• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Sau khi mất hết người thân, người độc thân nên đối mặt với cuộc sống như thế nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,965
Reaction score
0
Points
36
Sau khi mất hết người thân, người độc thân nên đối mặt với cuộc sống như thế nào?

1.
Năm nay tôi 35 tuổi, thuộc thế hệ đầu 9x, tốt nghiệp cấp ba, sau này tự thi lấy bằng cao đẳng tại chức, đã làm qua rất nhiều nghề, luôn vật lộn ở tầng lớp đáy xã hội.

5 năm trước tôi từng trả lời về trải nghiệm đàn ông trung niên không vợ là thế nào, năm nay tròn 35 tuổi, tôi đã chọn buông xuôi để làm đội phó bảo vệ với mức lương tháng 18 - 20tr. Gần đây tôi mới tậu một chiếc xe mới, mỗi ngày trôi qua với cuộc sống lặp đi lặp lại đơn giản, hiện tại tôi rất hài lòng.

Sống ở một huyện nhỏ, giờ tôi chỉ muốn lo hậu sự, phụng dưỡng cha mẹ già. Mẹ tôi cơ bản là bảo tôi đừng tính đến chuyện kết hôn nữa, còn bố tôi vẫn hy vọng tôi có thể sống cuộc đời của một người đàn ông bình thường. Cá nhân tôi xác suất cao là sẽ không kết hôn, với môi trường việc làm hiện tại và thị trường hôn nhân biến dạng của xã hội, đàn ông bình thường ở tầng đáy tốt nhất đừng tính đến chuyện vợ con, cứ sống tốt cuộc đời mình là được.

Nói thật lòng, nếu cha mẹ trăm tuổi già yếu qua đời, tôi chắc chắn sẽ càng cô độc hơn, nhưng vốn dĩ đời người là cô độc, nền tảng của cuộc đời là nỗi buồn lạnh lẽo.. Vậy nên tôi muốn nói với người bạn đặt câu hỏi này rằng: Anh bạn à, hãy kịp thời hưởng lạc, việc gì cần ăn thì ăn, cần uống thì uống, không tiền có cách sống không tiền, có tiền có cách sống có tiền, hãy làm cho bản thân vui vẻ một chút.

2.
Tôi 48 tuổi, kết hôn sau 22 năm chung sống thì bị ly hôn. Lúc trẻ vì chồng cũ nói nghèo nên đứa con đầu lòng chúng tôi đã không giữ, về sau thì không thể mang thai được nữa.

Đầu năm ngoái tôi còn nói với chồng cũ những lời lãng mạn nhất: Đợi anh mất rồi, em sẽ đi đón anh (vì sức khỏe tôi không tốt bằng anh ấy, chắc là sẽ đi trước). Kết quả là đến giữa năm, anh ta kết nối sâu đậm với một cô gái trẻ kém mình 25 tuổi (lúc đó cô ta 21 tuổi) và sắp có con muộn, mới thấy rằng cái gọi là "vợ chồng thuở thiếu thời, bầu bạn lúc tuổi già" chỉ là mong muốn đơn phương của tôi.

Tôi lấy chồng xa, năm đó từ bỏ biên chế sự nghiệp ở quê nhà, chỉ vì một tờ giấy hôn thú mà đến thành phố phương Bắc này, sau này công việc và bảo hiểm xã hội đều ở đây, có thể dự đoán được sau khi nghỉ hưu tôi cũng sẽ sống ở đây.

Dù gia đình gốc không hòa thuận, cha mẹ đã già yếu, nhưng mỗi năm vẫn còn có một chốn để về. Dù tôi đã từng kết hôn, nhưng gặp phải những con người và chuyện tồi tệ như vậy thì thà chưa từng kết hôn, cô đơn còn tốt hơn bị tổn thương.

Vài năm nữa, sau khi cha mẹ đi rồi, giữa đất trời chỉ còn lại một bà lão nhỏ bé, tôi sẽ làm gì đây?
Thì chính là tiếp tục sống một cuộc sống bình lặng và nghiêm túc thôi: Cố gắng chăm sóc tốt cái thân xá-c đã cho tôi trải nghiệm thế giới này, ví dụ như nấu những bữa cơm đơn giản mà đủ chất, học múa, học bơi; trong phạm vi kinh tế cho phép sẽ làm những việc trước đây chưa từng làm, ví dụ như bấm một cái lỗ tai, triệt sản cho mèo hoang, đi du lịch nước ngoài một chuyến; ghi chép lại và cảm nhận từng chút tốt đẹp hay phiền muộn trong cuộc sống; đặt một mục tiêu nhỏ, trước tiên là sống sót đến lúc nghỉ hưu.

Đến khi tôi rời khỏi thế giới này, tôi hy vọng mẹ tôi sẽ dắt theo những chú mèo tôi nuôi hồi nhỏ và hiện tại đến đón tôi. Tôi muốn bà thấy rằng, người mà bà cả đời không yên tâm nhất đã tự nuôi nấng bản thân rất tốt và sống thêm được rất nhiều năm sau khi bà qua đời, bà sẽ thấy an lòng lắm.

Với tôi mà nói, cuộc đời thế nào cũng là một loại trải nghiệm, đặc biệt là kiểu người cầm nhầm kịch bản cô độc như tôi, không bỏ cuộc giữa chừng, không sợ hãi, cảm nhận chút hạnh phúc nhỏ nhoi từ những tia nắng len qua tán rừng rậm che khuất mặt trời, như vậy cũng chẳng uổng công đến thế gian này một lần.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom