Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Nhớ !
Tôi nhớ cái thời mà Internet, mạng xã hội chưa phổ biến, cũng chẳng có điện thoại, anh chị em chúng tôi thường bày đủ trò để chơi với nhau, ngôi nhà cứ ầm ĩ tiếng cười giòn tan, hay tiếng khóc ăn vạ thất thanh của tôi. Mẹ lại quát rằng, “cứ thích chơi rồi anh/ chị trêu lại ăn vạ thế à”.
Tôi nhớ lúc đó chẳng có điện thoại hay máy tính để post facebook, IG, tiktok ầm ĩ như bây giờ.
Muốn biết thông tin về ai một là chạy đến tận nơi gặp, hai là nhờ người này người kia hỏi thăm, không thì viết thư hoặc điện tín…
Tôi nhớ cả nhà chỉ có một cái tivi trắng đen, trong xóm nhà nào có tivi màu là túm tụm lại đi xem như đi trẩy hội. Vui lắm!
Tôi nhớ cả lúc cứ ăn cơm thật mau, học bài xong thật nhanh, đám trẻ trong xóm chúng tôi lại túm tụm lại chơi trốn tìm, bịp mắt bắt dê, đuổi nhau, ù, canh, cù, ma lon,… rồi đi dạo quanh cánh đồng bát ngát, ngửi mùi thơm vị mạ non, đón cơn gió mát phả qua từng kẽ tóc.
Tôi nhớ mượn được cuốn sách tiểu thuyết, đọc ngấu nghiến không thể rời mắt, chẳng màng thế sự ngoài kia điều gì đang diễn ra.
Tâm hôm cứ ở trong câu chuyện, ngỡ mình là nhân vật chính, đang trải qua mọi vị nhân gian.
Tôi nhớ cái cảm giác mình ngồi một mình, trong không gian tĩnh mịch, mà lại ngỡ như đang chu du khắp thế gian. Ngày mà mọi thứ còn nằm trong trí tưởng tượng, không hề có một hình thù gì rõ nét, ngày mà mọi mơ ước dù nhỏ nhất cũng thấy thật đáng giá.
Tôi nhớ cái cảm giác người với người, những câu chuyện không hồi kết.
Tôi không thích cảm giác mỗi người một chiếc điện thoại, một góc nhà, tương tác với nhau trên Facebook.
Tôi biết với tiến bộ của loài người, của xã hội, thì những thay đổi về thói quen của con người cũng phải thay đổi để thích ứng. Như bản thân tôi, công việc cũng được hỗ trợ rất nhiều nhờ mạng xã hội hay các tiện ích công nghệ. Tuy nhiên, hết thời gian làm việc, tôi thích buông điện thoại hay các đồ công nghệ để thả lỏng mình một cách nhẹ nhàng, nghỉ ngơi trong sự yên tĩnh dịu dàng của riêng tôi.
Tôi nghĩ mình có một tuổi thơ đáng giá, bởi tôi luôn mỉm cười khi nghĩ về nó, và những kỷ niệm đó sẽ theo tôi suốt cuộc đời !
Tôi nhớ cái thời mà Internet, mạng xã hội chưa phổ biến, cũng chẳng có điện thoại, anh chị em chúng tôi thường bày đủ trò để chơi với nhau, ngôi nhà cứ ầm ĩ tiếng cười giòn tan, hay tiếng khóc ăn vạ thất thanh của tôi. Mẹ lại quát rằng, “cứ thích chơi rồi anh/ chị trêu lại ăn vạ thế à”.
Tôi nhớ lúc đó chẳng có điện thoại hay máy tính để post facebook, IG, tiktok ầm ĩ như bây giờ.
Muốn biết thông tin về ai một là chạy đến tận nơi gặp, hai là nhờ người này người kia hỏi thăm, không thì viết thư hoặc điện tín…
Tôi nhớ cả nhà chỉ có một cái tivi trắng đen, trong xóm nhà nào có tivi màu là túm tụm lại đi xem như đi trẩy hội. Vui lắm!
Tôi nhớ cả lúc cứ ăn cơm thật mau, học bài xong thật nhanh, đám trẻ trong xóm chúng tôi lại túm tụm lại chơi trốn tìm, bịp mắt bắt dê, đuổi nhau, ù, canh, cù, ma lon,… rồi đi dạo quanh cánh đồng bát ngát, ngửi mùi thơm vị mạ non, đón cơn gió mát phả qua từng kẽ tóc.
Tôi nhớ mượn được cuốn sách tiểu thuyết, đọc ngấu nghiến không thể rời mắt, chẳng màng thế sự ngoài kia điều gì đang diễn ra.
Tâm hôm cứ ở trong câu chuyện, ngỡ mình là nhân vật chính, đang trải qua mọi vị nhân gian.
Tôi nhớ cái cảm giác mình ngồi một mình, trong không gian tĩnh mịch, mà lại ngỡ như đang chu du khắp thế gian. Ngày mà mọi thứ còn nằm trong trí tưởng tượng, không hề có một hình thù gì rõ nét, ngày mà mọi mơ ước dù nhỏ nhất cũng thấy thật đáng giá.
Tôi nhớ cái cảm giác người với người, những câu chuyện không hồi kết.
Tôi không thích cảm giác mỗi người một chiếc điện thoại, một góc nhà, tương tác với nhau trên Facebook.
Tôi biết với tiến bộ của loài người, của xã hội, thì những thay đổi về thói quen của con người cũng phải thay đổi để thích ứng. Như bản thân tôi, công việc cũng được hỗ trợ rất nhiều nhờ mạng xã hội hay các tiện ích công nghệ. Tuy nhiên, hết thời gian làm việc, tôi thích buông điện thoại hay các đồ công nghệ để thả lỏng mình một cách nhẹ nhàng, nghỉ ngơi trong sự yên tĩnh dịu dàng của riêng tôi.
Tôi nghĩ mình có một tuổi thơ đáng giá, bởi tôi luôn mỉm cười khi nghĩ về nó, và những kỷ niệm đó sẽ theo tôi suốt cuộc đời !
Last edited by a moderator:

