• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Một nhân viên vốn rất hiền lành bắt đầu cãi lại thì nguyên nhân là gì?

Chuyện nghề nghiệp 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,242
Reaction score
0
Points
36
Một nhân viên vốn rất hiền lành bắt đầu cãi lại thì nguyên nhân là gì?

1.
Trước đây tôi cứ nghĩ việc Gen Z chấn chỉnh lại tác phong trong cơ quan nhà nước là chuyện viển vông xa vời, không ngờ lại được tận mắt chứng kiến một trường hợp.

Cậu thanh niên 22 tuổi, tốt nghiệp cao đẳng. Tuy chỉ là nhân viên hợp đồng nhưng lương do ngân sách quận chi trả, được hưởng đầy đủ bảo hiểm xã hội và bảo hiểm nhà ở. Theo quy chế quản lý, nếu không mắc lỗi nghiêm trọng hoặc rơi vào trường hợp thực sự không thích nghi được với công việc thì không được phép sa thải.

Gia đình cậu thanh niên này có chút quan hệ cơ cánh, nên sau khi tuyển dụng vào đã được giữ lại làm việc tại khối cơ quan hành chính. Cậu rất chăm chỉ, làm việc nghiêm túc, ham học hỏi và luôn cầu tiến. Dù giao việc gì cũng hoàn thành bằng tất cả sự tận tâm. Tuổi còn trẻ nhưng làm việc rất đáng tin cậy.

Điều duy nhất khiến lãnh đạo không hài lòng là cậu có một thói quen: hết giờ làm là tắt điện thoại, không trả lời tin nhắn. Cậu có hai số điện thoại và hai tài khoản mxh. Sau giờ làm, điện thoại công việc sẽ chuyển ngay sang chế độ máy bay, mxh cũng đổi sang tài khoản cá nhân, cắt đứt liên lạc với toàn bộ đồng nghiệp. Ghê hơn nữa là không ai biết tài khoản cá nhân của cậu, nghĩa là cứ tan làm hoặc nghỉ lễ là hoàn toàn mất liên lạc. Theo lời cậu ta thì: "Lương hơn 8tr tệ một tháng, ngoài 8 tiếng mỗi ngày tăng ca không được trả tiền thì thôi, còn muốn cướp luôn thời gian sau giờ làm của tôi. Thời gian của tôi không rẻ mạt như vậy!"

Ban đầu lãnh đạo còn chịu được, nhưng sau đó cậu được giao phụ trách một hạng mục rất quan trọng, liên quan trực tiếp đến đánh giá thành tích của đơn vị. Hạng mục này có rất nhiều số liệu, công việc thường ngày cũng bận, để yên tâm, lãnh đạo giao cho cậu phụ trách. Cậu ta đã không làm lãnh đạo thất vọng, nghiêm túc đối chiếu từng hạng mục dữ liệu, mỗi lần tăng ca cũng đều chịu thương chịu khó không một lời oán thán.

Một hôm, khoảng hơn 8 giờ tối, giám đốc đơn vị đột nhiên muốn biết tiến độ công việc để còn báo cáo lên cấp thành phố. Ông gọi điện cho lãnh đạo trực tiếp của cậu, yêu cầu trong vòng nửa tiếng phải tổng hợp báo cáo gửi lên. Lãnh đạo lập tức gọi điện cho cậu nhưng chỉ nhận được thông báo không liên lạc được. Nhắn tin cũng không thấy trả lời. Lúc này lãnh đạo mới sực nhớ ra, cậu thanh niên này sau khi tan ca là căn bản không cách nào liên lạc được.

Lãnh đạo bắt đầu cuống lên, công việc này chỉ có mỗi cậu thanh niên là nắm rõ, thời gian thì chỉ có vỏn vẹn nửa tiếng đồng hồ. Cuối cùng lãnh đạo đành dựa vào những gì cậu từng báo cáo hằng tuần để viết đại. Viết nửa tiếng mà vẫn chẳng đâu vào đâu. Sếp tổng nhìn đống tài liệu như một đống rác mà lãnh đạo gửi qua, liền mắng cho lãnh đạo một trận xối xả vuốt mặt không kịp.

Sáng hôm sau, vừa đi làm, lãnh đạo gọi cậu vào phòng rồi mắng thẳng: "Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, điện thoại phải luôn mở máy. Cậu không hiểu tiếng người à?".
Cậu thanh niên cũng không thèm nể nang gì liền bật lại: "Ông mới là người không hiểu tiếng người ấy! Sau giờ làm điện thoại tôi có mở hay không thì liên quan gì đến ông?".
Lãnh đạo lập tức nổi nóng: "Cậu nói cái gì? Cậu nói lại lần nữa xem!".
Cậu thanh niên cũng cứng rắn đáp trả: "Ông nói tôi thế nào thì tôi nói ông thế ấy!".

Đúng là người đã lăn lộn trong cơ quan hơn chục năm, dù đang rất tức lãnh đạo vẫn cố nén: "Hôm qua giám đốc cần số liệu, không liên lạc được với cậu thì tôi biết tìm ai để đòi hả?".
Cậu thanh niên trả lời cũng vô cùng có lý: "Công việc này tuần nào tôi cũng báo cáo tiến độ với ông, toàn bộ số liệu đều nằm trong máy tính của tôi, chịu khó tìm là có. Ông không biết tìm thì trách ai? Vì cái công việc ch–ết tiệt này mà ngày nào tôi cũng tăng ca. Ông hay cơ quan có trả cho tôi một đồng tiền tăng ca nào không?" .
Lãnh đạo lại nổi giận: "Cậu tưởng chỉ mình cậu tăng ca à? Tôi cũng tăng ca, tôi làm còn nhiều hơn tất cả các cậu!".
Cậu ta đáp ngay: "Lương ông cao hơn tôi. Ông là lãnh đạo, tôi chỉ là nhân viên hợp đồng. Ông đưa lương của ông cho tôi thì tôi cũng làm nhiều như thế."
Lãnh đạo không nhịn nổi nữa, đập bàn quát: "Tôi mặc kệ cậu nghĩ gì. Hoặc là mỗi ngày phải giữ điện thoại luôn mở, hoặc cút cho tôi!"
Cậu thanh niên cũng đập bàn đối ứng lại: "Ông đập bàn cho ai xem đấy, tôi cũng chẳng thèm làm nữa rồi nhé!".

Tôi đứng bên cạnh nghe mà tim đập chân run, lại vừa vô cùng khâm phục, tuy rằng có mấy lần liên lạc với cậu ta không được cũng từng bực mình vài bận, nhưng trong giờ làm việc người ta thực sự rất nghiêm túc. Tôi biết cái tính cách này của cậu ta, nên phàm là những thứ quan trọng, có khả năng cần cậu ta hỗ trợ tôi đều sẽ hỏi trước trong giờ làm việc, cậu ta chưa bao giờ để lỡ dở công việc bao giờ. Trong lòng tôi thầm nghĩ, cậu ta dám cãi lãnh đạo như vậy thì chắc sắp sửa bị sa thải, hoặc là bị điều chuyển công tác đến vùng xa hẻo lánh rồi đây.

Kết quả lại khiến tôi bất ngờ, gia đình người ta có quan hệ tương đối vững chắc, ngày hôm sau vẫn đến đi làm như bình thường. Chỉ là từ đó về sau lãnh đạo không còn giao việc quan trọng cho cậu ta nữa thôi.

2.
Điều đó chứng tỏ vị lãnh đạo này thật sự tự chuốc họa vào thân.
Tôi từng nghe một câu chuyện trong cơ quan nhà nước. Ở một đơn vị nọ, khi xét nâng ngạch thì người gần nghỉ hưu luôn được ưu tiên. Cấp trên cũng có văn bản quy định rõ phải ưu tiên những người sắp nghỉ hưu. Thế nhưng muốn được nâng ngạch thì trước đó phải có hai lần được đánh giá là "xuất sắc".

Một năm nọ, có một cô rất hiền lành, sống an phận, nửa đầu năm sau là nghỉ hưu. Nhưng trước đó cô ấy mới chỉ có một lần đạt "Xuất sắc", cho nên năm này nhất định phải được đánh giá là "Xuất sắc" mới được. Nếu không thì cho đến tận lúc nghỉ hưu, cô ấy vẫn chỉ là một nhân viên cấp chuyên viên bình thường. Kết quả là vị lãnh đạo của cô ấy, không biết là dây thần kinh nào bị chập mạch, mà hết lần này đến lần khác cứ nhất quyết không chịu bầu chọn "Xuất sắc" cho cô ấy. Trong khi những người đã lên phó trưởng phòng hoặc còn vài năm nữa mới nghỉ hưu lại đều được đánh giá xuất sắc.

Sau khi biết kết quả, cô ấy đến gặp lãnh đạo, lãnh đạo bảo kết quả đã định rồi, không sửa được nữa. Cô ấy lại lên gặp lãnh đạo cấp cục, nhưng họ cũng chỉ trả lời quanh co.
Cô ấy không nói thêm một câu nào nữa. Mọi người đều nghĩ cô sẽ đành chịu thiệt.

Không ngờ một hôm lãnh đạo thành phố xuống huyện kiểm tra. Cô ấy liền âm thầm quan sát tình hình. Cuối cùng phát hiện ra bọn họ đều kéo nhau vào nhà ăn cơ quan để dùng bữa. Sau đó còn nhìn thấy có người mang rượu vào bên trong.

Đợi lúc các lãnh đạo đang ăn, cô đột nhiên xông vào quay video. Tất cả mọi người đều bị quay lại, cả rượu trên bàn cũng lọt vào khung hình. Quy mô bữa ăn đúng kiểu vi phạm quy định trong căng tin. Lúc đó mọi người đang ăn uống vui vẻ chè chén say sưa nên không ai ngờ lại xảy ra chuyện này.

Quay xong, cô gửi video vào nhóm đồng nghiệp rồi trực tiếp đến Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tố cáo. Sau đó lần theo manh mối, vị phó cục trưởng vì bị điều tra ra các vấn đề sai phạm khác nên đã bị kết án; vị lãnh đạo trực tiếp của cô ấy cũng nằm trong số đó và phải nhận một án kỷ luật; một vị lãnh đạo trên thành phố cũng bị điều tra liên đới, bị giáng chức từ cấp phó phòng xuống thành chuyên viên bậc một. Còn cô, nhờ có công tố giác và sau khi tổ chức xem xét, ba tháng trước khi nghỉ hưu đã được hưởng chế độ phó trưởng phòng.

Nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Sau đó cứ vài hôm cô lại ghé phòng lãnh đạo trong cục đi một vòng, quay vài đoạn video. Đặc biệt là vị lãnh đạo từng gây khó dễ cho cô trước khi nghỉ hưu, cô theo dõi rất sát. Cô ấy bảo, chỉ cần cô ấy còn sống ngày nào, thì vị lãnh đạo của cô ấy đừng hòng mong từ cái ghế đó mà tiến thân thêm được một bước nào nữa. Nghe nói sau vụ việc ấy, tình trạng b–ắt n–ạt người hiền lành trong đơn vị đã cải thiện rõ rệt.

3,
Với tư cách là một chủ doanh nghiệp, khi một nhân viên vốn rất hiền lành bắt đầu bật lại tôi, tôi sẽ cảm thấy công ty chắc chắn đã xảy ra vấn đề rất lớn, dẫn đến việc người hiền lành cũng phải nổi điên lên.

Mùa thu năm ngoái, sau một chuyến công tác dài ngày, tôi vừa trở về công ty. Bác Trần, bảo vệ ở cổng vốn rất hòa nhã, hôm đó mở cổng cho tôi với gương mặt nghiêm nghị. Đóng mở cửa điện rất thô bạo, khiến cho cánh cửa va vào thanh chắn kêu rầm rầm rầm. Tôi hạ kính cửa sổ xe xuống định hỏi bác ấy xem có chuyện gì, lão Trần liền nói giọng hằn học đầy khó chịu, muốn vào thì vào nhanh lên, nhìn cái gì mà nhìn. Một ông lão bảo vệ già lại dám quát mắng một ông chủ doanh nghiệp nhỏ như tôi.

Lúc đó tôi suýt chút nữa là nổi nóng, nhưng nghĩ bụng có thể là có ẩn tình gì đó, xử lý xong xuôi đống công việc tồn đọng rồi sẽ nói chuyện kỹ lưỡng với ông sau.

Chiều hôm đó, biết bác Trần cũng thích uống vài ly, tôi gọi nhà hàng mang tới bốn món ăn cùng rượu địa phương, rồi đến phòng bảo vệ ăn cùng. Sau vài chén rượu, tôi hỏi bác có phải đang gặp khó khăn hay có tâm sự gì không? Lão Trần suy nghĩ một hồi rồi lấy hết can đảm nói, cậu nên chú ý một chút đến gã quản kho xx đi, hôm nọ tôi nhìn thấy cô bé thực tập sinh phòng kinh doanh xx bị gã ta qu–ấy r–ối. Người quản kho đó là họ hàng xa của tôi, khoảng ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi, nhưng lão Trần thực sự không vừa mắt nổi nữa rồi. Cảm thấy cứ tiếp tục như thế này thì sẽ xảy ra chuyện lớn mất. Đè nén trong lòng bấy lâu nay, cho nên mới nổi cáu quát mắng tôi.

Sau khi điều tra, đúng là người quản kho lợi dụng chức vụ để qu–ấy r–ối nữ thực tập sinh. Một gã đàn ông trung niên nhờ chức quyền định ép buộc cô gái trẻ. Nữ thực tập sinh còn giữ được tin nhắn gửi lúc nửa đêm làm bằng chứng. Nói xong bác Trần còn hối hận, bảo rằng nếu thật sự như vậy thì bác cũng nghỉ việc luôn. Cái kiểu doanh nghiệp này, tuyển dụng người dựa vào quan hệ thân thích bè phái, không làm cũng được.

Thế là tôi sa thải người quản kho, gọi cậu tôi đến đón người về. Sau đó bác Trần lại mỉm cười mở cổng cho tôi như trước. Một nhân viên dám mạo hiểm sự nghiệp để cãi lại cấp trên thì chắc chắn đều có nguyên nhân bất đắc dĩ. Nhất định phải coi trọng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom