- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,335
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Ký ức thanh xuân của bạn là gì ?
Năm 2006, học kỳ năm hai, ở nhà ăn trường.
Tôi và mấy bạn đại học đang xếp hàng lấy cơm thì một bạn nữ quay người làm cả khay thức ăn úp lên người tôi. Không phải tôi khoe đâu, tay tôi nhanh như chớp, lập tức kéo vạt áo phông lên hứng, ngoài chút nước canh ra thì không rơi nổi một hạt cơm xuống đất. Tôi đắc ý lắm!
Bạn nữ liên tục xin lỗi, tôi bảo không sao, bảo bạn ấy mau đi lấy khay mới. Bạn ấy làm rất nhanh.
Tôi từ từ đổ đống thức ăn trong áo ra, còn nói với bạn ấy: “Áo mình vừa thay, còn sạch. Nếu bạn không chê thì mấy món này vẫn ăn được.”
Bạn ấy lắc đầu kiên quyết, nói sẽ đổ đi và chuẩn bị làm thật.
Nhìn phần đùi gà với cải thảo chua cay trong khay, tôi tiếc đứt ruột, liền nói: “Nếu bạn không ngại thì để mình ăn nhé, vứt đi phí quá.”
Bạn ấy nói: “Để mình lấy cho bạn một suất khác.”
Tôi nói: “Không cần đâu không cần đâu, suất này là được rồi, cảm ơn cảm ơn!”
Bạn ấy lại hỏi: “Áo của bạn bao nhiêu tiền, để mình đền.”
Tôi nghĩ bụng mình đã ăn trưa của người ta rồi, còn bắt người ta đền áo thì thành ra thể thống gì nữa. Thế là nghiêm túc từ chối, bảo không cần đâu, về giặt là xong, bảo bạn ấy mau đi ăn đi.
Hôm đó tôi tiết kiệm được hẳn tiền một bữa. Lúc tôi đang ăn thì bạn ấy lại mang thêm hai cái đùi gà to và một chai coca đặt lên bàn rồi chạy mất, chẳng cho tôi kịp từ chối.
Đó là bữa ăn no nê và “xa xỉ” nhất trong bốn năm đại học của tôi ở nhà ăn. Sự tử tế của cô gái ấy không phải kiểu ồn ào, nhưng thật sự sưởi ấm cả tim lẫn dạ dày tôi.
Khoảng hai tháng sau vụ “úp khay” ở nhà ăn. Học kỳ đó tôi mải kiếm tiền nên đi học chẳng được mấy. Tối thứ bảy, bạn bè đều ở ký túc xá xem World Cup, còn tôi thì cắm đầu ở thư viện học bù Giải tích. May mắn là tôi lại gặp cô ấy trong thư viện. Trước đó cũng có vài lần tình cờ gặp trong trường, cũng chỉ chào nhau kiểu xã giao.
Khi tôi đang viết đến sứt đầu mẻ trán, cô ấy ngồi xuống bên cạnh, còn cầm hai chai coca, đưa tôi một chai. Lúc đó tôi căng thẳng kinh khủng, vì trước đó ngoài mẹ và chị gái ra, tôi chưa từng ở riêng với phụ nữ.
May là cô ấy rất thoải mái, nói chuyện rất có duyên. Hai đứa trao đổi tên, khoa, rồi số liên lạc, lúc này mới xem như quen biết thật sự.
Cô ấy học Vật lý, tôi học Toán. Cô ấy hơn tôi một khóa nhưng lại nhỏ hơn tôi một tuổi - không phải tôi lưu ban, mà là cô ấy đi học sớm.
Dù đã có liên lạc, lúc đó tôi vẫn không có ý nghĩ gì quá đáng. Tối về ký túc còn kể với bạn cùng phòng: “Hôm nay tao lại gặp cô gái làm đổ thức ăn lên người tao, cô ấy còn mời tao uống coca, xin số tao nữa.”
Bạn tôi nói: “Chắc chắn là cô ấy có ý với mày, muốn cua mày đấy, nắm bắt cơ hội đi!” Tôi chỉ coi là đùa, chẳng để tâm.
Sáng hôm sau, chủ nhật, cô ấy nhắn tin hỏi tôi có đi thư viện tự học không, nếu đi thì giữ hộ cô ấy một chỗ. Lúc này tôi mới tin lời bạn mình. Tôi từ chối kèo ra net chơi Warcraft, lôi bộ đồ tươm tất nhất ra, tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, rồi dứt khoát trả lời: “Đi!”
Sau đó hai đứa ăn sáng cùng nhau ở nhà ăn trường, rồi vào thư viện học. Cả buổi sáng tôi chẳng đọc được chữ nào. Trưa tôi đề nghị mời cô ấy ra ngoài ăn gà hầm, cô ấy nói: “Để mình mời!”
Ăn xong cô ấy bảo muốn ra biển, tôi chẳng có lý do gì từ chối, chạy về ký túc mượn chiếc xe đạp cũ của bạn, chở cô ấy ra biển.
Hôm đó trời âm u, không khí mát, tâm trạng tôi thì cực kỳ tốt. Hai đứa đi dạo hết vòng này đến vòng khác. Tối cùng nhau ăn phở vịt, rồi lại vào thư viện xem hai đĩa phim cũ: “Vòng hoa dưới chân núi” và “Malèna”.
Những chuyện sau đó thì thuận nước đẩy thuyền: nhắn tin thường xuyên, rảnh thì cùng ăn cơm, cùng tự học. Trước kỳ nghỉ hè, hai đứa “chọc thủng lớp giấy mập mờ”, chính thức yêu nhau.
Tôi và cô ấy có rất nhiều điểm chung: đều là kiểu người rất dễ hạnh phúc; đều thích nhạc của Châu Kiệt Luân và Tôn Yến Tư; thích sách của Kim Dung và Dư Hoa; thích phim Chúa tể những chiếc nhẫn và Harry Potter; thích Arthur Conan Doyle (nhà văn) và Agatha Christie (tiểu thuyết gia).
Cô ấy nói mơ ước trở thành thám tử, nhưng có lần tôi vừa tắm xong, mặc đồ khác, đi dép lê, tóc còn ướt sũng, mà cô ấy lại suy luận chắc nịch tôi vừa đá bóng xong - thế nên giấc mơ thám tử của cô ấy mãi không thành.
Về sau, khi cô ấy tốt nghiệp, thi đỗ cao học ở một trong hai trường Thanh–Bắc (tôi sẽ không nêu cụ thể). Năm tôi học năm tư là yêu xa, tình cảm vẫn ổn. Tôi tốt nghiệp xong cũng lên Thủ Đô làm ở một trang web lớn. Khi đó tôi còn ngây thơ nghĩ hai đứa sẽ cưới nhau sinh con, thậm chí còn đặt sẵn tên cho con rồi.
Đến lúc cô ấy tốt nghiệp thạc sĩ, có cơ hội sang Mỹ học tiến sĩ ở một trường danh tiếng. Cô ấy hỏi tôi có muốn đi cùng không, lo rằng đi nước ngoài rồi sẽ chia tay. Tôi nghĩ cơ hội tốt như vậy không có lý do gì bỏ lỡ, lại đâu phải không về nữa, ba bốn năm trôi nhanh lắm, nên còn khích lệ, thậm chí thúc cô ấy đi. Cùng lúc đó, tôi cũng nhảy việc vào làm ở một tập đoàn lớn tại thành phố khác.
Nói thì dễ, làm mới khó. Sau khi chuyển việc tôi bận rộn, lệch múi giờ, hơi mệt nhưng cũng ngọt ngào. Hai đứa rất tin nhau, không có mấy trò ghen tuông ầm ĩ. Đến năm thứ ba cô ấy học tiến sĩ, cô ấy thường xuyên bày tỏ ý định không muốn về nước, hỏi tôi có tính ra nước ngoài làm việc không. Từ đó tình cảm bắt đầu rạn nứt. Dần dần, hai bên ngầm hiểu, giữ lại chút thể diện, không cãi vã, không làm ầm, rồi cứ thế chia tay.
Khoảng thời gian đó là giai đoạn đen tối nhất đời tôi: mẹ mất, bạn gái chia tay, gần như quật ngã tôi. Mất ngủ, bồn chồn, chẳng làm được gì. Chưa đầy một năm tôi sụt hơn 15 kg, cân nặng chưa đến 50 kg, suýt trầm cảm. Lúc ấy tôi còn non nớt, hận cô ấy, trách cô ấy. Năm tôi tốt nghiệp đi làm, cô ấy tặng tôi một chiếc đồng hồ Casio.
Tết năm thứ hai sau chia tay, tôi ở nhà bổ củi đun bếp, cán rìu làm lỏng dây đồng hồ mà tôi không để ý. Đến khi thấy cổ tay trống trơn thì nó đã nằm trong lửa bếp rồi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi buông bỏ.
Những năm tháng ở bên cô ấy rất vui, rất hạnh phúc - như vậy còn chưa đủ sao? Cô ấy không còn ở bên, nhưng ký ức đẹp vẫn còn. Rồi tôi lại nghĩ đến mẹ mình: mẹ không còn, nhưng tình yêu mẹ dành cho tôi vẫn luôn ở đó.
Năm 2006, học kỳ năm hai, ở nhà ăn trường.
Tôi và mấy bạn đại học đang xếp hàng lấy cơm thì một bạn nữ quay người làm cả khay thức ăn úp lên người tôi. Không phải tôi khoe đâu, tay tôi nhanh như chớp, lập tức kéo vạt áo phông lên hứng, ngoài chút nước canh ra thì không rơi nổi một hạt cơm xuống đất. Tôi đắc ý lắm!
Bạn nữ liên tục xin lỗi, tôi bảo không sao, bảo bạn ấy mau đi lấy khay mới. Bạn ấy làm rất nhanh.
Tôi từ từ đổ đống thức ăn trong áo ra, còn nói với bạn ấy: “Áo mình vừa thay, còn sạch. Nếu bạn không chê thì mấy món này vẫn ăn được.”
Bạn ấy lắc đầu kiên quyết, nói sẽ đổ đi và chuẩn bị làm thật.
Nhìn phần đùi gà với cải thảo chua cay trong khay, tôi tiếc đứt ruột, liền nói: “Nếu bạn không ngại thì để mình ăn nhé, vứt đi phí quá.”
Bạn ấy nói: “Để mình lấy cho bạn một suất khác.”
Tôi nói: “Không cần đâu không cần đâu, suất này là được rồi, cảm ơn cảm ơn!”
Bạn ấy lại hỏi: “Áo của bạn bao nhiêu tiền, để mình đền.”
Tôi nghĩ bụng mình đã ăn trưa của người ta rồi, còn bắt người ta đền áo thì thành ra thể thống gì nữa. Thế là nghiêm túc từ chối, bảo không cần đâu, về giặt là xong, bảo bạn ấy mau đi ăn đi.
Hôm đó tôi tiết kiệm được hẳn tiền một bữa. Lúc tôi đang ăn thì bạn ấy lại mang thêm hai cái đùi gà to và một chai coca đặt lên bàn rồi chạy mất, chẳng cho tôi kịp từ chối.
Đó là bữa ăn no nê và “xa xỉ” nhất trong bốn năm đại học của tôi ở nhà ăn. Sự tử tế của cô gái ấy không phải kiểu ồn ào, nhưng thật sự sưởi ấm cả tim lẫn dạ dày tôi.
Khoảng hai tháng sau vụ “úp khay” ở nhà ăn. Học kỳ đó tôi mải kiếm tiền nên đi học chẳng được mấy. Tối thứ bảy, bạn bè đều ở ký túc xá xem World Cup, còn tôi thì cắm đầu ở thư viện học bù Giải tích. May mắn là tôi lại gặp cô ấy trong thư viện. Trước đó cũng có vài lần tình cờ gặp trong trường, cũng chỉ chào nhau kiểu xã giao.
Khi tôi đang viết đến sứt đầu mẻ trán, cô ấy ngồi xuống bên cạnh, còn cầm hai chai coca, đưa tôi một chai. Lúc đó tôi căng thẳng kinh khủng, vì trước đó ngoài mẹ và chị gái ra, tôi chưa từng ở riêng với phụ nữ.
May là cô ấy rất thoải mái, nói chuyện rất có duyên. Hai đứa trao đổi tên, khoa, rồi số liên lạc, lúc này mới xem như quen biết thật sự.
Cô ấy học Vật lý, tôi học Toán. Cô ấy hơn tôi một khóa nhưng lại nhỏ hơn tôi một tuổi - không phải tôi lưu ban, mà là cô ấy đi học sớm.
Dù đã có liên lạc, lúc đó tôi vẫn không có ý nghĩ gì quá đáng. Tối về ký túc còn kể với bạn cùng phòng: “Hôm nay tao lại gặp cô gái làm đổ thức ăn lên người tao, cô ấy còn mời tao uống coca, xin số tao nữa.”
Bạn tôi nói: “Chắc chắn là cô ấy có ý với mày, muốn cua mày đấy, nắm bắt cơ hội đi!” Tôi chỉ coi là đùa, chẳng để tâm.
Sáng hôm sau, chủ nhật, cô ấy nhắn tin hỏi tôi có đi thư viện tự học không, nếu đi thì giữ hộ cô ấy một chỗ. Lúc này tôi mới tin lời bạn mình. Tôi từ chối kèo ra net chơi Warcraft, lôi bộ đồ tươm tất nhất ra, tắm rửa sạch sẽ từ trong ra ngoài, rồi dứt khoát trả lời: “Đi!”
Sau đó hai đứa ăn sáng cùng nhau ở nhà ăn trường, rồi vào thư viện học. Cả buổi sáng tôi chẳng đọc được chữ nào. Trưa tôi đề nghị mời cô ấy ra ngoài ăn gà hầm, cô ấy nói: “Để mình mời!”
Ăn xong cô ấy bảo muốn ra biển, tôi chẳng có lý do gì từ chối, chạy về ký túc mượn chiếc xe đạp cũ của bạn, chở cô ấy ra biển.
Hôm đó trời âm u, không khí mát, tâm trạng tôi thì cực kỳ tốt. Hai đứa đi dạo hết vòng này đến vòng khác. Tối cùng nhau ăn phở vịt, rồi lại vào thư viện xem hai đĩa phim cũ: “Vòng hoa dưới chân núi” và “Malèna”.
Những chuyện sau đó thì thuận nước đẩy thuyền: nhắn tin thường xuyên, rảnh thì cùng ăn cơm, cùng tự học. Trước kỳ nghỉ hè, hai đứa “chọc thủng lớp giấy mập mờ”, chính thức yêu nhau.
Tôi và cô ấy có rất nhiều điểm chung: đều là kiểu người rất dễ hạnh phúc; đều thích nhạc của Châu Kiệt Luân và Tôn Yến Tư; thích sách của Kim Dung và Dư Hoa; thích phim Chúa tể những chiếc nhẫn và Harry Potter; thích Arthur Conan Doyle (nhà văn) và Agatha Christie (tiểu thuyết gia).
Cô ấy nói mơ ước trở thành thám tử, nhưng có lần tôi vừa tắm xong, mặc đồ khác, đi dép lê, tóc còn ướt sũng, mà cô ấy lại suy luận chắc nịch tôi vừa đá bóng xong - thế nên giấc mơ thám tử của cô ấy mãi không thành.
Về sau, khi cô ấy tốt nghiệp, thi đỗ cao học ở một trong hai trường Thanh–Bắc (tôi sẽ không nêu cụ thể). Năm tôi học năm tư là yêu xa, tình cảm vẫn ổn. Tôi tốt nghiệp xong cũng lên Thủ Đô làm ở một trang web lớn. Khi đó tôi còn ngây thơ nghĩ hai đứa sẽ cưới nhau sinh con, thậm chí còn đặt sẵn tên cho con rồi.
Đến lúc cô ấy tốt nghiệp thạc sĩ, có cơ hội sang Mỹ học tiến sĩ ở một trường danh tiếng. Cô ấy hỏi tôi có muốn đi cùng không, lo rằng đi nước ngoài rồi sẽ chia tay. Tôi nghĩ cơ hội tốt như vậy không có lý do gì bỏ lỡ, lại đâu phải không về nữa, ba bốn năm trôi nhanh lắm, nên còn khích lệ, thậm chí thúc cô ấy đi. Cùng lúc đó, tôi cũng nhảy việc vào làm ở một tập đoàn lớn tại thành phố khác.
Nói thì dễ, làm mới khó. Sau khi chuyển việc tôi bận rộn, lệch múi giờ, hơi mệt nhưng cũng ngọt ngào. Hai đứa rất tin nhau, không có mấy trò ghen tuông ầm ĩ. Đến năm thứ ba cô ấy học tiến sĩ, cô ấy thường xuyên bày tỏ ý định không muốn về nước, hỏi tôi có tính ra nước ngoài làm việc không. Từ đó tình cảm bắt đầu rạn nứt. Dần dần, hai bên ngầm hiểu, giữ lại chút thể diện, không cãi vã, không làm ầm, rồi cứ thế chia tay.
Khoảng thời gian đó là giai đoạn đen tối nhất đời tôi: mẹ mất, bạn gái chia tay, gần như quật ngã tôi. Mất ngủ, bồn chồn, chẳng làm được gì. Chưa đầy một năm tôi sụt hơn 15 kg, cân nặng chưa đến 50 kg, suýt trầm cảm. Lúc ấy tôi còn non nớt, hận cô ấy, trách cô ấy. Năm tôi tốt nghiệp đi làm, cô ấy tặng tôi một chiếc đồng hồ Casio.
Tết năm thứ hai sau chia tay, tôi ở nhà bổ củi đun bếp, cán rìu làm lỏng dây đồng hồ mà tôi không để ý. Đến khi thấy cổ tay trống trơn thì nó đã nằm trong lửa bếp rồi.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi buông bỏ.
Những năm tháng ở bên cô ấy rất vui, rất hạnh phúc - như vậy còn chưa đủ sao? Cô ấy không còn ở bên, nhưng ký ức đẹp vẫn còn. Rồi tôi lại nghĩ đến mẹ mình: mẹ không còn, nhưng tình yêu mẹ dành cho tôi vẫn luôn ở đó.
Last edited:

