- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,308
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Lãnh đạo ghét nhất là cấp dưới như thế nào?
Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn sa thải cấp dưới?
Vừa sáng sớm đến công ty, lướt thấy câu hỏi này “Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn xin nghỉ việc?”
Xem qua các câu trả lời bên dưới, đa số là những lời phàn nàn và năng lượng tiêu cực, cũng có rất nhiều trường hợp công ty và cấp trên cực kỳ quá quắt, nhưng theo tôi thấy thì cũng có không ít người đi làm có vấn đề về mặt tâm thái.
Ở đây tôi không bàn luận đúng sai, mỗi một độ tuổi, mỗi một cảnh ngộ cuộc đời tại thời điểm đó đều sẽ gây ảnh hưởng đến tâm thái làm việc và tâm lý chốn công sở của con người, chủ đề này nếu mở rộng ra thì sẽ vượt quá phạm vi câu hỏi.
Tôi chợt nghĩ đến một câu hỏi từng rất hot trước đây “Khách hàng kỳ quặc nhất mà bạn từng gặp là người như thế nào?” Dưới câu hỏi đó, ngoài việc bên B luôn miệng cằn nhằn bên A, thì cũng có cả những câu trả lời của bên A cằn nhằn bên B. Tự nhiên tôi muốn đổi lập trường để thử suy nghĩ xem, với tư cách là ông chủ, lãnh đạo, cấp trên, leader,... những người làm việc chốn công sở đang dẫn dắt đội ngũ, thì có những thời điểm nào, những việc nào, những người nào, đã khiến bạn ngay trong một khoảnh khắc chỉ muốn thẳng tay xử lý luôn cái gã trước mặt cho xong chuyện?
1.
Một cậu nhóc vừa tốt nghiệp, vào làm được 10 ngày thì có đến 7 ngày đi muộn. Tôi tìm cậu ta nói chuyện.
Tôi: "Cậu đi muộn hơi nhiều đấy, có chuyện gì à?".
Cậu ta: "Không có gì ạ, chỉ là em không dậy nổi thôi".
Tôi: "Bây giờ cậu đã đi làm rồi, không thể giữ mãi tâm thái học sinh, nghĩ rằng đi muộn vài phút là không sao được. Dù sau này cậu định làm gì thì cũng phải có ý thức về thời gian".
Cậu ta: "Thế nên em mới tính làm ở đây đến cuối năm rồi nghỉ đi thi cao học".
Tôi: "Vậy lát nữa cậu đi làm thủ tục nghỉ việc đi, từ mai không cần đến nữa đâu, ở nhà ôn thi cho tốt.".
2.
Tôi: "Cậu làm giúp tôi việc xxxx nhé, có vấn đề gì không?".
Nhân viên: "Em không biết làm".
Tôi: "Trong CV của cậu chẳng phải nói là có kinh nghiệm về mảng này rồi sao?".
Nhân viên: "Em chỉ viết đại vào thôi".
Tôi: "Được rồi, để tôi bảo XXX tuần sau training cho cậu".
Nhân viên: "Tuần sau em xin nghỉ phép năm rồi".
Tôi: "Vậy trước khi nghỉ phép cậu tìm XXX, bảo cậu ấy training cho".
Nhân viên: "Nếu cậu ấy làm được thì để cậu ấy làm luôn đi?".
Ai dám cản tôi sa thải cô ta thì tôi bóp ch–ết người đó!
3.
Tôi vừa được thăng chức lên cấp quản lý, được chia cổ phần, vốn dĩ tâm trạng đang rất tốt, lại bị một đứa cô thực tập sinh làm cho khó chịu vô cùng.
Năm nay công ty tuyển khá nhiều thực tập sinh, nhưng chỉ có hai đến ba người được giữ lại, những người khác đều không thể vượt qua kỳ thực tập.
Tôi là kiểu người không thích tăng ca, nên quan điểm của tôi là trong giờ làm việc thì làm đến bận tối mặt cũng được, nhưng hết giờ thì phải đúng giờ về nhà ăn cơm. Quan điểm này thật sự được rất nhiều cấp dưới ủng hộ, nên trong giờ làm việc họ cũng làm rất chăm chỉ.
Có một cô gái muốn được giữ lại, đã mua rất nhiều đồ ăn vặt biếu cho nhân viên phòng nhân sự để nhờ họ giúp đỡ trong chuyện tuyển dụng chính thức. Thật ra chuyện đó cũng không có gì, là chuyện thường tình thôi. Nhưng vấn đề là thái độ làm việc của cô gái này cực kỳ không nghiêm túc. Có lần quản lý trực tiếp của cô ấy nói với tôi rằng nền tảng chuyên môn của cô ấy quá yếu.
Công ty chúng tôi làm ngoại thương, tiếng Anh là kỹ năng cơ bản tối thiểu, rồi người đó cầm một bản tài liệu đã in ra cho tôi xem, không nhìn thì không biết, nhìn vào rồi mới giật nảy mình, có khi học sinh cấp ba còn dịch tốt hơn cô ta.
Sau đó quản lý trực tiếp nói, cô không biết làm thì ít ra cũng phải đi học từ vựng học tiếng Anh chứ, đằng này lần thứ hai, lần thứ ba vẫn cứ sai, đến mức bây giờ cả phòng đều bàn tán về chuyện đó.
Quản lý trực tiếp còn nói, thế vẫn chưa là gì, trong giờ làm việc còn chơi Liên Quân, người khác đều đang nghiêm túc làm việc, còn cô thì ngồi chơi game?
Rồi đến trưa mọi người đều đi ăn cơm, tôi đi đến chỗ ngồi của cô ta, bảo với cô ta rằng: "Em cứ tiếp tục thế này thì tình hình thực tập không lạc quan đâu".
Cô ta nói: "Không đâu ạ, em sẽ nỗ lực để được giữ lại đây".
Tôi hỏi cô ta: "Đã muốn ở lại công ty thì với năng lực làm việc như thế này là đủ rồi sao? Dựa vào đâu mà em nghĩ mình sẽ được giữ lại?".
Cô ấy trả lời rằng cô ấy có người quen trong phòng nhân sự.
Tôi: "???".
Do đặc thù công việc nên bình thường tôi không xuất hiện ở công ty nhiều, hơn nữa còn khác tầng làm việc, nên lúc đó cô ấy tưởng tôi chỉ là một nhân viên ở bộ phận khác. Lúc ấy tôi không vạch trần, đợi đến khi họp toàn công ty, một nhân viên phòng nhân sự nộp cho tôi danh sách dự kiến những người được giữ lại, tôi nhìn một cái liền thấy có tên của cô gái đó, tôi lập tức hiểu ngay nhân viên phòng nhân sự kia chính là kẻ nhận hối lộ.
Tra hỏi chưa đầy vài phút, người đó đã thừa nhận, nói cô gái kia đưa tiền, đưa thuốc lá cho cậu ta, rồi nhờ cậu ta giúp đỡ để được giữ lại. Cô gái này sau khi biết tôi là nhân vật quyền lực thứ hai của công ty, lập tức vừa khóc vừa chạy đến văn phòng của tôi cầu xin tôi đừng sa thải cô ta, nói hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cần công việc này để nuôi gia đình.
Tôi nói: "Nếu em đã cần công việc này, vậy tại sao không nỗ lực làm việc, không dùng năng lực để giành lấy nó? Lại đi làm những chuyện ghê tởm như thế này, xin lỗi nhé, tôi sợ bẩn".
Kẻ đưa hối lộ, kẻ nhận hối lộ, đều bị bắt thóp cả rồi. Tôi nói với trưởng phòng nhân sự lập tức sa thải cả 2, và bảo với quản lý trực tiếp của cô ta là không được phép ký vào báo cáo thực tập của cô gái này, đồng thời phải tổng hợp tình hình để phản hồi lại cho phía nhà trường của cô ta.
Tôi làm việc bao nhiêu năm nay còn chưa từng chơi trò đấu đá văn phòng, thế mà một thực tập sinh đã dám đi hối lộ, đúng là mở mang tầm mắt thật sự.
4.
Vì một gói khăn giấy mà tôi đã sa thải dì lao công của đơn vị.
Đơn vị hiện tại là một cơ quan tạm thời, được thành lập để xử lý một vụ việc. Nhiều phòng ban và đơn vị được tập hợp lại, tổng cộng khoảng 50 người. Có 2 dì phụ trách lau dọn vệ sinh, thức ăn trưa được đặt từ bên ngoài, các dì chỉ cần phụ trách nấu cơm.
Tổng cộng có 9 phòng làm việc, 1 phòng tiếp dân, 1 phòng giám sát, 1 phòng ăn, 1 phòng họp, khối lượng vệ sinh các văn phòng thực ra không quá lớn, còn có 4 phòng làm việc + 4 nhà vệ sinh cần các dì dọn dẹp mỗi ngày, quét nhà mỗi ngày, rửa bát đũa mỗi ngày, lau nhà một tuần một lần (để tránh khối lượng công việc của các dì quá nặng, nước uống trong văn phòng do nhân viên tự lo); các dì phụ trách quản lý khăn giấy và giấy vệ sinh. Lương mỗi tháng 16 triệu, sáng 8 giờ đi làm, chiều 4 giờ rưỡi tan làm. Trên đây là bối cảnh.
Trong suốt một năm làm việc, mỗi khi sếp lớn có mặt thì dì rất nhanh nhẹn; sếp mà không có mặt thì tôi có gọi các dì cũng không chịu làm, chiêu trò cũng chẳng cao siêu gì, chỉ là giả vờ không nhìn thấy, không nghe rõ hoặc không hiểu, đơn vị bị hụt khăn giấy, giấy vệ sinh thì không nói làm gì, ngay cả nhu yếu phẩm hàng ngày của bảo vệ (chỉ có một cái bàn ký tên) cũng bị ít đi; sếp bị mất thẻ mua sắm trị giá 15 triệu; các phòng ban khác cũng liên tục phản ánh rằng đồ đạc bị mất.
với tư cách là người chịu trách nhiệm của văn phòng, tôi không thể chỉ nghe lời một phía nên đã kiểm tra camera. Nhưng cũng không có bằng chứng trực tiếp, thế là tôi để tâm quan sát thêm, đợi bắt quả tang rồi tính.
Ssau một thời gian quan sát, tôi phát hiện ra nhu yếu phẩm hàng ngày cứ hễ qua tay dì là tiêu hao rất nhanh; kẹo cưới trứng cưới của đồng nghiệp để trên bàn đều bị vơi đi; hoa quả bữa trưa lúc nào cũng có một nửa số đồng nghiệp không được ăn. Tìm dì nói chuyện thì dì bảo ý thức của nhân viên rất kém, có người ăn tận mấy phần;.
Thứ Tư tuần trước giờ cơm trưa, dì lau dọn bàn ăn, tôi là người ăn muộn nhất, vừa ngồi tán gẫu với dì thì dì cũng vừa vặn lau bàn. Một gói khăn giấy cứ giấu khư khư trong bọc áo, tôi nhìn dì mấy cái, dì lau bàn một lát rồi đặt xuống; tôi đi bộ về văn phòng lấy điện thoại rồi quay lại phòng ăn, gói khăn giấy lại không thấy đâu nữa.
Tôi hỏi dì: "Khăn giấy đâu rồi ạ?", dì tự nhiên đùng đùng nổi giận, rút gói khăn giấy ra ném xuống bàn, cằn nhằn chửi đổng: "Tôi mà thèm cái khăn giấy này".
Thế là tôi bảo: "Dì qua chỗ kế toán kết toán tiền lương rồi nghỉ đi ạ".
5.
Một nhân viên mới vào làm hơn 1 tháng.
Tôi: "Tiểu X, phương án này làm như thế này không được, chỗ này chỗ này chỗ này, mấy chỗ này chỉnh sửa lại theo ý tôi nói một chút, 2 ngày sau đưa cho tôi, được chứ?".
Tiểu X: "Sếp W, em nghĩ làm thế này thì tốt hơn".
Tôi (cười cười): "Yêu cầu của khách hàng khác với ý tưởng của cậu, cứ làm theo lời tôi nói đi, được chứ?".
Tiểu X lẩm bẩm: "Khách hàng hiểu gì về phương án đâu? Họ chẳng hiểu gì cả, sao lại muốn sửa như vậy chứ?".
Tôi nghiêm giọng hơn: "Khách hàng bỏ tiền, chúng ta làm việc. Cứ làm theo yêu cầu của tôi là được rồi".
Im lặng nửa phút, lông mày tôi bắt đầu nhíu lại. Tiểu X khó khăn thốt ra một chữ: "Vâng...".
Hai ngày sau. "Tiểu X, phương án này vẫn chưa làm xong à? Khách hàng đang giục rồi kìa".
Tiểu X nói một cách hùng hồn đầy lý lẽ: "Không phải là chưa làm xong, mà là em căn bản không làm và cũng chẳng muốn làm".
Tôi: "???".
Trong nháy mắt lửa giận bốc lên, tôi nổi khùng chửi luôn, hợp với kỳ vọng của cậu thì có tác dụng gì? Cậu bỏ tiền ra nuôi công ty à?
Tiểu X lại im lặng, rồi bảo: "Thế sếp giao cho người khác làm đi, dù sao em cũng không muốn sửa".
Tôi cố bình tĩnh lại, rồi gọi nhân sự tới làm thủ tục nghỉ việc theo quy trình. Biến càng sớm càng tốt, đỡ phải gây thêm rắc rối cho tôi.
Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn sa thải cấp dưới?
Vừa sáng sớm đến công ty, lướt thấy câu hỏi này “Khoảnh khắc nào khiến bạn muốn xin nghỉ việc?”
Xem qua các câu trả lời bên dưới, đa số là những lời phàn nàn và năng lượng tiêu cực, cũng có rất nhiều trường hợp công ty và cấp trên cực kỳ quá quắt, nhưng theo tôi thấy thì cũng có không ít người đi làm có vấn đề về mặt tâm thái.
Ở đây tôi không bàn luận đúng sai, mỗi một độ tuổi, mỗi một cảnh ngộ cuộc đời tại thời điểm đó đều sẽ gây ảnh hưởng đến tâm thái làm việc và tâm lý chốn công sở của con người, chủ đề này nếu mở rộng ra thì sẽ vượt quá phạm vi câu hỏi.
Tôi chợt nghĩ đến một câu hỏi từng rất hot trước đây “Khách hàng kỳ quặc nhất mà bạn từng gặp là người như thế nào?” Dưới câu hỏi đó, ngoài việc bên B luôn miệng cằn nhằn bên A, thì cũng có cả những câu trả lời của bên A cằn nhằn bên B. Tự nhiên tôi muốn đổi lập trường để thử suy nghĩ xem, với tư cách là ông chủ, lãnh đạo, cấp trên, leader,... những người làm việc chốn công sở đang dẫn dắt đội ngũ, thì có những thời điểm nào, những việc nào, những người nào, đã khiến bạn ngay trong một khoảnh khắc chỉ muốn thẳng tay xử lý luôn cái gã trước mặt cho xong chuyện?
1.
Một cậu nhóc vừa tốt nghiệp, vào làm được 10 ngày thì có đến 7 ngày đi muộn. Tôi tìm cậu ta nói chuyện.
Tôi: "Cậu đi muộn hơi nhiều đấy, có chuyện gì à?".
Cậu ta: "Không có gì ạ, chỉ là em không dậy nổi thôi".
Tôi: "Bây giờ cậu đã đi làm rồi, không thể giữ mãi tâm thái học sinh, nghĩ rằng đi muộn vài phút là không sao được. Dù sau này cậu định làm gì thì cũng phải có ý thức về thời gian".
Cậu ta: "Thế nên em mới tính làm ở đây đến cuối năm rồi nghỉ đi thi cao học".
Tôi: "Vậy lát nữa cậu đi làm thủ tục nghỉ việc đi, từ mai không cần đến nữa đâu, ở nhà ôn thi cho tốt.".
2.
Tôi: "Cậu làm giúp tôi việc xxxx nhé, có vấn đề gì không?".
Nhân viên: "Em không biết làm".
Tôi: "Trong CV của cậu chẳng phải nói là có kinh nghiệm về mảng này rồi sao?".
Nhân viên: "Em chỉ viết đại vào thôi".
Tôi: "Được rồi, để tôi bảo XXX tuần sau training cho cậu".
Nhân viên: "Tuần sau em xin nghỉ phép năm rồi".
Tôi: "Vậy trước khi nghỉ phép cậu tìm XXX, bảo cậu ấy training cho".
Nhân viên: "Nếu cậu ấy làm được thì để cậu ấy làm luôn đi?".
Ai dám cản tôi sa thải cô ta thì tôi bóp ch–ết người đó!
3.
Tôi vừa được thăng chức lên cấp quản lý, được chia cổ phần, vốn dĩ tâm trạng đang rất tốt, lại bị một đứa cô thực tập sinh làm cho khó chịu vô cùng.
Năm nay công ty tuyển khá nhiều thực tập sinh, nhưng chỉ có hai đến ba người được giữ lại, những người khác đều không thể vượt qua kỳ thực tập.
Tôi là kiểu người không thích tăng ca, nên quan điểm của tôi là trong giờ làm việc thì làm đến bận tối mặt cũng được, nhưng hết giờ thì phải đúng giờ về nhà ăn cơm. Quan điểm này thật sự được rất nhiều cấp dưới ủng hộ, nên trong giờ làm việc họ cũng làm rất chăm chỉ.
Có một cô gái muốn được giữ lại, đã mua rất nhiều đồ ăn vặt biếu cho nhân viên phòng nhân sự để nhờ họ giúp đỡ trong chuyện tuyển dụng chính thức. Thật ra chuyện đó cũng không có gì, là chuyện thường tình thôi. Nhưng vấn đề là thái độ làm việc của cô gái này cực kỳ không nghiêm túc. Có lần quản lý trực tiếp của cô ấy nói với tôi rằng nền tảng chuyên môn của cô ấy quá yếu.
Công ty chúng tôi làm ngoại thương, tiếng Anh là kỹ năng cơ bản tối thiểu, rồi người đó cầm một bản tài liệu đã in ra cho tôi xem, không nhìn thì không biết, nhìn vào rồi mới giật nảy mình, có khi học sinh cấp ba còn dịch tốt hơn cô ta.
Sau đó quản lý trực tiếp nói, cô không biết làm thì ít ra cũng phải đi học từ vựng học tiếng Anh chứ, đằng này lần thứ hai, lần thứ ba vẫn cứ sai, đến mức bây giờ cả phòng đều bàn tán về chuyện đó.
Quản lý trực tiếp còn nói, thế vẫn chưa là gì, trong giờ làm việc còn chơi Liên Quân, người khác đều đang nghiêm túc làm việc, còn cô thì ngồi chơi game?
Rồi đến trưa mọi người đều đi ăn cơm, tôi đi đến chỗ ngồi của cô ta, bảo với cô ta rằng: "Em cứ tiếp tục thế này thì tình hình thực tập không lạc quan đâu".
Cô ta nói: "Không đâu ạ, em sẽ nỗ lực để được giữ lại đây".
Tôi hỏi cô ta: "Đã muốn ở lại công ty thì với năng lực làm việc như thế này là đủ rồi sao? Dựa vào đâu mà em nghĩ mình sẽ được giữ lại?".
Cô ấy trả lời rằng cô ấy có người quen trong phòng nhân sự.
Tôi: "???".
Do đặc thù công việc nên bình thường tôi không xuất hiện ở công ty nhiều, hơn nữa còn khác tầng làm việc, nên lúc đó cô ấy tưởng tôi chỉ là một nhân viên ở bộ phận khác. Lúc ấy tôi không vạch trần, đợi đến khi họp toàn công ty, một nhân viên phòng nhân sự nộp cho tôi danh sách dự kiến những người được giữ lại, tôi nhìn một cái liền thấy có tên của cô gái đó, tôi lập tức hiểu ngay nhân viên phòng nhân sự kia chính là kẻ nhận hối lộ.
Tra hỏi chưa đầy vài phút, người đó đã thừa nhận, nói cô gái kia đưa tiền, đưa thuốc lá cho cậu ta, rồi nhờ cậu ta giúp đỡ để được giữ lại. Cô gái này sau khi biết tôi là nhân vật quyền lực thứ hai của công ty, lập tức vừa khóc vừa chạy đến văn phòng của tôi cầu xin tôi đừng sa thải cô ta, nói hoàn cảnh gia đình nghèo khó, cần công việc này để nuôi gia đình.
Tôi nói: "Nếu em đã cần công việc này, vậy tại sao không nỗ lực làm việc, không dùng năng lực để giành lấy nó? Lại đi làm những chuyện ghê tởm như thế này, xin lỗi nhé, tôi sợ bẩn".
Kẻ đưa hối lộ, kẻ nhận hối lộ, đều bị bắt thóp cả rồi. Tôi nói với trưởng phòng nhân sự lập tức sa thải cả 2, và bảo với quản lý trực tiếp của cô ta là không được phép ký vào báo cáo thực tập của cô gái này, đồng thời phải tổng hợp tình hình để phản hồi lại cho phía nhà trường của cô ta.
Tôi làm việc bao nhiêu năm nay còn chưa từng chơi trò đấu đá văn phòng, thế mà một thực tập sinh đã dám đi hối lộ, đúng là mở mang tầm mắt thật sự.
4.
Vì một gói khăn giấy mà tôi đã sa thải dì lao công của đơn vị.
Đơn vị hiện tại là một cơ quan tạm thời, được thành lập để xử lý một vụ việc. Nhiều phòng ban và đơn vị được tập hợp lại, tổng cộng khoảng 50 người. Có 2 dì phụ trách lau dọn vệ sinh, thức ăn trưa được đặt từ bên ngoài, các dì chỉ cần phụ trách nấu cơm.
Tổng cộng có 9 phòng làm việc, 1 phòng tiếp dân, 1 phòng giám sát, 1 phòng ăn, 1 phòng họp, khối lượng vệ sinh các văn phòng thực ra không quá lớn, còn có 4 phòng làm việc + 4 nhà vệ sinh cần các dì dọn dẹp mỗi ngày, quét nhà mỗi ngày, rửa bát đũa mỗi ngày, lau nhà một tuần một lần (để tránh khối lượng công việc của các dì quá nặng, nước uống trong văn phòng do nhân viên tự lo); các dì phụ trách quản lý khăn giấy và giấy vệ sinh. Lương mỗi tháng 16 triệu, sáng 8 giờ đi làm, chiều 4 giờ rưỡi tan làm. Trên đây là bối cảnh.
Trong suốt một năm làm việc, mỗi khi sếp lớn có mặt thì dì rất nhanh nhẹn; sếp mà không có mặt thì tôi có gọi các dì cũng không chịu làm, chiêu trò cũng chẳng cao siêu gì, chỉ là giả vờ không nhìn thấy, không nghe rõ hoặc không hiểu, đơn vị bị hụt khăn giấy, giấy vệ sinh thì không nói làm gì, ngay cả nhu yếu phẩm hàng ngày của bảo vệ (chỉ có một cái bàn ký tên) cũng bị ít đi; sếp bị mất thẻ mua sắm trị giá 15 triệu; các phòng ban khác cũng liên tục phản ánh rằng đồ đạc bị mất.
với tư cách là người chịu trách nhiệm của văn phòng, tôi không thể chỉ nghe lời một phía nên đã kiểm tra camera. Nhưng cũng không có bằng chứng trực tiếp, thế là tôi để tâm quan sát thêm, đợi bắt quả tang rồi tính.
Ssau một thời gian quan sát, tôi phát hiện ra nhu yếu phẩm hàng ngày cứ hễ qua tay dì là tiêu hao rất nhanh; kẹo cưới trứng cưới của đồng nghiệp để trên bàn đều bị vơi đi; hoa quả bữa trưa lúc nào cũng có một nửa số đồng nghiệp không được ăn. Tìm dì nói chuyện thì dì bảo ý thức của nhân viên rất kém, có người ăn tận mấy phần;.
Thứ Tư tuần trước giờ cơm trưa, dì lau dọn bàn ăn, tôi là người ăn muộn nhất, vừa ngồi tán gẫu với dì thì dì cũng vừa vặn lau bàn. Một gói khăn giấy cứ giấu khư khư trong bọc áo, tôi nhìn dì mấy cái, dì lau bàn một lát rồi đặt xuống; tôi đi bộ về văn phòng lấy điện thoại rồi quay lại phòng ăn, gói khăn giấy lại không thấy đâu nữa.
Tôi hỏi dì: "Khăn giấy đâu rồi ạ?", dì tự nhiên đùng đùng nổi giận, rút gói khăn giấy ra ném xuống bàn, cằn nhằn chửi đổng: "Tôi mà thèm cái khăn giấy này".
Thế là tôi bảo: "Dì qua chỗ kế toán kết toán tiền lương rồi nghỉ đi ạ".
5.
Một nhân viên mới vào làm hơn 1 tháng.
Tôi: "Tiểu X, phương án này làm như thế này không được, chỗ này chỗ này chỗ này, mấy chỗ này chỉnh sửa lại theo ý tôi nói một chút, 2 ngày sau đưa cho tôi, được chứ?".
Tiểu X: "Sếp W, em nghĩ làm thế này thì tốt hơn".
Tôi (cười cười): "Yêu cầu của khách hàng khác với ý tưởng của cậu, cứ làm theo lời tôi nói đi, được chứ?".
Tiểu X lẩm bẩm: "Khách hàng hiểu gì về phương án đâu? Họ chẳng hiểu gì cả, sao lại muốn sửa như vậy chứ?".
Tôi nghiêm giọng hơn: "Khách hàng bỏ tiền, chúng ta làm việc. Cứ làm theo yêu cầu của tôi là được rồi".
Im lặng nửa phút, lông mày tôi bắt đầu nhíu lại. Tiểu X khó khăn thốt ra một chữ: "Vâng...".
Hai ngày sau. "Tiểu X, phương án này vẫn chưa làm xong à? Khách hàng đang giục rồi kìa".
Tiểu X nói một cách hùng hồn đầy lý lẽ: "Không phải là chưa làm xong, mà là em căn bản không làm và cũng chẳng muốn làm".
Tôi: "???".
Trong nháy mắt lửa giận bốc lên, tôi nổi khùng chửi luôn, hợp với kỳ vọng của cậu thì có tác dụng gì? Cậu bỏ tiền ra nuôi công ty à?
Tiểu X lại im lặng, rồi bảo: "Thế sếp giao cho người khác làm đi, dù sao em cũng không muốn sửa".
Tôi cố bình tĩnh lại, rồi gọi nhân sự tới làm thủ tục nghỉ việc theo quy trình. Biến càng sớm càng tốt, đỡ phải gây thêm rắc rối cho tôi.

