• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Khi tu hành, mọi người phân biệt chính thần với tà thần, âm linh giả thần bằng cách nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,426
Reaction score
0
Points
36
Rất tò mò, khi tu hành, mọi người phân biệt chính thần với tà thần, âm linh giả thần bằng cách nào?

Câu hỏi này rất sâu sắc, cũng rất thực tế.
Trên con đường tu hành, điều đáng sợ nhất không phải là đi đường vòng, mà là bái nhầm thần, lại còn tưởng âm linh là chân thần, để rồi cuối cùng tu đến mức người chẳng ra người, ma chẳng ra ma.

Tôi đã gặp quá nhiều người như vậy. Ngày nào cũng ngồi thiền, niệm chú, kết quả là sắc mặt tái xanh, ánh mắt lờ đờ, trong nhà gà bay chó sủa loạn cả lên, vậy mà vẫn cho rằng cảnh giới của mình rất cao.

1.
Trước tiên, xin kể về một trải nghiệm của chính tôi.
Khoảng mười năm trước, khi mới thực sự bước vào con đường tu hành, lúc đó tôi đặc biệt khao khát được "nhìn thấy" điều gì đó. Có một dạo, ngày nào tôi cũng dậy từ ba giờ sáng để ngồi thiền, niệm một loại tâm chú được cho là có thể thông linh.

Kiên trì được khoảng hơn hai mươi ngày, thì một buổi sáng sớm nọ, tôi thực sự đã "nhìn thấy". Một bóng người mặc áo trắng bước ra từ hư không, khắp thân tỏa ra ánh bạc dịu dàng, gương mặt từ bi, mỉm cười với tôi. Khoảnh khắc ấy, tôi kích động đến run cả người, cứ ngỡ rằng cuối cùng mình đã tu thành.

Vị "thần" ấy bắt đầu dạy tôi rất nhiều điều, nói cho tôi biết chuyện quá khứ vị lai, cho tôi thấy đủ mọi cảnh giới. Lúc ấy tôi cảm thấy mình là người được trời lựa chọn, vui mừng không sao tả nổi.

Cho đến một ngày, sư phụ tôi đến thăm. Ông chẳng nói gì cả, chỉ đi một vòng xung quanh phòng, rồi điểm một cái lên trán tôi. Trong tích tắc, tất cả những cảnh tượng kia đều biến mất.

Vị thần áo trắng ấy hóa thành một đám sương mù xám đen, tỏa ra mùi hôi thối như chuột chet, chui ra từ ngay vị trí đỉnh đầu của tôi.

Sư phụ tôi nói một câu, tôi nhớ mãi cho đến tận bây giờ: "Đó là âm thần nhập khiếu, chứ không phải chân thần giáng lâm. Thần thật sự thì không cần phải sinh ra từ dục vọng của con."

Chuyện này khiến tôi hiểu ra đạo lý đầu tiên, muốn phân biệt chính thần và ngụy thần, trước hết phải xét đến tâm niệm của mình.
Bạn mang tâm gì đi cầu, thì rất dễ chiêu cảm đến thứ tương ứng với tâm ấy.

2.
Về sau, tôi đã dành rất nhiều thời gian đi tham vấn những người tu hành ở nhiều đạo tràng khác nhau, cũng đọc rất nhiều kinh điển. Dần dần, tôi tổng kết được một số phương pháp phân biệt khá thực tế.

Những điều này trong sách vở thường không viết rõ, nhưng những người từng trải trong giới đều hiểu.
Khi chân thần giáng lâm, cảm giác đầu tiên là gì?
Đó là sự thanh tịnh, chứ không phải sự hưng phấn.
Rất nhiều người cho rằng khi gặp thần thì phải vô cùng kích động, vô cùng vui sướng. Nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại. Khi thật sự gặp được chân thần, phản ứng đầu tiên của bạn là tâm bỗng nhiên lắng xuống.

Giống như một ao nước đang đục ngầu vì bùn cát, bỗng chốc tất cả bùn lắng hết xuống, mặt nước trở nên trong vắt đến mức nhìn thấy tận đáy.
Bạn sẽ không muốn khóc.
Không muốn cười.
Không muốn quỳ lạy.
Cũng không muốn nói bất cứ điều gì.
Chỉ đơn giản là cảm giác "vốn dĩ là như vậy".
Rất bình thường.
Nhưng cũng vô cùng vững chãi, an nhiên.

Một vị lão tu hành mà tôi quen từng hình dung thế này: "Chân thần đến, cũng giống như bạn đẩy cửa nhà mình bước vào, bên trong chẳng có gì thay đổi cả, nhưng bạn biết mình đã về đến nhà."

Còn khi ngụy thần, âm linh đến, cảm giác lại hoàn toàn trái ngược. Bạn sẽ thấy đầu óc căng tức, hai bên thái dương giật giật, khắp người nổi da gà, trong lòng dâng lên một sự hưng phấn hoặc sợ hãi khó nói thành lời.

Có người sẽ không kìm được mà chảy nước mắt, ngáp liên tục, toàn thân run rẩy, hoặc trong đầu bỗng nảy ra vô số ý nghĩ kỳ quái. Những thứ này nhìn qua tưởng như là cảm ứng, nhưng thực ra lại là biểu hiện của ngoại tà xâm nhập.

Còn một điểm đặc biệt quan trọng nữa, chính thần thật sự không bao giờ ép buộc bạn. Ngài đến, bạn cảm nhận được, nếu bạn không muốn tiếp tục, chỉ cần nói một câu "Xin mời Ngài lui bước", thì Ngài sẽ đi, không hề có chút lưu luyến nào.

Chính thần vốn viên mãn, không cần bạn cúng dường, không cần bạn sùng bái, càng không cần bạn phải làm việc gì cho Ngài. Ngài đến, là vì nhân duyên hòa hợp. Ngài đi, là vì duyên đến đây là hết. Đến đi tự tại, chẳng để lại dấu vết gì.

Nhưng ngụy thần, âm linh thì lại khác. Một khi bạn đã dây vào rồi, thì muốn tiễn đi rất khó. Chúng sẽ đưa ra đủ mọi lý do để ở lại: "nghiệp chướng của con vẫn chưa tiêu hết", "con đã từng phát nguyện phải tu pháp môn này", "nếu con không tiếp tục thì sẽ gặp báo ứng",... nói chung là đủ kiểu vừa hù dọa vừa dụ dỗ, khiến bạn cảm thấy mình không thể rời xa nó được.

Chuyện này cũng giống như những kẻ tồi trong tình yêu. Tình yêu thật sự là trao cho bạn tự do, còn khống chế mới cần đến sự trói buộc.

3.
Tôi có một người bạn, tu hành hơn chục năm rồi, cũng từng vấp ngã nặng nề ở phương diện này. Anh ấy từng bái một cái gọi là "tồn tại cao chiều" (thực thể tầng cao).

Cái "tồn tại" đó dạy anh ta vài thứ rất huyền diệu, còn thường xuyên dẫn anh ta xuất hồn đi ngao du khắp các chiều không gian. Anh ta cứ tưởng cảnh giới của mình đã cao đến mức không gì bằng, kết quả có một lần đi tham dự một hoạt động ở đạo tràng chính quy, thì ngất xỉu ngay tại chỗ.

Về sau, vị đạo trưởng nói cho anh ta biết, cái thứ bám trên người anh ta căn bản chẳng phải là thần, mà là một con hồ ly tinh đã tu luyện mấy trăm năm.

Vị đạo trưởng nói một câu rất mấu chốt: "Chân thần dạy con, là dạy con làm sao để trở nên chân thật hơn, vững vàng hơn, gần gũi với đời thường hơn. Ngụy thần dạy con, là dạy con trở nên huyền hoặc hơn, đặc biệt hơn, khác người hơn. Cái trước đưa con trở về với cuộc sống, cái sau khiến con trốn chạy khỏi cuộc sống."

Câu nói này quả thực là đánh trúng ngay điểm mấu chốt.

Bạn cứ thử quan sát những người tu hành lệch lạc mà xem, có phải họ đều có một đặc điểm chung không, càng ngày càng xa rời cuộc sống đời thường?

Họ bắt đầu chán ghét những chuyện vụn vặt hằng ngày, cho rằng đi chợ, nấu cơm, giặt giũ đều là chuyện phàm tục; họ bắt đầu coi thường người bình thường, cho rằng người khác đều đang mê ngủ, chỉ có mình là tỉnh thức; họ mê đắm trong đủ mọi cảnh giới huyền diệu, thần thông, cảm ứng, tự cho mình là khác biệt với mọi người. Đây đều là những chiêu bài điển hình của ngụy thần, âm linh.

Chính thần thì lại hoàn toàn ngược lại. Chân thần thật sự ở thượng giới, các Ngài mong muốn bạn có thể sống cho ra một con người tử tế. Đến bữa thì ăn cơm, đến giờ thì đi ngủ, đến lúc thì đi làm việc, phải hiếu thảo với cha mẹ thì hiếu thảo với cha mẹ, nợ phải trả thì trả, tình phải liễu thì liễu. Những điều các Ngài dạy bạn, nhất định là để bạn sống ở cõi nhân gian một cách tỉnh táo hơn, từ bi hơn, trí tuệ hơn, chứ không phải khiến bạn lơ lửng nửa vời trên không mà không chịu tiếp đất.

Còn có một phương pháp rất thực dụng nữa, đó là xem cái "thần" này dạy bạn pháp gì. Điều mà chính thần dạy, nhất định là phù hợp với chính đạo của trời đất.

Chính đạo của trời đất là gì? Nói đơn giản chính là: không làm hại chúng sinh, không đi ngược nhân quả, không truy cầu thần thông, không dựng lên sự sùng bái cá nhân.

Những điều các Ngài truyền dạy thường rất mộc mạc, thậm chí có phần hơi "quê", chẳng hạn như bảo bạn giữ giới cho tốt, tụng kinh cho tốt, sám hối cho tốt, tích đức cho tốt. Những thứ này nghe qua chẳng ngầu chút nào, nhưng lại là những điều thật sự có thể giúp bạn tiến lên phía trước.

Còn những thứ ngụy thần dạy thì lại khác, nghe qua đều rất ngầu, rất huyền bí. "Ta dạy con một phương pháp mở thiên nhãn thật nhanh", "Ta dạy con một câu chú trừ ma tránh tà", "Ta dạy con cách kết nối với năng lượng vũ trụ"... những thứ này hiệu nghiệm nhanh, cảm giác trải nghiệm mạnh, đặc biệt dễ khiến người ta ngh/iện.

Nhưng rồi bạn sẽ phát hiện ra, càng tu càng thấy không ổn, thân thể càng ngày càng suy yếu, vận khí càng ngày càng xui xẻo, những người bên cạnh càng ngày càng chán ghét bạn.

4.
Tôi quen một sư tỷ, chị ấy đặc biệt có kinh nghiệm về phương diện này. Chị dạy tôi một cách rất đơn giản: khi bạn cảm thấy mình cảm ứng được với một vị thần nào đó, đừng vội bái ngay, mà hãy đi đọc Thanh Tĩnh Kinh hoặc Kim Cang Kinh.

Nếu trong quá trình đọc kinh, cái cảm ứng ấy càng lúc càng nhạt đi, càng lúc càng xa dần, thì mười phần đến tám chín phần đó là âm linh, ngụy thần. Bởi vì chính thần là Đạo, kinh điển cũng là Đạo, Đạo với Đạo thì tương thông với nhau, không hề xung khắc lẫn nhau. Còn âm linh, ngụy thần thì sợ chính pháp, bạn vừa tụng kinh là chúng không trụ lại được nữa.

Còn có một cách khác đơn giản mà thẳng thừng hơn, đó là xem đối phương có dám để bạn đi đến đạo quán, chùa chiền chính quy hay không.
Chính thần thì chẳng có gì phải sợ, bạn đi đâu Ngài cũng ở đó. Nhưng ngụy thần, âm linh thì lại khác, chúng sợ hộ pháp thần, sợ khí trường của chính thần.

Cho nên nếu bạn nói rằng dạo này mình đang tu theo một vị thần nào đó, rồi hỏi nó có thể cùng bạn đến chùa được không, mà nó cứ tìm đủ lý do ngăn cản bạn, thì về cơ bản là có vấn đề rồi.

Nói đến hộ pháp thần, đây cũng là một điểm mấu chốt. Khi chính thần thật sự giáng lâm, thường sẽ đi kèm theo hộ pháp của chính thần.

Khí trường của những vị hộ pháp này trang nghiêm, nghiêm túc, thanh chính; tuy bạn không nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được quy củ và trật tự. Cứ như thể bỗng nhiên bước vào một điện đường vô cùng trang nghiêm, đến cả hơi thở bạn cũng trở nên rón rén cẩn trọng, không phải vì sợ hãi, mà là một sự cung kính tự nhiên nảy sinh.

Bên cạnh ngụy thần, âm linh cũng có thứ đi theo, nhưng năng lượng của chúng thì hỗn loạn, âm lạnh, khiến người ta khó chịu. Có người sẽ cảm thấy sau lưng lạnh toát, lông tơ dựng đứng, hoặc bỗng dưng bồn chồn bực bội không rõ nguyên do. Những cảm giác này đều là tín hiệu, phải học cách phân biệt.

Viết nhiều như vậy, thực ra điều cốt lõi nhất vẫn là câu nói kia: đừng truy cầu cảm ứng, đừng truy cầu thần thông, đừng truy cầu cảnh giới. Bạn càng truy cầu, thì càng dễ chiêu mời đến những thứ không sạch sẽ.

Tu hành là tu cái tâm, tâm chính rồi thì tự nhiên có thể cảm thông với chính thần. Tâm không chính, thì những thứ tìm đến đều là những thứ cùng tần số với bạn.

5.
Sư phụ tôi trước đây vẫn thường nói: "Đừng hỏi thần là thật hay giả, hãy tự hỏi tâm mình là thật hay giả trước đã."

Nếu bạn mang một cái tâm hiếu kỳ tìm cái lạ, một cái tâm cầu cảm ứng, một cái tâm muốn chứng tỏ mình khác biệt với người đời mà đi tu hành, thì thứ tìm đến chắc chắn là ngụy thần.

Bởi vì chính cái tâm của bạn đã là giả rồi, cùng tần số cộng hưởng với nhau, thì thứ tìm đến có thể thật đến đâu được?

Ngược lại mà nói, nếu tâm bạn thanh tịnh, chân thành, vô cầu, thì cho dù có ngụy thần đến lừa gạt bạn, bạn cũng có thể lập tức nhìn thấu ngay. Bởi vì bạn không có dục vọng để nó có thể thừa cơ lợi dụng, nó nói gì bạn cũng chẳng động lòng.

6.
Cuối cùng, xin chia sẻ một tâm đắc của cá nhân tôi: chân thần cao cấp thật sự thường không xuất hiện dưới hình tượng thần Phật.

Nhiều khi các Ngài chính là một con người bên cạnh bạn, một sự việc, một hoàn cảnh. Người bạn chìa tay giúp đỡ khi bạn cùng đường tuyệt lộ, người xa lạ nói một câu thức tỉnh bạn khi bạn hoang mang mê mờ, cái trải nghiệm khiến bạn đau đến tận tâm can nhưng nhờ đó mà trưởng thành,... những điều này rất có thể đều là sự hóa hiện của chính thần.

Đạo Đức Kinh nói "hòa kỳ quang, đồng kỳ trần" (hòa ánh sáng của mình, lẫn cùng bụi bặm thế gian). Thần đạo thật sự vốn hòa lẫn vào chốn trần tục.

Còn những thứ hào quang lấp lánh, đạp lên mây lành, động một chút là truyền pháp cho bạn, thì ngược lại mới là những thứ phải cẩn thận đấy.

Tu hành là một quá trình tự thanh lọc bản thân lâu dài. Khi bạn tu cho mình càng sạch sẽ, thì năng lực phân biệt của bạn càng mạnh.

Cũng giống như một cốc nước đục, bạn không cần phải đi phân biệt trong nước có những tạp chất gì, bạn chỉ cần để cho nước lắng yên lại, tạp chất tự nhiên sẽ lắng xuống, nước tự nhiên sẽ trong veo.

Cũng vậy, bạn không cần đi nghiên cứu từng linh thể tìm đến là chính hay tà, bạn chỉ cần tu cho tâm mình thanh tịnh sáng suốt, tà đến thì tự nhiên không trụ lại được, chính đến thì tự nhiên tương ứng.

Đây là thể ngộ chân thật của tôi, hy vọng có thể có ích cho bạn.

Hãy nhớ, trên con đường tu hành, chậm chính là nhanh, ít chính là nhiều, tâm bình thường chính là Đạo.
Những thứ khiến bạn cảm thấy đặc biệt thần kỳ, đặc biệt hưng phấn, đặc biệt khác người, thường lại chính là cái bẫy lớn nhất.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,426
Reaction score
0
Points
36
Người ta thường nói phải tu hành, vậy rốt cuộc tu là tu điều gì?

Hôm nay, với tư cách là một người tu Đạo, tôi muốn tiết lộ một thiên cơ: Mục đích thật sự của tu hành, tu Đạo và tu luyện là gì?

1.
Mục đích của tu hành, tu luyện là đạt được sức khỏe và trí tuệ.
Vậy sức khỏe là gì? Trí tuệ là gì?

Sức khỏe gồm hai phương diện:
- Thứ nhất là thân thể khỏe mạnh, ít bệnh hoặc không sinh bệnh.
- Thứ hai là nội tâm không còn phiền não khổ đau.

Còn trí tuệ là khả năng biết cách xử lý công việc trong cuộc sống sao cho đạt kết quả tốt, biết tránh tai họa, đồng thời tìm ra phương pháp giải quyết những phiền não và áp lực. Được như vậy, chúng ta mới có thể bình an vui vẻ.

Tiến thêm một bước nữa là tu thành Nguyên Thần Chân Ngã, đạt đến trạng thái đồng thọ cùng vũ trụ, linh hồn trường sinh bất tử và không còn phải luân hồi.

Đó gần như là mục tiêu của các bậc thánh hiền thời xưa. Thế nhưng về sau, vì danh lợi của riêng mình mà con người lại tranh chấp ngay trong việc tu hành. Nếu đã như vậy thì thà không tu còn hơn.

Theo tôi, phương pháp nào tốt và phù hợp với bản thân thì cứ học theo phương pháp đó.
Có gì phải tranh cãi?
Anh nói cái của anh hay, tôi thấy chưa chắc, vì tôi không thích, không hợp với thói quen của tôi.
Anh nói cái của người khác không tốt, tôi thấy cũng chưa chắc. Tôi vừa nhìn là hiểu, biết ngay nghĩa là gì, học một cái là biết, rất hay.
Điều phù hợp với bản thân mới là điều tốt, mới là điều đúng.

Sức khỏe của thân thể cần dựa vào việc dưỡng sinh, chú ý đến chế độ ăn uống, nghỉ ngơi và môi trường sống. Ngoài ra còn phải luyện công, đưa nguồn Đạo khí thuần tịnh vào trong thân thể, tăng cường chính khí, năng lượng cho linh hồn của mình.
Khả năng phòng vệ, khả năng kháng bệnh của thân thể sẽ được tăng cường, âm dương trong người cân bằng, khí huyết lưu thông. Có như vậy thì cơ thể mới khỏe mạnh.

Tâm lý khỏe mạnh dựa vào tu tâm minh lý (tu sửa tâm, hiểu rõ lẽ). Khi hiểu được quy luật của Thiên Đạo và quy luật vận hành của vũ trụ, hiểu được chân tướng của chúng sinh trong tam giới, con người sẽ giữ được sự cân bằng trong tâm, biết nhìn mọi việc một cách thông suốt. Khi gặp kiếp nạn cũng sẽ biết tìm ra cách giải quyết phù hợp.

Không hiểu chân tướng, không hiểu Thiên Đạo, thì cũng không biết vận mệnh của mình do đâu mà thành, không biết làm sao mới có thể thay đổi vận mệnh của mình, càng không biết mình đến từ đâu và tương lai sẽ đi về đâu.

Không hiểu chân tướng thì sẽ chấp trước vào dục vọng của mình, tham luyến danh lợi ngắn ngủi, thuận theo dục vọng của mình mà làm việc. Phiền não khổ đau, kiếp nạn, áp lực sẽ luôn đi kèm; đã có một lần kiếp nạn thì vẫn sẽ họa vô đơn chí.

Một người không hiểu Thiên Đạo chỉ có thể khuyên người khác rằng: "Hãy rộng lòng hơn", "Hãy buông bỏ đi"... Dù nói bao nhiêu đi nữa thì phiền não và áp lực vẫn còn nguyên. Ngay cả việc mình sống vì ai, sống để làm gì còn không biết, thì làm sao có thể khỏe mạnh?

Vậy nếu thân tâm đã khỏe mạnh rồi, nhưng vẫn còn có người bắt nạt tôi thì làm sao?
Đó cũng là một dạng kiếp nạn. Trước hết hãy xem tại sao, rồi nhắm vào đó mà giải quyết từng cái một, nghĩ cách.
Đây chính là mục đích của tu hành.

Mỗi khi gặp một sự việc hay một kiếp nạn, hãy tìm cách vượt qua. Nếu bản thân chưa biết thì học hỏi từ người khác. Mỗi lần như vậy, bạn sẽ có thêm một phần trí tuệ.

Đến khi đạt được đại trí tuệ của vũ trụ, con người sẽ không còn bị kiếp nạn chi phối nữa, ấy chính là lúc được sống bình an, hạnh phúc và vui vẻ.

Nếu có duyên phận gặp được sư phụ, chỉ điểm cho việc tu luyện đạo pháp, đan đạo, luyện ra được Chân Ngã, thì linh hồn sẽ đạt đến sự trường sinh. Đó quả là tam sinh hữu hạnh (may mắn ba đời).

2.
Tu hành, tu Đạo không đồng nghĩa với tín ngưỡng tôn giáo, càng không phải là sự sùng bái mù quáng.

Tín ngưỡng tôn giáo chỉ mang đến cho con người một nơi nương tựa về tinh thần. Còn thực sự tu hay không thì chỉ chính bản thân mình mới biết. Đó không phải là điều để ngày nào cũng treo trên miệng nói cho người khác nghe.

Tu hành không phải là mục đích, mà là phương pháp.
Thân tâm khỏe mạnh, bình an trường sinh, hạnh phúc vui vẻ. Đó mới là mục đích của người tu hành tu luyện.
Nếu thiếu những điều ấy thì dù có đạt được bao nhiêu thứ khác cũng có ích gì?

Khi đã hiểu mục đích của việc tu hành, hãy nhìn lại từng lời nói, từng hành động của mình xem chúng có giúp ích gì cho mục tiêu ấy hay không. Điều gì vô ích hoặc có hại thì đừng nói, đừng làm.
Luôn luôn tự kiểm điểm và sửa đổi lời nói, hành vi của mình, đó gọi là tu hành.
Tu sửa tâm tính của mình cho giống với Đạo, đó gọi là tu Đạo.

Đưa Đạo khí từ cõi hư không vào trong thân thể, luyện tinh hóa khí, dùng phương pháp luyện âm chuyển dương, đó chính là luyện công.

Muốn khỏe mạnh thì phải biết dưỡng sinh, học cách sống và đối nhân xử thế, đồng thời tìm cách bảo đảm những nhu cầu cơ bản của cuộc sống.

Ngoài những điều đó, mọi thứ khác đều không quá quan trọng.

Đã là thứ dư thừa thì có nhiều hay ít cũng không khác biệt. Không cần phải tham cầu, cũng không cần vì chúng mà sinh phiền não, càng không đáng để tự chuốc lấy tai họa.

Dục vọng của con người là vô tận. Cho dù một ngày nào đó trở thành "vua của vũ trụ" nhưng vẫn không biết đủ thì cũng vẫn sẽ còn phiền não và đau khổ.

Muốn bình an hạnh phúc thì phải dựa vào hai phương diện:
- Một là không làm hại người khác, không đắc tội với bất kỳ ai, không quấy nhiễu, can thiệp, ảnh hưởng đến người khác, không thiếu nợ ai điều gì, khiêm nhường không tranh giành. Đó là điều cần giữ gìn về đạo lý và đạo đức, cũng là học cách cư xử để người khác không sinh oán hận với mình.

- Hai là phải có công lực để chống lại sự tổn hại của tà ma, kẻ xấu. Mình không làm hại người khác không có nghĩa là người khác sẽ không làm hại mình. Phải có năng lực hộ thân chứ.

Vừa phải có đức hạnh, vừa phải có bản lĩnh hộ thân, đây chính là tính mệnh song tu. Như vậy mới có thể hóa giải được ân oán giữa mình với chúng sinh trong tam giới. Không có ân oán thì mới có thể bình an.

Hãy nhìn các bậc thánh hiền.
Các ngài dạy con người biết nhẫn nhịn, khiêm nhường, làm việc thiện, giúp đỡ người khác, không tranh giành, giữ tâm thanh tịnh, ít ham muốn, không hiếu thắng, sống nhân nghĩa, lễ, trí, tín...
Chẳng phải tất cả đều là những cách để con người sống bình an hay sao?
Những việc không thể đem lại bình an khỏe mạnh mà cứ nhất định muốn làm, vậy thì trách ai đây?
Người ta là tà ma, người ta là bàng môn tả đạo, thì cũng đâu liên quan gì đến mình?
Bạn tu cái của bạn, họ tu cái của họ, ai tu thành trước còn chưa biết chừng. Mình đâu phải là họ, sao biết được mục đích, suy nghĩ thật sự của họ?

3.
Tu hành không phải chỉ vì kiếp sau.
Tu hành, tu Đạo hay tu luyện không phải chỉ để chuẩn bị cho kiếp sau hay những điều xảy ra sau khi chet. Nếu chỉ hướng đến một tương lai mơ hồ, con người rất dễ rơi vào tâm lý mê tín, chỉ biết cầu xin thần linh phù hộ. Như thế cũng tạo cơ hội cho những kẻ lợi dụng tín ngưỡng để mê hoặc người khác.

Thực ra, hiện tại chính là nguyên nhân tạo nên tương lai. Nếu hôm nay còn lừa dối, hãm hại người khác, gây oán kết với mọi người thì đó chính là nghiệp của tương lai. Một người ngay trong đời này còn chưa thể sống bình an và khỏe mạnh, mà chỉ mong cầu một tương lai tốt đẹp cũng đâu có ý nghĩa gì.

Không có bình an ở hiện tại thì cũng khó có bình an ở mai sau.

Đạo gia có một câu: "Thân này chẳng độ ngay đời này, còn đợi kiếp nào độ thân này?" (Thử thân bất hướng kim sinh độ, cánh hướng hà thời độ thử thân).

Bạn cần phải tu cái hiện tại, cũng cần phải tu cái kiếp sau. Chỉ có như vậy mới là pháp môn tu hành tu đạo chân chính.

Vừa tu tâm dưỡng tính, vừa luyện công tích tụ năng lượng sẽ giúp thân thể dần trở nên khỏe mạnh.
Kết hợp tu tâm với luyện công chính là tu luyện.
Tu luyện để sống khỏe mạnh, bình an ở nhân gian.
Tu luyện để sau khi chet, linh hồn được trường tồn.

Điều quan trọng trong việc tu dưỡng phẩm hạnh là phải làm được những điều sau: không kiêu ngạo, không tự cho mình là đúng, không gây chuyện, không đắc tội với người khác, không để người khác sinh oán hận với mình, ít ham muốn, không tranh giành, giữ tâm tính thanh tịnh.

Nếu không làm được những điều này thì đó chính là tội nghiệp. Khi tu luyện sẽ gặp chướng ngại, sẽ có người ngăn cản và hãm hại.

Hãy luôn biết cách sửa đổi hành vi và tâm tính của mình, để hành vi và tâm tính ấy quay về, tiến gần với cội nguồn, trở nên giống với đặc tính và bản chất của cội nguồn.

Cội nguồn ấy được gọi là Đạo. Vì vậy mới gọi là tu Đạo.

Tóm lại, đừng nghĩ rằng tu hành là một việc gì quá cao siêu. Người thực sự tu hành, người thực sự mong cầu bình an và thuận lợi, thì phải cống hiến cho đời nhiều hơn, đóng góp nhiều hơn và lao động tích cực hơn.

Nếu chẳng làm gì cả thì lấy gì để cống hiến?
Chẳng lẽ chỉ cống hiến bằng một cái miệng?
Làm như vậy còn dễ nảy sinh tranh chấp với người khác, rồi phỉ báng, hạ thấp và công kích lẫn nhau.
Như vậy chẳng phải lại tạo thêm oan gia trái chủ hay sao?

4.
Hãy tu dưỡng trường năng lượng của chính mình. Trường năng lượng ở cấp độ cao nhất được tạo nên từ bốn phẩm chất: cao quý, tĩnh lặng, vững vàng và kiên định.
- Sự cao quý là nền tảng.
- Sự tĩnh lặng là cốt lõi.
- Sự vững vàng là chỗ dựa.
- Sự kiên định là sức mạnh nội tâm.

Hãy rèn cho mình một tâm hồn tĩnh tại, nuôi dưỡng khí chất cao quý, giữ một phần điềm tĩnh và an định tâm trí.
- Người nói năng chậm rãi thường toát lên vẻ cao quý;
- Người có tính tình ôn hòa dễ gặp phúc;
- Người có đức dày thì vận khí sẽ hưng thịnh.

Mục đích cuối cùng của tu hành là đưa chính mình về trạng thái cân bằng. Đâu nhất thiết phải theo đuổi điều gì như sống cùng trời đất hay trường sinh bất tử.

Cứ thuận theo lẽ tự nhiên: đến lúc sống thì sống, đến lúc đi thì đi. Khi đã thật sự hiểu thông suốt, mỗi ngày trôi qua đều sẽ là một ngày tận hưởng.

Chỉ sợ đi chệch hướng ngay từ đầu, càng đi lại càng xa khỏi con đường mình vốn muốn đến.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom