- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,039
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Nỗi đau mất con là loại trải nghiệm như thế nào ?
1.
Cựu Cục trưởng Công an huyện chúng tôi trước đây, con trai tốt nghiệp trường top1 được phân công về Trung ương Đoàn, cuộc đời có thể nói là vô cùng viên mãn.
Lần đầu tiên người con về thăm nhà sau khi đi làm, còn dẫn theo bạn gái, cả nhà vui mừng hớn hở chuẩn bị bữa trưa ở nhà, lúc mới bắt đầu gọi điện hỏi đến đâu rồi thì vẫn có người nghe, sau gọi lại thì không còn ai nhấc máy nữa.
Sau đó đơn vị báo tin, con trai Cục trưởng bị tai nạn giao thông trên đường cao tốc, 4 vong tại chỗ.
Sau khi lo xong hậu sự cho con, vị Cục trưởng Công an đó liền đi từ chức. Con không còn, chức Cục trưởng Công an ông ấy cũng không thiết làm tiếp nữa.
2.
Một người ở quê tôi, con trai ông ấy bị tai nạn xe máy qua đời năm lớp 11.
Nhìn bề ngoài, dường như ông ấy chỉ buồn thoáng qua một thời gian, sau này khi nói chuyện với người khác còn mắng “Thằng ranh con không học điều tốt, lại đi học người ta đua xe máy. Tao nuôi nấng dạy dỗ nó mười mấy năm, là nó có lỗi với tao. Không có gì phải đau lòng cả.”
Người bên cạnh cũng chỉ thuận miệng phụ họa vài câu.
Khoảng 5-6 năm sau, một ngày nọ sau khi uống rượu, ông ấy uống thuốc trừ sâu 44.
3.
Con trai chị gái tôi, một chàng trai cao 1m8 rất đẹp trai, kỳ nghỉ đông đầu tiên của năm nhất đại học đi chơi với bạn học, uống quá chén, bị sặc chất nôn gây ngạt thở, mất trong khách sạn.
Sau khi lo xong hậu sự, anh rể tôi bắt đầu trở nên điên điên dại dại, còn khởi phát bệnh động kinh, tần suất phát tác khá cao, không có cách nào đi làm được nữa.
Anh ấy bị mất trí nhớ chọn lọc, hoàn toàn quên mất mình từng có một đứa con, hoàn toàn sống trong thế giới của riêng mình.
Chị tôi sức khỏe rất tốt, một mình xử lý xong xuôi mọi việc, âm thầm chăm sóc anh rể, bình thường cũng không thấy cảm xúc có biến động gì lớn, cũng không biết những lúc chỉ có một mình, chị có nhớ về chuyện cũ không, có đau khổ lắm không.
Trước đây chị là một người hoạt bát đáng yêu biết bao, món ăn chị nấu ngon như thế, mà tôi không bao giờ được ăn lại nữa.
4.
Con trai tôi mất năm 11 tuổi khi đi bơi. Lúc đó tôi 38 tuổi.
Khoảng thời gian đó có thể nói là tối tăm mù mịt, suốt ngày mơ hồ, hoảng sợ, giống như bị mất hồn vậy.
Tôi vốn xuất thân là quân nhân, từng bơi vũ trang vượt sông. Vì vậy từ nhỏ tôi đã cõng nó bơi dưới sông, cũng dạy nó bơi, nhìn nó bơi còn khuyến khích nó lên bục nhảy để nhảy cầu.
Nhưng cuộc đời luôn có những tai hoạ bất ngờ, không ngờ lại xảy ra chuyện trong bể bơi.
Từ đó về sau, tôi bị ám ảnh tâm lý với nước, để vượt qua ám ảnh, tôi cố ý đến các con sông lớn, hồ lớn, đập nước lớn để bơi, nhưng vẫn không được, kết quả là một lần khi bơi ở đập nước Nam Loan, tôi đã bị lên cơn đau tim lần đầu tiên trong đời.
Sau đó không bao giờ bơi nữa. Tuy nhiên cuộc sống vẫn phải tiếp tục, sau đó tôi sinh thêm hai gái một trai, giờ đây ba chị em chúng đã khôn lớn trưởng thành.
Đứa con trai út cũng đã tốt nghiệp đại học, tôi mới thực sự bước ra khỏi nỗi đau. Mỗi năm chỉ đến trước mộ con trai quá cố để thăm một chút.
5.
Ở công trường tôi có quen một người thợ, cả hai vợ chồng đều làm ở công trường.
Con gái họ qua đời ngoài ý muốn, một tháng sau gặp lại, ông ấy gầy rộc đi trông thấy.
Có lần tôi thấy ông ấy bốc cát cho vào miệng, tôi đuổi theo hỏi ông làm cái gì vậy, sao lại mất vệ sinh thế. Ông ấy nói tên thân mật của con gái ông ấy là Sa Sa (Sa trong tiếng Trung nghĩa là cát), ông ấy không dám nhắc đến tên con trước mặt vợ, nhớ con quá, nên mới bốc cát ngậm trong miệng.
Bạn làm cùng nói ông ấy thường xuyên như vậy, khuyên nhủ cũng vô ích.
6.
Ở chỗ chúng tôi có một vị bác sĩ.
Hai vợ chồng đều làm ở bệnh viện, sinh được đứa con bị tim bẩm sinh, không biết vì sao không sinh con thứ hai.
Không phải cứ chú ý bảo dưỡng là có thể sống được, mà là đến tầm mười mấy hai mươi tuổi chắc chắn sẽ ch3t, người quanh vùng chúng tôi đều biết.
Đứa trẻ đặc biệt thông minh, vậy mà thi đỗ trường top1, còn đi làm sau khi tốt nghiệp, nhưng không lâu sau thì vẫn ra đi.
Không biết phải hình tả thế nào: Hai vợ chồng họ đi ngang qua bạn, trừ khi mắt bạn thấy họ, nếu không bạn chẳng cảm nhận được có người ở bên cạnh. Không cảm nhận được bất kỳ hơi thở của sự sống nào.
7.
Em gái tôi từ nhỏ đã không hợp tính bố, hai người nói không quá ba câu là có thể cãi nhau.
Em gái tôi mất năm 24 tuổi, bố tôi không rơi một giọt nước mắt nào, còn thẳng thừng nói nó là đứa đoản mệnh, bảo chúng tôi đừng đau lòng.
Một tháng trước khi bố lâm chung, ông ấy cơ bản là trong trạng thái ngủ lịm, mỗi lần tỉnh dậy, mặt luôn nghiêng sang một bên, mắt nhìn chằm chằm về một hướng.
Sợ cổ ông ấy bị đau, mỗi lần tôi đều bẻ đầu ông ấy thẳng lại, nhưng chưa đầy một phút, đầu ông lại nghiêng sang một bên, mắt tiếp tục nhìn lên bệ cửa sổ.
Tôi nhìn theo tầm mắt của ông, hóa ra trên bệ cửa sổ có đặt một tấm ảnh, đó là tấm ảnh em gái tôi chụp lúc 3 tuổi...
8.
Lúc em họ tôi mới mất, chú tôi giả vờ bình tĩnh trong một thời gian dài, bên ngoài thể hiện rằng: 20 năm qua nó đã được chơi những thứ hay, ăn những món ngon, cũng không để lại hối tiếc gì, cũng chưa có con, tốt thôi. Mỗi người một số phận.
Chú còn đưa dì tôi đi kiểm tra bệnh viện xem có thể sinh nở được nữa không. Từ lúc em họ hạ huyệt cho đến tròn một năm, chú chưa từng đến mộ em, nói là không muốn đi.
Trong một năm đó, ban ngày chú đi làm, ban đêm đánh mạt chược xuyên đêm. Trong thời gian đó còn bị dì tôi kéo đi tham gia hai buổi trị liệu tâm lý gì đó.
Vào ngày giỗ đầu của em họ, trời đổ mưa, tôi và mẹ đi tảo mộ cho em xong về nhà, nhà chú trong thôn, khi xe vào đến đầu thôn, tôi thấy chú ngồi xổm trước cửa nhà mình, đội một chiếc mũ cũ của người già, nước mưa từ vành mũ nhỏ xuống mặt, chú ngậm điếu thuốc trong miệng nhưng điếu thuốc đã bị nước mưa làm ướt sũng, ánh mắt chú đờ đẫn, khuôn mặt không chút cảm xúc, nước mưa hòa lẫn nước mắt treo trên mặt chú. Khoảnh khắc đó tôi thực sự thấy chú tôi quá đáng thương!!
Tuổi thơ mất mẹ, tuổi trung niên mất cha, tuổi già mất con.
Không dám chuyển nhà, sợ em họ không tìm thấy nhà mới, lễ tết không dám ra khỏi cửa, sợ em họ về nhà mà không có ai ở nhà.
Mỗi lần Thanh minh, Đông chí, Trung thu, ngày giỗ hay những ngày tôi về nhà khác, chú tôi đều với vẻ mặt đờ đẫn ngồi xổm trước cửa nhà, miệng ngậm thuốc lá.
Tôi sẽ an ủi chú là sau này mọi người ch3t đi đều có thể gặp lại nhau, mỗi lần ăn cơm chú đều lặp đi lặp lại việc xác nhận với tôi “Sau này thực sự có thể gặp lại sao?”
9.
Khoảnh khắc cha tôi qua đời, ông nội tôi vớ lấy một cây gậy rất dày thường dùng để chặn cửa từ bên trong ở nông thôn, vừa đánh vừa khóc “Cái thằng bất hiếu này”.
Lúc đó tôi còn nhỏ không hiểu tại sao ông lại làm thế, sau này lớn lên mới hiểu, thực ra ông đã hoảng loạn rồi, không biết phải làm sao nữa, chân tay luống cuống, nên mới cầm gậy đánh cha tôi, thực ra ông hy vọng con mình không chịu nổi đau mà tỉnh lại.
Cuối cùng cả nhà khóc lóc ôm chầm lấy ông nói “Ông nội ơi đừng đánh nữa”, nhưng tiếc là cha tôi vẫn không bị ông đánh cho tỉnh lại.
10.
Cho nên mới nói, một cuộc đời bình lặng không có câu chuyện gì để viết lại thực sự rất hạnh phúc.
1.
Cựu Cục trưởng Công an huyện chúng tôi trước đây, con trai tốt nghiệp trường top1 được phân công về Trung ương Đoàn, cuộc đời có thể nói là vô cùng viên mãn.
Lần đầu tiên người con về thăm nhà sau khi đi làm, còn dẫn theo bạn gái, cả nhà vui mừng hớn hở chuẩn bị bữa trưa ở nhà, lúc mới bắt đầu gọi điện hỏi đến đâu rồi thì vẫn có người nghe, sau gọi lại thì không còn ai nhấc máy nữa.
Sau đó đơn vị báo tin, con trai Cục trưởng bị tai nạn giao thông trên đường cao tốc, 4 vong tại chỗ.
Sau khi lo xong hậu sự cho con, vị Cục trưởng Công an đó liền đi từ chức. Con không còn, chức Cục trưởng Công an ông ấy cũng không thiết làm tiếp nữa.
2.
Một người ở quê tôi, con trai ông ấy bị tai nạn xe máy qua đời năm lớp 11.
Nhìn bề ngoài, dường như ông ấy chỉ buồn thoáng qua một thời gian, sau này khi nói chuyện với người khác còn mắng “Thằng ranh con không học điều tốt, lại đi học người ta đua xe máy. Tao nuôi nấng dạy dỗ nó mười mấy năm, là nó có lỗi với tao. Không có gì phải đau lòng cả.”
Người bên cạnh cũng chỉ thuận miệng phụ họa vài câu.
Khoảng 5-6 năm sau, một ngày nọ sau khi uống rượu, ông ấy uống thuốc trừ sâu 44.
3.
Con trai chị gái tôi, một chàng trai cao 1m8 rất đẹp trai, kỳ nghỉ đông đầu tiên của năm nhất đại học đi chơi với bạn học, uống quá chén, bị sặc chất nôn gây ngạt thở, mất trong khách sạn.
Sau khi lo xong hậu sự, anh rể tôi bắt đầu trở nên điên điên dại dại, còn khởi phát bệnh động kinh, tần suất phát tác khá cao, không có cách nào đi làm được nữa.
Anh ấy bị mất trí nhớ chọn lọc, hoàn toàn quên mất mình từng có một đứa con, hoàn toàn sống trong thế giới của riêng mình.
Chị tôi sức khỏe rất tốt, một mình xử lý xong xuôi mọi việc, âm thầm chăm sóc anh rể, bình thường cũng không thấy cảm xúc có biến động gì lớn, cũng không biết những lúc chỉ có một mình, chị có nhớ về chuyện cũ không, có đau khổ lắm không.
Trước đây chị là một người hoạt bát đáng yêu biết bao, món ăn chị nấu ngon như thế, mà tôi không bao giờ được ăn lại nữa.
4.
Con trai tôi mất năm 11 tuổi khi đi bơi. Lúc đó tôi 38 tuổi.
Khoảng thời gian đó có thể nói là tối tăm mù mịt, suốt ngày mơ hồ, hoảng sợ, giống như bị mất hồn vậy.
Tôi vốn xuất thân là quân nhân, từng bơi vũ trang vượt sông. Vì vậy từ nhỏ tôi đã cõng nó bơi dưới sông, cũng dạy nó bơi, nhìn nó bơi còn khuyến khích nó lên bục nhảy để nhảy cầu.
Nhưng cuộc đời luôn có những tai hoạ bất ngờ, không ngờ lại xảy ra chuyện trong bể bơi.
Từ đó về sau, tôi bị ám ảnh tâm lý với nước, để vượt qua ám ảnh, tôi cố ý đến các con sông lớn, hồ lớn, đập nước lớn để bơi, nhưng vẫn không được, kết quả là một lần khi bơi ở đập nước Nam Loan, tôi đã bị lên cơn đau tim lần đầu tiên trong đời.
Sau đó không bao giờ bơi nữa. Tuy nhiên cuộc sống vẫn phải tiếp tục, sau đó tôi sinh thêm hai gái một trai, giờ đây ba chị em chúng đã khôn lớn trưởng thành.
Đứa con trai út cũng đã tốt nghiệp đại học, tôi mới thực sự bước ra khỏi nỗi đau. Mỗi năm chỉ đến trước mộ con trai quá cố để thăm một chút.
5.
Ở công trường tôi có quen một người thợ, cả hai vợ chồng đều làm ở công trường.
Con gái họ qua đời ngoài ý muốn, một tháng sau gặp lại, ông ấy gầy rộc đi trông thấy.
Có lần tôi thấy ông ấy bốc cát cho vào miệng, tôi đuổi theo hỏi ông làm cái gì vậy, sao lại mất vệ sinh thế. Ông ấy nói tên thân mật của con gái ông ấy là Sa Sa (Sa trong tiếng Trung nghĩa là cát), ông ấy không dám nhắc đến tên con trước mặt vợ, nhớ con quá, nên mới bốc cát ngậm trong miệng.
Bạn làm cùng nói ông ấy thường xuyên như vậy, khuyên nhủ cũng vô ích.
6.
Ở chỗ chúng tôi có một vị bác sĩ.
Hai vợ chồng đều làm ở bệnh viện, sinh được đứa con bị tim bẩm sinh, không biết vì sao không sinh con thứ hai.
Không phải cứ chú ý bảo dưỡng là có thể sống được, mà là đến tầm mười mấy hai mươi tuổi chắc chắn sẽ ch3t, người quanh vùng chúng tôi đều biết.
Đứa trẻ đặc biệt thông minh, vậy mà thi đỗ trường top1, còn đi làm sau khi tốt nghiệp, nhưng không lâu sau thì vẫn ra đi.
Không biết phải hình tả thế nào: Hai vợ chồng họ đi ngang qua bạn, trừ khi mắt bạn thấy họ, nếu không bạn chẳng cảm nhận được có người ở bên cạnh. Không cảm nhận được bất kỳ hơi thở của sự sống nào.
7.
Em gái tôi từ nhỏ đã không hợp tính bố, hai người nói không quá ba câu là có thể cãi nhau.
Em gái tôi mất năm 24 tuổi, bố tôi không rơi một giọt nước mắt nào, còn thẳng thừng nói nó là đứa đoản mệnh, bảo chúng tôi đừng đau lòng.
Một tháng trước khi bố lâm chung, ông ấy cơ bản là trong trạng thái ngủ lịm, mỗi lần tỉnh dậy, mặt luôn nghiêng sang một bên, mắt nhìn chằm chằm về một hướng.
Sợ cổ ông ấy bị đau, mỗi lần tôi đều bẻ đầu ông ấy thẳng lại, nhưng chưa đầy một phút, đầu ông lại nghiêng sang một bên, mắt tiếp tục nhìn lên bệ cửa sổ.
Tôi nhìn theo tầm mắt của ông, hóa ra trên bệ cửa sổ có đặt một tấm ảnh, đó là tấm ảnh em gái tôi chụp lúc 3 tuổi...
8.
Lúc em họ tôi mới mất, chú tôi giả vờ bình tĩnh trong một thời gian dài, bên ngoài thể hiện rằng: 20 năm qua nó đã được chơi những thứ hay, ăn những món ngon, cũng không để lại hối tiếc gì, cũng chưa có con, tốt thôi. Mỗi người một số phận.
Chú còn đưa dì tôi đi kiểm tra bệnh viện xem có thể sinh nở được nữa không. Từ lúc em họ hạ huyệt cho đến tròn một năm, chú chưa từng đến mộ em, nói là không muốn đi.
Trong một năm đó, ban ngày chú đi làm, ban đêm đánh mạt chược xuyên đêm. Trong thời gian đó còn bị dì tôi kéo đi tham gia hai buổi trị liệu tâm lý gì đó.
Vào ngày giỗ đầu của em họ, trời đổ mưa, tôi và mẹ đi tảo mộ cho em xong về nhà, nhà chú trong thôn, khi xe vào đến đầu thôn, tôi thấy chú ngồi xổm trước cửa nhà mình, đội một chiếc mũ cũ của người già, nước mưa từ vành mũ nhỏ xuống mặt, chú ngậm điếu thuốc trong miệng nhưng điếu thuốc đã bị nước mưa làm ướt sũng, ánh mắt chú đờ đẫn, khuôn mặt không chút cảm xúc, nước mưa hòa lẫn nước mắt treo trên mặt chú. Khoảnh khắc đó tôi thực sự thấy chú tôi quá đáng thương!!
Tuổi thơ mất mẹ, tuổi trung niên mất cha, tuổi già mất con.
Không dám chuyển nhà, sợ em họ không tìm thấy nhà mới, lễ tết không dám ra khỏi cửa, sợ em họ về nhà mà không có ai ở nhà.
Mỗi lần Thanh minh, Đông chí, Trung thu, ngày giỗ hay những ngày tôi về nhà khác, chú tôi đều với vẻ mặt đờ đẫn ngồi xổm trước cửa nhà, miệng ngậm thuốc lá.
Tôi sẽ an ủi chú là sau này mọi người ch3t đi đều có thể gặp lại nhau, mỗi lần ăn cơm chú đều lặp đi lặp lại việc xác nhận với tôi “Sau này thực sự có thể gặp lại sao?”
9.
Khoảnh khắc cha tôi qua đời, ông nội tôi vớ lấy một cây gậy rất dày thường dùng để chặn cửa từ bên trong ở nông thôn, vừa đánh vừa khóc “Cái thằng bất hiếu này”.
Lúc đó tôi còn nhỏ không hiểu tại sao ông lại làm thế, sau này lớn lên mới hiểu, thực ra ông đã hoảng loạn rồi, không biết phải làm sao nữa, chân tay luống cuống, nên mới cầm gậy đánh cha tôi, thực ra ông hy vọng con mình không chịu nổi đau mà tỉnh lại.
Cuối cùng cả nhà khóc lóc ôm chầm lấy ông nói “Ông nội ơi đừng đánh nữa”, nhưng tiếc là cha tôi vẫn không bị ông đánh cho tỉnh lại.
10.
Cho nên mới nói, một cuộc đời bình lặng không có câu chuyện gì để viết lại thực sự rất hạnh phúc.

