• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Không được yêu thương và được yêu thương, thật sự khác biệt rõ ràng sao?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,056
Reaction score
0
Points
36
Không được yêu thương và được yêu thương, thật sự khác biệt rõ ràng sao?

“Sếp” nhà tôi (ghi chú: là vợ tôi, bên tôi hay gọi đùa là “sếp”), gần 50 tuổi rồi, nhưng cứ vui lên là đi đứng nhún nhảy, nói chuyện buôn dưa lê thì mắt sáng lấp lánh. Cô ấy là dân kỹ thuật, kiểu phụ nữ “dân công trình”, ăn mặc cũng không quá trau chuốt, lại hơi mũm mĩm, thường mặc đồ size lớn kiểu thoải mái. Nhưng cả con người lúc nào cũng tràn đầy sức sống. Đi ra ngoài, người ta thường tưởng cô ấy trẻ hơn tuổi thật, thế là cô ấy càng vui hơn. Mỗi lần có ai gọi cô ấy là “em gái”, là lại đắc ý ra hiệu cho tôi khen cô ấy xinh.

Cô ấy còn rất thích làm nũng, ví dụ như bắt tôi nấu đồ ăn ngon, pha cà phê, giúp ủi đồ, gấp quần áo, và nhất định phải đi cùng cô ấy mua hoa, v.v.

Thực ra hồi nhỏ cô ấy không được bố mẹ yêu thương, mang nhiều uất ức, từng tự làm tổn thương bản thân, suýt nhảy lầu. Lúc tôi mới quen, tôi đã phải chịu không ít vất vả; khi đó tâm lý cô ấy thực sự rất không ổn định. Nhìn ảnh hồi trẻ của cô ấy so với bây giờ, gần như là hai con người khác nhau, phải nói là cũng có công tôi nhiều năm kiển trì, chịu khổ để vượt qua.

Giờ đây, tâm trạng của tôi giống như một người “nuôi thú cưng”, nhìn chú mèo nhỏ mình nuôi ngày càng bóng mượt, mũm mĩm mà cảm thấy vô cùng kiêu hãnh….
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,056
Reaction score
0
Points
36
Bạn có lời khuyên nào cho người thiếu thốn tình thương từ nhỏ không?

Từ nhỏ đã mất bố, lớn lên trong một gia đình mẹ đi thêm bước nữa, tôi cứ thế hiểu chuyện và nhẫn nhịn để trưởng thành.

Từng mang đầy hy vọng bước vào hôn nhân, nghĩ rằng chỉ cần xây dựng một gia đình mới là có thể bù đắp mọi tiếc nuối của tuổi thơ, nghĩ rằng chỉ cần chân thành cho đi thì sẽ đổi lại được sự thiên vị và bình yên. Sau khi sinh hai đứa con, vốn tưởng cuộc sống sẽ ngày càng viên mãn hơn, nhưng khoảng trống sâu thẳm trong lòng ấy vẫn rất lâu không thể lành lại.

Tôi từng gặp bác sĩ tâm lý suốt một năm, tháo gỡ vô số cảm xúc và khúc mắc trong lòng, nhưng cảm giác thiếu thốn tình yêu và bất an đã ăn sâu vào tận xương cốt vẫn thường xuyên cuộn trào.

Sau này mới dần tỉnh ngộ: Sự khuyên giải của người khác, sự đồng hành của người thân, sự dịu dàng của bạn đời hay sự phụ thuộc của con cái… tất cả chỉ có thể an ủi nhất thời, chưa từng thật sự lấp đầy được cái hố sâu trong tim tồn tại suốt bao năm.
Cứ đi tìm tình thương từ bên ngoài, cuối cùng vẫn chỉ là một khoảng trống.

Tôi không còn cố chấp chờ chồng thấu hiểu và thương xót mình nữa, không còn mong người lớn thật lòng thiên vị mình, cũng không còn khao khát người thân hoàn toàn đồng cảm và thấu hiểu mình.

Dần dần hiểu rằng, trong thế giới của người trưởng thành, phần lớn tình cảm đều ít nhiều có ích kỷ. Sự ấm áp người khác dành cho mình chỉ như “gấm thêu thêm hoa”, có cũng tốt, không có cũng chẳng cần buồn.

Tôi học cách thản nhiên chấp nhận những thiếu hụt của gia đình, chấp nhận rằng hôn nhân không thể trở thành dáng vẻ mình từng mong muốn, buông bỏ chấp niệm nhất định phải có một gia đình hoàn hảo.

Không còn vét cạn bản thân để làm hài lòng tất cả mọi người. Không còn đặt toàn bộ cảm xúc của mình lên người khác.

Con cái là sự ràng buộc quý giá nhất và cũng là trách nhiệm lớn nhất đời này, là hơi ấm thuần khiết nhất trên thế gian, nhưng cuối cùng cũng không thể trở thành nơi ký thác để chữa lành những tổn thương tình cảm của chính mình.

Quãng đời còn lại, tôi muốn tự bén rễ từ bên trong để chữa lành chính mình, tự bù đắp tất cả những thiếu hụt ấy. Học cách trở thành chỗ dựa của chính mình, sống thành sự tự tin của bản thân. Gặp chuyện có chủ kiến, đối nhân xử thế có giới hạn. Khi chịu ấm ức thì kiên định đứng về phía bản thân, không hèn mọn nhún nhường, không tủi thân chấp nhận.

Giữ thật chặt tiền bạc và năng lực của mình. Chỉ khi trong tay có sự ổn định, lòng người mới có thể thật sự an yên. Không ai chống lưng cho mình thì tự mình chống đỡ lấy cả bầu trời của riêng mình.

Cũng học cách trở thành bến đỗ dịu dàng cho chính mình, bao dung mọi yếu đuối và nhạy cảm.

Vượt qua sự vất vả của sinh con đẻ cái, gánh lấy sự mệt mỏi của việc nuôi con, cho phép bản thân được sụp đổ cảm xúc, được buồn, được khóc, không cần lúc nào cũng phải giả vờ mạnh mẽ.

Chăm sóc thật tốt thân và tâm, dịu dàng đối đãi với chính mình, từng chút một bù đắp lại tất cả những yêu thương và thiên vị mà năm tháng tuổi trẻ chưa từng có được.

Buông tha với con người của quá khứ, buông bỏ nỗi tủi thân vì tuổi thơ không ai chống lưng, xem nhẹ mọi ánh mắt lạnh nhạt và chua xót suốt chặng đường đã qua.

Nhẹ nhàng ôm lấy cô bé cô đơn bất lực năm ấy, nói với cô ấy rằng: “Quãng đời còn lại, để tôi yêu thương và bảo vệ em thật tốt.”

Mọi tổn thương trong quá khứ hãy lật sang trang mới, không còn lặp đi lặp lại việc tự dằn vặt bản thân nữa.

Dứt khoát rời xa tất cả những con người và chuyện vụn vặt làm mình mệt mỏi, rời xa bầu không khí khiến tâm trạng bị đè nén. Không cần quá để tâm lời ra tiếng vào của người khác, cũng không cần bị trói buộc bởi quan niệm thế tục.

Thản nhiên chấp nhận mọi tính cách của bản thân. Nhạy cảm và sống tình cảm không phải khuyết điểm. Mạnh mẽ và tỉnh táo cũng không phải sai lầm. Mọi cảm xúc và tính khí đều là kết quả của những năm tháng dài đằng đẵng nhẫn nhịn và chịu ấm ức tích tụ lại.

Từ nay về sau, thu lại tất cả tâm tư, dùng hết để nuôi dưỡng chính mình.

Dành khoảng thời gian riêng để ở một mình, thoát khỏi sự trói buộc của những chuyện vụn vặt gia đình, đi theo điều mình yêu thích, thư giãn thân tâm, tìm lại cuộc sống thuộc về riêng ta.

Chăm sóc thật tốt trạng thái của bản thân, làm phong phú thế giới tinh thần. Khi nội tâm đủ đầy và bình yên, khoảng trống trong tim mới từ từ thu nhỏ lại.

Dần dần hiểu ra: người khác yêu mình là tình nghĩa, còn mình yêu thương chính mình mới là bổn phận. Không cần khát cầu sự thiên vị của bất kỳ ai, bởi chính tôi mới là sự thiên vị lớn nhất của đời mình.

Tình yêu và những phù hoa rồi cũng chỉ như mây khói thoảng qua.
Chỉ có sự trọn vẹn của bản thân mới là bến đỗ cuối cùng của đời người.

Khoảng trống tình cảm tích tụ mấy chục năm trong lòng chưa từng có ai có thể lấp đầy trong ngày một ngày hai. Tâm lý trị liệu không làm được. Người thân hay người yêu cũng không làm được. Chỉ có thể ngày qua ngày tự chữa lành, tự yêu thương, tự thành toàn cho chính mình, từ từ xoa dịu những vết thương trong tim, từng chút lấp đầy những khoảng trống trong nội tâm.

Rồi sẽ có một ngày, khi không còn khát cầu hơi ấm từ bên ngoài nữa, bản thân mình sẽ tự trở thành mặt trời sưởi ấm cho chính mình.

Đến lúc ấy, khoảng trống đã cất giấu trong tim suốt bao năm mới thật sự được chữa lành trọn vẹn.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom