- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,832
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Người ta hay nói các cặp đôi đi du lịch dễ cãi lộn chia tay, đúng lắm hả?
Nhỏ em họ tôi chỉ sau một chuyến du lịch với bạn trai mà về là chia tay luôn, thái độ còn cực kỳ dứt khoát, ai khuyên cũng không nghe.
Hai đứa nó đã đến mức ra mắt gia đình, chuẩn bị cưới luôn rồi.
Nhỏ em họ bằng tuổi tôi. Từ nhỏ đến lớn đều đi theo con đường mà gia đình sắp xếp: đi học, thi vào biên chế, rồi đi làm. Dịp Tết vừa rồi hai đứa nó đi du lịch Vân Nam, ai mà ngờ về đến nhà thì tanh bành.
Thực ra trước khi đi hai đứa nó đã có mâu thuẫn rồi. Ông bạn trai cho rằng dịp Tết đi đâu cũng đông người, khách sạn với vé tham quan đều khó đặt, nên không khuyến khích đi du lịch vào thời gian này. Nếu thật sự muốn đi thì tốt nhất nên đăng ký đi theo tour.
Nhưng nhỏ em lại nghĩ rằng hai đứa cũng đâu thiếu tiền, đi theo đoàn vừa gấp gáp vừa không thoải mái, quan trọng nhất là không tự do. Chỉ cần chuẩn bị kỹ, lên kế hoạch trước rồi đặt khách sạn, vé tham quan là ổn. Ông bạn trai cũng phải ok theo.
Nó còn chuẩn bị cả một bản kế hoạch rất chi tiết, từ lịch trình đến địa chỉ quán ăn nổi tiếng, món nào ngon cũng ghi chú cẩn thận.
Nhưng vừa đáp xuống Côn Minh, hai người đã cãi nhau một trận. Lý do là bạn trai mang theo toàn áo lông, áo bông dày hoặc đồ giữ nhiệt, không mang nổi một bộ đồ nào mát mẻ nào. Nhỏ em tức quá hỏi: “Anh không biết mình đang đến Vân Nam à? Không xem dự báo thời tiết sao?”
Bạn trai lại nói một cách rất thản nhiên: “Anh tưởng Vân Nam ở phía nam nhưng cũng vẫn lạnh.”
Cuối cùng nhỏ em đành phải vào trung tâm thương mại ở Côn Minh mua tạm mấy bộ đồ cho hắn.
Sau đó là bắt đầu đi chơi. Nhỏ em tôi kéo bạn trai đi theo lịch trình đã chuẩn bị sẵn, nhưng vừa đến cổng khu du lịch, thằng cha lại bắt đầu than vãn: “Ở đây có gì hay đâu mà xem? Chẳng phải chỉ là một cái hồ thôi à (hoặc một trấn cổ, một ngọn núi…). Anh thấy cũng giống mấy chỗ ở Tây An thôi, mà người thì đông đen”.
Em họ bực mình nói: “Thế sao trước khi đi anh không nói? Nếu nói sớm thì em đã không đi với anh, em đi với bạn thân còn hơn.”
Ông này lại ngơ ngác: “Anh đâu biết đâu. Thấy ai cũng thích đi Vân Nam nên anh tưởng ở đây rất thú vị.”
Những ngày sau đó của chuyến đi còn mất hứng hơn nữa. Nhỏ em muốn thử mấy món ăn local, nhưng lão bạn trai lại chê phải xếp hàng đông người, nhất quyết vào cửa hàng tiện lợi mua bánh mì ăn tạm.
Nhỏ em muốn đến quán đồ uống nổi tiếng để check-in chụp ảnh, ông này lại nói đại ý rằng mấy quán đó chỉ để chụp ảnh chứ nước chẳng có gì ngon.
Ở khu du lịch khách tham quan đông, có những điểm bán vé cách khá xa, nhỏ em muốn đi xe điện cho nhanh, thì cha này lại đáp: “Còn trẻ thế mà đã đi không nổi à?”
Kết quả là thời gian và sức lực đều tiêu tốn trên đường đi bộ, đến khi tới những điểm tham quan chính thì đã mệt đến mức không còn sức chơi nữa.
Cuối cùng, chuyến du lịch còn chưa kết thúc, em tôi đã đổi vé máy bay về trước. Số tiền nó đã ứng trước cho chuyến đi (ban đầu nói là hai người chia đôi) cũng không cần bạn trai trả lại nữa.
Vừa về đến nhà, nó lập tức chặn, xóa, cắt đứt liên lạc hoàn toàn, đồng thời nói chia tay. Còn ông bạn trai thì vẫn không hiểu mô tê gì.
Sau đó nghe nói bên phía nhà trai dẫn cả bố mẹ đến tận nhà xin lỗi, nhưng nhỏ em một mực ở lì trong phòng, thái độ chia tay vô cùng kiên quyết.
Họ lại tìm đến bố mẹ nhỏ em nhờ khuyên nhủ. Nhưng thấy con gái quyết tâm như vậy, cậu mợ tôi chỉ nói: “Con bé cũng lớn rồi, chuyện hôn nhân là chuyện cả đời của nó. Chúng tôi không thể quyết định thay, càng không thể ép nó được.”
Cuối cùng, mối quan hệ của hai người chính thức kết thúc chỉ vì chuyến du lịch đó.
Sau này nghe nói phía nhà trai còn đi đồn: “Bảo sao người ta nói không nên cưới mấy đứa con gái thích du lịch, toàn lắm chuyện”.
Nhỏ em họ tôi chỉ sau một chuyến du lịch với bạn trai mà về là chia tay luôn, thái độ còn cực kỳ dứt khoát, ai khuyên cũng không nghe.
Hai đứa nó đã đến mức ra mắt gia đình, chuẩn bị cưới luôn rồi.
Nhỏ em họ bằng tuổi tôi. Từ nhỏ đến lớn đều đi theo con đường mà gia đình sắp xếp: đi học, thi vào biên chế, rồi đi làm. Dịp Tết vừa rồi hai đứa nó đi du lịch Vân Nam, ai mà ngờ về đến nhà thì tanh bành.
Thực ra trước khi đi hai đứa nó đã có mâu thuẫn rồi. Ông bạn trai cho rằng dịp Tết đi đâu cũng đông người, khách sạn với vé tham quan đều khó đặt, nên không khuyến khích đi du lịch vào thời gian này. Nếu thật sự muốn đi thì tốt nhất nên đăng ký đi theo tour.
Nhưng nhỏ em lại nghĩ rằng hai đứa cũng đâu thiếu tiền, đi theo đoàn vừa gấp gáp vừa không thoải mái, quan trọng nhất là không tự do. Chỉ cần chuẩn bị kỹ, lên kế hoạch trước rồi đặt khách sạn, vé tham quan là ổn. Ông bạn trai cũng phải ok theo.
Nó còn chuẩn bị cả một bản kế hoạch rất chi tiết, từ lịch trình đến địa chỉ quán ăn nổi tiếng, món nào ngon cũng ghi chú cẩn thận.
Nhưng vừa đáp xuống Côn Minh, hai người đã cãi nhau một trận. Lý do là bạn trai mang theo toàn áo lông, áo bông dày hoặc đồ giữ nhiệt, không mang nổi một bộ đồ nào mát mẻ nào. Nhỏ em tức quá hỏi: “Anh không biết mình đang đến Vân Nam à? Không xem dự báo thời tiết sao?”
Bạn trai lại nói một cách rất thản nhiên: “Anh tưởng Vân Nam ở phía nam nhưng cũng vẫn lạnh.”
Cuối cùng nhỏ em đành phải vào trung tâm thương mại ở Côn Minh mua tạm mấy bộ đồ cho hắn.
Sau đó là bắt đầu đi chơi. Nhỏ em tôi kéo bạn trai đi theo lịch trình đã chuẩn bị sẵn, nhưng vừa đến cổng khu du lịch, thằng cha lại bắt đầu than vãn: “Ở đây có gì hay đâu mà xem? Chẳng phải chỉ là một cái hồ thôi à (hoặc một trấn cổ, một ngọn núi…). Anh thấy cũng giống mấy chỗ ở Tây An thôi, mà người thì đông đen”.
Em họ bực mình nói: “Thế sao trước khi đi anh không nói? Nếu nói sớm thì em đã không đi với anh, em đi với bạn thân còn hơn.”
Ông này lại ngơ ngác: “Anh đâu biết đâu. Thấy ai cũng thích đi Vân Nam nên anh tưởng ở đây rất thú vị.”
Những ngày sau đó của chuyến đi còn mất hứng hơn nữa. Nhỏ em muốn thử mấy món ăn local, nhưng lão bạn trai lại chê phải xếp hàng đông người, nhất quyết vào cửa hàng tiện lợi mua bánh mì ăn tạm.
Nhỏ em muốn đến quán đồ uống nổi tiếng để check-in chụp ảnh, ông này lại nói đại ý rằng mấy quán đó chỉ để chụp ảnh chứ nước chẳng có gì ngon.
Ở khu du lịch khách tham quan đông, có những điểm bán vé cách khá xa, nhỏ em muốn đi xe điện cho nhanh, thì cha này lại đáp: “Còn trẻ thế mà đã đi không nổi à?”
Kết quả là thời gian và sức lực đều tiêu tốn trên đường đi bộ, đến khi tới những điểm tham quan chính thì đã mệt đến mức không còn sức chơi nữa.
Cuối cùng, chuyến du lịch còn chưa kết thúc, em tôi đã đổi vé máy bay về trước. Số tiền nó đã ứng trước cho chuyến đi (ban đầu nói là hai người chia đôi) cũng không cần bạn trai trả lại nữa.
Vừa về đến nhà, nó lập tức chặn, xóa, cắt đứt liên lạc hoàn toàn, đồng thời nói chia tay. Còn ông bạn trai thì vẫn không hiểu mô tê gì.
Sau đó nghe nói bên phía nhà trai dẫn cả bố mẹ đến tận nhà xin lỗi, nhưng nhỏ em một mực ở lì trong phòng, thái độ chia tay vô cùng kiên quyết.
Họ lại tìm đến bố mẹ nhỏ em nhờ khuyên nhủ. Nhưng thấy con gái quyết tâm như vậy, cậu mợ tôi chỉ nói: “Con bé cũng lớn rồi, chuyện hôn nhân là chuyện cả đời của nó. Chúng tôi không thể quyết định thay, càng không thể ép nó được.”
Cuối cùng, mối quan hệ của hai người chính thức kết thúc chỉ vì chuyến du lịch đó.
Sau này nghe nói phía nhà trai còn đi đồn: “Bảo sao người ta nói không nên cưới mấy đứa con gái thích du lịch, toàn lắm chuyện”.

