• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình và đối phương là người của hai thế giới khác nhau?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,972
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn nhận ra mình và đối phương là người của hai thế giới khác nhau?

1.
Quê chồng tôi được mệnh danh là quê hương của Khổng Tử và Mạnh Tử, vùng đất của lễ nghĩa; tôi đã luôn lo lắng không biết mình có được ngồi vào bàn ăn cơm hay không. Lần đầu tiên về nhà anh ấy ăn Tết, cả dòng họ trong làng bày ra bảy tám mâm, mấy chục con người tụ họp lại với nhau. Có lẽ họ xếp chỗ ngồi phân chia theo tuổi tác, vai vế và giới tính, không đáng sợ như lời đồn.

Cho đến trước khi bắt đầu bữa ăn, một ông bác họ đột nhiên nói: "Cái đứa kia, cháu làm trong biên chế nhà nước, cháu phải ngồi mâm trên". Thế là tôi ngoan ngoãn đổi bàn, ngồi giữa các cụ bậc cha chú như ông trưởng thôn và ông nội chồng. Quay đầu nhìn lại chồng mình, vì bằng ngần này tuổi rồi mà vẫn chưa có con, không có thế hệ sau nên anh ấy không được ngồi phía chủ gia đình. Thế là anh ấy chỉ có thể ngồi mâm trẻ con.

Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi, giữa chúng tôi dường như đã có một bức tường dày ngăn cách.

2.
Tôi chơi game cùng hai người bạn mạng quen trên cùng một diễn đàn, lần nào cũng đánh đến tận đêm khuya hoặc rạng sáng, tôi cứ tưởng họ cũng là cú đêm giống mình. Sau này mới biết, một người là du học sinh ở Mỹ, còn người kia là du học sinh ở Canada.

3.
Có một lần tôi trò chuyện với một anh người Thổ Nhĩ Kỳ về chuyện về nước, anh ấy nói rất sẵn lòng đưa tôi đi một đoạn. Tôi cứ ngỡ là anh ấy đưa tôi ra sân bay, trao đổi kỹ lại thì đúng là đưa tôi ra sân bay thật, chỉ là anh ấy có thể trực tiếp dùng máy bay đưa tôi đến sân bay.

4.
Cách đây không lâu, công ty có một thực tập sinh mới đến. Công ty chúng tôi khá lớn, mỗi năm đều có rất nhiều thực tập sinh học vấn cao đến thực tập. Một ngày nọ khi mọi người đang tán gẫu, cô ấy đột nhiên thốt ra một câu: "Nhưng em thấy lương năm 4 tỷ thực sự là ít mà".
"Giám đốc của chúng ta lương năm có 1 tỷ rưỡi thôi, 4 tỷ một năm là không hề ít đâu", một đồng nghiệp nhắc nhở cô ấy.
"Không phải ạ, em xem các blogger trên mxh chia sẻ, lương năm chỉ có 4 tỷ thì không biết phải sống sao nữa", cô ấy nói.

Ồ, hóa ra là một thiếu nữ bị tiêm nhiễm bởi mấy cái mxh à. Mọi người đều không nói tiếp được nữa, đành phải chuyển chủ đề.

Sau này, thư ký mới nói với chúng tôi, cô ấy là con gái đối tác làm ăn của sếp, một quản lý cấp cao lương 4 tỷ dù có không ăn không uống thì 30 năm cũng không mua nổi căn biệt thự nhà cô ấy. Chúng tôi mới nhận ra, có lẽ không phải cô ấy không có khái niệm về tiền bạc, mà là từ tận đáy lòng cô ấy thấy 4 tỷ mỗi năm là rất ít.

5.
Hồi trung học có một buổi tự học tối, cả đám chơi vật tay, cậu bạn cùng bàn nhờ tôi cầm hộ chiếc đồng hồ, tôi cứ treo vào ngón tay mà xoay. Cậu ấy dịu dàng nói một câu: "Cậu cứ đeo vào tay đi, rơi là khó sửa lắm". Có bạn chen ngang: "Một cái đồng hồ rách, chỗ nào mà chẳng sửa được?". Cậu ấy vẫn rất dịu dàng nói: "Không đắt đâu, chỉ là phải gửi ra nước ngoài mới sửa được, mình không muốn phiền phức".

Tôi vội vàng nâng niu nó, sau này mới biết cái đồng hồ đó giá 400 tr ...

Rồi khi họp phụ huynh, mẹ cậu ấy còn rất trẻ trung thời thượng, đi giày cao gót lạch cạch bước vào, các bạn nữ bàn tán giày của mẹ cậu ấy đẹp thật, cậu ấy đứng bên cạnh nói nhỏ: "Mẹ mình đã khiêm tốn lắm rồi đấy", sau này tôi hỏi riêng mới biết buổi họp phụ huynh đó mẹ cậu ấy đi đôi giày giá 80 tr...

Lại sau đó trong một buổi sinh hoạt lớp, giáo viên chủ nhiệm đột nhiên điểm danh bảo cậu ấy chia sẻ trải nghiệm của mình... Lúc đó mới biết mỗi kỳ nghỉ cậu ấy đều đi du lịch một quốc gia...

Quần áo và đồ dùng của cậu ấy không bao giờ có logo, lúc nào cũng sạch sẽ, ôn hòa, không quá nổi bật.

Chắc hẳn lúc đó các bạn nữ đã khá chín chắn rồi, theo đuổi thần tượng, theo đuổi hot boy, bàn tán so bì hàng hiệu... Trước những sự việc này, cậu ấy gần như "vô hình" trong mắt các bạn nữ, điều duy nhất cậu ấy thích làm là đổi sách đọc với tôi, vì bố tôi thích sưu tầm sách, thích đọc sách và cũng thích mua sách cho tôi, hai đứa trao đổi nhiều hơn một chút.

Sau này vì cậu ấy vô tình "lộ giàu", các cô gái theo đuổi cậu ấy ngày càng nhiều, cậu ấy càng trở nên trầm mặc hơn.

Trước khi tốt nghiệp cậu ấy hẹn tôi đi ăn, tặng tôi một bộ sách bản giới hạn. Tôi có thể cảm nhận được hai đứa có chút cảm tình với nhau, nhưng khoảng cách thực sự quá lớn, loại không thể lấp đầy được. Chúng tôi đều hiểu rõ, cậu ấy chắc chắn sẽ ra nước ngoài, không phải người mà một gia đình bình thường như tôi có thể tương xứng, cũng không giống như hoàng tử và lọ lem trong phim thần tượng, sự cách biệt giai cấp ngoài đời thực là vô cùng rõ rệt...

Sau khi tốt nghiệp chúng tôi không còn liên lạc nữa, nhiều năm sau họp lớp nghe nói cậu ấy có hỏi thăm về tôi qua những người bạn khác, nhưng tôi cũng chỉ học một trường đại học bình thường, sống một cuộc đời bình thường, từ đó không còn giao điểm nữa…
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom