• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Mọi cơ hội trong cuộc đời đều ẩn giấu trong nỗi sợ hãi!

Series 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,572
Reaction score
0
Points
36
Mọi cơ hội trong cuộc đời đều ẩn giấu trong nỗi sợ hãi!

Nghĩ kỹ thì đúng thật. Chính những khoảnh khắc khiến tim đập nhanh, lòng bàn tay đổ mồ hôi lại thường là những bước ngoặt của cuộc đời.

Đừng ngại mất mặt, vì thể diện có thể lấy lại. Đừng sợ mình sẽ lúng túng hay bối rối trước đám đông.

Có một bình luận rất hay:
“Đừng ngại mất mặt ở bất cứ đâu. Hãy thoải mái để mình xấu hổ, hào hứng để mình thất bại.”

Cuộc đời vốn là để trải nghiệm. Chính những vết lõm mới làm nổi bật những ngọn núi cao.

Hơn nữa, cái gọi là “thể diện” cũng giống như một nguồn tài nguyên có thể tái tạo. Mất rồi vẫn có thể giành lại, đừng nghĩ chỉ vì một lần mà sẽ mất mãi mãi.

Chỉ khi mở miệng, câu chuyện mới bắt đầu.

Có một ví dụ rất thực tế.
Sau buổi phỏng vấn tuyển sinh sau đại học, một bạn nói với hội đồng:
“Hy vọng sau này vẫn còn cơ hội được gặp các thầy cô.”
Câu nói ấy khiến những vị giáo sư vốn rất nghiêm túc đều bật cười. Trên đường ngồi tàu cao tốc về nhà, bạn ấy đã nhận được thông báo trúng tuyển.

Lại có người sau khi bị từ chối trong buổi phỏng vấn vẫn quay lại để cố gắng thuyết phục thêm, cuối cùng được đặc cách nhận vào.

Bạn thấy không?
Mở lời sẽ không khiến bạn mất gì cả, mà còn có thể mang đến cơ hội. Nhưng nếu không mở lời, bạn sẽ chẳng có được điều gì.
Tim đập nhanh?
Đó là trái tim đang vỗ tay cổ vũ bạn. Nếu trong những thời khắc quan trọng bạn cảm thấy căng thẳng, đừng sợ.

Hãy thử nghĩ theo một cách khác: Đó là cơ thể đang cổ vũ bạn. Một khi bạn đã có mặt ở nơi đó, điều đó có nghĩa là bạn xứng đáng có mặt.
Cứ mạnh dạn bước tới. Nếu thành công, bạn có thành quả. Nếu thất bại, bạn có kinh nghiệm.

Dù kết quả thế nào, bạn cũng không hề thiệt. Thế giới này vốn chỉ là một “gánh hát nghiệp dư”. Chỉ khi thật sự bắt tay vào làm, bạn mới nhận ra mọi chuyện chẳng đáng sợ như mình tưởng. Thay vì tự dựng lên vô số khó khăn để dọa chính mình, hãy bước vào cuộc chơi với tâm thế nhẹ nhàng hơn.

Không kiếm được tiền thì kiếm trải nghiệm.

Bước ra khỏi vùng an toàn tuy khó lúc đầu, nhưng càng về sau, mọi thứ sẽ càng trở nên thuận lợi. Người dũng cảm luôn là người được tận hưởng thế giới trước. Mong rằng tất cả chúng ta đều có thể tự tin tiến về phía trước.

Cứ làm đi!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,572
Reaction score
0
Points
36
Mọi cơ hội trong đời đều ẩn giấu trong nỗi sợ hãi!

Câu chuyện trước khi ngủ mà tôi yêu thích nhất của nữ nhà văn người Anh Joan Aiken.

Mặc dù được viết cho trẻ em, nhưng mỗi lần đọc lại khi đã trưởng thành, tôi vẫn luôn cảm thấy rung động. Đó là một sự rung động rất ấm áp và chữa lành.

Câu chuyện kể rằng giữa một sa mạc rộng lớn có một nhà ga. Trong nhà ga ấy có ba nhân viên: người điều khiển tín hiệu, người khuân vác và người soát vé.

Nhưng họ vô cùng cô đơn.

Bởi suốt nhiều năm, chẳng có hành khách nào chịu xuống tàu giữa sa mạc, nên họ gần như chưa bao giờ thực sự được làm công việc của mình. Đặc biệt, chủ nhật là ngày họ sợ nhất. Bởi ngày hôm đó thậm chí còn chẳng có chuyến tàu nào đi qua. Họ chỉ có thể buồn chán giết thời gian.

Cho đến một ngày, một trong ba người vô cùng phấn khích nói:
“Cuối cùng tôi cũng tiết kiệm đủ tiền cho một chuyến du lịch kéo dài một tuần. Tôi muốn trở thành hành khách đầu tiên của nhà ga này.”

Thế là sáng hôm sau, anh lên đường.
Hai người còn lại cũng vô cùng hào hứng. Lần đầu tiên họ được soát vé cho một người, lần đầu tiên được kéo tín hiệu cho một chuyến tàu.
Người nhân viên ấy ngồi tàu đi về phía Đông, cuối cùng đến một thành phố lớn. Nhà ga ở đó vô cùng tráng lệ. Anh mang về hai món đồ thủ công của thành phố để làm kỷ niệm và tặng cho hai người bạn.

Có lẽ niềm vui ấy đã truyền sang những người còn lại.
Đến tuần thứ hai, người điều khiển tín hiệu cũng quyết định đi du lịch trong bảy ngày. Lần này, anh chọn đi về phía Tây và cuối cùng đến được một vùng biển rộng lớn.
Anh vô cùng choáng ngợp trước cảnh tượng ấy. Sau đó, anh mang về hai chiếc vỏ sò tặng cho người bạn đồng hành.

Đến tuần thứ ba, người soát vé cuối cùng cũng quyết định lên đường. Nhưng hai người kia lại tranh luận. Một người khuyên anh đi về phía Đông để ngắm thành phố. Người còn lại khuyên anh đi về phía Tây để nhìn thấy biển.
Anh chỉ mỉm cười, lắc đầu:
“Không. Tôi muốn đi về phía Bắc.”

Hai người kia vô cùng khó hiểu.
Chuyến tàu chỉ chạy theo hướng Đông và Tây, vậy làm sao có thể đi về phía Bắc?
Anh xách hành lý lên và nói:
“Tôi sẽ đi bộ.”

Họ cứ nghĩ đó cũng sẽ là một chuyến đi kéo dài một tuần. Nhưng không ngờ, đến chiều tối, người soát vé đã trở về. Anh phấn khích kể rằng chỉ sau hai giờ đi bộ, anh đã phát hiện ra một ốc đảo.
“Ở đó có dòng suối trong lành, những bãi cỏ xanh, hoa, rồi cả những cây cam và cây chanh nữa.”
Vậy là chuyến du lịch của cả ba người kết thúc.

Nhưng kể từ đó, họ không còn sợ ngày Chủ nhật nữa.
Bởi mỗi Chủ nhật, họ đều sẽ đi bộ hai tiếng đến ốc đảo giữa sa mạc, rồi nằm trên bãi cỏ, lắng nghe tiếng chim hót. Và trên sân ga giữa sa mạc, cuối cùng cũng xuất hiện thêm bốn chữ:
“Đi đến ốc đảo.”

Dù bây giờ kể lại câu chuyện này một lần nữa, tôi vẫn cảm thấy nó thật ấm áp.
Bởi nó truyền tải một điều:

- Đôi khi, những cơ hội trong cuộc đời đều được tìm thấy nếu chúng ta vượt qua sợ hãi bước ra khỏi vùng an toàn.

Thế hệ chúng ta dường như luôn mong chờ một cuộc sống lý tưởng ở đâu đó trong cuộc đời của người khác. Chúng ta quá giỏi trong việc cô đơn và ngưỡng mộ cuộc sống của người khác.

Nhưng có lẽ, cuộc sống vẫn còn một cách giải khác.
Hay nói cách khác, mỗi người đều tìm được một ốc đảo của riêng mình.
Khi chúng ta học cách nhìn ngắm cuộc sống xung quanh, có lẽ ngay trong tầm mắt của mình cũng tồn tại những cơ hội , những niềm vui mà người khác không thể có được.

Có thể đó là vài người bạn thân lúc nào cũng ồn ào, náo nhiệt.
Có thể là việc chỉ cần lái xe nửa tiếng là có thể về nhà ăn bữa cơm mẹ nấu.
Cũng có thể là sau giờ làm, bạn vẫn còn đủ sức và tâm trạng để mua cho mình một bó hoa theo mùa.

Những điều tưởng như nhỏ bé ấy chính là những ốc đảo giữa sa mạc của chúng ta.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom