- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,876
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Khoảnh khắc nào khiến bạn triệt để lạnh lòng không còn gì để nói nữa?
1.
Mẹ chồng qua đời.
Trước lúc bà ra đi, tôi đã ở bên chăm sóc bà suốt 3 năm. Từ việc đổ bô, thay tã, lau người, xoa bóp, việc gì tôi cũng làm. 3 năm ấy khiến tôi già đi mấy tuổi.
2 hôm trước, bố tôi gọi điện báo mẹ bị xe tông. Con cái còn đang đi học, tôi phải lo sắp xếp mọi thứ nên tạm thời không thể về ngay.
Đúng lúc đó chồng đang đi công tác cách nhà chưa đến 200 cây số. Tôi muốn anh ghé xem tình hình mẹ trước giúp tôi.
Anh nói: “Anh đâu có nghĩa vụ đó.”
Tôi hỏi anh: “Vậy 3 năm trời tôi chăm sóc mẹ anh là gì?”
Anh trả lời: “Con dâu chăm sóc mẹ chồng là chuyện đương nhiên.”
2.
Tôi đi công tác 3 ngày, chồng ở nhà chăm con trai.
Tối hôm trở về, cửa sổ sáng bóng, nhà cửa gọn gàng, trong phòng còn thoang thoảng mùi thơm. Nhìn chồng và con trai hòa hợp yêu thương nhau như vậy, tôi bỗng thấy rất yên lòng.
Trước khi đi ngủ, con trai nằm trên giường ăn bánh quy. Thấy tôi bước vào, nó ghé sát tai tôi thì thầm: “Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng về rồi! 3 ngày mẹ đi vắng, ba đã cho con ăn 9 lần bánh tart trứng”.
“Ôi sướng thế! Mai mẹ cũng bảo ba làm cho mẹ ăn nhé…”
Tôi nhìn con bằng ánh mắt đầy ghen tị.
“Đừng đừng đừng! Vậy mẹ chớt đói mất. Bánh tart trứng ba làm cứng như đá, con ăn không nổi nên toàn lén cho chó ăn. Ai ngờ con chó ăn xong bị nghẹn đến nấc cụt liên tục…”
Trời ơi… nếu chồng tôi mà nghe được những lời nhận xét chân thật này của con trai, chắc sẽ chớt lặng trong lòng!
3.
Mẹ tôi bị đãng trí tuổi già, tôi là con một trong nhà.
Không hiểu vì sao, khoảng hơn 3 năm trước, bố từng nói với tôi rằng: sau khi ông qua đời, toàn bộ nhà cửa và tiền bạc sẽ để lại cho cô và bác của tôi, rồi để họ quyết định có cho tôi hay không.
Nghe vậy, tôi không hề tỏ ra phản ứng gì.
Những năm gần đây, sức khỏe của bố tụt dốc nghiêm trọng. Ông đã phải phẫu thuật vài lần, mỗi lần đều là tôi ở bên chăm sóc, chạy ngược chạy xuôi. Mỗi tháng đi bệnh viện kiểm tra cũng là tôi sắp xếp thời gian để đưa đi.
Những lúc ông đau lưng mỏi vai, sau giờ làm tôi đều tận tụy xoa bóp không một lời than phiền, bấm huyệt, chăm sóc ông từng chút một.
Hơn 3 năm, từng chút từng chút một như nước nhỏ đá mòn, cuối cùng ông cũng đổi ý, nói rằng sẽ lập di chúc để lại tất cả cho tôi.
Nhưng bố không biết rằng… trái tim tôi vốn đã chết từ khoảnh khắc năm xưa ông nói ra câu ấy rồi.
Bây giờ, tôi chỉ muốn tiền và nhà. Còn việc mỗi ngày chăm sóc ông cũng chỉ là chờ đến lúc ông ra đi, để trước đó ông được yên ổn một chút mà thôi.
1.
Mẹ chồng qua đời.
Trước lúc bà ra đi, tôi đã ở bên chăm sóc bà suốt 3 năm. Từ việc đổ bô, thay tã, lau người, xoa bóp, việc gì tôi cũng làm. 3 năm ấy khiến tôi già đi mấy tuổi.
2 hôm trước, bố tôi gọi điện báo mẹ bị xe tông. Con cái còn đang đi học, tôi phải lo sắp xếp mọi thứ nên tạm thời không thể về ngay.
Đúng lúc đó chồng đang đi công tác cách nhà chưa đến 200 cây số. Tôi muốn anh ghé xem tình hình mẹ trước giúp tôi.
Anh nói: “Anh đâu có nghĩa vụ đó.”
Tôi hỏi anh: “Vậy 3 năm trời tôi chăm sóc mẹ anh là gì?”
Anh trả lời: “Con dâu chăm sóc mẹ chồng là chuyện đương nhiên.”
2.
Tôi đi công tác 3 ngày, chồng ở nhà chăm con trai.
Tối hôm trở về, cửa sổ sáng bóng, nhà cửa gọn gàng, trong phòng còn thoang thoảng mùi thơm. Nhìn chồng và con trai hòa hợp yêu thương nhau như vậy, tôi bỗng thấy rất yên lòng.
Trước khi đi ngủ, con trai nằm trên giường ăn bánh quy. Thấy tôi bước vào, nó ghé sát tai tôi thì thầm: “Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng về rồi! 3 ngày mẹ đi vắng, ba đã cho con ăn 9 lần bánh tart trứng”.
“Ôi sướng thế! Mai mẹ cũng bảo ba làm cho mẹ ăn nhé…”
Tôi nhìn con bằng ánh mắt đầy ghen tị.
“Đừng đừng đừng! Vậy mẹ chớt đói mất. Bánh tart trứng ba làm cứng như đá, con ăn không nổi nên toàn lén cho chó ăn. Ai ngờ con chó ăn xong bị nghẹn đến nấc cụt liên tục…”
Trời ơi… nếu chồng tôi mà nghe được những lời nhận xét chân thật này của con trai, chắc sẽ chớt lặng trong lòng!
3.
Mẹ tôi bị đãng trí tuổi già, tôi là con một trong nhà.
Không hiểu vì sao, khoảng hơn 3 năm trước, bố từng nói với tôi rằng: sau khi ông qua đời, toàn bộ nhà cửa và tiền bạc sẽ để lại cho cô và bác của tôi, rồi để họ quyết định có cho tôi hay không.
Nghe vậy, tôi không hề tỏ ra phản ứng gì.
Những năm gần đây, sức khỏe của bố tụt dốc nghiêm trọng. Ông đã phải phẫu thuật vài lần, mỗi lần đều là tôi ở bên chăm sóc, chạy ngược chạy xuôi. Mỗi tháng đi bệnh viện kiểm tra cũng là tôi sắp xếp thời gian để đưa đi.
Những lúc ông đau lưng mỏi vai, sau giờ làm tôi đều tận tụy xoa bóp không một lời than phiền, bấm huyệt, chăm sóc ông từng chút một.
Hơn 3 năm, từng chút từng chút một như nước nhỏ đá mòn, cuối cùng ông cũng đổi ý, nói rằng sẽ lập di chúc để lại tất cả cho tôi.
Nhưng bố không biết rằng… trái tim tôi vốn đã chết từ khoảnh khắc năm xưa ông nói ra câu ấy rồi.
Bây giờ, tôi chỉ muốn tiền và nhà. Còn việc mỗi ngày chăm sóc ông cũng chỉ là chờ đến lúc ông ra đi, để trước đó ông được yên ổn một chút mà thôi.

