• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Một số người trơ trẽn đến mức nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,927
Reaction score
0
Points
36
Một số người trơ trẽn đến mức nào?

Tôi mở một tiệm ăn, chuyên món lẩu ếch đầu cá và mấy món cơm gia đình. Cách vách tầm 20 mét có một tiệm thẩm mỹ viện, nhân viên trong đó toàn là phụ nữ (tại sao tôi không gọi là "mấy em gái" á? Vì tôi thấy họ không xứng để tôi gọi bằng cái tên dễ thương đó, hừ!).

Hôm khai trương, quán tôi giảm giá 32% toàn menu. Mấy bà bên thẩm mỹ viện sang ăn, đến lúc tính tiền thì khăng khăng bảo: "Chủ quán bảo giảm cho bọn em 50%".
Ủa??? Tôi nói câu đó hồi nào vậy trời?

Nhưng thôi, nghĩ bụng hàng xóm láng giềng nên tôi bớt cho họ 20 tệ (vốn dĩ họ cũng chẳng ăn bao nhiêu, hóa đơn đâu đó tầm 200 tệ thôi).
Ngày thứ hai họ lại sang. Một người bạn đến giúp việc cho tôi ra gọi món, họ lại bài cũ soạn lại, bảo bạn tôi là: "Chủ quán bảo giảm cho bọn em 50% đấy".

Thế là bạn tôi lôi cổ tôi ra tận bàn, hỏi thẳng mặt: "Chủ nào nói? Ở đây chỉ có hai chủ là anh ta với vợ anh ta thôi, mấy chị chỉ xem chủ nào nói?". Thế là mấy bả im thin thít. Lần đó tôi chỉ bớt cho phần tiền lẻ lẻ thôi.

Mấy lần sau sang ăn, lúc trả tiền họ cũng chẳng thèm hỏi ý kiến, tự ý trừ luôn phần tiền lẻ trong hóa đơn của tôi. Cái quái gì vậy?

Quán tôi có món dưa muối ngon, có lần họ vác luôn cái bát tô to đùng ra bắt mẹ tôi múc cho đầy ụ mang về.

Lại có mấy lần sang gọi món, chỉ gọi đúng một hai đĩa rau cỏ nhỏ xíu nhưng lại lấy một thố cơm to đật! Loại thố dành cho 4-5 người ăn ấy.
Tôi nghĩ bụng hàng xóm với nhau, mấy đồng tiền cơm hay tiền lẻ thôi cũng chẳng thèm tính toán làm gì. Ban đầu tôi thấy cũng bình thường, coi như họ đi làm thuê cũng chẳng dễ dàng gì.

Có một thời gian họ đặt cơm trưa bên tôi, chủ yếu là gọi mấy món gia đình bình thường, nhưng lại còn bắt chúng tôi phải bê sang tận nơi.
Đã thế, tiền nong đôi khi còn nhây đến tận ngày hôm sau mới chịu thanh toán.
Thỉnh thoảng ăn xong họ cũng tự mang bát đũa trả lại, nhưng hôm nào bát đĩa nhiều là lại bắt chúng tôi sang mà lấy.

Có một lần bạn tôi bị họ làm cho tức nổ đom đóm mắt.
Bạn tôi đang tranh thủ ngủ trưa trong quán, một bà bên đó đi người không sang, gọi bạn tôi dậy bắt sang bên kia thu dọn bát đĩa. Bạn tôi sang tới nơi thì thấy... mịa nó chứ, có đúng cái bát cái đĩa một tay bưng là hết mà cũng phải rảnh rỗi chạy sang đây bắt người ta qua thu dọn.

Từ sau vụ đó, thái độ của tôi với họ thay đổi hẳn luôn.
Sau này họ sang gọi món, tôi cứ đúng giá mà thu, chẳng bớt một xu, hôm nào tâm trạng cực tốt mới làm phúc bớt cho vài đồng lẻ.

Gần đây nhất, có một bà sang gọi món xong bảo tôi là không được thu tiền dịch vụ bát đĩa của họ (loại bát đũa dùng một lần), chỉ được thu tiền cơm thôi, vì họ "đâu có dùng bát dùng một lần", họ chỉ mượn bát của quán tôi.
Vốn dĩ đã chẳng ưa gì cái đám này rồi, tôi vặc lại luôn: "Được thôi, các chị ăn xong thì tự rửa sạch rồi mang trả đây cho tôi".
Bà kia nghe xong chắc đứng hình luôn, không ngờ tôi lại phũ thế. Tôi còn nhấn mạnh lại lần nữa, thế là bà ta quay lưng đi thẳng.

Bố mày đéo rảnh mà hầu hạ nhé! Tôi bán hàng kiểu tùy duyên, bọn họ thích thì ăn, không ăn thì biến!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,927
Reaction score
0
Points
36
Bạn đã xử lý thế nào với mấy người không biết giới hạn là gì?

Buổi sáng đi làm như thường lệ, tôi mua một hộp cherry đặt trên bàn làm việc, định chiều tan ca mang về cho con ăn.

Không ngờ đến trưa, ăn xong quay lại văn phòng, tôi thấy đồng nghiệp đã rửa hộp cherry trên bàn rồi chia cho mọi người cùng ăn.

Thấy vậy tôi khá bực, cảm thấy má này quá thiếu tôn trọng người khác.
Tôi tới hỏi: “Sao chị lại ăn cherry của em? Muốn ăn thì sao không tự đi mua?”
Chị ta nói: “Đâu phải chỉ mình chị ăn, mọi người cùng ăn mà.”

Tôi nói: “Chị chưa hề hỏi em mà đã đem chia cho mọi người ăn. Chị có biết có câu ‘không hỏi mà tự lấy thì là ăn cắp’ không?”

Má này lại thản nhiên đáp: “Trời ơi chỉ là mấy trái cherry thôi mà. Chị cũng muốn cho mọi người có chút đồ ăn nhẹ buổi trưa để nâng cao tinh thần làm việc. Sao em chẳng có chút tinh thần tập thể nào vậy? Hơn nữa hộp cherry này của em cũng chỉ khoảng 200k, đâu phải thứ gì đắt tiền. Ăn thì cũng ăn rồi, coi như em mời mọi người đi, cần gì phản ứng gay gắt thế?”

Nói thật, tiền không phải chuyện lớn. Hộp cherry đó đúng là khoảng 200k. Nhưng chị ta không hỏi một tiếng đã lấy ăn, xong còn tỏ ra chuyện đó là hiển nhiên, điều này khiến tôi giận đến tím người. Hơn nữa, sáng hôm đó trước khi đi làm, con trai còn dặn đi dặn lại mẹ mua cho cherry vì bé rất thèm. Tôi vốn định mua sẵn rồi chiều tan làm mang về cho con.

Thấy chị ta làm sai mà còn tỏ ra đầy lý lẽ, tôi đã bùng nổ.

Tôi nói thẳng: “Đến cả ranh giới cơ bản trong cách cư xử mà chị cũng không có. Nếu muốn mời đồng nghiệp thì chị có thể tự đi mua mà mời. Sao có thể tự tiện lấy đồ của em rồi đem đi mời người khác?”

Không ngờ mụ nói tôi chuyện bé xé ra to, còn mỉa mai tôi không biết nghĩ cho tập thể, chỉ biết sống cho bản thân. Má này còn nói:
“Công ty nuôi em nên em mới có tiền mua cherry. Làm người phải hiểu việc biết ơn, không thể chỉ biết nhận mà không biết cho.”

Tôi cãi lại: “Chị đừng dùng đạo đức để trói buộc người khác. Công ty và nhân viên là quan hệ cùng tạo ra giá trị, win-win, không có chuyện ai nuôi ai. Chị nói công ty nuôi em, chẳng lẽ em không tạo ra giá trị cho công ty sao? Đừng đánh trống lảng nữa. Muốn mời người khác ăn uống thì tự đi mà mời. Không hỏi mà lấy đồ của em đem đi chia chính là ăn cắp. Làm người phải có giới hạn. Lần sau còn lấy đồ của em mà không hỏi, tôi sẽ báo cáo đấy, đến lúc đó đừng có trách!”

Muốn lấy đồ của người khác thì ít nhất cũng phải hỏi một câu, đó là sự tôn trọng.

Những người không làm được điều tôn trọng tối thiểu này thường là kiểu người ích kỷ, sẵn sàng hy sinh lợi ích của người khác để làm lợi cho bản thân, thật sự không đáng để qua lại.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom