• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Khi các bạn mang thai, mẹ chồng đối xử với các bạn thế nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,532
Reaction score
0
Points
36
Khi các bạn mang thai, mẹ chồng đối xử với các bạn thế nào?

1.
Để mình kể về trường hợp của bạn học mình nhé, lúc cậu ấy kể chuyện mình cười xỉu luôn. Bạn mình hồi mang bầu không có phản ứng gì đặc biệt, ăn được ngủ được, ở nhà vẫn giặt giũ nấu cơm dọn dẹp, tự xách dưa hấu lên lầu.

Có lần mẹ chồng sang chơi thấy cảnh đó liền nổi giận, mắng bạn mình: "Bầu bí sao con còn làm nhiều việc thế này?". Bạn mình bảo: "Dạ không sao, con thấy người khỏe re, công việc cũng không mệt nên cứ làm thôi ạ". Mẹ chồng bảo: "Con đúng là đồ ngốc".

Thế là bà bảo bạn mình từ hôm nay phải giả vờ không khỏe, cứ than mệt, không làm được gì hết. Bạn mình hỏi tại sao, bà lườm một cái rồi bảo cậu ấy đúng là đồ ngốc xít.

Sau đó bạn mình bắt đầu diễn bài không khỏe, buồn nôn, đau lưng các kiểu. Chồng cậu ấy vốn dĩ đối với chuyện vợ mang thai chẳng có cảm giác gì, nhưng từ khi thấy vợ cứ dăm bữa nửa tháng lại khó chịu, anh ta bắt đầu học cách massage cho vợ, đưa vợ đi khám thai, về nhà thì nấu cơm giặt giũ.

Nhân lúc bạn mình đi làm, mẹ chồng lại kéo con trai ngồi xem phim tài liệu "Cửa Sinh”, làm anh con trai sợ xanh mặt. Thế là anh ta vừa khóc thút thít vừa mua quà cho vợ, không đi ăn ngoài hay chơi game nữa mà lo tiết kiệm tiền vì sợ lúc nhập viện không đủ dùng.

Rồi khi bạn mình chuẩn bị quần áo, tã giấy cho con, bà cũng kéo con trai vào chuẩn bị cùng, anh ta mà dám ho he câu nào là bị mẹ đẻ tẩn ngay. Cuối cùng, từ việc nhỏ như rửa bình sữa đến việc lớn như chọn bảo mẫu thế nào, ông bố trẻ đều nói vanh vách.

Giờ đứa trẻ 3 tuổi rồi, quan hệ mẹ chồng nàng dâu và vợ chồng đều rất tốt, chỉ có quan hệ mẹ con là không ổn lắm...
Mẹ chồng thường thấy con trai làm chưa tốt là mắng cho một trận, mắng xong anh con trai ấm ức lại tìm vợ dỗ dành - dỗ thế nào ra luôn đứa thứ hai.

Có lần bạn mình hỏi mẹ chồng sao phải làm cho anh ấy mệt thế, bà trả lời cực kỳ kinh điển: "Đàn ông không biết sinh con là thế nào đâu, con phải để nó cùng trải nghiệm, tốt nhất là để nó chịu khổ chịu cực một chút thì nó mới biết thương con, con sinh ra nó mới có trách nhiệm được. Con mang thai mà cứ bình chân như vại, không nhặng xị không đau đớn gì thì sau này cãi nhau nó sẽ bảo: 'Chẳng phải chỉ là mang bầu thôi sao'".

Mình thấy cô bạn này đúng là kiểu "người khờ có phúc của người khờ".

2.
Haha, tôi cũng xin góp một câu chuyện.
Không biết mọi người đã xem câu trả lời này chưa, kể về một bà mẹ chồng nấu ăn cực dở, món gì cũng đem luộc, rồi chỉ cho uống cháo, không có thịt, ăn uống rất kém!
Nếu là cô gái bình thường chắc đã khóc rồi, nghĩ sao ở cữ mà thế này, nhưng chủ thớt này thì cao tay lắm!
Ngày nào cũng đúng giờ đăng lên vòng bạn bè: "Cảm ơn mẹ sáng nay đã nấu cho con món bắp cải luộc". Ngày nào cũng đúng giờ gửi vào nhóm chat gia đình: "Mọi người xem bữa tối thịnh soạn mẹ nấu cho con này, bắp cải luộc".

Sau khi đăng vài ngày như vậy thì bữa ăn bắt đầu được cải thiện rõ rệt.

3.
Hồi đầu mang thai mình nghén đến mức muốn buông xuôi tất cả, lúc chồng đi làm ca đêm toàn là mẹ đẻ chăm sóc mình.
Bố mẹ chồng ở nơi khác, có hôm mẹ chồng chuyển cho mình 10tr, bảo là: "Con mang thai rồi, quần áo cũ không mặc vừa nữa, 3tr này để con mua đồ mới, còn 7tr kia con đưa cho mẹ con để bà mua ít đồ, bà thay mẹ chăm sóc con vất vả quá. Nhưng đừng bảo là tiền mẹ đưa nhé, không bà lại không nhận đâu". Mình cảm động dã man.

Đến giữa thai kỳ, mẹ chồng chuyển thẳng tiền ở cữ và tiền sinh đẻ cho mình, rồi thỉnh thoảng lại lì xì cho mình khoản lớn khoản nhỏ. Nhưng mình vẫn cảm thấy 10tr ban đầu đó là điều làm mình cảm động nhất.

4.
Mẹ chồng mình thực sự là một người mẹ tốt, tuy không có tiền vì nhà nghèo thật, nhưng bà rất bỏ công bỏ sức.

Lúc mang thai chồng mình làm thuê ở thành phố, mình ở quê, lần nào đi khám thai mẹ chồng cũng đưa đi. Bà không bao giờ bắt mình kiêng gì, cuối thai kỳ giờ giấc sinh hoạt của mình đảo lộn, thường 2-3 giờ sáng mới ngủ, 11-12 giờ trưa mới dậy, mẹ chồng không bao giờ nói một câu, mình dậy là bà làm đồ ăn cho luôn.

Mình sinh con vào tháng 8, bà cũng không bảo là không được bật điều hòa, trong tháng ở cữ cứ cách 3-4 ngày bà lại đun nước sôi rồi để nguội cho mình gội đầu tắm rửa.

Nửa tháng đầu chồng ngủ cùng mình, nửa đêm thay tã cho con là chồng làm, 20 ngày sau chồng đi làm thì một tay mẹ chồng lo hết.

Một ngày bà nấu cho mình mấy bữa cơm, còn chưng thuốc bổ má-u, an thai, hầm canh ngũ hồng, tôm lớn với thịt bò mấy trăm k một cân không bao giờ thiếu, kiên trì để mình ở cữ đủ 42 ngày.
Mình nghĩ, kể cả thuê giúp việc thì chắc cũng chỉ đến thế này thôi đúng không?

Lúc sinh bà cũng không ép mình phải sinh thường, cứ bảo nghe lời bác sĩ, lúc mình bị rạ-ch tầng sinh môn và khâu vết thương, thuốc tê hết tác dụng nên mình đau quá hét lên một tiếng, mẹ chồng sợ quá định xông thẳng vào phòng m-ổ nhưng bị người ta cản lại, y tá bảo với mình: "Mẹ chồng cô tốt thật đấy".

Mẹ chồng nói với mình rằng, mẹ chồng của bà ngày xưa rất ác, bà đã hơn 50 tuổi rồi mà mỗi lần nhắc lại vẫn muốn khóc, nên bây giờ bà chỉ sợ mình phải chịu cái khổ mà bà từng chịu.

5.
Giai đoạn đầu mang thai mình nghén nặng, ăn gì nôn nấy, mẹ chồng vì muốn mình ăn thêm một chút nên bữa nào cũng nấu rất nhiều món, chỉ cần mình ăn được một món trong đó là bà đã vui lắm rồi.

Lúc thai được 2 tháng, nồng độ progesterone thấp, bác sĩ kê đơn uống Dydrogesterone, cứ 8 tiếng uống một viên, để mình không phải uống thuốc lúc đói nên lần nào bà cũng đặt báo thức chuẩn bị sẵn đồ ăn cho mình.

Lúc mình nằm viện vì nghén nặng, bà giúp mình giặt đồ lót.

Bà ăn nốt những chiếc đùi gà mà mình chỉ cắn một miếng rồi bỏ.

Trước khi mình mang thai bà đã lo hầu hết việc nhà, mình chỉ rửa bát và thỉnh thoảng mua thức ăn, sau khi mang thai thì bà không cho mình đụng tay vào việc gì nữa.

Bà không tự tiện quyết định, mọi món ăn có cần kiêng gì không bà đều bảo mình tra cứu trước, rau củ trái cây đều mua theo sở thích của mình.

Chỉ cần mình hơi khó chịu là bà giục đi bệnh viện ngay, tuyệt đối không tiếc tiền khám thai và kiểm tra.

Chủ động mua đủ loại đồ bồi bổ.

Không ngăn cản mình thỉnh thoảng ăn đồ ăn nhanh, thậm chí thi thoảng còn hỏi hôm nay có muốn ăn súp cay không để bà đi mua về cho. Còn rất nhiều việc nữa không liệt kê hết được, tóm lại mình thấy bản thân cực kỳ may mắn khi gặp được người mẹ chồng tốt như vậy, sau này khi bà cần mình chăm sóc, mình cũng sẽ đối xử với bà tốt như thế. ❤️
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,532
Reaction score
0
Points
36
Phụ nữ mang thai đi ra ngoài một mình là trải nghiệm thế nào?

1.
Lúc tôi mang thai được 9 tháng, sắp đến ngày sinh rồi, ó một hôm tôi cùng mẹ đi chợ mua rau.

Trời vừa mưa xong nên đường xá hơi trơn trượt, tôi không chú ý nên ngã phịch xuống đất, ngồi bệt bằng mông. Làm cho mẹ tôi và người đi đường xung quanh một phen hú vía, chẳng ai dám động vào tôi, mẹ tôi thì cứ liên tục bảo tôi đừng nhúc nhích, hỏi tôi cảm thấy thế nào, có cần gọi 113 hay không...
Người đi đường đều dừng lại đứng nhìn, có vài bà lão bắt đầu la lên: "Trời ơi, bụng to thế này mà ngã một cái thì biết làm sao đây..." Thật ra bản thân tôi thấy cũng không có gì, vừa buồn cười vừa ngại.

Nhưng mọi người đều bảo tôi đừng nhúc nhích, nên tôi cũng ngại không dám tự đứng dậy đi luôn. Chủ cửa hàng bên đường còn vội vàng đuổi con chó nhà họ ra khỏi chuồng, rồi xách cái chuồng chó đặt xuống đất, vừa bảo tôi dịch sang ngồi cho êm vừa nói: “Cái chuồng chó này là đồ mới đấy, chiều nay vừa mang về, ngồi vào đây êm lắm."

Kaka, bây giờ nhớ lại vừa thấy buồn cười vừa thấy xấu hổ, cảm ơn tất cả những người đã quan tâm đến tôi.

2.
Cách đây hai năm, có một lần tôi đi tàu điện ngầm, vừa ngồi xuống thì thấy đối diện có một cô gái đang mang thai bụng rất to.

Cô ấy rất xinh, để mặt mộc, da trắng mịn, mắt to, ngũ quan rất cân đối. Chỉ là một mình đứng ở đó bám vào tay vịn, ánh mắt đờ đẫn, không biết đang nghĩ gì.

Tôi gọi cô ấy sang ngồi chỗ của mình. Cô ấy khựng lại một chút rồi mỉm cười, liên tục xua tay từ chối, nhất quyết không chịu ngồi. Tôi cũng đành thôi, không ép nữa.

Tôi chơi điện thoại một lúc, vừa ngẩng đầu lên tôi đột nhiên thấy cô ấy nước mắt đầm đìa, cứ thế lặng lẽ khóc, nước mắt tuôn ra không ngừng. Tôi chưa từng thấy ai khóc nhiều đến thế, cứ như nước đổ xuống vậy.

Tôi lấy khăn giấy từ trong túi ra, suy nghĩ một hồi nhưng cuối cùng vẫn không đưa cho cô ấy.

Mọi người trên tàu như ngầm hiểu với nhau, không một ai làm phiền lúc người phụ nữ mang thai ấy lặng lẽ bật khóc.

3.
Có một lần ở bên ngoài ga tàu điện ngầm. Có một phụ nữ mang thai bụng nhìn qua chắc cũng được 6, 7 tháng rồi, còn đẩy thêm một chiếc xe đẩy nhỏ, đứa bé trên xe tầm khoảng 2 tuổi.

Lúc tôi nhìn thấy cô ấy thì có một tên móc túi đang thò tay vào túi xách của cô ấy. Bình thường tôi khá nhút nhát, đặt trường hợp nếu là một người nào khác thì có lẽ trong khoảnh khắc đó tôi cũng không có nhiều dũng khí đến vậy.

Tôi lập tức hét vào tên trộm: "Anh làm gì đấy!" Tên trộm quay đầu bỏ chạy. Người phụ nữ mang thai vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi tiến tới nhắc cô ấy đeo túi ra trước ngực... sau đó vội vàng chạy vào trong ga tàu điện ngầm, dù sao bên trong có bảo vệ thì sẽ tương đối an toàn hơn một chút.

Sau này tôi hỏi một người bạn làm cảnh sát, anh ấy nói bọn móc túi thường hoạt động theo nhóm 3 người: một người đánh lạc hướng, một người ra tay, người còn lại chuyên xử lý tình huống khẩn cấp, ví dụ như nếu bị phát hiện thì sẽ ra tay tấn công. Nghe xong tôi sợ toát mồ hôi...

Nhưng tôi cũng không hối hận vì đã làm như vậy.
Dù sao thì tôi cũng không bị đ–âm.
Dù sao thì cô ấy cũng là một người phụ nữ mang trên vai trọng trách lớn lao, là một người mẹ.
Có thể giúp cô ấy một lần, tôi thật sự rất vui.

4.
Lúc mang thai khoảng 8 tháng, vào một ngày làm việc bình thường, tôi phải sang thành phố khác để tham gia phiên tòa.

Tôi bắt taxi đến ga tàu cao tốc vào khung giờ không phải giờ cao điểm. Tôi đã dự tính trước một tiếng rưỡi nên thời gian hoàn toàn dư dả.

Nhưng trên đường lại gặp vụ va chạm liên hoàn giữa ba chiếc xe, khiến giao thông ùn tắc nghiêm trọng, nhích mãi mới đi được một chút.

Sau khi đến ga, qua kiểm tra an ninh rồi kiểm vé xong thì chỉ còn vài phút nữa tàu cao tốc khởi hành. Thế là tôi xách một túi tài liệu, đeo ba lô rồi bắt đầu chạy hết sức có thể (ít nhất là tốc độ nhanh nhất mà một người bụng bầu có thể chạy).

Đang chạy thì bất ngờ có một nhân viên tàu chạy còn nhanh hơn tôi lao tới bên cạnh, vẻ mặt đầy hoảng hốt, vừa nhìn tôi vừa nói: “Ôi cô đừng có chạy mà, đừng có vội, Trời ơi cái bụng của cô kìa. Kịp mà, tôi là trưởng tàu đây, tôi chưa lên tàu thì tàu chưa thể chạy đâu. Tôi xin cô đấy, đừng chạy nữa, đừng chạy nữa. Trời ơi..."

Hahaha cảm ơn anh tàu trưởng đáng yêu, đã làm anh phải một phen khiếp vía rồi~

5.
Rất lo. Giáo viên chủ nhiệm hiện tại của chúng tôi đang mang thai 7 tháng gần 8 tháng rồi. Bản thân cô không thấy có vấn đề gì, nhưng cả lớp cứ nhìn thấy cô là lại thấp thỏm, lúc nào cũng sợ cô lỡ va phải hay vấp ngã.

Ngày thường, hễ không có tiết học là mọi người lại tự giác chạy sang văn phòng dọn dẹp chỗ làm việc của cô.
Nước nóng và bình nước uống trong văn phòng của cô đều do các bạn nam trong lớp thay nhau lo, chỉ sợ cô khát hay mệt.
Các bạn nữ thì thỉnh thoảng mang trái cây đến "tiếp tế" cho cô. Vì sợ đồ ăn vặt có thành phần không tốt nên mọi người chỉ mang những loại trái cây ít khả năng xảy ra vấn đề.

Đến tiết của cô, không hề nói quá khi bảo rằng lúc nào cũng có ít nhất năm người đi theo cô đến tận lớp học: hai người đi trước mở đường, hai người đi phía sau, còn một người cầm đồ giúp và vừa đi vừa trò chuyện pha trò để cô vui. A

i cũng lo cô sẽ gặp chuyện ngoài ý muốn trong trường. Dù sao nơi đông người cũng luôn tiềm ẩn nguy hiểm, từ chuyện nhỏ như lây cảm cúm cho đến va chạm mạnh, đều có thể gây nguy hiểm ch–ết người cho cả mẹ và em bé.

Nhưng cô đã lựa chọn tiếp tục đi làm bình thường thì chúng tôi nên tôn trọng quyết định đó. Điều duy nhất có thể làm là cố gắng chăm sóc cô nhiều hơn trong những việc thường ngày mà thôi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom