• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Khoảnh khắc nào bạn nhận ra mình chưa trải sự đời?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,039
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào bạn nhận ra mình chưa trải sự đời?

1.
Đứa bé tôi dạy kèm đôi khi nghịch ngợm không chịu làm bài tập, tôi bèn dạy nó: "Em nghĩ xem, mẹ em đã tốn tiền thuê cô đến đây để dạy học cho em đấy".
Nó bảo: "Không sao đâu ạ, tiền thuê cô dạy đều trừ từ tiền tiêu vặt của em cả, em không thiếu mấy đồng này".
Nó khựng lại một lát rồi nói tiếp: "Em xin lỗi cô, em quên mất là cô thiếu, mình học tiếp thôi ạ". Tôi thực sự rất "yêu" học trò của mình.

2.
Năm thứ 3 đi làm, sếp đích thân chỉ định tôi cùng đi đến khách sạn năm sao để tiếp khách ăn buffet sáng.
Thật ra đó là lần đầu tiên trong đời tôi được ăn buffet ở khách sạn cao cấp.
Vì sếp là người tiếp khách chính nên lấy việc tiếp khách là chủ ; còn tôi tự cho rằng mình chủ yếu chạy việc lặt vặt, lấy việc ăn là chính, haha.

Đến khi tôi bê đĩa thức ăn về bàn, sếp và khách hàng đều sững sờ, một nửa cái đĩa của tôi đầy ắp toàn là thịt ba chỉ xông khói.
Ở cái tuổi đó tôi vẫn còn biết đỏ mặt, lí nhí nói: "Cháu thấy trong phim trông nó ngon lắm, nên muốn ăn thử ạ".
Sếp nhìn tôi kiểu vừa tức vừa thất vọng, đúng kiểu đồ không có tiền đồ.
Khách hàng nhìn tôi, cười ha hả bảo: "Vẫn là trẻ tuổi thì tốt thật đấy, không sao đâu, ăn nhiều vào!".

Cái dở là: Từ lúc đó, tôi thực sự nhận ra mình đến từ nơi nhỏ hẹp, đúng là chưa từng trải sự đời. Xuất thân không thể lựa chọn, nhưng có thể lựa chọn nỗ lực.
Cái may là: Khách hàng đã nhớ đến tôi, còn đưa ra yêu cầu với sếp để tôi làm quản lý khách hàng liên hệ cho ông ấy. Ông ấy bảo tôi giống hệt ông ấy lúc còn trẻ.

3.
Hồi mới đi làm, tôi gặp một chuyện trong dự án. Có một cậu nhóc tầm mười tám mười chín tuổi, lái một chiếc Range Rover mới tinh. Vì trời vừa mưa xong, cậu ta lái trong hầm xe khá nhanh, lúc rẽ thì bị trượt bánh rồi tông vào một chiếc Audi A6 cũng mới tinh.

Cậu nhóc sợ hãi xuống xe liên hệ với quản lý tòa nhà và bảo vệ.
Những lời cậu ấy nói ra mới thú vị làm sao, làm đảo lộn nhận thức của tất cả mọi người về người giàu.
Cậu nhóc bảo: "Cháu mới lấy bằng lái, không cẩn thận tông phải. Các chú có thể giúp cháu liên hệ với chủ xe bị tông không, xem họ có yêu cầu gì. Xe của họ cũng là xe mới, nếu họ chấp nhận sửa chữa thì cháu chịu trách nhiệm sửa đến khi họ hài lòng. Còn nếu họ thấy khó chịu mà không muốn giữ xe đó nữa, cháu sẽ mua một chiếc mới trả lại họ. Nhưng chỉ có một yêu cầu thôi, là không được để bố mẹ cháu biết chuyện này!".

4.
Một phụ huynh nói: "Xin lỗi thầy, hôm nay con tôi xin phép nghỉ học, không phải vì cháu bị ốm, mà là vì cháu phải đi Văn Xương để xem tên lửa do mẹ cháu thiết kế phóng lên ạ!".

5.
Đang gọi video với bạn nữ quen qua mạng.
Cô ấy bảo cô ấy đang ở nhà, tôi bảo: "Em bốc phét, làm quái gì có nhà ai lại có thang máy hả, hahahaha".
Sau đó cô ấy cầm điện thoại đi dạo một vòng, lần đầu tiên tôi biết hóa ra biệt thự có thể cao ba tầng!
Vì cao quá nên phải đi thang máy, thậm chí còn có một phòng riêng chỉ để đựng son môi, một phòng riêng chỉ để đựng giày cao gót!

6.
Lần đầu đi xa, lần đầu ở khách sạn, vì phải ở liên tiếp hai ngày nên buổi trưa cô lao công đến dọn vệ sinh.
Cô ấy ngạc nhiên hỏi: "Kìa, sao cháu không bật điều hòa?".
Tôi bảo tiền điện đắt quá cháu dùng không nổi.
Cô ấy tìm thấy điều khiển rồi bật điều hòa cho tôi luôn: "Có bắt cháu trả tiền điện đâu mà lo".
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,039
Reaction score
0
Points
36
Có chuyện gì mà phải mất rất lâu sau bạn mới tỏ tường không?

1.
Vài năm trước khi bố qua đời, mẹ tôi đã tìm thấy một hộp màu xanh dưới gầm giường, trong đó là tiền riêng bố để dành, tổng cộng 300tr. Nhưng so với chi phí hóa trị của ông thì vẫn chỉ như muối bỏ bể.

Mẹ tôi là một người phụ nữ nông thôn chính gốc, cả đời chưa từng đi làm, gia đình hoàn toàn dựa vào lương bố làm việc ở công trường.

Từ khi bố mắc ung thư, những người thân có thể vay tiền đều đã vay hết. Mẹ tôi đi làm thuê lặt vặt bên ngoài để duy trì cuộc sống. Còn tôi, ngoài việc học, đi làm nhân viên quảng bá nước giải khát ở quán ăn để phụ giúp gia đình.

Trong cả trường, có lẽ không ai quen thuộc với vị mì trứng như tôi, 12k một bát, tôi ăn suốt 4 năm trời.

Mẹ không nói cho bố biết, mà lặng lẽ dùng số tiền đó để chữa bệnh cho ông.

Theo thời gian, bệnh tình ngày càng nặng, chi phí cũng tăng lên từng ngày. Cho đến khi bố thường xuyên rơi vào hôn mê, ông vẫn không hề nhắc đến khoản tiền đó với mẹ.

“Người sắp chết rồi mà đến giờ vẫn không nói…”. Mẹ thường lặng lẽ thở dài như vậy.
Cho đến khi bác sĩ nói với tôi: “Có lẽ chỉ còn một hai ngày nữa thôi.”

Bố gọi tôi lại bên cạnh và nói:
“Dưới gầm giường có một hộp màu xanh, trong đó có tiền, con đừng động vào. Số tiền đó là để lại cho mẹ con. Bố biết bệnh của mình không chữa được. Sau khi bố đi, người bố lo nhất chính là mẹ con. Đây là tiền dưỡng già của bà ấy, không ai được đụng vào.”

Ngày hôm đó, tôi và mẹ đều khóc đến không thành tiếng.

2.
Hồi nhỏ, nhà tôi cách âm không tốt, lại ở rất gần tòa nhà đối diện.

Cô ở nhà đối diện thường xuyên cho tôi đồ ăn. Nhưng buổi tối, cô ấy hay hét lên rất thê lương: “Em sắp ch.ết rồi!”
Một lúc sau lại gào lên khản cả giọng: “Nhanh lên, gi.ết em đi!”
Nghe như thể sắp hi sinh một cách bi tráng.
Thế nên mỗi lần gặp chú nhà đó, tôi đều không dám nhìn, cứ cảm thấy ông ấy giống kiểu nhân vật xấu trong phim, chuyên hành hạ người khác. Tôi rất sợ.

Nhưng sang hôm sau, cô ấy lại xuất hiện cười tươi rói, hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra.
May mà… tôi vẫn còn được cô cho đồ ăn.

3.
Hồi cấp ba có một bạn nữ cùng lớp. Ngày nào tôi cũng gọi video cho bạn ấy để chép bài. Có khi tôi quên, bạn ấy còn chủ động gọi điện nhắc tôi chép bài, thỉnh thoảng còn mang bữa sáng cho tôi nữa.

Mãi đến năm hai đại học, có một đêm chơi game xong, trời mưa rất to, tôi châm một điếu th.uốc… bỗng nhiên lại nhớ đến bạn ấy.

Chiều hôm sau tôi gọi điện cho bạn, hai đứa gặp nhau, nói chuyện rất nhiều, chơi cả buổi chiều cũng rất vui.
Đến lúc chia tay, tôi mới hỏi câu đó.
Bạn ấy nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên rồi nói: “Giờ cậu mới hiểu ra à?”
Đúng vậy… tôi “trúng độc đắc” rồi, chỉ tiếc là đã quá hạn nhận thưởng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,039
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào bạn nhận ra mình chưa trải sự đời?

Câu chuyện này hay ho lắm, bạn đọc thử nhé!
Mẹ chồng sắp sang chơi, chồng cuống cuồng lôi hết cá tôm thịt bò trong tủ lạnh ra rồi dúi cho tôi: “Mau mang sang nhà hàng xóm nhờ giấu đi.”

Tôi ngơ ngác chẳng hiểu gì. Hôm qua nghe mẹ bảo sẽ sang, tôi còn cố ý mua đầy thịt thà nhét kín tủ lạnh. Vậy mà hôm nay anh lại bắt tôi đem giấu hết.

Anh đẩy tôi ra cửa hướng nhà hàng xóm, xong thì cưỡi con xe điện công cộng, phóng như bay đi đón mẹ.

Vừa bước vào nhà, anh đã bắt đầu than ngắn thở dài: “Mẹ à, vợ con tìm việc nửa năm rồi mà vẫn chưa có. Một tháng con kiếm chưa tới 10tr, sống kiểu này không nổi nữa. Mẹ tới, con cũng muốn mua ít đồ ngon đãi mẹ, nhưng thật sự không còn một đồng bạc nào.”

Tôi đứng bên cạnh nghe mà trợn tròn mắt. Mẹ chồng vừa lau nước mắt vừa thở dài: “Vậy biết làm sao đây? Thằng em con tháng trước mới lấy của mẹ 100tr, hôm qua thua bài lại vay thêm 10tr. Sao con không nói sớm là khó khăn vậy? Mẹ còn định nói con đổi xe cho em nữa cơ.”

Chồng tiếp tục kể khổ: “Mẹ à, mẹ vợ con cũng cứ suốt ngày hỏi vay tiền. Không cho thì lại nói đã cực khổ nuôi lớn hai đứa nhỏ nhà con, mà cho vay thì bà lại lén mua đồ ăn cho em vợ con. Con thật sự tức mà không biết trút vào đâu.”

Mẹ chồng định nói gì đó, nhưng nhìn thấy tôi đứng cạnh nên chỉ thở dài, không lên tiếng nữa.
Chồng lập tức sai tôi: “Đi nấu khoai tây hầm cải thảo rồi làm thêm canh đi. Trong tủ lạnh còn nửa đĩa giò heo mang về từ tiệc hôm qua đó, hâm nóng lên ăn tạm.”

Tôi vừa vào bếp đã nghe mẹ chồng nhỏ giọng mắng anh:
“Con đúng là mắt không biết nhìn người, chỉ ham vợ đẹp. Đẹp thì có ăn được đâu? Người ta cưới vợ về cả nhà ăn sung mặc sướng, còn con thì nghèo đến mức phải vay gạo nấu cơm, đi ăn tiệc còn gói đồ thừa mang về. Mẹ vợ con kiểu gì vậy? Làm gì có cảnh mẹ vợ lại đi vay tiền con rể để nuôi con trai út đâu, không sợ nhà cửa bất hòa à?”

Qua khe cửa, tôi thấy chồng bắt đầu nhập vai cực mạnh:
“Mẹ, con ở nhà vợ chẳng ngẩng đầu lên nổi. Ban đầu đã nói sính lễ 350tr, của hồi môn có tủ lạnh, TV, máy giặt, bốn cái chăn với một chiếc xe điện. Thế mà đến ngày cưới mẹ lại đổi ý, bảo để dành cho em con lấy vợ. Mẹ biết lúc con bước vào căn phòng tân hôn trống trơn cảm giác thế nào không?”

“Em con cưới vợ thì cái gì cũng gấp đôi: vòng vàng, dây chuyền vàng, mười tám cái chăn, tủ lạnh hai cánh. Năm thứ hai mua xe, năm thứ ba mua nhà. Mấy năm trước bố bệnh, mẹ hỏi tiền con, con chắt bóp kiểu gì cũng đưa. Giờ mẹ cũng thấy rồi đó, con thật sự sống không nổi nữa. Con kiếm không ra tiền, vợ con cũng chẳng muốn sống với con nữa. Hay là con đồng ý ly hôn luôn, làm thủ tục xong con dẫn hai đứa nhỏ về quê với mẹ.”

Mẹ chồng hoảng lên: “Con về thì ở đâu? Ai nuôi tụi nhỏ?”

Chồng đáp: “Mẹ mua nhà mới cho em con rồi mà, nhà cũ để con với hai đứa nhỏ ở. Tiền hưu của mẹ hơn 10tr, còn nhiều hơn tiền con đi làm kiếm được. Mẹ đưa tiền cho con, con lo cơm nước hết, đảm bảo trong nồi có thịt, trên bàn có trái cây.”

Mẹ chồng càng cuống hơn: “Con dỗ vợ cho đàng hoàng vào. Mẹ vợ con mà còn hỏi tiền nữa thì cứ nói không có, để bà khỏi bên này xin bên kia bù. Nhớ nhé, ai hỏi tiền thì bảo không có.”

Chồng tôi hỏi: “Mẹ nghĩ bà ấy sẽ tin con sao?”

Mẹ chồng đáp: “Không tin thì để bà ta tự lục lọi trong nhà xem có đồng nào không.”

Ăn cơm xong, mẹ chồng vội đòi về. Tôi còn khuyên bà ở lại chơi thêm ít hôm, chồng liếc tôi một cái nhưng miệng vẫn nói: “Mẹ muốn về thì cứ về đi, con cũng chẳng có gì tiếp đãi. Về nói với em con là anh nó khó khăn lắm, không giúp được nó đâu.”

Mẹ chồng lau nước mắt, lục túi hồi lâu cuối cùng lấy ra 2tr đưa cho chồng. Không ngờ anh lại hai tay nhận lấy, mắt đỏ hoe: “Mẹ à, đây là lần đầu tiên mẹ cho con tiền, từ nhỏ tới lớn là lần đầu tiên đó.”

Tiễn mẹ chồng xong, tôi liền nói: “Anh diễn cái trò gì vậy? Nào là tôi không có việc, không kiếm được tiền, sống nhờ anh nuôi, còn lôi cả mẹ tôi ra pha trò? Anh không mua đồ sính lễ thì thôi, tôi từng trách anh câu nào chưa? Mẹ tôi từng nói anh câu nào chưa?”

Chồng cười hì hì nhìn tôi: “Em đồng ý bỏ 200tr cho em trai anh đổi xe, anh lập tức gọi điện bảo mẹ xuống xe, trả lại danh dự cho em, rồi xin lỗi mẹ em.”

Tôi thở dài:
“Thôi thôi. Mang tiếng vô dụng một chút cũng chẳng sao. Vài triệu thì còn xoay xở được, chứ một lần chi ra 200tr, em xót tiền.”
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom