- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,958
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
KỲ 1: KHÁNH “TRẮNG”: TỪ XÍCH LÔ DƯỚI CẦU ĐẾN ÁC QUỶ CHE TRỜI CHỢ ĐỒNG XUÂN
Hà Nội thập niên 90: một gã da trắng bủng, 5 tiền án, từ chiếc xích lô dưới gầm cầu Long Biên đã vươn lên thành “vua chợ” khét tiếng. Khánh “Trắng” lập luật riêng: không thuê người của hắn thì đừng mơ buôn bán. Bảo kê sắt máu, giết người giữa phố, đổ tội cho đàn em – hắn tưởng bàn tay hắn che kín cả bầu trời. Nhưng rồi, một vụ đòi nợ đẫm máu tại quán karaoke 71 Kim Mã đã mở cánh cửa địa ngục cho hắn.
Nguồn: Báo Công An Nhân Dân
—-
Những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, cái tên Dương Văn Khánh – hay còn gọi là Khánh “Trắng” vì làn da trắng bủng đặc trưng – dần trở thành nỗi khiếp sợ trong giới giang hồ Hà Nội. Sinh năm 1956 tại một gia đình phức tạp ở thủ đô, bố lấy ba vợ, mẹ ba đời chồng, Khánh là con út trong 11 anh chị em. Học hết lớp 5 thì bỏ học, sớm dấn thân vào con đường tội lỗi với 5 tiền án, tiền sự.
Đến năm 1989, Khánh mua chiếc xe xích lô, ra gầm cầu Long Biên chở hàng thuê. Từ đây, hắn bắt đầu tập hợp nhóm khoảng 30 đàn em, tạo dựng thế lực riêng. Ngày 17/7/1991, Khánh làm đơn xin thành lập đội dịch vụ bốc xếp tự quản với 140 thành viên ban đầu và 50 chiếc xích lô. Sau đó, theo chủ trương của Liên đoàn Lao động quận Hoàn Kiếm, đội đổi tên thành Nghiệp đoàn lao động. Đến năm 1996, hắn chính thức trở thành Chủ tịch Nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân với quân số lên đến khoảng 500 người.
Lợi dụng danh nghĩa “tự quản”, Khánh “Trắng” nhanh chóng mở rộng ảnh hưởng ra chợ Bắc Qua và các khu vực lân cận. Hắn đưa ra “luật sắt”: tiểu thương không được tự bốc dỡ hàng hóa, buộc phải thuê quân của nghiệp đoàn. Toàn bộ tiền thu được, đàn em phải nộp lại cho hắn. Không dừng lại ở đó, Khánh tự ý phạt ô tô đi ngược chiều, phạt những ai lấn chiếm lòng lề đường, thu lệ phí của người tỉnh xa ra vào khu vực chợ Đồng Xuân – Long Biên. Đây chính là hình thức bảo kê, cưỡng đoạt tài sản thu lợi bất chính với số tiền lớn.
Từ năm 1991 đến 1996, Khánh “Trắng” nổi lên như cồn trong giới giang hồ Hà Nội. Hắn gây ra hàng loạt vụ án nghiêm trọng nhưng dường như bàn tay hắn che được cả bầu trời. Nhân chứng và người bị hại sợ bị trả thù, ít ai dám lên tiếng. Lãnh đạo Bộ Công an nhận được rất nhiều đơn tố cáo về hành vi phạm tội của băng nhóm do Khánh cầm đầu.
Đặc biệt là vụ giết Nguyễn Đức Thắng (tức Đạt) tại 44 Hàng Chiếu ngày 24/1/1991. Nguyễn Đức Thắng xích mích với Trần Đại Dương – đàn em của Khánh. Khi Khánh cùng nhóm đàn em (Trần Đại Dương, Vũ Quốc Dũng, Phạm Gia Chiến, Tống Văn Thắng) đi ngang số 44 Hàng Chiếu, họ gặp Hưng – anh ruột Đạt. Khánh hô “bắt”, cả bọn quây lại đánh hội đồng Hưng. Biết anh mình bị đánh, Đạt cướp dao thái thịt từ chị Hoa ở đường Nguyễn Thiện Thuật, lao đến đâm Chiến và Dũng bị thương. Đám Khánh nhanh chóng khống chế, bắt Đạt lên xích lô áp tải về Công an phường Đồng Xuân. Nhưng khi đến nơi, Đạt đã chết. Nguyên nhân tử vong: nhát đâm chí mạng xuyên thấu phổi, mất máu nhiều.
Ban đầu, Vũ Quốc Dũng nhận tội (phòng vệ chính đáng vượt giới hạn), chỉ bị phạt 1 năm tù giam. Khánh thoát tội, thậm chí đóng vai nhân chứng. Hắn đã dàn dựng có bài bản để đàn em “phở” (Dũng) chịu án nhẹ nhất. Vụ án đã qua sơ thẩm, phúc thẩm, Dũng thi hành án xong và trở về địa phương.
Thời cơ phá án chỉ thực sự đến vào tháng 5/1996. Anh Nguyễn Thế Mạnh, chủ quán karaoke tại 71E-D Kim Mã, nợ tiền Khánh không có khả năng thanh toán. Khánh tập hợp hơn 40 tay chân kéo đến quán đòi nợ. Không đòi được tiền, hắn chỉ đạo đàn em tháo dỡ hết trang thiết bị mang về trụ sở nghiệp đoàn. Hành vi này được xác định là cướp tài sản – và chính vụ việc này đã mở đường cho một chuyên án lớn lao nhằm triệt phá băng nhóm Khánh “Trắng”.
Hà Nội thập niên 90: một gã da trắng bủng, 5 tiền án, từ chiếc xích lô dưới gầm cầu Long Biên đã vươn lên thành “vua chợ” khét tiếng. Khánh “Trắng” lập luật riêng: không thuê người của hắn thì đừng mơ buôn bán. Bảo kê sắt máu, giết người giữa phố, đổ tội cho đàn em – hắn tưởng bàn tay hắn che kín cả bầu trời. Nhưng rồi, một vụ đòi nợ đẫm máu tại quán karaoke 71 Kim Mã đã mở cánh cửa địa ngục cho hắn.
Nguồn: Báo Công An Nhân Dân
—-
Những năm đầu thập niên 90 của thế kỷ trước, cái tên Dương Văn Khánh – hay còn gọi là Khánh “Trắng” vì làn da trắng bủng đặc trưng – dần trở thành nỗi khiếp sợ trong giới giang hồ Hà Nội. Sinh năm 1956 tại một gia đình phức tạp ở thủ đô, bố lấy ba vợ, mẹ ba đời chồng, Khánh là con út trong 11 anh chị em. Học hết lớp 5 thì bỏ học, sớm dấn thân vào con đường tội lỗi với 5 tiền án, tiền sự.
Đến năm 1989, Khánh mua chiếc xe xích lô, ra gầm cầu Long Biên chở hàng thuê. Từ đây, hắn bắt đầu tập hợp nhóm khoảng 30 đàn em, tạo dựng thế lực riêng. Ngày 17/7/1991, Khánh làm đơn xin thành lập đội dịch vụ bốc xếp tự quản với 140 thành viên ban đầu và 50 chiếc xích lô. Sau đó, theo chủ trương của Liên đoàn Lao động quận Hoàn Kiếm, đội đổi tên thành Nghiệp đoàn lao động. Đến năm 1996, hắn chính thức trở thành Chủ tịch Nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân với quân số lên đến khoảng 500 người.
Lợi dụng danh nghĩa “tự quản”, Khánh “Trắng” nhanh chóng mở rộng ảnh hưởng ra chợ Bắc Qua và các khu vực lân cận. Hắn đưa ra “luật sắt”: tiểu thương không được tự bốc dỡ hàng hóa, buộc phải thuê quân của nghiệp đoàn. Toàn bộ tiền thu được, đàn em phải nộp lại cho hắn. Không dừng lại ở đó, Khánh tự ý phạt ô tô đi ngược chiều, phạt những ai lấn chiếm lòng lề đường, thu lệ phí của người tỉnh xa ra vào khu vực chợ Đồng Xuân – Long Biên. Đây chính là hình thức bảo kê, cưỡng đoạt tài sản thu lợi bất chính với số tiền lớn.
Từ năm 1991 đến 1996, Khánh “Trắng” nổi lên như cồn trong giới giang hồ Hà Nội. Hắn gây ra hàng loạt vụ án nghiêm trọng nhưng dường như bàn tay hắn che được cả bầu trời. Nhân chứng và người bị hại sợ bị trả thù, ít ai dám lên tiếng. Lãnh đạo Bộ Công an nhận được rất nhiều đơn tố cáo về hành vi phạm tội của băng nhóm do Khánh cầm đầu.
Đặc biệt là vụ giết Nguyễn Đức Thắng (tức Đạt) tại 44 Hàng Chiếu ngày 24/1/1991. Nguyễn Đức Thắng xích mích với Trần Đại Dương – đàn em của Khánh. Khi Khánh cùng nhóm đàn em (Trần Đại Dương, Vũ Quốc Dũng, Phạm Gia Chiến, Tống Văn Thắng) đi ngang số 44 Hàng Chiếu, họ gặp Hưng – anh ruột Đạt. Khánh hô “bắt”, cả bọn quây lại đánh hội đồng Hưng. Biết anh mình bị đánh, Đạt cướp dao thái thịt từ chị Hoa ở đường Nguyễn Thiện Thuật, lao đến đâm Chiến và Dũng bị thương. Đám Khánh nhanh chóng khống chế, bắt Đạt lên xích lô áp tải về Công an phường Đồng Xuân. Nhưng khi đến nơi, Đạt đã chết. Nguyên nhân tử vong: nhát đâm chí mạng xuyên thấu phổi, mất máu nhiều.
Ban đầu, Vũ Quốc Dũng nhận tội (phòng vệ chính đáng vượt giới hạn), chỉ bị phạt 1 năm tù giam. Khánh thoát tội, thậm chí đóng vai nhân chứng. Hắn đã dàn dựng có bài bản để đàn em “phở” (Dũng) chịu án nhẹ nhất. Vụ án đã qua sơ thẩm, phúc thẩm, Dũng thi hành án xong và trở về địa phương.
Thời cơ phá án chỉ thực sự đến vào tháng 5/1996. Anh Nguyễn Thế Mạnh, chủ quán karaoke tại 71E-D Kim Mã, nợ tiền Khánh không có khả năng thanh toán. Khánh tập hợp hơn 40 tay chân kéo đến quán đòi nợ. Không đòi được tiền, hắn chỉ đạo đàn em tháo dỡ hết trang thiết bị mang về trụ sở nghiệp đoàn. Hành vi này được xác định là cướp tài sản – và chính vụ việc này đã mở đường cho một chuyên án lớn lao nhằm triệt phá băng nhóm Khánh “Trắng”.
Last edited:

