- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,619
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Khi mấy vạn dân Yamashiro cương với Kanrei: Các ông ra chỗ khác mà đấm nhau
Hatakeyama Masanaga (1442–1493) là một daimyō lớn và từng giữ chức Quản lĩnh (Kanrei) của Mạc phủ Muromachi, có ảnh hưởng lớn tại Kyoto và vùng Yamashiro. Đây là chức to thứ nhì sau mỗi anh Tướng Quân.
Để nói về Masanaga thì nổi tiếng nhất là cuộc tranh chấp quyền lực giữa ông này với người anh em họ Hatakeyama Yoshinari vì chuyện kế vị gia tộc. Sự kiện này đã châm ngòi cho chiến tranh Ōnin vào năm 1467, giã nhau suốt 10 năm, gần như cắt đôi Nhật Bản và biến Kyoto thành bãi phế liệu.
Nhưng chiến tranh kết thúc rồi mà hai ông này vẫn đấm nhau tiếp, ghét nhau dữ vậy trời. Bài tôi viết sẽ nói về việc này. Chắc có thù oán gì đó khác chứ không thể đấm nhau vậy hơi lâu.
1. Mang quân không mang lương
Năm 1485, quân của Masanaga và Yoshinari tiếp tục kéo nhau đến Yamashiro, dựng doanh trại đối địch nhau qua sông Uji (宇治川) và dọc theo tuyến đường Nara.
Mỗi bên chỉ mang vài nghìn quân, vì ngân khố và nguồn lực cả hai bên đều đã kiệt quệ nên quy mô nhỏ hơn nhiều thời kỳ chiến tranh Ōnin. Quân có sẵn, lương thì "mượn" tạm của dân Yamashiro ngay đó, nào thắng trả - đấy là tôi nói, chứ Yamashiro và ông kia cũng không nói thế.
Đánh nhau to ư? Không, ngoài vài trận lẻ tẻ thì phần lớn thời gian hai bố này cứ dàn quân đứng đó chửi nhau nhau suốt 63 ngày. Chuyện hậu cần, phu dịch, tiếp tế thì thay nhau vào bóc của dân Yamashiro. Mới đầu còn tử tế yêu cầu cung cấp, sau lùa quân cướp luôn cho nhanh.
63 ngày, Yamashiro trở thành cái kho lương kiêm cây ATM của hai phe.
2. Các ông đi về cho
Ban đầu dân địa phương có thể còn nghĩ đây là chuyện của các ông lớn, nhưng đánh nhau mãi thì kho gạo cũng trống rỗng.
Đến tháng 12, dân Yamashiro mệt mỏi, quyết định không để hai ông lớn chơi trò này nữa. Các nhóm địa phương tập hợp lên đến hàng vạn người tại đền Iwashimizu Hachimangū, từ nông dân, thương nhân, tăng lữ cho đến các võ sĩ địa phương cùng tham gia. Thậm chí một số gia thần của chính Masanaga cũng đứng về phía liên minh.
Họ hình thành Yamashiro no Kuni Ikki và gửi tới hai vị lãnh chúa một thông điệp cực kỳ đơn giản: hai ông ra chỗ khác đánh nhau. Dân Yamashiro lúc này đã đồng lòng tuyên bố không nuôi báo cô nữa. Tình hình càng khó xử cho Masanaga khi một số gia thần của mình cũng tham gia liên minh.
Cuối cùng, trước sức ép của Yamashiro Ikki và tình trạng bị cô lập, cả Masanaga và Yoshinari dù là những đại danh sừng sỏ nhưng đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc buộc phải chấp nhận yêu sách, thu dọn tàn quân và rút lui hoàn toàn khỏi Yamashiro mà không dám khai chiến.
3. Xu hướng Gekokujō (hạ khắc thượng – kẻ dưới lật đổ kẻ trên)
Sau khi các phe quân sự rút đi, Yamashiro bước vào một giai đoạn khá đặc biệt từ năm 1485 đến 1493. Các lãnh chúa bên ngoài không còn trực tiếp kiểm soát địa phương như trước, trong khi các lực lượng địa phương phối hợp với nhau để duy trì trật tự và quản lý công việc trong vùng.
Yamashiro đã tạo ra một mô hình tự chủ tự phát độc đáo, với Yamashiro Ikki là một liên minh chính trị - quân sự gồm 36 người đứng đầu, gồm nhiều cộng đồng và tầng lớp địa phương, mỗi bên có lợi ích riêng, nhưng họ đủ sức liên kết để đẩy các lực lượng quân sự bên ngoài ra khỏi địa bàn.
Sự kiện ở Yamashiro còn đánh dấu một bước ngoặt lớn làm thay đổi cấu trúc xã hội phong kiến Nhật Bản, mở màn toàn diện cho thời kỳ Chiến Quốc (Sengoku).
Hatakeyama Masanaga (1442–1493) là một daimyō lớn và từng giữ chức Quản lĩnh (Kanrei) của Mạc phủ Muromachi, có ảnh hưởng lớn tại Kyoto và vùng Yamashiro. Đây là chức to thứ nhì sau mỗi anh Tướng Quân.
Để nói về Masanaga thì nổi tiếng nhất là cuộc tranh chấp quyền lực giữa ông này với người anh em họ Hatakeyama Yoshinari vì chuyện kế vị gia tộc. Sự kiện này đã châm ngòi cho chiến tranh Ōnin vào năm 1467, giã nhau suốt 10 năm, gần như cắt đôi Nhật Bản và biến Kyoto thành bãi phế liệu.
Nhưng chiến tranh kết thúc rồi mà hai ông này vẫn đấm nhau tiếp, ghét nhau dữ vậy trời. Bài tôi viết sẽ nói về việc này. Chắc có thù oán gì đó khác chứ không thể đấm nhau vậy hơi lâu.
1. Mang quân không mang lương
Năm 1485, quân của Masanaga và Yoshinari tiếp tục kéo nhau đến Yamashiro, dựng doanh trại đối địch nhau qua sông Uji (宇治川) và dọc theo tuyến đường Nara.
Mỗi bên chỉ mang vài nghìn quân, vì ngân khố và nguồn lực cả hai bên đều đã kiệt quệ nên quy mô nhỏ hơn nhiều thời kỳ chiến tranh Ōnin. Quân có sẵn, lương thì "mượn" tạm của dân Yamashiro ngay đó, nào thắng trả - đấy là tôi nói, chứ Yamashiro và ông kia cũng không nói thế.
Đánh nhau to ư? Không, ngoài vài trận lẻ tẻ thì phần lớn thời gian hai bố này cứ dàn quân đứng đó chửi nhau nhau suốt 63 ngày. Chuyện hậu cần, phu dịch, tiếp tế thì thay nhau vào bóc của dân Yamashiro. Mới đầu còn tử tế yêu cầu cung cấp, sau lùa quân cướp luôn cho nhanh.
63 ngày, Yamashiro trở thành cái kho lương kiêm cây ATM của hai phe.
2. Các ông đi về cho
Ban đầu dân địa phương có thể còn nghĩ đây là chuyện của các ông lớn, nhưng đánh nhau mãi thì kho gạo cũng trống rỗng.
Đến tháng 12, dân Yamashiro mệt mỏi, quyết định không để hai ông lớn chơi trò này nữa. Các nhóm địa phương tập hợp lên đến hàng vạn người tại đền Iwashimizu Hachimangū, từ nông dân, thương nhân, tăng lữ cho đến các võ sĩ địa phương cùng tham gia. Thậm chí một số gia thần của chính Masanaga cũng đứng về phía liên minh.
Họ hình thành Yamashiro no Kuni Ikki và gửi tới hai vị lãnh chúa một thông điệp cực kỳ đơn giản: hai ông ra chỗ khác đánh nhau. Dân Yamashiro lúc này đã đồng lòng tuyên bố không nuôi báo cô nữa. Tình hình càng khó xử cho Masanaga khi một số gia thần của mình cũng tham gia liên minh.
Cuối cùng, trước sức ép của Yamashiro Ikki và tình trạng bị cô lập, cả Masanaga và Yoshinari dù là những đại danh sừng sỏ nhưng đã không còn lựa chọn nào khác ngoài việc buộc phải chấp nhận yêu sách, thu dọn tàn quân và rút lui hoàn toàn khỏi Yamashiro mà không dám khai chiến.
3. Xu hướng Gekokujō (hạ khắc thượng – kẻ dưới lật đổ kẻ trên)
Sau khi các phe quân sự rút đi, Yamashiro bước vào một giai đoạn khá đặc biệt từ năm 1485 đến 1493. Các lãnh chúa bên ngoài không còn trực tiếp kiểm soát địa phương như trước, trong khi các lực lượng địa phương phối hợp với nhau để duy trì trật tự và quản lý công việc trong vùng.
Yamashiro đã tạo ra một mô hình tự chủ tự phát độc đáo, với Yamashiro Ikki là một liên minh chính trị - quân sự gồm 36 người đứng đầu, gồm nhiều cộng đồng và tầng lớp địa phương, mỗi bên có lợi ích riêng, nhưng họ đủ sức liên kết để đẩy các lực lượng quân sự bên ngoài ra khỏi địa bàn.
Sự kiện ở Yamashiro còn đánh dấu một bước ngoặt lớn làm thay đổi cấu trúc xã hội phong kiến Nhật Bản, mở màn toàn diện cho thời kỳ Chiến Quốc (Sengoku).

