• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Nếu như con mình không được như con nhà người ta thì sao?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,952
Reaction score
0
Points
36
Nếu như con mình không được như con nhà người ta thì sao?

Con trai tôi từng là học sinh rất xuất sắc. Nhưng đến cuối học kỳ lớp 9 thì bị tr.ầm cảm, phải nghỉ học một năm. Sau đó học lớp 10 được hai tháng thì thi đỗ vào cấp ba, nhưng ba năm cấp ba cộng lại thời gian đến trường chưa tới mười ngày.

Thời gian còn lại hoặc là nhập viện điều trị, nằm trên giường bệnh chơi game, hoặc ở nhà dưỡng bệnh rồi chơi game suốt đêm. Chúng tôi đã đưa con đi khám các nơi, thử đủ loại thuốc, tư vấn tâm lý, thậm chí cả liệu pháp sốc điện (tên chuyên môn là MECT). Nhưng bệnh tình vẫn tái phát hết lần này đến lần khác.

Mấy năm liên tục, tôi gần như không có một giấc ngủ trọn vẹn. Lúc nghiêm trọng nhất, con từng đòi nh.ảy lầu, thậm chí dùng d.ao rạ.ch c.ổ tay. Vì thế chúng tôi phải lắp lưới thép ở tất cả các cửa sổ, trong bếp còn phải lắp camera giám sát.

Gia đình tôi đã sống suốt 5 năm trong những ngày tháng tối tăm không lối thoát như vậy.
Ban đầu, vợ chồng tôi hoàn toàn không thể chấp nhận việc con không thể tiếp tục học tập, không thể tham gia kỳ thi đại học. Đặc biệt là vợ tôi. Cô ấy đã dồn toàn bộ tình cảm và kỳ vọng vào con, và trước đây con đã thực sự xứng đáng với những kỳ vọng đó.

Nhưng chỉ trong một đêm, tất cả dường như rời xa chúng tôi, ngày càng xa…

Đến bước này, vấn đề đã không còn là con có bình thường hay không nữa. Thậm chí, con càng từng xuất sắc bao nhiêu, nỗi đau của chúng tôi càng lớn bấy nhiêu.

Con tôi luôn là đứa trẻ ngoan trong mắt thầy cô: học giỏi, viết văn hay, vẽ đẹp, chữ đẹp, còn biết chơi piano, thông minh và ham tìm tòi. Cấp hai, con thường đứng đầu hoặc nhì lớp, nằm trong top đầu của cả khối, còn là học sinh ba tốt cấp thành phố.

Mỗi lần họp phụ huynh tôi đều đi, luôn cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của những phụ huynh khác. Con tôi chính là kiểu “con nhà người ta” mà các bậc cha mẹ vẫn hay nhắc đến.

Những ký ức đó không dám nhìn lại. Đây là lần đầu tiên tôi kể ra câu chuyện thật của gia đình mình. Trong 5 năm ấy, ba người chúng tôi thường ôm nhau khóc nức nở. Tôi và vợ cũng có vô số đêm nằm trên giường lặng lẽ rơi nước mắt.

Vết thương tuy đã đóng vảy, nhưng nếu khơi lại vẫn đau nhói tận tâm can. Tôi cũng không muốn hồi tưởng quá nhiều nữa.

Sự chuyển biến của con bắt đầu từ khi chúng tôi học cách chấp nhận con, một phiên bản không còn hoàn hảo.

Trong thời gian con mắc bệnh, tôi đã đọc rất nhiều sách và bài viết về tâm lý, tâm thần học. Khi nhận ra đây vẫn là một lĩnh vực mà nhân loại chưa hoàn toàn hiểu rõ, tôi dần không còn quá tin tưởng mù quáng vào cái gọi là chuyên gia nữa.

Tôi thậm chí còn tự điều chỉnh thu.ốc và liều lượng cho con (xin đừng học theo tôi - có thể tôi chỉ chưa gặp được bác sĩ thật sự giỏi; mỗi ngành có chuyên môn riêng, dùng thu.ốc luôn có rủi ro).

Nhưng điều quan trọng nhất vẫn là trạng thái tâm lý của cha mẹ, vì nó ảnh hưởng rất lớn đến con.

Tôi bắt đầu cố gắng thuyết phục vợ chấp nhận tình trạng hiện tại của con. Quá trình đó mất khoảng một năm. Bản thân tôi cũng không phải chấp nhận liền được. Nhưng trong quá trình không ngừng thuyết phục vợ, niềm tin của tôi ngày càng trở nên chắc chắn hơn.

Hiện tại, con tôi đã đi làm được 8 tháng.

Khoảng thời gian này đối với vợ chồng tôi không khác gì được tái sinh.

Dù tương lai của con sau này ra sao, con vẫn luôn là niềm tự hào của chúng tôi, là bây giờ, chứ không phải chỉ là trong quá khứ.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom