- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,170
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Khi đọc tiểu thuyết mạng, có những tình tiết nào khiến bạn cảm thấy tác giả thật sự có nền tảng văn hóa rất tốt?
1.
Có một vị tác giả mà tôi khá thích, trước giờ tôi cứ ngỡ cô ấy chuyên viết những truyện ngôn tình cẩu huyết đơn giản. Cho đến một ngày, cô ấy viết thay cho nhân vật chính một bài thi Hương. Vâng, chính là một bài văn bát cổ nghiêm túc.
Một vị tác giả khác mà tôi yêu thích (nay đã giải nghệ), tôi cứ ngỡ mình đang đọc một bộ truyện ngược luyến tàn tâm, nhưng trên thực tế, tôi phát hiện ra mình đã học được cách làm giả cổ vật, từ việc làm cũ đồ đồng cho đến phục chế tranh thư pháp và các cuộn sách cổ bị hư hại, thứ gì cũng có.
Cách đây không lâu, một nữ tác giả viết một bộ truyện quần tượng về thể loại "Thiên tai thứ tư", tôi đọc xong liền cảm thấy nếu mình có xuyên không thì nhất định có thể trở thành người giàu nhất thiên hạ. Bởi vì tôi đã học được cách điều chế thuốc đặc hiệu trị bệnh sán máng bằng phương pháp thủ công.
Một nữ tác giả khác vốn không có năng suất viết truyện cao cho lắm. Lý do không năng suất là vì đọc xong một truyện của cô ấy, tôi đã hiểu rõ lịch sử thời Ngụy Tấn, còn một bộ truyện khác thì giúp tôi bám sát chứng kiến cách dùng các thí nghiệm vật lý thời cổ đại để chứng minh thuyết nhật tâm.
Tên của các bộ truyện kể trên lần lượt là: "Xuyên về triều Minh thi khoa cử (穿到明朝考科举)",
"Hồng trần hữu hạnh thức đan thanh (红尘有幸识丹青)" ,
"Bất luận Ngụy Tấn (无论魏晋)",
"Trâm anh vấn đỉnh (簪缨问鼎)", "Tạo hóa Đại Tống (造化大宋)".
Xin tiến cử thêm một cuốn: "Khi các triều đại cùng đến dự giờ tiết Ngữ văn của tôi".
Tiến cử thêm một cuốn: "Thiệu Tống", tác giả Cửu Miêu thật sự chưa từng quên lý tưởng ban đầu của mình, cả đời luôn nhắc nhở bản thân không hòa mình vào đám đông, từ đầu đến cuối chưa từng quên nơi mình bắt đầu.
2.
Có một tiểu thuyết xuyên không về thời Dân Quốc, tác giả đã cầm tay chỉ việc dạy các chiến sĩ Bát lộ quân dùng bánh xe cao su của quân phát xít, xăng dầu và trứng gà để chế tạo ra b–om napan loại đơn giản... Phía sau còn có cả mìn và thuốc nổ nữa...
Tác giả không chỉ mô tả bằng chữ viết mà còn tự vẽ sơ đồ minh họa. Kết quả có độc giả làm theo phương pháp trong truyện và chế tạo thành công.
Sau đó tác giả bị cơ quan chức năng “ghé thăm”.
3.
Nói ra e rằng nhiều người không tin, các tác giả viết truyện huyền huyễn đôi khi không tránh khỏi việc phải dùng đến một số câu thần chú này nọ, thông thường đều là do tác giả tự bịa.
Nhưng có một người tôi quen lại dùng tiếng Phạn phiên âm làm chú ngữ.
Biết chuyện đó xong tôi thật sự bái phục.
4.
Gần đây hiếm lắm mới tìm được một cuốn có thể gọi là đáng đọc tên là "Khai hải (开海)", kể về câu chuyện của một nhân vật xuyên không về cuối thời Gia Tĩnh triều Minh làm Tiểu kỳ trong quân Vệ sở.
Rõ ràng trước khi đặt bút, tác giả đã làm rất nhiều công tác nghiên cứu, tình hình chính trị, đời sống dân gian thời đó cho tới các nhân vật lịch sử xuất hiện trong truyện đều được khảo chứng rất kỹ.
Thậm chí tác giả còn không ngại vất vả nghiên cứu cả chỉ số kinh tế vào cuối thời Gia Tĩnh. Nhờ vậy, sức mua của đồng tiền trong tay nhân vật chính, cũng như bổng lộc và phần thưởng triều đình ban cho đều mang lại cảm giác vô cùng chân thực.
Tất nhiên, điều khiến tôi cảm thấy tác giả có trình độ văn hóa tốt nhất là: Mỗi khi nhân vật trong truyện chửi nhau bằng những từ như “đồ ng–u”, “đồ tạp chủng” hoặc các từ ngữ nghe rất hiện đại, tác giả đều ghi chú rõ ràng rằng những từ này người xưa thật sự đã dùng từ rất lâu rồi.
Ví dụ:
Từ "đồ ng–ốc": xuất phát từ tác phẩm "Nửa đêm sấm sét nổ bia Tiễn Phước" của Mã Trí Viễn thời nhà Nguyên.
Từ "đồ đầ–n": xuất phát từ vở Nguyên khúc "Lý Tố Lan phong nguyệt Ngọc Hồ Xuân".
Hay như từ "tạp chủng": xuất phát từ tác phẩm "Đầu oánh tùy bút" của nhà thơ Khương Nam vào những năm chính sự thời nhà Minh.
Cũng như từ "đ–ồ khốn": xuất phát từ tiểu thuyết "Thủy hử truyện" thời nhà Minh.
Từ "mặt ch–ó": xuất phát từ tiểu thuyết cuối triều Minh đầu triều Thanh.
Từ "đồ chó ch–ết": xuất phát từ tiểu thuyết "Kim Bình Mai" thời nhà Minh...
Nền tảng văn hóa sâu rộng của tác giả đã mở rộng đáng kể nhận thức của tôi về vốn từ vựng của người xưa.
5.
Có lần nửa đêm tôi lên một trang web đọc truyện người lớn, thấy có một bài viết về thể loại nhân ngoại (người và chủng tộc khác). Ban đầu chuyện này rất bình thường, thế rồi tôi bấm vào đọc lướt qua một lượt , tác giả đều dùng văn ngôn (chữ Hán cổ) để viết. Hình như hơn tám nghìn chữ.
Hơn nữa, từ cách nói chuyện của nhân vật cho đến miêu tả bối cảnh bên trong đều mang cái khí chất nửa văn nói nửa văn viết cổ, lại còn hở ra một tí là bật ra các từ điền từ mang tính ám dụ, cảm giác đặc biệt giống tiểu thuyết thời Minh - Thanh.
Nhất thời tôi lại chẳng biết mình đang đọc truyện mạng hay đang đọc danh tác cổ điển nữa. Lúc đó liền cảm thấy tác giả quá tài hoa. Chắc hẳn đã đọc rất nhiều văn học cổ điển mới có thể vận dụng văn phong đó một cách tự nhiên như vậy.
Tôi lướt nhanh đến cuối truyện, ở phần chú thích và lời bạt, tác giả giải thích hơn ba mươi bài từ do mình tự sáng tác đã sử dụng những từ bài nào.
Đồng thời giải thích việc cố ý diễn giải khác đi một số câu thơ và nêu rõ nguồn gốc nguyên tác.
Còn phổ cập kiến thức về định nghĩa hoóc-môn sinh dục trong sinh học.
Rồi giải thích chi tiết cách vận dụng khái niệm đó vào thiết lập nhân vật khác loài trong truyện.
Lúc ấy tôi thật sự kinh ngạc. (Tôi: “Anh đang làm gì vậy?” Vị cao nhân ngẩng đầu lên khỏi chồng sách dày cộp, đẩy gọng kính rồi đáp: Tôi đang viết truyện người lớn).
6.
Khi tác giả đem hẳn một đoạn suy luận trong luận án tiến sĩ toán học của mình nhét vào tiểu thuyết...khi tác giả đưa ra một danh mục tài liệu tham khảo...
Khi tìm thấy tác giả này trong danh sách hội nghị đỉnh cao...
Xin anh đấy. Đừng viết tiểu thuyết nữa, quay về làm nghiên cứu đi.
1.
Có một vị tác giả mà tôi khá thích, trước giờ tôi cứ ngỡ cô ấy chuyên viết những truyện ngôn tình cẩu huyết đơn giản. Cho đến một ngày, cô ấy viết thay cho nhân vật chính một bài thi Hương. Vâng, chính là một bài văn bát cổ nghiêm túc.
Một vị tác giả khác mà tôi yêu thích (nay đã giải nghệ), tôi cứ ngỡ mình đang đọc một bộ truyện ngược luyến tàn tâm, nhưng trên thực tế, tôi phát hiện ra mình đã học được cách làm giả cổ vật, từ việc làm cũ đồ đồng cho đến phục chế tranh thư pháp và các cuộn sách cổ bị hư hại, thứ gì cũng có.
Cách đây không lâu, một nữ tác giả viết một bộ truyện quần tượng về thể loại "Thiên tai thứ tư", tôi đọc xong liền cảm thấy nếu mình có xuyên không thì nhất định có thể trở thành người giàu nhất thiên hạ. Bởi vì tôi đã học được cách điều chế thuốc đặc hiệu trị bệnh sán máng bằng phương pháp thủ công.
Một nữ tác giả khác vốn không có năng suất viết truyện cao cho lắm. Lý do không năng suất là vì đọc xong một truyện của cô ấy, tôi đã hiểu rõ lịch sử thời Ngụy Tấn, còn một bộ truyện khác thì giúp tôi bám sát chứng kiến cách dùng các thí nghiệm vật lý thời cổ đại để chứng minh thuyết nhật tâm.
Tên của các bộ truyện kể trên lần lượt là: "Xuyên về triều Minh thi khoa cử (穿到明朝考科举)",
"Hồng trần hữu hạnh thức đan thanh (红尘有幸识丹青)" ,
"Bất luận Ngụy Tấn (无论魏晋)",
"Trâm anh vấn đỉnh (簪缨问鼎)", "Tạo hóa Đại Tống (造化大宋)".
Xin tiến cử thêm một cuốn: "Khi các triều đại cùng đến dự giờ tiết Ngữ văn của tôi".
Tiến cử thêm một cuốn: "Thiệu Tống", tác giả Cửu Miêu thật sự chưa từng quên lý tưởng ban đầu của mình, cả đời luôn nhắc nhở bản thân không hòa mình vào đám đông, từ đầu đến cuối chưa từng quên nơi mình bắt đầu.
2.
Có một tiểu thuyết xuyên không về thời Dân Quốc, tác giả đã cầm tay chỉ việc dạy các chiến sĩ Bát lộ quân dùng bánh xe cao su của quân phát xít, xăng dầu và trứng gà để chế tạo ra b–om napan loại đơn giản... Phía sau còn có cả mìn và thuốc nổ nữa...
Tác giả không chỉ mô tả bằng chữ viết mà còn tự vẽ sơ đồ minh họa. Kết quả có độc giả làm theo phương pháp trong truyện và chế tạo thành công.
Sau đó tác giả bị cơ quan chức năng “ghé thăm”.
3.
Nói ra e rằng nhiều người không tin, các tác giả viết truyện huyền huyễn đôi khi không tránh khỏi việc phải dùng đến một số câu thần chú này nọ, thông thường đều là do tác giả tự bịa.
Nhưng có một người tôi quen lại dùng tiếng Phạn phiên âm làm chú ngữ.
Biết chuyện đó xong tôi thật sự bái phục.
4.
Gần đây hiếm lắm mới tìm được một cuốn có thể gọi là đáng đọc tên là "Khai hải (开海)", kể về câu chuyện của một nhân vật xuyên không về cuối thời Gia Tĩnh triều Minh làm Tiểu kỳ trong quân Vệ sở.
Rõ ràng trước khi đặt bút, tác giả đã làm rất nhiều công tác nghiên cứu, tình hình chính trị, đời sống dân gian thời đó cho tới các nhân vật lịch sử xuất hiện trong truyện đều được khảo chứng rất kỹ.
Thậm chí tác giả còn không ngại vất vả nghiên cứu cả chỉ số kinh tế vào cuối thời Gia Tĩnh. Nhờ vậy, sức mua của đồng tiền trong tay nhân vật chính, cũng như bổng lộc và phần thưởng triều đình ban cho đều mang lại cảm giác vô cùng chân thực.
Tất nhiên, điều khiến tôi cảm thấy tác giả có trình độ văn hóa tốt nhất là: Mỗi khi nhân vật trong truyện chửi nhau bằng những từ như “đồ ng–u”, “đồ tạp chủng” hoặc các từ ngữ nghe rất hiện đại, tác giả đều ghi chú rõ ràng rằng những từ này người xưa thật sự đã dùng từ rất lâu rồi.
Ví dụ:
Từ "đồ ng–ốc": xuất phát từ tác phẩm "Nửa đêm sấm sét nổ bia Tiễn Phước" của Mã Trí Viễn thời nhà Nguyên.
Từ "đồ đầ–n": xuất phát từ vở Nguyên khúc "Lý Tố Lan phong nguyệt Ngọc Hồ Xuân".
Hay như từ "tạp chủng": xuất phát từ tác phẩm "Đầu oánh tùy bút" của nhà thơ Khương Nam vào những năm chính sự thời nhà Minh.
Cũng như từ "đ–ồ khốn": xuất phát từ tiểu thuyết "Thủy hử truyện" thời nhà Minh.
Từ "mặt ch–ó": xuất phát từ tiểu thuyết cuối triều Minh đầu triều Thanh.
Từ "đồ chó ch–ết": xuất phát từ tiểu thuyết "Kim Bình Mai" thời nhà Minh...
Nền tảng văn hóa sâu rộng của tác giả đã mở rộng đáng kể nhận thức của tôi về vốn từ vựng của người xưa.
5.
Có lần nửa đêm tôi lên một trang web đọc truyện người lớn, thấy có một bài viết về thể loại nhân ngoại (người và chủng tộc khác). Ban đầu chuyện này rất bình thường, thế rồi tôi bấm vào đọc lướt qua một lượt , tác giả đều dùng văn ngôn (chữ Hán cổ) để viết. Hình như hơn tám nghìn chữ.
Hơn nữa, từ cách nói chuyện của nhân vật cho đến miêu tả bối cảnh bên trong đều mang cái khí chất nửa văn nói nửa văn viết cổ, lại còn hở ra một tí là bật ra các từ điền từ mang tính ám dụ, cảm giác đặc biệt giống tiểu thuyết thời Minh - Thanh.
Nhất thời tôi lại chẳng biết mình đang đọc truyện mạng hay đang đọc danh tác cổ điển nữa. Lúc đó liền cảm thấy tác giả quá tài hoa. Chắc hẳn đã đọc rất nhiều văn học cổ điển mới có thể vận dụng văn phong đó một cách tự nhiên như vậy.
Tôi lướt nhanh đến cuối truyện, ở phần chú thích và lời bạt, tác giả giải thích hơn ba mươi bài từ do mình tự sáng tác đã sử dụng những từ bài nào.
Đồng thời giải thích việc cố ý diễn giải khác đi một số câu thơ và nêu rõ nguồn gốc nguyên tác.
Còn phổ cập kiến thức về định nghĩa hoóc-môn sinh dục trong sinh học.
Rồi giải thích chi tiết cách vận dụng khái niệm đó vào thiết lập nhân vật khác loài trong truyện.
Lúc ấy tôi thật sự kinh ngạc. (Tôi: “Anh đang làm gì vậy?” Vị cao nhân ngẩng đầu lên khỏi chồng sách dày cộp, đẩy gọng kính rồi đáp: Tôi đang viết truyện người lớn).
6.
Khi tác giả đem hẳn một đoạn suy luận trong luận án tiến sĩ toán học của mình nhét vào tiểu thuyết...khi tác giả đưa ra một danh mục tài liệu tham khảo...
Khi tìm thấy tác giả này trong danh sách hội nghị đỉnh cao...
Xin anh đấy. Đừng viết tiểu thuyết nữa, quay về làm nghiên cứu đi.

