- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,034
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Một người có giáo dục sẽ thể hiện sự phẫn nộ như thế nào?
Thời cấp ba có ngồi chung bàn với một cậu bạn. Cậu ấy học rất giỏi, thích đọc sách, đeo mắt kính, trông có khí chất thư sinh vô cùng.
Lúc đó, vì tôi học hành rất kém nên được cô chuyển đến ngồi cùng bàn với cậu.
Trước lúc đến ngồi với cậu, tôi đã biết cậu là một ông cụ non rất tốt tính. Nhưng cũng vì điểm này nên mới bị tụi đàn anh đàn chị trong lớp ăn h i ế p nhiều lần.
Chúng bắt cậu đi mua cái này cái kia, nhiều khi còn bắt cậu làm bài tập cho nguyên cả nhóm nữa. Chúng còn đặt cho cậu một biệt danh là “bốn mắt n g u đ ầ n”. Cậu nghe chúng gọi như thế nhưng không hề nổi giận một chút nào, còn giúp chúng làm cái này mang cái kia nữa.
Ban đầu, tôi cũng lười để ý đến cậu ấy. Cậu còn hỏi tôi có cần cậu mang giúp đồ gì không. Tôi từ chối vì trước giờ không có thói quen nhờ vả người khác.
Về sau, cậu có chia sẻ với tôi về những cuốn sách mà cậu ấy từng đọc. Tôi cũng bắt chuyện với cậu, từ đó thì mới biết cậu ấy hoàn toàn không phải là con mọt sách chỉ biết học và học.
Cậu ấy giảng cho tôi nghe về ý nghĩa của những câu thơ, say sưa nói về bối cảnh đằng sau mỗi tác phẩm, từ võ hiệp cho đến nhân tình thế thái, từ khoa học viễn tưởng cho đến văn minh nhân loại, rồi còn nói về ý nghĩa của sự sống và cái c h ế t,... còn thường chấm điểm nhận xét cho những bài viết của tôi.
Có một ngày, tôi nhịn không được nữa nên nói với cậu: “Cậu ngày nào cũng bị mấy đứa kia sai khiến không thấy khó chịu hả? Có cần tớ dạy cho tụi kia một bài học không?”
Cậu ấy cười nói: “Không sao, quen rồi”. Cậu ấy nói rằng thật ra cậu ấy rất ngưỡng mộ tôi, người luôn sống theo ý thích của bản thân. Nhưng cậu thì khác. Cậu phải cố gắng thoả mãn người khác để tiếp cận đến sự hoàn mỹ từ những phản hồi của hành động trên. Chỉ khi đó, cậu mới cho bản thân một chút cảm giác sung sướng đến đáng thương.
Về sau, trong giờ học buổi chiều, tôi phát hiện cán bộ môn ngữ văn của lớp đang ngồi khóc (là con gái). Tôi biết cậu bạn cùng bàn và nhỏ cán bộ kia chơi với nhau cũng khá thân nên hỏi cậu ấy đã xảy ra chuyện gì.
Cậu nói,: “Buổi trưa, A Siêu có đến lấy vở bài tập của tớ chép thì phát hiện bên trong có thư của cô ấy gửi cho tớ. Sau đó, cậu ta đọc thư cho cả lớp nghe, còn thêm mắm thêm muối các kiểu nữa. Cô ấy biết được thì bật khóc luôn.”
Tôi hỏi lại: “Thế cậu đã làm gì?”
Cậu nói cậu có đến lấy lại bức thư nhưng không được, còn bị chửi là nhỏ nhen ích kỷ nữa.
Tôi nhìn điệu bộ bình tĩnh của cậu mà phát bực. Thế là tôi trào phúng nói với cậu ấy một câu: “Sao cậu không quỳ xuống khóc để tụi nó trả lại luôn đi?”. Cậu ấy sững người một lúc rồi cười khổ: “Tớ có khóc cũng chẳng có tác dụng”.
Đến chiều, tôi còn nghĩ trong đầu sẽ giúp cậu ấy đ á n h mấy đứa kia một trận cho hả dạ. Nhưng sau khi thấy cậu còn làm bài tập giúp cho cái thằng A Siêu kia thì tôi không thèm quan tâm nữa.
Làm bài xong, cậu vỗ vỗ tôi nói rằng muốn đi ra ngoài. Tôi hỏi: “Đưa bài tập cho người ta thì cần gì mà gấp thế? Còn chưa tan học nữa”. Cậu nói cậu phải cho A Siêu một trận.
“Cái gì?”, tôi bất ngờ quay đầu nhìn cậu ấy. Cậu ấy nói: “Tớ nghĩ kĩ rồi, vẫn phải nên đ á n h cho cậu ta mấy cái”.
Sau thì tôi né người để cậu đi ra khỏi chỗ. Dưới ánh mắt kỳ dị của mọi người trong lớp, cậu đi đến trước bàn cùa A Siêu.
A Siêu nói: “Cậu điên hả? Còn chưa tan học nữa”.
Cậu cầm xấp bài tập của A Siêu, không nói không rằng, đập thẳng vào mặt A Siêu, tiếp theo là một cú đ ấ m bay tới.
Mọi người trong lớp ai cũng ngỡ ngàng trước hành động táo bạo của cậu.
Mặc dù vụ việc cũng không đến mức nặng nề nhưng về sau cũng chẳng có ai đến sai bảo cậu làm chuyện này chuyện kia nữa.
Bây giờ nghĩ lại, ngầu nhất không phải là hành động đập vở vào mặt hay cú đ ấ m kia, mà là câu nói với gương mặt hết sức bình tĩnh của cậu: “Tớ quyết định phải đ á n h cho cậu ta mấy cái.”
Cậu vốn dĩ chỉ muốn đáp ứng tất cả mọi người, nhưng khi bạn thân của cậu bị ấm ức, cậu không thể tiếp tục đáp ứng người khác được nữa. Cậu cảm nhận được sự buồn bã và tức giận của cô bạn kia nên đã quyết định làm gì đó để lấy lại công bằng cho cô bạn đáng thương kia. Cậu có lẽ cũng đã suy nghĩ rất nhiều cách, nhưng cuối cùng vẫn phải chọn phương pháp mà cậu không giỏi nhất (là đ á n h nhau) để đáp trả loại người kia.
Tôi rất thích kiểu phẫn nộ này. Một kiểu phẫn nộ đến bình tĩnh khi đưa ra quyết định.
Không phải là kiểu phẫn nộ bị chi phối bởi cảm xúc để rồi làm ra những hành động bất thường, mà kiểu phẫn nộ một cách tỉnh táo này lại không như vậy. Tôi không cần biết có thể đ á n h lại bạn hay không, tôi không cần quan tâm bây giờ đang ở trong lớp học, tôi không quan tâm chuyện này sẽ dẫn đến hậu quả gì,... Bởi tôi đã xem xét đến tất cả những vấn đề ở trên và chấp nhận gánh chịu hậu quả.
Vậy nên giây phút tôi quyết định đ á n h cậu thì nắm đấm của tôi đã ở trên mặt cậu rồi. Đây là quyết định theo lý trí của tôi nên không thể bị xoay chuyển bởi những lý do khác.
Ranh giới của sự kiên định, tỉnh táo và nguyên tắc đã khiến cho một cậu học sinh chân yếu tay mềm lại tràn đầy khí khái đàn ông hơn cả những người cao to giỏi đ á n h đấm.
Sự phẫn nộ của một người có giáo dục đại khái sẽ là: “Bạn không thể cảm nhận được sự tức giận của tôi, nhưng bạn phải gánh chịu hậu quả cho những gì mình đã gây ra.”
Thời cấp ba có ngồi chung bàn với một cậu bạn. Cậu ấy học rất giỏi, thích đọc sách, đeo mắt kính, trông có khí chất thư sinh vô cùng.
Lúc đó, vì tôi học hành rất kém nên được cô chuyển đến ngồi cùng bàn với cậu.
Trước lúc đến ngồi với cậu, tôi đã biết cậu là một ông cụ non rất tốt tính. Nhưng cũng vì điểm này nên mới bị tụi đàn anh đàn chị trong lớp ăn h i ế p nhiều lần.
Chúng bắt cậu đi mua cái này cái kia, nhiều khi còn bắt cậu làm bài tập cho nguyên cả nhóm nữa. Chúng còn đặt cho cậu một biệt danh là “bốn mắt n g u đ ầ n”. Cậu nghe chúng gọi như thế nhưng không hề nổi giận một chút nào, còn giúp chúng làm cái này mang cái kia nữa.
Ban đầu, tôi cũng lười để ý đến cậu ấy. Cậu còn hỏi tôi có cần cậu mang giúp đồ gì không. Tôi từ chối vì trước giờ không có thói quen nhờ vả người khác.
Về sau, cậu có chia sẻ với tôi về những cuốn sách mà cậu ấy từng đọc. Tôi cũng bắt chuyện với cậu, từ đó thì mới biết cậu ấy hoàn toàn không phải là con mọt sách chỉ biết học và học.
Cậu ấy giảng cho tôi nghe về ý nghĩa của những câu thơ, say sưa nói về bối cảnh đằng sau mỗi tác phẩm, từ võ hiệp cho đến nhân tình thế thái, từ khoa học viễn tưởng cho đến văn minh nhân loại, rồi còn nói về ý nghĩa của sự sống và cái c h ế t,... còn thường chấm điểm nhận xét cho những bài viết của tôi.
Có một ngày, tôi nhịn không được nữa nên nói với cậu: “Cậu ngày nào cũng bị mấy đứa kia sai khiến không thấy khó chịu hả? Có cần tớ dạy cho tụi kia một bài học không?”
Cậu ấy cười nói: “Không sao, quen rồi”. Cậu ấy nói rằng thật ra cậu ấy rất ngưỡng mộ tôi, người luôn sống theo ý thích của bản thân. Nhưng cậu thì khác. Cậu phải cố gắng thoả mãn người khác để tiếp cận đến sự hoàn mỹ từ những phản hồi của hành động trên. Chỉ khi đó, cậu mới cho bản thân một chút cảm giác sung sướng đến đáng thương.
Về sau, trong giờ học buổi chiều, tôi phát hiện cán bộ môn ngữ văn của lớp đang ngồi khóc (là con gái). Tôi biết cậu bạn cùng bàn và nhỏ cán bộ kia chơi với nhau cũng khá thân nên hỏi cậu ấy đã xảy ra chuyện gì.
Cậu nói,: “Buổi trưa, A Siêu có đến lấy vở bài tập của tớ chép thì phát hiện bên trong có thư của cô ấy gửi cho tớ. Sau đó, cậu ta đọc thư cho cả lớp nghe, còn thêm mắm thêm muối các kiểu nữa. Cô ấy biết được thì bật khóc luôn.”
Tôi hỏi lại: “Thế cậu đã làm gì?”
Cậu nói cậu có đến lấy lại bức thư nhưng không được, còn bị chửi là nhỏ nhen ích kỷ nữa.
Tôi nhìn điệu bộ bình tĩnh của cậu mà phát bực. Thế là tôi trào phúng nói với cậu ấy một câu: “Sao cậu không quỳ xuống khóc để tụi nó trả lại luôn đi?”. Cậu ấy sững người một lúc rồi cười khổ: “Tớ có khóc cũng chẳng có tác dụng”.
Đến chiều, tôi còn nghĩ trong đầu sẽ giúp cậu ấy đ á n h mấy đứa kia một trận cho hả dạ. Nhưng sau khi thấy cậu còn làm bài tập giúp cho cái thằng A Siêu kia thì tôi không thèm quan tâm nữa.
Làm bài xong, cậu vỗ vỗ tôi nói rằng muốn đi ra ngoài. Tôi hỏi: “Đưa bài tập cho người ta thì cần gì mà gấp thế? Còn chưa tan học nữa”. Cậu nói cậu phải cho A Siêu một trận.
“Cái gì?”, tôi bất ngờ quay đầu nhìn cậu ấy. Cậu ấy nói: “Tớ nghĩ kĩ rồi, vẫn phải nên đ á n h cho cậu ta mấy cái”.
Sau thì tôi né người để cậu đi ra khỏi chỗ. Dưới ánh mắt kỳ dị của mọi người trong lớp, cậu đi đến trước bàn cùa A Siêu.
A Siêu nói: “Cậu điên hả? Còn chưa tan học nữa”.
Cậu cầm xấp bài tập của A Siêu, không nói không rằng, đập thẳng vào mặt A Siêu, tiếp theo là một cú đ ấ m bay tới.
Mọi người trong lớp ai cũng ngỡ ngàng trước hành động táo bạo của cậu.
Mặc dù vụ việc cũng không đến mức nặng nề nhưng về sau cũng chẳng có ai đến sai bảo cậu làm chuyện này chuyện kia nữa.
Bây giờ nghĩ lại, ngầu nhất không phải là hành động đập vở vào mặt hay cú đ ấ m kia, mà là câu nói với gương mặt hết sức bình tĩnh của cậu: “Tớ quyết định phải đ á n h cho cậu ta mấy cái.”
Cậu vốn dĩ chỉ muốn đáp ứng tất cả mọi người, nhưng khi bạn thân của cậu bị ấm ức, cậu không thể tiếp tục đáp ứng người khác được nữa. Cậu cảm nhận được sự buồn bã và tức giận của cô bạn kia nên đã quyết định làm gì đó để lấy lại công bằng cho cô bạn đáng thương kia. Cậu có lẽ cũng đã suy nghĩ rất nhiều cách, nhưng cuối cùng vẫn phải chọn phương pháp mà cậu không giỏi nhất (là đ á n h nhau) để đáp trả loại người kia.
Tôi rất thích kiểu phẫn nộ này. Một kiểu phẫn nộ đến bình tĩnh khi đưa ra quyết định.
Không phải là kiểu phẫn nộ bị chi phối bởi cảm xúc để rồi làm ra những hành động bất thường, mà kiểu phẫn nộ một cách tỉnh táo này lại không như vậy. Tôi không cần biết có thể đ á n h lại bạn hay không, tôi không cần quan tâm bây giờ đang ở trong lớp học, tôi không quan tâm chuyện này sẽ dẫn đến hậu quả gì,... Bởi tôi đã xem xét đến tất cả những vấn đề ở trên và chấp nhận gánh chịu hậu quả.
Vậy nên giây phút tôi quyết định đ á n h cậu thì nắm đấm của tôi đã ở trên mặt cậu rồi. Đây là quyết định theo lý trí của tôi nên không thể bị xoay chuyển bởi những lý do khác.
Ranh giới của sự kiên định, tỉnh táo và nguyên tắc đã khiến cho một cậu học sinh chân yếu tay mềm lại tràn đầy khí khái đàn ông hơn cả những người cao to giỏi đ á n h đấm.
Sự phẫn nộ của một người có giáo dục đại khái sẽ là: “Bạn không thể cảm nhận được sự tức giận của tôi, nhưng bạn phải gánh chịu hậu quả cho những gì mình đã gây ra.”

