• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Năm siêu đô thị đông dân nhất hành tinh

Khám phá 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,511
Reaction score
0
Points
36
Năm siêu đô thị đông dân nhất hành tinh

Liên Hợp Quốc định nghĩa siêu đô thị (megacity) là vùng đô thị từ 10 triệu dân trở lên. Thế nhưng "đếm bao nhiêu người sống ở đâu" lại là câu hỏi gây tranh cãi giữa các nhà địa lý học.

Hầu hết bảng xếp hạng quen thuộc dùng ranh giới hành chính, đếm dân số trong địa giới thành phố hoặc tỉnh chính thức. Theo cách này, Tokyo luôn đứng đầu với khoảng 37–38 triệu dân thuộc Greater Tokyo Area.

Nhưng nhà nhân khẩu học người Đức Thomas Brinkhoff, chủ biên cơ sở dữ liệu City Population, dùng một tiêu chí khác: Dải đô thị liên tục (Continuous Built-up Urban Area).

Nguyên tắc của tiêu chí này rất đơn giản; nếu nhìn từ máy bay vào ban đêm, ánh đèn đô thị sáng liên tục không bị gián đoạn bởi vùng tối nông thôn hay đồi núi, thì toàn bộ vùng đó tính là một đô thị duy nhất. Khi đó, hai thành phố riêng biệt về hành chính nhưng đã bê tông hóa kín khoảng giữa thì được gộp làm một.

Cách tính này đã lật ngược hoàn toàn bảng xếp hạng khi đẩy Tokyo rớt xuống vị trí thứ ba, và dẫn đầu là một cái tên ít người ngờ tới.

1. Quảng Châu – Đồng bằng sông Châu Giang (Trung Quốc): 73,6 triệu dân
Dân số dải đô thị này tăng dần từ 24,2 triệu (2010) lên 47,7 triệu (2015), 65,0 triệu (2020) và 73,6 triệu (2026). Mức tăng hơn 200% chỉ trong 16 năm, biến nơi đây thành dải đô thị đông dân nhất thế giới.

Con số này không phản ánh một thành phố tên Quảng Châu đơn thuần. Đây là toàn bộ Đồng bằng sông Châu Giang (Pearl River Delta), nối một dải bê tông liên tục gộp Quảng Châu, Thâm Quyến, Đông Quản, Phật Sơn, Huệ Châu, Giang Môn và Trung Sơn thành một khối không còn khoảng trống nông thôn nào xen giữa.

Sự bùng nổ này gắn liền với vai trò "công xưởng thế giới":
- Giai đoạn 2010-2015, Quảng Châu và Đông Quản hút hàng chục triệu lao động nhập cư từ Hồ Nam, Tứ Xuyên, Hà Nam về làm công nhân lắp ráp.
- Sang 2015-2020, Quy hoạch Vùng Đại Vịnh (Greater Bay Area) cùng sự trỗi dậy của Thâm Quyến như "Thung lũng Silicon châu Á" (Huawei, Tencent, DJI) kéo theo dòng kỹ sư, chuyên gia công nghệ.
- Cầu Hồng Kông – Chu Hải – Ma Cao (2018) và mạng tàu điện liên tỉnh rút thời gian di chuyển giữa các thành phố xuống dưới 1 giờ, khiến người ta có thể ở Phật Sơn nhưng làm ở Quảng Châu.

Gần đây, việc nới lỏng hộ khẩu (hukou) tiếp tục giữ chân lao động chất lượng cao.

Về đời sống dân cư: đây là dải đô thị "siêu kết nối" với logistics và sản xuất cực mạnh, thu nhập bình quân khoảng 20.000-24.000 USD, chi phí sinh hoạt dễ thở hơn Thượng Hải. Nhưng nơi đây vẫn tồn tại song song hai thế giới, một bên là các khu tài chính hiện đại và một bên là hàng trăm "làng trong thành phố" nơi lao động ngoại tỉnh sống chật chội, thiếu tiện nghi.

2. Thượng Hải (Trung Quốc): 42,3 triệu dân
Từ 18,4 triệu (2010) tăng lên 30,9 triệu (2015), 38,8 triệu (2020) và 42,3 triệu (2026), tương đương mức tăng 130%. Động lực chính là vị thế thủ đô tài chính quốc gia.

Khu Thương mại Tự do Thượng Hải (2013) hút hàng loạt tập đoàn đa quốc gia. Việc Tesla xây Gigafactory năm 2019 kéo theo cả chuỗi nhà cung ứng xe điện tụ về Tô Châu, Vô Tích, Côn Sơn. Các thành phố này dần nối liền với Thượng Hải qua tuyến metro Line 11 sang tận Côn Sơn, xóa bỏ ranh giới đi lại hằng ngày.

Chính sách cấp hộ khẩu trực tiếp cho sinh viên tốt nghiệp giỏi cũng liên tục bổ sung lao động trẻ.

Hạ tầng ở đây thuộc dạng "siêu hiện đại": hệ thống metro dài nhất thế giới (hơn 800km), thanh toán không tiền mặt phủ khắp từ nhà hàng đến gánh hàng rong, quản lý giao thông bằng AI. Thu nhập bình quân trên 25.000 USD nhưng đi kèm áp lực cạnh tranh khốc liệt ("nội quyển") và giá nhà thuộc hàng khó tiếp cận nhất châu Á so với thu nhập.


3. Tokyo (Nhật Bản): 41,3 triệu dân
Dân số tăng chậm hơn hẳn: 34,0 triệu (2010) → 39,5 triệu (2015) → 40,4 triệu (2020) → 41,3 triệu (2026), chỉ khoảng 21,5% trong 16 năm. Nguyên nhân chính do dân số Nhật Bản già hóa, khiến việc tăng trưởng chủ yếu đến từ di dân nội địa.

Tokyo từng đứng đầu hầu hết các bảng xếp hạng đô thị thế giới trong nhiều thập niên. Theo cách tính dải đô thị liên tục, Tokyo được gộp với Yokohama, Kawasaki, Saitama, Chiba, Sagamihara và một số khu vực phát triển kéo dài về phía bắc vùng Kanto. Quy mô của vùng đô thị vì thế lớn hơn con số thường được sử dụng trong các thống kê truyền thống.

Điểm đặc biệt của Tokyo là dân số vẫn tập trung cao dù Nhật Bản đang già hóa và suy giảm dân số trên phạm vi toàn quốc. Nguyên nhân chính là hiện tượng tập trung cơ hội vào thủ đô; khi Tokyo nắm giữ phần lớn trụ sở của các tập đoàn lớn, cơ quan trung ương, trường đại học danh tiếng, viện nghiên cứu, ngành truyền thông, tài chính và các công việc chuyên môn có thu nhập cao.

Tokyo cũng nổi bật về khả năng chống chịu thiên tai. Quy chuẩn xây dựng chống động đất, hệ thống cảnh báo, công trình thoát nước và mạng lưới quản lý khẩn cấp được đầu tư ở quy mô lớn. Dịch vụ công cộng, vệ sinh, y tế và an ninh nhìn chung đạt chất lượng cao.

Đời sống người dân vì thế thuận tiện và an toàn, nhưng không hoàn toàn nhẹ nhàng. Nhà ở tại khu trung tâm thường nhỏ và đắt, khiến nhiều lao động phải sống xa nơi làm việc. Thời gian đi lại dài, tàu đông vào giờ cao điểm, áp lực công việc và tình trạng cô đơn là những vấn đề thường đi kèm với đời sống đô thị tại Tokyo.

Tokyo đông dân không phải do bùng nổ sinh đẻ, mà do thành phố tiếp tục hút dân từ phần còn lại của Nhật Bản và từ nước ngoài. Đây là một siêu đô thị đã phát triển tương đối hoàn chỉnh, trong đó dân số tăng chậm nhưng mức độ tập trung kinh tế, giáo dục và quyền lực vẫn rất lớn.

4. Delhi (Ấn Độ): 36,9 triệu dân
Từ 23,2 triệu (2010) lên 26,4 triệu (2015), 30,3 triệu (2020) và 36,9 triệu (2026). Delhi đạt mức tăng 59%, và là siêu đô thị duy nhất trong top 5 vẫn tăng tốc mạnh ở giai đoạn gần nhất (2020-2026). Đây là kết quả của tỷ lệ sinh tự nhiên còn cao cộng với làn sóng di cư nông thôn khổng lồ.

Sau Đại hội Thể thao Khối Thịnh vượng chung 2010, các đô thị vệ tinh như Gurgaon trở thành trung tâm tài chính/CNTT, Noida thành thủ phủ lắp ráp điện tử (Samsung mở nhà máy điện thoại lớn nhất thế giới tại đây vào năm 2018).

Delhi Metro mở rộng vượt 300km kết nối cả vùng NCR. Gần đây, biến đổi khí hậu làm suy giảm nông nghiệp miền Bắc Ấn Độ, đẩy thêm nông dân về Delhi, nơi nền kinh tế phi chính thức có sức hấp thụ lao động phổ thông rất lớn.

Delhi có mức thu nhập bình quân tương đối cao so với mặt bằng chung của Ấn Độ, nhưng sự chênh lệch trong điều kiện sống rất lớn. Các khu ngoại giao, khu dân cư quy hoạch và chung cư trung lưu có thể nằm gần những khu định cư không chính thức, làng đô thị hoặc khu tái định cư thiếu dịch vụ. Khả năng tiếp cận nước sạch, cống thoát nước, trường học, không gian xanh và đường sá phụ thuộc đáng kể vào nơi cư trú.

Vấn đề nghiêm trọng nhất là ô nhiễm không khí. Trong mùa đông, bụi mịn, khí thải giao thông, hoạt động xây dựng và các nguồn ô nhiễm trong toàn vùng khiến chất lượng không khí nhiều ngày xuống mức nguy hiểm. Ô nhiễm có thể ảnh hưởng trực tiếp đến việc trẻ em đi học, người dân tập thể dục, hoạt động ngoài trời và quyết định sinh sống lâu dài của các gia đình.

Delhi đông dân vì vẫn mang lại việc làm, giáo dục và cơ hội thăng tiến tốt hơn nhiều khu vực nông thôn miền Bắc Ấn Độ. Tuy nhiên, tốc độ tăng dân số nhanh hơn khả năng cung cấp hạ tầng đồng bộ đang khiến thành phố chịu áp lực lớn về môi trường, nhà ở và dịch vụ công.

5. Jakarta (Indonesia): 29,8 triệu dân
Từ 15,4 triệu (2010) vọt lên 28,1 triệu (2015) rồi chững lại ở 28,8 triệu (2020) và 29,8 triệu (2026). Jakarta đạt mức tăng 93,5%, nhưng phần lớn diễn ra ở giai đoạn 2010-2015 khi Brinkhoff mở rộng ranh giới tính toán để gộp cả vùng Jabodetabek.

Jabodetabek là tên gọi ghép từ Jakarta, Bogor, Depok, Tangerang và Bekasi. Quá trình đô thị hóa đã khiến các thành phố này nối liền với nhau bằng những khu dân cư, khu công nghiệp, trung tâm thương mại và mạng lưới đường bộ dày đặc, tạo nên một trong những vùng đô thị lớn nhất Đông Nam Á.

Giai đoạn 2010-2015 chứng kiến công nghiệp hóa dọc hành lang Bekasi – Cikarang – Karawang hút lao động từ Trung và Đông Java.

Dưới thời Tổng thống Jokowi, tuyến MRT đầu tiên (2019) cùng các "kỳ lân" công nghệ số (GoTo, Tokopedia, Bukalapak) biến Jakarta thành trung tâm khởi nghiệp Đông Nam Á. Dù chính phủ đang dời thủ đô hành chính sang Nusantara, Jakarta vẫn giữ vai trò thủ đô thương mại, việc xây dựng tuyến đường sắt cao tốc Jakarta – Bandung càng thắt chặt kết nối vùng này.

Sức hút của Jakarta nằm ở nền văn hóa sôi động, chi phí sinh hoạt thấp và sự bùng nổ của các dịch vụ tiện ích, giao nhận trên nền tảng công nghệ. Dẫu vậy, cuộc sống hằng ngày của người dân bị bào mòn bởi "chi phí thời gian" quá lớn. Tình trạng kẹt xe kinh hoàng, ngập lụt diện rộng mỗi khi mưa lớn và sự phân hóa giàu nghèo sắc nét tạo ra những trải nghiệm sống hoàn toàn trái ngược giữa các khu chung cư cao cấp và những xóm ven sông.

Là trái tim chiếm 20% GDP của Indonesia, mọi dòng vốn FDI và cơ hội kinh tế số đều đổ dồn về đây. Mảng công nghiệp trải dài dọc hành lang Tây Java hút cạn lao động từ các vùng quê liền kề. Thậm chí, ngay cả khi chính phủ đang ráo riết dời đô về Nusantara (đảo Borneo), vị thế trung tâm thương mại và quy mô thị trường tiêu dùng khổng lồ vẫn giữ chặt người dân và doanh nghiệp ở lại với vùng đất ngập nước này.

6. Đặc điểm chung của những siêu đô thị

Ba đô thị Đông Á - Quảng Châu, Thượng Hải, Tokyo - đã hoàn thiện hạ tầng ở mức chuẩn mực toàn cầu nhờ đầu tư khổng lồ vào giao thông liên vùng, trong khi Delhi và Jakarta vẫn đang chạy đua để bắt kịp tốc độ đô thị hóa bùng nổ của chính mình.

Mỗi siêu đô thị đều tồn tại những vấn đề theo cách riêng: Delhi với ô nhiễm không khí, Jakarta với sụt lún và ngập lụt, hay Tokyo với tình trạng già hóa dân số...

Năm đô thị, năm quỹ đạo khác nhau. Nhưng tất cả đều cho thấy một điều là ranh giới hành chính ngày càng mất ý nghĩa khi bê tông hóa xóa bỏ khoảng trống giữa các thành phố.

Câu hỏi không còn là "thành phố nào đông dân nhất" mà là "dải đô thị nào đang nuốt không gian nhanh nhất" và theo tiêu chí đó, Trung Quốc đang dẫn đầu với khoảng cách không nhỏ.
Buddy Up - Văn hóa xã hội
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom