• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Nếu sớm đạt được sự tự do tài chính rồi, bạn sẽ làm gì mỗi ngày?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,923
Reaction score
0
Points
36
Nếu sớm đạt được sự tự do tài chính rồi, bạn sẽ làm gì mỗi ngày?

Tôi sinh năm 1996. Ở tuổi 28, tôi đã đạt được cột mốc 5 tỷ VNĐ tiền tiết kiệm đầu tiên trong đời (đã bao gồm quỹ tích lũy nhà ở).
Trong đó, khoảng 1,2 tỷ tiền mặt và 3 tỷ tiền quỹ tích lũy là thành quả sau 6 năm đi làm. Phần còn lại đều đến từ những khoản lợi nhuận ngoài công việc chính.

Bản chất của thế giới này chính là tranh đoạt. Chỉ cần bạn có gan, có trí tuệ linh hoạt và hoạt động trong khuôn khổ không vi phạm pháp luật, thì bạn kiếm được bao nhiêu là bản lĩnh của bạn. Lợi nhuận luôn đi kèm rủi ro; biết điểm dừng, biết rút lui đúng lúc mới là loại trí tuệ hiếm có.

Trước đây, tôi làm việc tại một doanh nghiệp lớn, bắt đầu từ vị trí nhân viên quèn với mức thu nhập trước thuế hơn một 400 triệu mỗi năm. Ngày qua ngày là những công việc lặp đi lặp lại nhàm chán. Hơn nữa, cơ chế phân phối thu nhập thiếu minh bạch. Dù bạn có cầu tiến, nỗ lực hay tài giỏi đến đâu, mức lương cũng sẽ chỉ chạm trần tại đó.

Sự hy sinh và cống hiến của tôi hoàn toàn không tương xứng với thù lao nhận được. Môi trường đậm chất quan liêu, nỗ lực cá nhân trở nên vô nghĩa. Tôi nhận ra mình đang lãng phí thanh xuân và sinh mạng để thắp sáng cho con đường của lãnh đạo hay những kẻ có quan hệ. Thấy mình thấp cổ bé họng không thể thay đổi được bộ máy cứng nhắc đó, tôi đã viết đơn xin nghỉ việc.

Sau khi nghỉ việc là một quãng thời gian đầy lo âu và trống rỗng. Một mặt, tôi mất đi nguồn thu nhập ổn định; mặt khác, cơ thể đã quen với cường độ làm việc cao khiến tôi cảm thấy bứt rứt khi đột ngột nhàn rỗi. 6 năm đi làm đã đồng hóa cả thể xác lẫn tinh thần tôi vào nhịp sống hối hả của những thành phố cấp 1.

Sau khi nghỉ việc được một tháng, tôi tổng kết lại toàn bộ tiền tiết kiệm của mình, có khoảng 4 tỷ tiền mặt. Con số này chính là điểm tựa để tôi dám nói "không" với sự chi phối của chốn công sở, cũng là trụ cột giúp tôi không phải tiếp tục bán rẻ thời gian cá nhân để đổi lấy những đồng lương bèo bọt.

Từ tháng 11 năm ngoái, tôi bắt đầu sống trong một phòng trà giữa đồi chè xanh mướt, gần như cắt đứt liên lạc với thế giới bên ngoài. Điện thoại hầu như tắt máy. Vào buổi sáng: Tôi thường tự tỉnh giấc lúc 6-7 giờ khi sương mù chưa tan, trời còn mờ ảo. Tôi ngồi giữa đồi trà, nghe tiếng côn trùng kêu, nhìn làn sương dần tan biến. Vào buổi tối: Sau bữa cơm, tôi tắm nước nóng rồi ngồi dưới ánh đèn vàng ấm áp để đọc sách về lịch sử, chính trị và kinh tế. Đọc xong, tôi thiền khoảng nửa tiếng rồi chìm vào giấc ngủ sâu lúc 10 rưỡi.

Mỗi ngày tôi ngồi tĩnh lặng trong phòng trà, nhâm nhi tách trà thơm. Ở đó có nuôi hai chú mèo nhỏ, đôi khi chúng sẽ sà vào lòng tôi đùa nghịch. Lúc rảnh, tôi đi chèo thuyền, nằm dài trên mạn thuyền nhỏ để mặc dòng nước đưa mình đến bất cứ đâu. Cũng có khi tôi đứng xem các cô thợ hái chè, tán gẫu chuyện đời, hoặc ra bờ suối ngâm chân vào làn nước lạnh buốt, lắng nghe tiếng ve sầu râm ran của mùa hè.

Nửa năm ở phòng trà, tôi sống trong sự cô độc nhưng cực kỳ thoải mái. Sự thoải mái đó không đến từ sự tiện nghi của hạ tầng đô thị, cũng chẳng phải sự say sưa nơi đèn hoa rực rỡ. Nó giống như cảm giác hồi nhỏ ở quê, khi tôi cùng bà chạy đua với cơn mưa để thu dọn thóc trên sân - một sự tự do tự tại giữa đất trời.

Ngắm nhìn bầu trời, hít hà mùi hương của đồi trà, nghe tiếng gió thổi qua tai... Đó là lúc tôi cảm nhận rõ rệt của vạn vật thiên nhiên quanh xung mình. Thời gian trôi chậm lại nhưng nhịp nhàng. Với tư cách là một sinh vật của tự nhiên, tôi thực sự cảm nhận được sự tồn tại chân thực của sự sống.

Trong nửa năm tĩnh dưỡng tại phòng trà, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về hai chữ "số mệnh". Lật giở những trang sử vàng ố, đọc về vận mệnh của biết bao người, tôi nhận ra đôi khi chỉ một trang giấy mỏng manh lật qua đã là cả một đời người. Dưới ánh đèn vàng hiu hắt lúc đêm muộn, tôi như thấu cảm được mọi hỉ nộ ái ố, ly hợp tan hợp của nhân gian, có lúc còn rơi lệ vì xúc động. Bởi lẽ, những con người ấy đã dùng cả cuộc đời họ, xuyên qua thời không, ẩn sau những trang sách để dạy cho tôi biết thế nào là định mệnh.

Cái thú vui của sự khai sáng về mặt tinh thần này là thứ mà nhiều người khó lòng tưởng tượng được. Vì niềm vui ấy, tôi có thể khước từ hầu hết những thú vui giải trí tầm thường, tiền tài hay danh vọng trên đời. Thật ra thì, dù một người khi sống có sở hữu bao nhiêu của cải, danh tiếng, hay thỏa mãn bao nhiêu dục vọng, thì cái đích cuối cùng đều như nhau: sinh mạng sẽ lụi tàn, cho đến khi bị lãng quên và thực sự biến mất khỏi thế giới này.

Nhưng điều tôi muốn diễn đạt không phải là chủ nghĩa hư vô. Tôi muốn nói với mọi người rằng: Ý nghĩa của sự sống nằm ở chính việc chúng ta đang sống. Nó không phải là sự mải miết cưỡng cầu công danh tiền bạc, mà là việc ta mang theo những cảm nhận chân thực nhất để sống tốt mỗi ngày, đó mới chính là ý nghĩa nguyên bản nhất của sinh mệnh.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom