• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Khoảnh khắc nào khiến bạn phải ly hôn gấp?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,934
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn phải ly hôn gấp?

1. Một người khách cần được tư vấn của tôi. Khoảnh khắc cô ấy quyết định ly hôn lại bắt đầu từ một chuyện rất rất nhỏ.

Hôm đó sau giờ làm, cô mua tôm hùm đất về nấu. Mẹ chồng thấy cô làm món đó thì tỏ ra không vui, nói cô bày vẽ làm mấy thứ rườm rà như vậy nên không có thời gian chăm con. Chồng cô đứng bên cạnh cũng hùa theo.

Nấu xong, cô bận đút cơm cho con trước. Con ăn xong, cô mới ngồi xuống ăn, thế mà trên đĩa chẳng còn một con tôm nào cả.

Cô chỉ lặng lẽ thẫn thờ nhìn cái đĩa trống trơn đó, không nói một lời, rồi quay người bước ra khỏi nhà.

Hiện tại cô đang ở khách sạn, không về nhà. Chặn hết điện thoại của chồng và bố mẹ chồng, WeChat cũng chặn luôn.

Cô nói với tôi: Chắc chắn phải ly hôn, chỉ là cô không nỡ thấy con không trọn vẹn gia đình. Cô có khả năng nuôi con một mình, nhưng lại không có ai trông giúp; để con lại cho ông bà nội thì sợ họ nuôi dạy không tốt.

Có những cuộc hôn nhân, thật sự chỉ cần một khoảnh khắc là quyết định kết thúc.

2. Kết hôn 10 năm, con đã 9 tuổi. Hai vợ chồng sống hai nơi khác nhau (đi xe khoảng 1 tiếng) do tính chất công việc. Tôi một mình chăm sóc con.

Năm ngoái tôi không may bị ngã xương, phải phẫu thuật và bắt nẹp thép cố định. Mẹ đẻ đến bệnh viện chăm sóc tôi. Mỗi ngày sau khi tan học, con lại đến bệnh viện làm bài tập, ăn cơm cùng tôi, rồi tối ông ngoại đưa cháu về nhà ngủ.

Sau khi biết tin, đến tối ngày thứ ba anh ấy mới đến bệnh viện, tiện thể đón con về. Lúc anh đến, con vẫn đang làm bài tập. Anh chỉ chào tôi một câu rồi đứng ở cửa phòng bệnh, không bước vào, cứ đứng đó bấm điện thoại.

Sau khi phẫu thuật, cả bàn chân trái của tôi sưng lên rất nghiêm trọng, da căng chướng, tím bầm. Thu.ốc tê hết tác dụng, vừa đau vừa căng tức, mẹ nhẹ nhàng xoa chân tôi, cố giúp tôi giảm bớt đau đớn.

Vừa xoa, mẹ vừa gọi anh ấy: “XX, con vào thăm vợ một chút đi, chân nó sưng to lắm, phải khâu nhiều mũi”.

Anh ấy vẫn đứng ở cửa phòng bệnh, tiếp tục bấm điện thoại, không thèm ngẩng đầu, chỉ nói: “Có gì đâu, ai phẫu thuật xong chẳng thế.”

Tôi thấy nước mắt mẹ chực trào ra. Ngay khoảnh khắc đó, tôi đã quyết định: xuất viện xong sẽ lập tức ly hôn.

3. Chuyện này là của thằng bạn tôi.

Hôm đó hai vợ chồng cãi nhau vì một chuyện gì đó, mà vợ nó cứ nhất quyết phải cãi cho ra ai đúng ai sai. Bình thường nó cứ im im thôi, vì dù sao hai vợ chồng cũng đã có 2 con rồi. Con gái lớn 14 tuổi, con trai nhỏ 3 tuổi rưỡi.

Thực ra chuyện hôm đó, chỉ cần hai vợ chồng không nói qua nói lại nữa thì cũng qua thôi. Nhưng có lẽ lúc ấy có đứa em trai tới chơi nên cô vợ mới được nước làm tới. Tôi cũng có mặt.

Đúng lúc đó, con trai nhỏ khóc gọi mẹ. Chả hiểu động lực gì mà cô vợ lại tương tác thằng bé một cái điếng hồn, thằng nhỏ đang ngồi trên ghế bị tác động đến mức ghế dịch hẳn về sau một khúc. Có lẽ ai nhìn thấy cũng chớt lặng, dù đang bực mấy cũng không thể trút giận lên đứa trẻ như vậy chứ.

Thế là thằng bạn nổi cơn tam bành. Nó lao tới tung 2 cú, một cú trúng vai, cú còn lại trúng chân cô vợ. Tôi vội kéo nó lại, còn em trai cô vợ thì kéo chị mình ra.

Cuối cùng nó quăng bộ quần áo của vợ ra ngoài hét: “Cút đi!”

Sau đó vợ nó về quê cùng em trai, còn nó thì ở lại tức đến run người.

Mấy ngày sau, hễ có ai gọi điện khuyên răng nên đón vợ về, nó đều cúp máy ngay. Cứ thế 3 tháng trôi qua, rồi mẹ vợ phải chủ động lên nhà. Nó vẫn kiên quyết đệ đơn ly hôn.

Thẩm phán hỏi hai đứa trẻ muốn sống với ai, cả hai đồng thanh nói ở với bố. Bất ngờ hơn là đứa con gái lớn còn lấy ra cuốn sổ ghi về chứng tr.ầm cảm của mình…

Cuối cùng tòa phán hai đứa trẻ được giao cho thằng bạn nuôi, còn vợ cũ phải chịu trách nhiệm chu cấp tiền sinh hoạt cho con.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,934
Reaction score
0
Points
36
Khoảnh khắc nào khiến bạn thật sự thất vọng với vợ mình?

1.
Chúng tôi đã ly hôn nhiều năm rồi, nhiều chuyện trước đây cũng không còn nhớ rõ nữa, nhưng có một việc vẫn còn khảm sâu trong lòng.

Hôm đó trên chuyến tàu đường dài, tôi muốn đổi cho vợ cũ và con giường tầng dưới trong toa nằm. Tôi rất lịch sự hỏi một anh ngồi gần đó, còn nói rằng sẵn sàng bù thêm tiền nếu anh ấy đồng ý đổi. Nhưng anh ta lập tức khó chịu, liếc mắt nhìn xuống rồi nói: “Tôi lấy giường dưới để làm gì?”

Tôi thấy người này không phải kiểu dễ nói chuyện, không đổi thì thôi, nhưng cách nói chuyện và biểu cảm lại khá khó chịu. Nghĩ lại thì người ta có quyền không đổi, mà mình lại đang nhờ vả, nên tôi cũng không tiện cãi thêm.

Vợ cũ lúc đó đứng ngay bên cạnh, lại quay sang trách tôi: “Giờ mà còn đổi để làm gì?”, vừa nói vừa trợn mắt.

Điều khiến tôi không ngờ là sau đó cô ấy lại bắt chuyện với chính người đàn ông vừa nói khó nghe với tôi, rồi mới biết hai người còn là đồng hương.

Lúc đầu tôi còn định hỏi thử những người khác hoặc tìm nhân viên xem có đổi được không. Nhưng thấy cô ấy xử sự như vậy, tôi cũng mặc kệ luôn. Cảm giác như vợ cũ chẳng biết điều, tôi còn tiếp tục tìm giường dưới cho hai mẹ con nằm thoải mái làm gì nữa.

Đến lúc người đàn ông đó xuống tàu, cô ấy còn chào tạm biệt người ta. Tôi thật sự không biết nên phản ứng thế nào, chỉ cảm thấy: sao lại có thể như vậy được?
Dần dần về sau, mỗi khi gặp chuyện gì tôi cũng không còn muốn chia sẻ với cô ấy nữa. Tôi cảm thấy cô ấy giống như “ăn cây táo rào cây sung”, chỉ biết tốt với người ngoài. Từ đó tôi bắt đầu đề phòng, luôn có cảm giác cô ấy có thể “bán đứng” mình bất cứ lúc nào.

Chính cảm giác đề phòng đó, cuối cùng cũng trở thành một trong những chất xúc tác dẫn đến việc chúng tôi ly hôn.

2.
Bạn gái cũ của tôi, suýt nữa thì đã thành vợ.

Trước đây dù em có kiếm chuyện thế nào tôi cũng không quá để tâm. Nhưng có một lần đã khiến tôi thật sự dứt khoát chia tay.

Hôm đó tôi đã hứa buổi sáng sẽ đến đón em đi chơi. Nhưng sáng hôm đó chị gái tôi đặt được lịch khám bác sĩ cho mẹ, nên tôi phải đưa bà đi bệnh viện. Tôi gọi điện cho em, nói sẽ đến đón muộn một chút vì phải đưa mẹ đi khám trước.

Không ngờ em xổ ngay một tràng: “Bệnh đó khiến mẹ anh chớt được à? Gấp gáp thế làm gì, bắt buộc phải đưa đi khám liền sao?”.

Nghe xong tôi lập tức cúp máy, rồi chặn toàn bộ liên lạc. Dù sau đó em còn dọa sẽ đến cơ quan làm ầm lên, tôi vẫn kiên quyết chia tay.

Đến bây giờ thỉnh thoảng đồng nghiệp còn trêu tôi, nói rằng phải cảm ơn dịch bệnh vì khi đó đơn vị được nghỉ 2 tháng, nên bạn gái cũ mới không có cơ hội đến cơ quan làm ầm lên…

3.
Giờ thì đã là vợ cũ rồi.

Khuya ấy tôi đột nhiên sốt cao, gần như cả đêm không ngủ được. Sáng hôm sau cô ấy về nhà, chỉ nói đúng ba câu: “Sao anh vô dụng thế, suốt ngày chỉ thấy anh ốm đau”, “Anh bị bệnh thì tự đi khám bác sĩ đi, nói em làm gì, em có phải bác sĩ đâu”, “Sao anh lại ngủ trên giường, lây bệnh thì sao?”

Thế là tôi tự lê từng bước khó nhọc vào thang máy, định xuống trạm xá, nhưng thật sự không còn sức nữa. Một người hàng xóm trong thang máy thấy tôi có vẻ không ổn nên đưa tôi xuống phòng khám dưới tòa nhà.

Bác sĩ đo nhiệt độ cho tôi, 40°C, thấy sốt quá cao bác cũng hết hồn luôn mà. Tôi nhớ khi ấy tay mình đã bắt đầu co giật.

Không ổn, chính bác sĩ đã tự lái xe đưa tôi đến bệnh viện trung tâm, giúp tôi đăng ký khám, rồi còn cõng tôi đi chụp CT.

Chúng tôi đã ly hôn vào năm 2019.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,934
Reaction score
0
Points
36
Kết hôn 7 năm, giờ chồng kiếm được ít tiền hơn nên tôi muốn ly hôn, nhưng chồng không đồng ý thì phải làm sao?

Tôi và chồng ở bên nhau đã 7 năm rồi, anh ấy đối xử với tôi cực kỳ tốt. Những năm đầu, anh ấy khá năng nổ kiếm tiền, lúc đó tôi thấy hai đứa chẳng có mâu thuẫn gì. Nhưng giờ kinh tế khó khăn, anh ấy kiếm không được nhiều như trước, có lẽ thời gian ở nhà cũng nhiều hơn, nên chúng tôi bắt đầu nảy sinh một số mâu thuẫn. Anh ấy cảm thấy có lẽ tôi không đủ yêu anh ấy, còn tôi thì cảm thấy anh ấy đã tiêu rất nhiều tiền cho mình nên tôi thấy gánh nặng, anh ấy cũng cảm thấy anh ấy đang hạn chế tôi, khiến tôi thấy mất tự do.

Chồng tôi muốn tôi thay đổi, biết lo toan cho gia đình hơn, chăm chỉ hơn và quan tâm đến anh ấy nhiều hơn. Anh ấy thường xuyên gửi cho tôi mấy cái video đạo lý sáo rỗng trên mạng nói về việc người chồng tốt thế nào, người vợ nên đối xử với chồng ra sao. Mỗi khi anh ấy gửi mấy thứ đó, tôi không muốn xem, thậm chí còn thấy rất bực bội. Tôi thực sự rất bối rối bây giờ vì chúng tôi không hề ngoại tình, và anh ấy vẫn rất tốt với tôi, nhưng tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi thực sự không biết phải làm gì.


1.
Câu hỏi này thực chất là một trường hợp rất điển hình, có thể coi là một lời cảnh tỉnh rất tốt cho các quý ông.

Tại sao? Xin hãy nghe tôi phân tích kỹ.

Các bạn đã từng đọc cuốn Mặt trăng và sáu đồng xu chưa? Trong đó có một câu thế này: "phụ nữ có thể tha thứ cho người đàn ông làm tổn thương cô ấy, nhưng tuyệt đối không thể tha thứ cho người đàn ông hy sinh vì cô ấy".

Lúc mới đọc câu này, tôi nghĩ mãi không thông, phải lấy kính lúp ra soi kỹ lại mấy lần xem mình có đọc nhầm không. Ông ấy viết đúng như vậy thật. Câu nói này hoàn toàn đảo lộn quan niệm của tôi: Phụ nữ có thể tha thứ cho kẻ làm tổn thương mình, điều này tôi hiểu được; nhưng tại sao một người đàn ông không ngừng hy sinh vì phụ nữ họ lại tuyệt đối không tha thứ? Tôi khép sách lại xem tên tác giả, hóa ra là đại văn hào Maugham viết. Ông ta, có phải đang mơ mộng hão huyền không?

Sau này, khi tiếp xúc với ngày càng nhiều trường hợp thực tế, tôi phát hiện ra gã Maugham này quả thực rất có bản lĩnh. Ông ấy hiểu thấu bản chất con người đến mức sâu sắc, kiểu như dùng kim chọc thẳng vào tim người ta, gọi là đâm trúng tim đen. Giống như chủ bài viết ở đây. Họ ở bên nhau 7 năm, chồng đối xử với cô ấy rất tốt, lại chịu chi về tiền bạc, vậy mà cô ấy lại muốn ly hôn. Người bình thường hẳn sẽ hỏi: Chồng bạn tốt với bạn như thế, sẵn lòng chi tiền cho bạn, dù giờ kiếm được ít đi nhưng anh ấy vẫn yêu bạn, cuộc sống đang yên ổn sao bạn lại muốn bỏ?

Vẫn phải quay lại câu nói trong cuốn Mặt trăng và sáu đồng xu: " phụ nữ có thể tha thứ cho người đàn ông làm tổn thương mình, nhưng không thể tha thứ cho người đàn ông hy sinh vì mình". Đúng vậy, cô ấy không thể tha thứ cho sự hy sinh của chồng dành cho mình. Những năm đầu mới bên nhau, chồng cô ấy kiếm được bao nhiêu tiền, hai người chẳng phải lo nghĩ gì về kinh tế. Chồng lại sẵn lòng chi tiền cho cô ấy, cô ấy chẳng phải làm việc nhà, cũng chẳng phải bỏ ra tâm sức gì. Người chồng giống như một cây ATM liên tục nhả tiền cho cô ấy vậy. Nhưng, điều đó có giá trị không?

Lúc đầu thì có giá trị, cũng có cảm động. Nhưng thời gian trôi qua, cô ấy thấy đó là chuyện bình thường. Điều đó đồng nghĩa với việc coi là lẽ dĩ nhiên, cũng có nghĩa là sự hy sinh này của người chồng không còn giá trị gì nữa. Cho dù anh ta có đưa cho cô ấy vài chục triệu, một trăm triệu hay thậm chí nhiều hơn... cũng vô ích, vẫn không có giá trị. Tại sao lại nói không có giá trị? Bởi vì cô ấy không cần bỏ ra thứ gì mà vẫn nhận được nguồn lợi đó. Một nguồn lợi có được mà không cần đánh đổi bằng sự nỗ lực, thì lâu dần sẽ không còn giá trị, cũng chẳng cần trân trọng đối phương làm gì.

Giống như một người vất vả đi vặn ốc vít, một ngày làm 15 tiếng, một tháng mới kiếm được 15tr, bạn bảo anh ta có trân trọng số tiền đó không? Anh ta có thấy số tiền đó có giá trị không? Nhưng một người khác chẳng phải làm gì cả, mỗi tháng đều có 15tr rơi vào đầu, bạn bảo người đó có trân trọng không? Có thấy tiền đó giá trị không?

Khi người chồng giờ đây kiếm được ít tiền hơn, mới bắt đầu yêu cầu cô ấy thay đổi, lo cho gia đình hơn, chăm chỉ hơn, quan tâm anh ấy hơn. Trước đây, khi anh ta kiếm được tiền thì không yêu cầu cô ấy làm những việc đó; giờ không kiếm được tiền nữa thì cô ấy sẽ nghĩ: Dựa vào đâu mà bắt tôi phải làm mấy việc này? Cô ấy sẽ trở nên thiếu kiên nhẫn, càng nhìn anh ta càng thấy không thuận mắt. Người chồng lại dùng những khoản tiền đã bỏ ra trước đây để cầu xin cô ấy đối xử tốt với mình một chút. Việc này sẽ biến thành cái gì? Cô ấy sẽ nghĩ rằng chồng đang muốn kiểm soát mình, điều này trở thành một gánh nặng đạo đức khiến cô ấy muốn chạy trốn.

Việc này giống như là: Anh muốn dùng sự hy sinh từ trước đến nay của anh để đổi lấy một chút nỗ lực của tôi sao? Xin lỗi, tôi không làm được. Đối với tôi việc đó quá đau khổ, tôi không thể tha thứ cho sự hy sinh của anh, vì sự hy sinh của anh tạo áp lực rất lớn cho tôi. Và cũng bởi vì tôi chỉ yêu chính mình mà thôi. Phụ nữ đều có tâm lý ngưỡng mộ kẻ mạnh, cái "mạnh" của đàn ông không chỉ nói về thu nhập, mà còn là bản lĩnh trong mối quan hệ.

Chỉ biết mù quáng cho đi thì sẽ bị đối phương thuần hóa. Lâu dần, cô ấy chán mối quan hệ này. Theo thời gian, cô ấy ngày càng mệt mỏi với mối quan hệ này. Còn anh ta chỉ biết cho đi vô điều kiện, đến lúc không nhận được tình yêu thì chỉ biết đi gửi mấy cái video đạo lý trên mạng. Trong mắt phụ nữ, đó là hành vi kém hấp dẫn, giống như đang cầu xin tình cảm. Một người đàn ông chỉ biết dùng cách này để cầu xin phụ nữ ban phát cho chút tình yêu, liệu có thể có sức hút được không? Cô ấy cũng không thể hiểu được tình yêu là sự trao đổi hai chiều, cô ấy đã quen làm kẻ hưởng thụ rồi, làm sao có thể chấp nhận việc nửa kia đòi hỏi ở mình. Thế nên, khi bên bị thuần hóa đòi hỏi sự thỏa mãn về cảm xúc từ cô ấy, mâu thuẫn sẽ bùng nổ. Đúng như Nietzsche đã nói: "Đến với phụ nữ, đừng quên mang theo roi". Đây không phải là sự coi thường phái nữ, mà là nếu bạn muốn có được tình yêu của đối phương, bạn phải có quyền kiểm soát mang tính biểu tượng như ngọn roi vậy.

2.
"Anh ấy cho tôi rất nhiều tiền, tôi cảm thấy có gánh nặng" – câu nói này chính là nhát dao chí mạng trong rất nhiều mối quan hệ. Đại ân như đại thù, khi người khác cho đi vô điều kiện, sự áy náy và áp lực tâm lý của bạn sẽ ngày càng lớn, lúc này bạn sẽ vô thức tìm lý do để hạ thấp và rời xa người đó. Đối xử với người không được quá tốt, cho chó ăn không được quá no, đó thực sự là những câu chí lý.

3.
Khủng hoảng năm thứ bảy? Bảy năm trước bạn lấy anh ấy là vì mong chờ “tương lai sẽ tốt hơn", giờ phát hiện anh ấy kiếm không bằng lúc trước, bạn cảm thấy cái "tương lai" đó sụp đổ rồi. Nhưng bạn có bao giờ nghĩ rằng, thứ sụp đổ rất có thể là cái "tương lai" trong tưởng tượng của bạn chứ không phải là cái "hiện tại"? Chí ít cũng phải hỏi một câu, anh ấy thực sự bất tài hay chỉ là đang ở giai đoạn khó khăn nhất thời?

Bạn muốn ly hôn là vì tiền, hay vì "coi thường" anh ấy? Nhiều người nói tiền không quan trọng, nhưng khi đối phương thu nhập giảm thì lập tức thấy “không xứng”. Bạn sợ không phải là nghèo, mà là “tôi xứng đáng với người tốt hơn”. Nhưng đừng quên, bảy năm trước khi bạn chọn anh ấy, anh ấy cũng chẳng giàu hơn bây giờ là mấy. Lúc đó bạn kỳ vọng vào "tiềm năng", giờ tiềm năng phát triển chậm một chút là bạn muốn rút lui?

Việc chồng bạn từ chối ly hôn là dấu hiệu của tình yêu hay là sợ mất mặt? Đàn ông không đồng ý ly hôn đôi khi không phải vì yêu bạn nhiều đến thế, mà là sợ hai chữ "ly hôn" làm mất thể diện. Đặc biệt là những người xuất thân nông thôn, họ hàng đông đúc, ly hôn đồng nghĩa với việc thừa nhận "tôi kém cỏi nên không giữ nổi vợ". Kiểu trói buộc bằng sĩ diện này còn chắc chắn hơn cả tình yêu. Bạn phải nghĩ cho kỹ: Bạn muốn một cái vỏ rỗng "không ly hôn", hay muốn một người bạn đời "có thể tôn trọng bạn lần nữa"?

Thật sự muốn ly hôn thì hãy ngồi xuống nói chuyện: "Tại sao" – rốt cuộc bạn chê anh ấy nghèo hay chê anh ấy thiếu chí tiến thủ?
"Phải làm sao" – cho anh ấy bao lâu để trở mình? Nửa năm? Một năm? Hay bạn thấy hết hy vọng rồi?
"Ly hôn thế nào" – tài sản chia ra sao? Con cái theo ai? Đừng để đến lúc đó lại vì một con chó mà cãi nhau sứt đầu mẻ trán...

Nếu không muốn ly hôn, hãy cùng nhau tìm cách kiếm tiền. Một cuộc hôn nhân bảy năm quá tốn kém để kết thúc dễ dàng như vậy. Chi bằng đổi cách tư duy: Coi việc "chồng kiếm ít tiền" là một dự án, hai người là đối tác. Đừng dồn hết áp lực "kiếm tiền" lên một mình anh ấy, hôn nhân không phải là đầu tư mạo hiểm mà là chế độ hợp tác. Ly hôn không phải là phương thuốc giải, mà chỉ là đổi thuốc thôi. Bạn chê anh ấy kiếm ít, ly hôn chưa chắc gặp người kiếm nhiều. Bạn chê anh ấy không cầu tiến, ly hôn rồi liệu có gặp ngay được tri kỷ tâm giao không? Càng chưa chắc. Tình cảm bảy năm có đáng để cứu vãn một lần nữa hay không, bạn hãy tự mình tính toán cho kỹ.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,934
Reaction score
0
Points
36
Bạn từng gặp qua hành vi nào làm chết một cuộc hôn nhân chưa?

Hàng xóm nhà chị tôi.
Bố mẹ tôi ở Thiên Tân, giúp chị tôi chăm cháu.
Khu bọn họ ở có vài người thích chơi mạt chược, thường hẹn nhau rảnh rỗi thì chơi.
Mẹ tôi là một trong số đó.

Chuyện này là tôi nghe mẹ tôi kể lại.
Có một cô chơi mạt chược cùng với mẹ tôi, ở ngay dưới tầng nhà chị tôi, hai người họ thường hay ra ngoài đi dạo hoặc là chơi mạt chược cùng nhau.

Cô đó chỉ có một người con trai, không có con gái, cô ấy làm việc ở cục thuế, chưa đến tuổi nghỉ hưu.
Chồng cô ấy làm về mạng lưới điện, con trai tốt nghiệp thạc sĩ đại học Nam Khai (Thiên Tân) (là trường top trong hệ thống trường 985, 211), sau khi tốt nghiệp thi công chức đỗ vào làm ở cục tài chính.

Hồi đại học có người yêu, bọn họ đều biết, cũng chưa từng can dự vào chuyện yêu đương này.
Sau khi anh này tốt nghiệp thi công chức xong, trong nhà nghĩ yêu cũng nhiều năm vậy rồi, bây giờ công việc cũng ổn định rồi, cũng nên tính đến chuyện kết hôn thôi.

Anh ấy và bạn gái cũng không có ý kiến gì, thế là hai bên gia đình gặp nhau lần đầu tiên.
Trước lúc này thì phụ huynh hai bên chưa từng gặp nhau, chỉ là hai người họ từng đến nhà nhau rồi thôi.
Nhà gái có một em gái một em trai, bố mẹ làm nông, người vùng Đông Bắc.
Theo cô ấy nói thì bên nhà gái không giúp đỡ được gì, bạn gái ở lại được Thiên Tân đến hiện giờ đều dựa vào sức mình.
Nhưng cô gái cũng chỉ là nhân viên ở một công ty bình thường, thi công chức 2 năm đều không đỗ, sau đó trực tiếp đi làm ở một doanh nghiệp tư nhân.

Vốn với mục đích con cái vui vẻ là được, cô ấy nhắc đến chuyện nhanh chóng để hai đứa kết hôn, dù sao cũng không còn nhỏ nữa, hơn nữa công việc cũng đã ổn định, cả hai đều yêu thương nhau.
Bên nhà gái đưa ra sính lễ 30 vạn, ngoài ra căn hộ cưới phải thêm tên con gái vào.

Nhà cô có 3 căn, một căn hiện đang ở, đứng tên cô, cùng khu chung cư còn 1 căn, cũng đứng dưới tên cô.
Còn 1 căn nữa ở trung tâm thành phố, diện tích hơi nhỏ, hơn 90m2, chuẩn bị nhà tân hôn cho con trai, khu trường học cũng đều là trường trọng điểm, căn này đứng tên con trai cô.
Cô ấy thấy con trai mình thực sự thích cô gái kia, cũng rất vui vẻ đồng ý, cảm thấy yêu nhau lâu vậy, ngoài gia đình ra thì thật ra cô ấy rất hài lòng về cô gái kia, xinh đẹp, hiểu chuyện, dịu dàng, trắng trẻo sạch sẽ.

Thế là, hai người bắt đầu chuẩn bị đám cưới.
Trước ngày đính hôn 1 ngày, cô gái nói, sính lễ thành 50 vạn, không thì không đính hôn nữa.
Cô ấy rất không vui, 30 vạn đã rất cao rồi, bây giờ đột nhiên tăng thêm tiền, cô ấy không muốn nghĩ xấu về cô gái kia, nhưng sự thật không như cô ấy nghĩ.
Làm gì có con gái nhà ai trước ngày đính hôn còn đòi tăng tiền sính lễ?
Nhưng con trai cô ấy đồng ý lấy ra 20 vạn tiền tiết kiệm của mình bù vào.

Cô ấy cũng không nói gì, chú thì nói dù sao thì nhà cũng chỉ có một thằng con trai, sớm muộn gì thì cũng là của chúng nó, cho sớm hay muộn cũng thế cả.

Cuối cùng vui vẻ đính hôn rồi.
Sau khi đính hôn, lại qua thêm một tháng, cô gái kia lại nhắc, phải sang tên căn hộ để trống đang đứng tên cô cho em trai cô gái.
Lúc này cô ấy thật sự không ngồi yên được nữa.
Ở nhà nổi trận lôi đình,

Tối đó, mẹ tôi nói, động tĩnh tầng dưới cực kỳ lớn, tất cả mọi người trong toà nhà đều biết tầng 5 đang cãi nhau, nửa đêm rồi vẫn chưa dừng.

Sau đó, cô và chú trực tiếp chơi bài ngửa, gọi cô gái đến nhà, bày sổ hộ khẩu ra, nói với cô gái, hai đứa muốn cưới thì cưới, chúng ta không cản, nhưng tất cả chi phí kết hôn bao gồm sính lễ trước đây đã bàn xong đều đừng mơ lấy từ cô chú một đồng nào,
Cô chú để cho con trai tự mình nghĩ cách,

Hơn nữa nói rõ, nếu con trai nợ nần vì đám cưới, hai người họ từ chối trả giúp, tất cả đều là việc của hai đứa, cô chú chỉ phụ trách xuất hiện cho đủ thể diện trong ngày cưới thôi, những cái khác cô chú sẽ không nhúng tay vào.

Cô gái ban đầu đen mặt, anh con trai cũng không nói gì cả.
Sau đó là, anh ấy chia tay với cô gái kia, là tự anh ấy chủ động.

Anh ấy nói, bố mẹ lo cho anh ấy cả đời, anh ấy không muốn sau này phải đi lo cho cả nhà bố mẹ vợ như thế được.
Cô gái kia còn đến xin làm hoà, nói không cần sang tên căn hộ nữa, sính lễ cũng có thể bàn lại.
Nhưng anh và cô chú đều từ chối không bàn bạc gì thêm với gia đình nhà gái nữa.

Cô còn bảo mẹ tôi giới thiệu đối tượng cho anh con trai, nói chỉ cần tam quan không lệch lạc là được, không phải kiểu “cuồng nâng đỡ em trai” là ổn, không có việc làm thì nhà cô ấy có thể giúp đỡ sắp xếp, này là chuyện nhỏ.

Mẹ tôi uyển chuyển từ chối, không muốn tham gia vào chuyện này, lỡ đâu trong lòng anh trai kia vẫn chưa buông thì sao? Thế này thì hại con nhà người ta mất.

Có điều mẹ tôi vẫn cảm thấy cô gái kia đúng là loại thần kinh.

Một cô gái bình thường xuất thân từ nông thôn, có thể gả vào một gia đình như thế này đã là rất tốt rồi, lại cứ thích tự mình bê đá đập vào chân, phá hỏng hôn nhân của chính mình.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom