc đó, len lén ngước nhìn những khuôn mặt thành kính, có những người trông rất xúc động của đám đàn em Khánh “trắng” ông Cát thấy vững tâm hơn. Ông chợt nghĩ, cho dù những người này có làm gì ở đâu thì ông không biết nhưng trong buổi tối hôm nay họ đều là những con người bình thường với “nghĩa tử là nghĩa tận”. Chính vì thế, ông Cát dặn mấy đồng nghiệp làm việc một cách cẩn trọng như từ trước đến nay vẫn làm mà không nghĩ ngợi gì thêm.

Cho đến tận bây giờ ông Cát vẫn không thể lí giải nổi chuyện vì sao đàn em Khánh “trắng” lại bắt đưa di cốt đại ca ra sông tắm. Có thể, nó liên quan đến một ước nguyện, sở thích nào đó của “ông trùm” lúc còn sống hay đơn giản chỉ vì đám đàn em nghĩ rằng đại ca lúc sống một thời “vẫy vùng” nên khi chết không thể “tắm” trong cái chậu be bé như vậy được? Tuy nhiên, tất cả cũng chỉ là phỏng đoán và bí mật này có lẽ cũng sẽ chôn vùi theo thời gian.

Nguồn: Báo GĐ&XH Cuối tuần, ngày 04/05/2013
Tác giả: Bình Phong
*Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi
—-
Nhìn những gã giang hồ xăm trổ đầy mình bỗng chốc quỳ thụp bên bờ sông, thành kính khóc thương trước mảnh hài cốt của đại ca, ông Cát chợt nhận ra một khía cạnh khác của thế giới ngầm: "nghĩa tử là nghĩa tận". Thế nhưng, khi di cốt đã sạch sẽ, một bàn tay nặng trịch bỗng đặt lên vai ông kèm theo một đề nghị không thể chối từ về một nghi lễ tâm linh đầy bí ẩn. Một bản phụ lục hợp đồng "mua cả mạng sống" bắt đầu, mở ra những góc khuất cuối cùng về cái chết của gã trùm bốc xếp.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
KỲ 7: BÍ MẬT DƯỚI HUYỆT MỘ: TẠI SAO KHÁNH "TRẮNG" BỊ BỊT MIỆNG BẰNG HAI CHIẾC BĂNG ĐEN? VÀ LỄ CÚNG "THẦN TRÙNG" BÊN BỜ SÔNG
Tưởng chừng sau khi đưa hài cốt đi “tắm” sông, nhóm phu mộ của ông Cát sẽ được đàn em của Khánh “trắng” cho về. Tuy nhiên, đang trong lúc ngồi một mình bên bờ sông, ông Cát bỗng giật nảy người khi từ đằng sau, một bàn tay nặng trịch đặt lên vai mình.

Vừa ngoảnh lại, “vua phu mộ” đã nghe thấy giọng ồm ồm của một tay đàn em Khánh “trắng”: “Ông có thể cúng “thần trùng” cho đại ca tôi không? Tiền nong không thành vấn đề”. Dù đã muốn rút khỏi “thương vụ” này càng sớm càng tốt nhưng ở tình thế đó, ông Cát đành gật đầu đồng ý.

✅ Bản phụ lục hợp đồng không thể đàm phán.
Nếu một ca bốc mộ bình thường, sau khi đã sắp xếp hài cốt cho người đã khuất vào tiểu sành thì ông Cát sẽ rút quân, chuyện sắp xếp đồ đặc sẽ do gia đình tự lo. Tuy nhiên, đây là một “ca” đặc biệt, nên ông Cát bảo anh em tự thu dọn từ A-Z, kể cả việc hất trả đất vào huyệt mộ cũ lúc còn trong nghĩa trang trường bắn.

Khi đã hoàn tất mọi việc, ông Cát vội nháy mắt với đồng nghiệp ra hiệu chuẩn bị đồ đạc để ra về. Tuy nhiên, ông Cát bỗng thấy cánh đàn em Khánh “trắng” kéo nhau ra một góc bàn luận việc gì đó có vẻ hết sức nghiêm trọng nên ông hiểu rằng cần phải nán lại lâu hơn một chút nữa để xem còn việc gì gia chủ muốn nhờ thêm. Vẫn lo sợ bất trắc có thể xẩy ra nên ông Cát giả vờ ngồi nhìn ra sông nhưng thực chất đang cố giỏng tai nghe họ bàn chuyện gì nhưng không thể vì gió thổi quá mạnh.

Thấy cách nghe lỏm không ăn thua nên ông Cát vội đi xuống phía bờ sông giả vờ tìm chỗ để rửa tay. Tuy nhiên, trong thâm tâm ông cũng nghĩ thầm, nếu thấy đám giang hồ có động thái nào khác lạ thì ông sẽ “ùm” ngay xuống sông để thoát thân.

Khi vừa cúi xuống để rửa tay, ông Cát giật nảy mình khi có cánh tay ai đó đặt lên vai. Ngoảnh nhìn lại, ông Cát hoảng hồn khi thấy đó là một thành viên trong đàn em của Khánh “trắng” đang đứng ngay phía sau lúc nào không hay. Không để cho ông Cát kịp phản ứng, người này đặt ngay vấn đề: “Ông có thể cúng “thần trùng” cho đại ca tôi không? Không cần suy nghĩ về tiền bạc, ông cứ làm tốt công việc của mình, rồi chúng tôi sẽ đưa thêm tiền và chở ông về nhà an toàn. Trời vẫn chưa sáng hẳn, tranh thủ làm ngay đi kẻo muộn”.

Sau giây phút hốt hoảng “tôi hỏi vì sao phải cúng “thần trùng” thì gã này nói rằng đó là điều không thể tiết lộ. Tôi bảo họ, cúng “thần trùng” phải có đầy đủ đồ nghề thì mới nghiệm, đây là việc hệ trọng, không thể làm qua loa được. Bình thường, tôi phải cúng ở “nhà mới” của người chết thì mới “đúng sách”. Tuy nhiên, cánh đàn em Khánh “trắng” không đồng ý đưa tôi đến đó. Cuối cùng, tôi đành gật đầu chấp nhận”, ông Cát kể.

Nghe ông Cát nhắc đến chuyện cúng “thần trùng”, tôi hơi ngơ ngác vì đã từng nghe qua nhưng hiểu một cách đầy đủ thì không. Thấy vậy, ông Cát liền giải thích: “Dân mình thường quan niệm rằng chuyện trùng tang trong một gia đình nào đó là do “thần trùng” gây nên. Khi một người chết vào đúng giờ “trùng” thì gia đình họ sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm nếu không biết cách giải, nhốt “trùng” lại. Làm nghề này, tôi đã chứng kiến rất nhiều vụ liên quan đến “trùng tang liên táng”. Có gia đình chỉ trong một vài năm mà đến dăm người chết bất đắc kỳ tử, không rõ nguyên nhân. Tôi cũng từng được mời cúng “thần trùng” một vài lần. Nói thật, bản thân tôi thấy cũng khó có thể cắt nghĩa được chuyện trùng tang như vậy do trùng hợp ngẫu nhiên hay nguyên nhân nào khác. Người ta nhờ thì tôi cứ theo thầy, theo sách mà làm thôi”.

Ông Cát cũng nói thêm: “Theo phỏng đoán của tôi, đàn em Khánh “trắng” nghĩ đại ca của họ tuổi Thân, chết năm Dần (Dần, Thân, Tỵ, Hợi là tứ hành xung). Hoặc có thể trùm giang hồ này bị tử hình đúng giờ, ngày, tháng kỵ mà chỉ cánh đàn em Khánh “trắng” mới biết được nên nhờ cúng cho an tâm. Mà dân xã hội hàng ngày cận kề với chuyện sinh tử nên cũng tín lắm”.

✅ Bí mật cuối cùng của Khánh “trắng”.
Khi đám đàn em đặt vấn đề cúng “thần trùng” cho Khánh “trắng” đã là 3h30’ sáng. Một gã xăm trổ đầy mình vội đưa cho ông Cát chiếc bút và một tờ giấy nhờ ghi lại những thứ cần thiết cho lễ cúng “thần trùng” để họ chuẩn bị. Ông Cát nhớ lại: “Tôi yêu cầu họ mua mấy thẻ hương, một con ngựa bằng giấy và 7 quả trứng vịt để làm lễ. Khi nghe vậy, đám đàn em Khánh “trắng” tỏ ra rất bất ngờ và lúng túng vì chưa từng mua đồ này nên không biết chỗ nào bán và muốn tôi cử một người trong nhóm đi mua cùng”.

Một chiếc ô tô chở theo một phu mộ vội vã bật đèn pha như xé đôi đêm đen tĩnh mịch chạy về hướng Cầu Diễn. Lúc này, mấy người phu mộ sau một đêm làm việc mệt mỏi nên mạnh dạn xin vào ô tô của thân nhân người quá cố ngủ nhờ. Bên ngoài, đám đàn em Khánh “trắng” vẫn đứng canh trước chiếc tiểu sành đựng di cốt của đại ca, còn ông Cát lầm lũi ngồi một chỗ đốt thuốc lá chờ đợi. Lúc này ông mới thấy toàn thân rã rời.

Không hiểu do do trời lạnh, do phải đi bộ nhiều hay do quá căng thẳng khiến ông mệt mỏi đến thế. Hai mí mắt cứ như muốn sụp xuống, chân tay cứ như mất hết gân… Thấy vậy, ông Cát vội đứng bật dậy, vươn tay mấy cái rồi đốt thuốc lá liên tục. Ông hiểu rằng cần tỉnh táo để thực hiện đến nơi đến chốn hợp đồng này nếu không rất dễ có chuyện không hay sẽ xẩy ra với mình và các anh em phu mộ khác.

Ánh đèn pha của chiếc ô tô loang loáng khiến ông Cát tỉnh hẳn ngủ. Dụi điếu thuốc đắng ngét đang hút dở, ông Cát vội đứng dậy sửa sang lại quần áo, tư thế để chuẩn bị vào việc. Chiếc xe vừa dừng lại, một gã đàn ông hai tay xách hai con ngựa giấy cẩn thận chui ra khỏi xe, người phu mộ đi cùng cũng tay cầm mấy thẻ hương, tay cầm túi xách mấy quả trứng vịt cũng vội vã theo sau. Chỉ mất 5 phút, một chiếc bàn thờ đơn sơ được lập ngay trên triền bờ sông, bên trên chỉ có một bát hương, con ngựa giấy và mấy quả trứng vịt. Đám đệ tử của Dương Văn Khánh tự động đứng xếp hàng ngay ngắn phía sau ông Cát để chuẩn bị tiến hành lễ cúng cho đại ca.

“Vì thường xuyên tiếp xúc với công việc này nên tôi cúng rất thuần thục, không có điều gì sơ suất. Tuy nhiên, vì không phải cúng ở “nhà mới” của người chết như bình thường nên tôi cũng cảm thấy bất an. Vì thế, trong khi chờ hương cháy hết, tôi ra gặp người đã trực tiếp đến thuê mình để tư vấn các bước tiếp theo trong việc cúng “thần trùng” cho đúng như thông lệ”, ông Cát thuật lại. Khi chúng tôi hỏi vì sao khi cúng cho Khánh “trắng” phải dùng đến 7 quả trứng vịt thì được “vua phu mộ” tiết lộ, nếu người chết là đàn ông thì chúng tôi phải cúng 7 quả còn đàn bà thì cúng 9 (đàn ông 7 vía, đàn bà 9 vía). Đó là hèm, “luật” mà bất cứ ai đã theo nghề đều phải biết.

Cũng theo người đàn ông này, việc cúng “thần trùng” cho Khánh “trắng” ở bờ sông chỉ là bước đầu tiên, những công việc sau đó cần công phu và làm kín kẽ hơn nhiều. Ông Cát kể lại: “Tôi dặn họ phải mang di cốt người chết đi chôn trước giờ kỵ. Tiểu phải được chôn cùng 7 quả trứng và một con chó. Đặc biệt, con chó này toàn thân phải màu đen tuyền, không được có bất cứ đốm khác màu nào. Bởi trong việc cúng “thần trùng”, con chó sẽ thế mạng cho gia đình người đã khuất. Con ngựa hình nộm phải được đốt trước khi họ ra về”.

Ngoài ra, “vua phu mộ” cũng gợi ý cho đám đàn em trùm giang hồ nên nhốt “trùng” ở chùa Hàm Long (Bắc Ninh) để gia đình được an toàn. Tuy nhiên, cánh đàn em Khánh “trắng” không đồng ý với cách này.

Ông Cát cho biết, qua một đêm thấy đàn em của Khánh “trắng” không có thái độ đe dọa gì nên ông ngỏ ý muốn trực tiếp đưa di cốt của người đã khuất về nơi an nghỉ cuối cùng và hoàn thành các thủ tục cúng “thần trùng” cho kín kẽ để khỏi áy náy. Tuy nhiên, đàn em của Khánh “trắng” không đồng ý và nói rõ không muốn người ngoài biết chỗ đại ca mình yên nghỉ. Cho đến tận bây giờ, mộ Khánh “trắng” ở đâu vẫn là một bí mật lớn không chỉ với ông Cát mà với rất nhiều người.

Nguồn: Nguồn: Báo GĐ&XH Cuối tuần, ngày 11/05/2013
Tác giả: Bình Phong
—-
Nghi lễ kết thúc, đám đàn em lập tức mang di cốt của Khánh "Trắng" biến mất vào màn sương sớm, quyết giữ kín vị trí ngôi mộ mới như một bí mật sống để bụng, chết mang theo. Thế nhưng, trong lúc thu dọn đồ nghề, một câu hỏi bất ngờ từ người lái xe về vết thủng kỳ lạ trên hộp sọ đại ca đã mở ra một sự thật khác. Đó không chỉ là dấu vết của một bản án, mà còn là khởi đầu cho những ký ức kinh hoàng về "phát súng nhân đạo" và những di vật đẫm nước mắt nơi trường bắn.
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,958
Reaction score
0
Points
36
Khánh “Trắng” - một tay che trời tại Chợ Đồng Xuân.
KỲ 8 (Kỳ cuối): GIẢI MÃ LỖ THỦNG BÍ ẨN TRÊN DI CỐT "ÔNG TRÙM" VÀ LỜI THỀ "SỐNG ĐỂ BỤNG, CHẾT MANG THEO"
Chiếc xe ô tô chở nhóm phu mộ lao đi trong sương sớm, để lại sau lưng làn khói khét lẹt và những ám ảnh về một "thương vụ" vô tiền khoáng hậu. Trên chuyến xe định mệnh ấy, khi "ông trùm" đã nằm gọn trong tiểu sành, một câu hỏi lạnh lùng từ gã lái xe về vết thủng to bằng đầu ngón tay trên sọ đại ca đã phá tan bầu không khí im lặng. Đó là phát súng cuối cùng kết thúc một đế chế tội ác, mở đầu cho những ký ức kinh hoàng về "phát súng nhân đạo" và những bí mật mà "vua phu mộ" được dặn phải phải “sống để bụng, chết mang theo”.
—-
Sau khi lễ cúng “thần trùng” cho trùm giang hồ đất Bắc kết thúc, đám đàn em trung thành của Khánh “trắng” lập tức lên xe phóng đi, chỉ còn một chiếc ô tô ở lại. Khi đó mới 5h sáng, trời vẫn còn lờ mờ sương sớm. Mấy phu mộ trước đó tranh thủ chợp mắt được một lúc lóp ngóp bò dậy để chuẩn bị ra về. Một tên đàn em tiến lại chỗ ông Cát ngồi, chưa kịp để “vua phu mộ” nói gì, hắn đã vác đồ nghề của họ để vào cốp xe. Tên này hất hàm ra hiệu cho đám phu mộ lên xe để về nhà.

✅Giải mã vết đạn trên sọ Khánh “trắng”.
Chiếc xe ô tô nổ máy, bỏ lại phía sau làm khói thâm sì, khét lẹt. Trời cuối đông vẫn lạnh như cắt da cắt thịt. Ngồi trong xe, bụng đói cồn cào sau một đêm làm việc vất vả nhưng ông Cát vẫn liên tục đốt thuốc lá. Có lẽ, ông cứ miên man suy nghĩ mãi về cái “thương vụ” bốc mộ vô tiền khoáng hậu này. Lấy hết sự cam đảm, ông bắt chuyện với hai đàn em Khánh “trắng”, như để cố xóa đi cái “bức tường vô hình” ngăn cách giữa đôi bên suốt từ đầu buổi đến giờ. “Mấy anh em đi theo anh Khánh bao lâu rồi?”, ông Cát cất lời. Tiếng nói ồm ồm của “vua phu mộ” như phát tan cái không khí âm u đến lạnh người trên xe. Nó không chỉ khiến đám phu mộ mà cả đệ tử tên trùm giang hồ cũng ngoái lại nhìn bằng vẻ mặt bất ngờ.

Một khoảnh khắc im lặng ngắn ngủi trôi qua, hai đàn em Khánh “trắng” cũng chịu mở lời. Ông Cát nhớ lại: “Lúc đó, dường như họ thoải mái hơn sau khi công việc của đại ca đã hoàn tất nên mới chịu phá lệ trò chuyện với tôi. Nhưng câu trả lời của họ cũng chẳng gợi nên gì nhiều. Tôi còn nhớ một gã ngồi bên ghế phụ bảo: “Sáu năm” rồi lại trầm ngâm”. Dừng một chút, ông Cát tiếp: “Khi tôi hỏi đang làm nghề gì, thì người đàn ông này bảo đi buôn bán. Hình như, những con người này đã nguội máu giang hồ kể từ khi đại ca phải đền tội bằng tính mạng nơi trường bắn.
Nhưng chứng kiến những gì họ làm cho Khánh “trắng” suốt đêm đông lạnh lẽo này, tôi mới thấy được cái gọi là nghĩa khí giang hồ. Người ta bảo dân xã hội sống bạt mạng, vô tâm, chỉ vui vẻ với nhau khi có tiền của, song tôi thấy không hẳn như vậy. Cánh đàn em Khánh “trắng” buồn bã, thậm chí có người rơi nước mắt sau khi di cốt trùm giang hồ được đưa lên khiến tôi cũng cảm động. Tôi còn được biết, trong những cánh đệ tử đó, có người đang sống ở TP.HCM cũng lặn lội ra đây từ mấy hôm trước để chuẩn bị đưa đại ca sang “nhà mới”.

Miên man suy nghĩ đến đấy, ông Cát chợt khựng lại khi nghe thấy câu hỏi ngược lại của người lái xe: “Sao trên đầu anh tôi lại có vết đạn to thế nhỉ. Chẳng lẽ khi ra pháp trường, họ ngắm bắn vào đầu?”. Hắn đặt câu hỏi rồi quay xuống nhìn ông Cát với vẻ mặt khó hiểu. Khi người này đặt câu hỏi, chính “vua phu mộ” cũng cảm thấy ngạc nhiên. Đúng là có một chiếc lỗ từ thái dương trái qua phải trên chiếc sọ của trùm Khánh “trắng” thật. Tiếc là thời điểm đó, vụ bốc mộ cho Khánh “trắng” cũng là lần đầu tiên bốc mộ cho tử tù, nên “Vua phu mộ” vẫn chưa để ý và không thể lý giải được.

“Sau này, khi đã bốc mộ cho rất nhiều tử tù tôi mới biết được rằng, đó là phát đạn nhân đạo của những người thi hành án dành cho người mang án tử. Tôi đã xem một vài lần tử hình ở trường bắn nên biết điều đó. Khi tử hình sẽ có 7 người dàn hàng ngang đứng trước một chiếc cột. Tử tù từ trên xe ô tô được đưa xuống, dẫn thẳng đến chiếc cột bắn. Trước khi hành hình, người ta mở băng đen bịt mắt cho tù được nhìn trời đất, ánh bình minh lần cuối. Khi chiếc băng đen được sập xuống cũng là lúc 7 con người với những khẩu súng trên tay chĩa thẳng vào tử tù. Sau hiệu lệnh, loạt đạn khô khốc nổ lên, tử tù gục đầu về phía trước. Người chỉ huy sẽ dùng súng lục ra kiểm tra, lập biên bản hoàn thành thi hành án. Sau đó, anh ta sẽ dùng súng lục chĩa thẳng vào thái dương của tử tù rồi bắn phát súng nhân đạo. Lỗ hổng to bằng đầu ngón tay cái trên sọ Khánh “trắng” là phát súng cuối cùng đó”, ông Cát cho biết.

✅Ký ức về những lần trắng đêm đi bốc mộ tử tù.
Ông Cát vừa chợp mắt được mấy phút thì chiếc xe đưa nhóm phu mộ về đỗ xịch trước cổng làng. Hai tên đàn em Khánh “trắng” chạy xuống, mở cửa và đánh thức những người trên xe dậy. “Vua phu mộ” giật mình tỉnh dậy mới biết mình đã về đến nhà. Một đàn em Khánh “trắng” gọi ông Cát ra chỗ khác và dúi vào tay chiếc phong bì dày cộp đựng tiền. Hắn bảo đây là tiền bồi dưỡng và công cúng “thần trùng” cho Khánh “trắng”. Ông Cát cố từ chối và nói rằng, việc cúng cũng chỉ là “nghĩa tử nghĩa tận” với người đã khuất nhưng người này không chịu. Nhét phong bì vào tay “vua phu mộ”, hai gã giang hồ nhanh chóng lên xe rồi đi thẳng. Lúc này, đám bốc mộ nhìn nhau với vẻ vui mừng. Họ đã an toàn về nhà như đúng lời hứa của cánh đàn em Khánh “trắng”.
“Lúc ấy đã rất mệt mỏi, nhưng tôi vẫn phải vội vàng tập hợp an hem lại. Trong bữa ăn sáng diễn ra sau đó, tôi nhắc mọi người rằng đây là bí mật sống để bụng, chết mang theo, tuyệt đối không được để lộ cho bất cứ ai chuyện này, kể cả vợ con. Tôi sợ rằng, nếu để lộ ra thì cánh giang hồ sẽ quay lại để tính sổ. Chính vì thế, hơn một thập kỷ trôi qua, “phi vụ” này không hề có một người nào ngoài nhóm biết được”, ông Cát chia sẻ.

Cũng theo lời “Vua phu mộ”, cái bản hợp đồng kỳ lạ ấy dường như là bước mở đầu cho những “thương vụ” bốc mộ bất ngờ sau này. Những ngày tiếp theo trôi qua, nhiều người thân của các tử tù khét tiếng từ khắp nơi tìm đến nhà ông để nhờ đi bốc mộ. Chính ông Cát cũng không thể hiểu được vì sao họ lại biết tên và tìm đến nhóm của ông.

Nói chuyện với PV, ông Cát bộc bạch: “Vốn dĩ không mê tín, nhưng những hợp đồng đến liên tiếp sau này cũng làm tôi “chột dạ”. Tại sao, họ có thể biết đến mình và đổ xô đến tìm như vậy. Tại sao, sao những điều kỳ lạ ấy chỉ xảy ra sau khi chúng tôi bốc mộ cho trùm giang hồ Khánh “trắng”. Mấy tháng trời sau đó, chúng tôi bôn ba khắp nơi chỉ chuyên đi bộc mộ cho tử tù. Nhiều khi anh em trong nhóm nói với nhau rằng, có lẽ chúng tôi làm tốt nên được trùm giang hồ đất Bắc “phù hộ”. Phải chăng chính ông ta đã đưa đường dẫn lối cho những người thân của tử tù đến tìm anh em tôi?”

Khi chúng tôi hỏi trong những năm tháng bốc mộ tử tù, “thương vụ” nào ám ảnh nhất, “vua phu mộ” kể rằng: Đó là ca chuyển di cốt của một tử tù lĩnh án buôn ma túy ở Thanh Hóa. Sau khi nhận được lời nhờ vả của người nhà, cánh phu mộ liền tự mình lái xe vào đó. Sau một nghỉ ngơi cùng người thân của tử tù, khoảng 10h đêm, nhóm của ông Cát được họ dẫn ra pháp trường. Đợi đúng giờ đã định trước, họ xúc đất và mở nắp quan tài. Ở dưới dòng nước sánh đặc là xác người nổi lềnh bềnh bốc ra mùi hôi đến khó chịu. Lúc này, tử tù đang mặc trên mình chiếc áo khoác dày cộp. Nhìn vào đó, ông Cát biết rằng, người tử tù này bị hành hình vào mùa đông.

Đang dở tay lần mò chiếc cúc áo, bỗng nhiên ông Cát chạm phải vật gì đó cưng cứng nằm ngay trong túi của tử tù. Lúc mang lên nhìn, dưới ánh sáng nhờ nhờ của chiếc đèn ác quy, đó là một con búp bê được đẽo bằng một viên gạch trong trại giam. Trên thân con búp bê ấy được khắc chữ “N.T.M. Tâm”. Đó là tên con gái của tử tù. Có lẽ trước khi đi xa, ông ta đã tự tay làm búp bê tặng con nhưng không kịp gửi về nhà nên đành nhét vào túi áo. Cô con gái tử tù này giờ đây đã lên lớp 6, hôm đó cũng có mặt. Lúc cha ra pháp trường, cô bé mới cắp sách vào lớp 1. Nhìn con búp bê của người cha quá cố, cô bé khóc nấc nghen ngào. Cô bé vội rửa con búp bê và cứ thế giữ khư khư cả ngày liền. Trước cảnh tượng đó, cả người thân của tử tù và nhóm phu mộ đều rơm rớm nước mắt. Có lẽ, đó là tài sản cuối cùng mà cha cô gửi tặng con gái.

Ông Cát cho biết, sau cái ngày bốc mộ cho trùm giang hồ đất Bắc, nhóm của ông cũng không thể nhớ nổi đã “sang nhà” cho biết bao nhiêu tử tù. Tuy nhiên, “phi vụ” đem di cốt Khánh “trắng” ra sông tắm và cúng “thần trùng” khiến ông thể nào quên được. Đó dường như là một dấu mốc trong cái “nghiệp” sống nhờ di cốt người chết của “vua phu mộ”. Có lẽ, cái lần bốc mộ ấy sẽ còn đeo đẳng, ánh ảnh ông Cát đến ngày nhắm mắt xuôi tay.

✅Rong ruổi cũng vì câu “nghĩa tử là nghĩa tận”
Từ những người ở Thanh Hóa, Nghệ An đến Nam Định, Thái Bình… đều tìm đến gõ cửa nhà “vua phu mộ” xin trợ giúp. Có thời gian, hôm nay ông ở Thái Nguyên, hôm sau đã rong ruổi lên Tuyên Quang, Lạng Sơn… Ông Cát bảo những phi vụ đến liên tiếp sau này giúp ông kiếm kha khá tiền. Tuy nhiên, việc ông xách đồ nghề, chấp nhận đi khắp nơi bốc mộ cho tử tù ngoài chuyện tiền bạc, còn vì cái nghĩa “giống như khi siêu thoát cho Khánh “trắng”.

Nguồn: Nguồn: Báo GĐ&XH Cuối tuần, ngày 18/05/2013
Tác giả: Bình Phong
—-
Sương mù trường bắn rồi sẽ tan, nhưng những nhát súng định mệnh và đêm bốc mộ bên sông Nhuệ đã đóng sập lại cánh cửa của một "đế chế" tội ác. Sau tất cả những trận huyết chiến và uy danh ảo ảnh, thứ duy nhất còn lại chỉ là nắm xương tàn lạnh lẽo và cái giá phải trả cho một kiếp yên hùng lạc lối.

Sự sụp đổ của đế chế Khánh “Trắng” không chỉ là cái kết của một tên tội phạm xảo quyệt, mà còn là lời khẳng định đanh thép cho công lý: không một thế lực bóng tối nào có thể đứng trên pháp luật. Chợ Đồng Xuân ngày nay đã bình yên, tiếng bước chân của những kẻ bảo kê năm xưa giờ chỉ còn là một mảnh ký ức xám xịt của lịch sử giang hồ Thủ đô. Khép lại hồ sơ về "ông trùm" khét tiếng, thứ còn sót lại không phải là uy danh ảo huyễn, mà là bài học đắt giá về nhân quả và sự trả giá tận cùng của một kiếp người lầm lạc.

Cảm ơn bạn đã theo dõi hành trình xuyên suốt 8 kỳ về cuộc đời và những bí mật chưa từng kể sau vành móng ngựa của Dương Văn Khánh (Khánh “Trắng”).
Buddy Up - Những nhân vật thú vị trên thế giới
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom