• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Phải làm sao để bạn nhận ra thế giới tốt đẹp đến nhường nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,081
Reaction score
0
Points
36
Phải làm sao để bạn nhận ra thế giới tốt đẹp đến nhường nào ?

Một ngày nọ trên lớp, bạn làm sai một bài toán trên bảng, đáp án sai một cách nực cười. Bạn đỏ mặt tía tai bước xuống bục giảng, bắt đầu suy diễn lung tung rằng liệu các bạn khác có đang cười nhạo mình không.

Một ngày nọ, bạn thấy người bạn thân nhất của mình đang trò chuyện với một người bạn học mà bình thường bạn không mấy thiện cảm. Họ thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn bạn, thế là bạn bắt đầu đoán già đoán non liệu có phải họ đang nói xấu mình, có phải bạn thân đã ghét mình rồi không, và cuối cùng bạn khẳng định sự nghi ngờ đó.

Một ngày nọ, bạn vén tóc mái lên, đi đến đâu cũng cảm thấy có người đang bàn tán về kiểu tóc của mình. Có một bạn nữ chạy đến hỏi bạn "Sao bạn lại tự dìm mình thế?", bạn mỉm cười không nói gì. Nhưng sau khi về nhà, bạn soi gương và thầm nghĩ "Ừ, tại sao không có tóc mái mình lại xấu thế này."

Một ngày nọ sau giờ học, bạn chơi bóng rổ nhưng ném không trúng đích, thế là bạn ngẩng đầu nhìn biểu cảm của những người xung quanh, cảm thấy họ đều như đang cười nhạo mình.

Một ngày nọ trên đường về nhà, bạn đạp xe suýt va chạm với một chiếc ô tô, tài xế nhìn bạn một cái rồi không nói gì mà lái xe đi luôn. Còn bạn thì đứng chôn chân tại chỗ suy diễn lung tung rằng không biết bác tài xế kia có đang chửi bạn đạp xe không có mắt hay không.


Bạn rất ghét sự nhạy cảm và đa nghi của mình, bạn ngưỡng mộ những nhân vật chính trong sách, họ không có tâm cơ, đơn thuần đến mức vô cùng tốt đẹp, còn tâm tư của bạn lại quá đỗi nhạy cảm, luôn tự làm khổ mình bằng các suy nghĩ tiêu cực và đa đoan.

Bạn luôn cho rằng trong số những người bạn gặp, chẳng có mấy ai thật lòng tốt với mình, luôn cho rằng cuộc sống của mình là một mớ hỗn độn, mỗi ngày nếu không phải là những bài cổ văn khó thuộc thì cũng là những phương trình xyz dày đặc. Rất nhiều lúc bạn muốn quay về thời thơ ấu, vì khi đó bạn sống thật nhẹ nhàng và vui vẻ.

Sáng mùa đông, mẹ bảo bạn mặc thêm nhiều áo rồi hãy ra ngoài, nhưng bạn lại mất kiên nhẫn hất tay mẹ ra và nói "Không cần mẹ lo".

Có một người khác giới đã tỏ tình với bạn rất nhiều lần và cũng bị bạn từ chối rất nhiều lần nhưng vẫn đối xử rất tốt với bạn, vậy mà bạn lại cho rằng người đó rất phiền và nói với họ "Tránh xa tôi ra, phiền quá”.

Giờ ra chơi sau khi phát bài thi, bạn phát hiện người bạn cùng bàn phía sau đỏ hoe mắt, bạn hỏi cô ấy có chuyện gì, cô ấy chỉ nói là tối qua ngủ không ngon thôi. Thế là sau đó bạn hớn hở bàn luận với cô ấy về bài thi vừa rồi, mà không nhận ra nụ cười trên khóe miệng cô ấy mang theo vài phần gượng gạo.

Nửa năm về thăm ông bà nội một lần, bà nội chuẩn bị cho bạn một bàn thức ăn, nhưng bạn lại kén cá chọn canh không muốn ăn. Còn bà nội chỉ thản nhiên nói một câu "Không thích thì thôi nhé, để ông nội đưa con ra ngoài ăn món gì ngon".

Bạn tưởng rằng những việc mình làm chỉ là những chuyện vặt vãnh không đáng kể, bạn tưởng rằng những lời mình nói sẽ nhanh chóng bị gió cuốn đi, bạn tưởng rằng cả thế giới đều không thân thiện với bạn. Nhưng bạn có bao giờ nghĩ rằng, có lẽ trong mắt người khác, bạn căn bản không hề quan trọng đến thế.

Đáp án của bạn viết đúng hay sai, kiểu tóc của bạn có thay đổi hay không, quả bóng của bạn có ném trúng hay không... những chuyện này trong mắt người khác căn bản chẳng là gì cả, chỉ là bạn quá tự ti, quá để tâm đến ánh mắt của người khác mà thôi.

Đối với thế giới này, bạn chỉ là một sự tồn tại nhỏ bé. Trái đất không có bạn thì vẫn quay như thường. Bạn luôn thích nghĩ mọi chuyện theo hướng tồi tệ.

Nhưng thực ra, có lẽ người bạn thân đó chỉ đang nói với người bạn học kia rằng bạn đối xử với mọi người rất tốt, rất nhiệt tình, có lẽ bạn nữ kia chỉ đang đùa với bạn một cách thiện ý, có lẽ bác tài xế sau khi lái xe đi vẫn còn lo lắng cho sự an toàn của bạn.

Bạn luôn phàn nàn thế giới này không tốt với mình, luôn phàn nàn những người ở bên cạnh và thực sự tốt với mình đếm trên đầu ngón tay. Nhưng bạn có nhận ra rằng, thực ra chính bạn đang từng chút một đẩy người khác ra xa khỏi mình.

Bạn không biết mẹ sau khi bị bạn hất tay ra đã một mình đứng thẫn thờ trong phòng khách, vẫn lo lắng liệu bạn có bị lạnh hay không.
Bạn không biết người khác giới bị bạn từ chối nhiều lần kia đã một mình rơi lệ trong đêm, thấy bạn muốn tiến lên bắt chuyện nhưng lại sợ làm bạn tức giận.
Bạn không biết người bạn phía sau đỏ hoe mắt là vì cô ấy thi không tốt nên mới khóc, vậy mà bạn còn xát muối vào lòng cô ấy.
Bạn không biết bà nội đã tốn bao nhiêu thời gian và công sức để làm một bàn thức ăn đó, bà tuổi đã cao, mắt lại kém nên rất ít khi xuống bếp, vì lâu lắm bạn mới về thăm một lần nên bà mới chuẩn bị cơm nước cho bạn, vậy mà bạn lại chê bai cơm bà nấu, bất kính với bà như thế.
Bạn không biết sau khi bạn và ông nội ra ngoài ăn, bà nội đã một mình ngồi bên bàn ăn ăn những món thừa mà bạn không cần.


Bạn có lúc nghĩ rất nhiều, có lúc lại nghĩ rất ít, và chính trong sự nhiều - ít đó, bạn đã làm tổn thương và xa lánh biết bao nhiêu người thân thiết. Bạn không nhìn thấy lòng tốt của người khác dành cho mình, ngược lại luôn chú ý và phóng đại những tổn thương vô tình mà người khác gây ra cho bạn. Chờ đến một khoảnh khắc nào đó, khi bạn đột nhiên hiểu ra những tổn thương mình đã gây ra cho người khác, thì mọi thứ đã muộn rồi.

Bạn sẽ nhận ra sau này mẹ nói chuyện với bạn bằng giọng điệu trở nên cẩn trọng, dè dặt.
Bạn sẽ nhận ra sau này ánh mắt của người khác giới kia nhìn bạn trở nên né tránh hơn.
Bạn sẽ nhận ra sau này người bạn phía sau làm bất cứ việc gì cũng giữ khoảng cách với bạn.
Bạn sẽ nhận ra sau này khi về nhà ông bà nội, ông nội đều sẽ đưa bạn ra ngoài ăn.


Chờ đến khi bạn nhận ra những điều này, chờ đến khi bạn muốn bù đắp, thời gian sẽ nói với bạn rằng đã không còn kịp nữa rồi.

Nếu bạn có thể nói với mẹ rằng "Mẹ yên tâm nha! Con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân",
nếu bạn có thể mỉm cười nói với người khác giới kia rằng "Cảm ơn bạn đã thích tôi",
nếu bạn có thể nhạy bén nhận ra nỗi buồn của bạn học,
nếu bạn có thể trân trọng bữa cơm người già nấu cho mình...
Nếu bạn làm được những điều này, chẳng phải mọi chuyện sẽ trở nên rất tốt đẹp sao? Bạn cũng sẽ cảm nhận được sự thân thiện của thế giới dành cho mình, bạn cũng sẽ không còn nghĩ mọi việc theo hướng tệ đi, nghĩ mọi người đều xấu xa nữa. Nhưng bạn không làm được, không quay lại được nữa rồi. Vì tất cả những điều này chỉ là "nếu như", vậy bạn lại đang hối hận điều gì chứ?

Cô gái bạn thầm thương nhìn bạn thêm một cái trong đám đông, bạn rất phấn khích, cho rằng cô ấy đã thích mình. Thế là bạn thấy cô ấy trong danh sách khách truy cập trang cá nhân, bạn càng khẳng định chắc chắn cô ấy thích mình. Vì thế sau này bạn làm việc gì cũng trở nên cẩn trọng, thậm chí lúc nghe giảng cũng ngồi thẳng lưng, giọng điệu khi nói chuyện với cô ấy cũng trở nên vô cùng dịu dàng. Lúc chơi bóng rổ thấy cô ấy đi ngang qua sân bóng liền dốc hết sức để ném bóng vào rổ.

Nhưng bạn có bao giờ nghĩ đến, có lẽ cô ấy chỉ đang trò chuyện với người yêu bên cạnh, lúc ngẩng đầu lên vô tình nhìn trúng bạn. Hoặc có lẽ cô ấy chỉ vì rảnh rỗi vô vị nên mới vào xem trang cá nhân của từng người trong danh sách bạn bè, vì thế mới vô tình ấn vào trang của bạn. Bạn tự tay đẩy đi những người thực sự tốt với mình, nhưng lại dành khía cạnh tốt đẹp nhất của bản thân cho một người không thể nào có kết quả. Ngờ đâu người đó lại chưa từng nhìn thẳng vào bạn, từ trước đến nay đều là bạn tự đa tình. Bạn tưởng rằng mình biết rất nhiều chuyện, thực ra bạn chẳng biết gì cả. Bạn không biết người khác tốt với bạn thế nào.

Bạn không biết người bạn thực sự yêu là ai,
người cần bù đắp là ai,
bạn không biết ai sau lưng nói xấu bạn nhưng trước mặt vẫn cười nói,
bạn không biết giây tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì,
bạn không biết ngày mai sẽ có mặt trời thế nào, mặt trăng thế nào,
bạn không biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì.

Ôi, chính bạn còn chẳng hiểu nổi tại sao mình lại phí thời gian ở đây thay vì đi ôn thi, lại còn để cái đầu óc đang mụ mẫm này viết ra mấy dòng lảm nhảm lộn xộn này nữa.

Đừng luôn vì những chuyện nhỏ nhặt mà tưởng rằng lớn như trời như đất, vì những người vô tình làm tổn thương bạn mà đau lòng khổ sở. Hãy quan sát xung quanh, bạn sẽ phát hiện ra có biết bao nhiêu người tốt với bạn, yêu thương bạn.

Trong thế giới to lớn này, những chuyện bạn có thể biết được nhỏ bé đến mức không đáng kể. Nhưng may mắn là bạn cần biết mình nên yêu ai, nên tốt với ai, nên bù đắp cho ai, bạn cần biết không nên nhìn người khác, nhìn thế giới bằng ánh mắt thù địch, bạn sẽ hiểu thế giới này tốt đẹp đến nhường nào.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom