Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Lựa chọn
Em tích kiệm mãi cuối cùng đã đủ tiền học English, em nhắn tin cho tôi “chị ơi, em đã tích kiệm đủ tiền rồi. Tháng sau mình bắt đầu học nha.” Tôi cũng mừng cho em.
Em không đi học đại học, năm đó em nộp hồ sơ xong xuôi, trường báo chuẩn bị nhập học thì bố em ốm nặng. Em gác lại tất cả giấc mơ ở đó. Ở nhà chăm bố. Kinh tế gia đình cũng xa sút từ đó. Sau, em cũng chọn đi làm công ty để đỡ đần gia đình. Nhìn thấy người ta đi học mà thèm, cứ nghĩ rằng điều tốt đẹp đó chẳng dành cho mình.
Em cứ lủi thủi đi làm công ty ngày qua ngày, nghĩ tự tủi thân vì tuổi còn trẻ quá, cứ làm thế này vừa chán mà tương lai đi đâu về đâu!
Cũng may anh sếp quan tâm, cứ nhắc nhở em hoài, “Làm ở đây một thời gian thôi chứ đừng làm lâu dài, kiếm gì mà học mới khá hơn. Tuổi còn trẻ, cứ mạnh dạn lên em ạ”, rồi “ Đừng lấy ck công nhân nha em, 2 vk ck mà đều làm công nhân, nuôi con cực khổ lắm, ráng học kiếm công việc nào đó tốt hơn mà làm”.
Giờ em tuy bắt đầu sau người khác, nhưng đã không còn mặc cảm nữa. Em khá tiếng Anh, giờ có thể nhận công việc ngược xuôi. Nghe đâu, thấy em chăm chỉ có bác kia người Mỹ thương quý, nhận em làm con nuôi. Nói em cố gắng sau này muốn đi du học bác tạo điều kiện cho.
Em nhìn lại, thấy xúc động thay cho đời mình.
Cuộc sống công bằng, tuy nhiên để được công bằng thì vất vả là cái giá em phải trả!
Ngoài kia, có thể người ta có vô số lựa chọn. Còn tôi cũng như em, chúng tôi gần như chỉ có duy nhất một lựa chọn, là CỐ GẮNG!
Em tích kiệm mãi cuối cùng đã đủ tiền học English, em nhắn tin cho tôi “chị ơi, em đã tích kiệm đủ tiền rồi. Tháng sau mình bắt đầu học nha.” Tôi cũng mừng cho em.
Em không đi học đại học, năm đó em nộp hồ sơ xong xuôi, trường báo chuẩn bị nhập học thì bố em ốm nặng. Em gác lại tất cả giấc mơ ở đó. Ở nhà chăm bố. Kinh tế gia đình cũng xa sút từ đó. Sau, em cũng chọn đi làm công ty để đỡ đần gia đình. Nhìn thấy người ta đi học mà thèm, cứ nghĩ rằng điều tốt đẹp đó chẳng dành cho mình.
Em cứ lủi thủi đi làm công ty ngày qua ngày, nghĩ tự tủi thân vì tuổi còn trẻ quá, cứ làm thế này vừa chán mà tương lai đi đâu về đâu!
Cũng may anh sếp quan tâm, cứ nhắc nhở em hoài, “Làm ở đây một thời gian thôi chứ đừng làm lâu dài, kiếm gì mà học mới khá hơn. Tuổi còn trẻ, cứ mạnh dạn lên em ạ”, rồi “ Đừng lấy ck công nhân nha em, 2 vk ck mà đều làm công nhân, nuôi con cực khổ lắm, ráng học kiếm công việc nào đó tốt hơn mà làm”.
Giờ em tuy bắt đầu sau người khác, nhưng đã không còn mặc cảm nữa. Em khá tiếng Anh, giờ có thể nhận công việc ngược xuôi. Nghe đâu, thấy em chăm chỉ có bác kia người Mỹ thương quý, nhận em làm con nuôi. Nói em cố gắng sau này muốn đi du học bác tạo điều kiện cho.
Em nhìn lại, thấy xúc động thay cho đời mình.
Cuộc sống công bằng, tuy nhiên để được công bằng thì vất vả là cái giá em phải trả!
Ngoài kia, có thể người ta có vô số lựa chọn. Còn tôi cũng như em, chúng tôi gần như chỉ có duy nhất một lựa chọn, là CỐ GẮNG!

