Chúng ta có thể cảm nhận được hướng đi của số phận không?
Khi tôi 10 tuổi, người nhà phát hiện chân trái của tôi dài hơn chân phải. Dài hơn 3 cm. Thế là họ đưa tôi đi khám bác sĩ. Chuyên gia đầu tiên bảo, không có cách chữa nào khác đâu, cưa ngắn bớt chân trái đi rồi nối lại.
Bố mẹ tôi không can tâm, lại đi tìm một chuyên gia khác.
Chuyển qua vài người, cuối cùng cũng gặp được một bà lão hiền từ. Bà bảo có cách, là phương pháp phẫu thuật mới nhất ở nước ngoài: đóng đinh thép cố định trong đầu gối, để chân trái không dài ra nữa, đợi chân phải dài bằng chân trái rồi thì tháo đinh ra, để hai chân cùng phát triển bình thường.
Chúng tôi đã chọn phương án này. Phẫu thuật xong, rất thuận lợi.
Vấn đề xuất hiện vào 3 tháng sau. Chân tôi không thể gập lại được nữa. Đi tái khám, bác sĩ bảo do dây chằng bị dính lại rồi, phải tự tập phục hồi chức năng thôi.
"Tập thế nào ạ?".
"Mỗi ngày cứ gập lại là được.".
Từ đó bố tôi cứ sốt ruột với tiến độ hồi phục của tôi, ngày nào cũng đè tôi ra gập sống gập chết, gập đến mức tôi nghi ngờ mình không phải con đẻ của ông luôn.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại đau đến thế, nhưng cứ hễ ông đụng vào là tôi hét toáng lên.
Cuối cùng thì những ngày tháng đó cũng qua đi.
Một năm qua đi, chân tôi đã có thể gập được.
Lại bốn năm nữa trôi qua, đến năm 14 tuổi, bố mẹ tôi thấy hai chân tôi đã dài bằng nhau nên vội vàng đưa tôi đi tháo đinh thép.
Có vẻ tôi khá lờn thuốc tê, lần đầu tiên là chích một phát mà chưa tê, lần này thì đang khâu vết thương tôi đã tỉnh lại rồi.
Vừa tỉnh dậy nhìn chằm chằm lên trần nhà là tôi bắt đầu khóc.
Y tá đẩy tôi ra khỏi phòng phẫu thuật, vừa đi vừa cùng bố mẹ an ủi tôi: "Cục cưng đừng sợ, xong rồi, xong hết rồi."
Trong lòng tôi thầm nghĩ: mấy người thì hiểu cái đếch gì tại sao tôi lại khóc, tôi vốn không sợ phẫu thuật, tôi đang khóc vì cái chuỗi ngày chó má này cuối cùng cũng kết thúc rồi, chết tiệt, cuối cùng tôi cũng có thể làm người bình thường, tôi không còn phải bị người ta cười nhạo là đồ vô dụng trong giờ thể dục nữa, má nó.
Lần này tôi hồi phục rất nhanh. Đến gần ngày thứ hai là tôi đã trực tiếp xuống giường bước đi. Tôi đỉnh vãi. (Thực ra là vì việc tháo đinh không làm tổn thương đến xương).
Nhưng sao không ai nói với tôi rằng, nằm quá lâu sẽ khiến dây chằng dính lại làm chân không gập được, mà xuống giường quá sớm cũng sẽ khiến dây chằng dính lại làm chân không thể duỗi thẳng ra được cơ chứ!!!.
Chân trái của tôi hơi không duỗi thẳng ra được. Bác sĩ nhìn thấy tình trạng này cũng cạn lời, bảo tôi về nhà tự tập đi.
Cũng chỉ có thể tự tập thôi, dù sao thì với tình hình phát triển của kỹ thuật phục hồi chức năng trong nước thời điểm đó, nó cũng hói y như đầu của thầy giáo dạy tiếng Anh cấp 3 của tôi vậy.
Chỉ còn thiếu đúng lần tái khám cuối cùng nữa, xác nhận hồi phục tốt thì mọi thứ sẽ kết thúc trọn vẹn!
Chụp X-quang xong, tôi nhún nhảy chạy một mạch đến phòng làm việc của bác sĩ. Nhưng khi đẩy cửa vào, biểu cảm của bác sĩ rất nghiêm trọng.
Bà ấy nói: "Cô bé à, hai chân của cháu dài bằng nhau rồi đấy, nhưng sao ở chân phải lại có một khối u thế này?".
Cái quái gì thế????
"Cháu nhìn này, phía sau xương bánh chè chân phải của cháu có một khối u. Cô kê giấy cho cháu đi chụp CT, chụp xong lại đây xem tiếp nhé.".
Chụp CT xong, bác sĩ nhìn vào phim chụp một lúc. Bà nói, xác suất cao là u lành tính, không có vấn đề gì lớn, nhưng nó mọc ở vị trí này thì rất phiền phức.
"Có cần cắt bỏ không ạ?". "
"Nó mọc ngay sau xương bánh chè. Nếu để nó cứ lớn dần lên sẽ ảnh hưởng đến khớp gối, hơn nữa còn có nguy cơ gây gãy xương. Nhưng không dễ cắt đâu. Vị trí của nó mọc quá hiểm, trên thế giới không có bác sĩ nào dám đảm bảo có thể cắt sạch sẽ cho cháu, mà hễ cắt là chắc chắn sẽ làm tổn thương dây chằng và để lại di chứng.".
"Bây giờ nó chưa tính là lớn lắm, cứ quan sát thêm đã.". Từ đó, năm nào tôi cũng đi kiểm tra lại một lần. Cái khối u đó không hề nhỏ đi, mà mỗi lần kiểm tra lại to hơn một chút. To đến mức nó chèn ép vào xương của tôi, trên phim ảnh thấy rất rõ, ở vị trí nó mọc, xương chân của tôi chỉ còn to bằng đúng một ngón tay.
Bác sĩ nói với tình trạng này thì bất cứ lúc nào cũng có thể bị gãy xương chỉ vì vấp ngã, mà gãy xương thì bắt buộc phải phẫu thuật.
Bố mẹ để tôi tự chọn: phẫu thuật luôn hay tiếp tục theo dõi. Tôi nhìn ra được họ không muốn tôi phải mang cái di chứng kia cả đời, hoặc nói đúng hơn, họ không muốn cuộc phẫu thuật này ảnh hưởng đến năm học lớp 12 sắp tới của tôi.
Tôi cũng không muốn điều đó. Tôi đang để ý lớp trưởng lớp tôi, tôi còn muốn yêu đương, tôi không muốn lưu ban hay gì đâu. Tôi cắn răng nói: Không phẫu thuật.
Thực tế chứng minh, ôm theo một quả bom hẹn giờ để trải qua năm lớp 12 cũng chẳng khác gì cuộc sống lớp 12 bình thường. Dù sao thì tôi cũng là một thí sinh vĩ đại của tỉnh này, có bom hẹn giờ hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến trái tim muốn cất cánh bay cao của tôi. May mà cuối cùng tôi cũng cưa đổ lớp trưởng, hihi.
Năm lớp 12 kết thúc. Tôi thi cũng tàm tạm, đủ để bố tôi khoe khoang một dạo ở cái quê nhỏ của tôi. Thi xong thì đi tái khám.
Cầm phim chụp ra xem.
Trời đất, nó tan biến thật luôn!
Tôi không nói cái di chứng phẫu thuật tan biến, ý tôi là cái khối u ấy, nó biến mất rồi!
Xương chân của tôi cũng mọc lại, dấu vết mới mọc vẫn còn đó. Bác sĩ nói với chúng tôi rằng, đôi khi u xơ lành tính cơ thể sẽ tự hấp thụ lại.
Vãi chưởng, tôi đúng là đứa con của định mệnh.
Tôi lên Đại học.
Tôi chọn chuyên ngành Địa lý, chẳng vì gì khác, chỉ vì kìm nén suốt mười bảy năm trời cuối cùng tôi cũng có thể chạy bộ!
Ủa khoan, cái gì gọi là dịch bệnh ập đến, hủy bỏ chuyến khảo sát thực địa rồi mà còn cấm túc trong trường cơ?????
Tôi thực sự cạn lời.
Vất vả mãi đến sau này hết phong tỏa, được ra ngoài thực tập. Nhưng thực tập xong chưa được bao lâu, tôi lại cảm thấy chân không ổn.
Tôi đoán mò, có lẽ là do cái vấn đề chân trái không duỗi thẳng được trước kia.
Thế là tôi đi viện khám.
Bác sĩ cho tôi đi chụp X-quang.
Chụp xong tôi quay lại.
Vẫn cảnh tượng tương tự nhưng khác người… sắc mặt bác sĩ lại chuyển sang chế độ chuẩn bị chiến đấu chỉ trong 1 giây.
Bác sĩ bảo: Khớp háng bên phải của cháu bị phát triển không hoàn thiện, phải làm phẫu thuật.
Cái quái gì thế, lại nữa à.
Tôi tìm hiểu chút về quy trình phẫu thuật. Nói một cách đơn giản là cái trục xương chậu bên phải của tôi mọc chưa tốt, không thể nằm yên ngoan ngoãn trong ổ khớp, nên rất khó để chống đỡ cơ thể. Phẫu thuật nghĩa là đập nát toàn bộ rồi dùng đinh thép cố định lại, để nó mọc lại từ đầu.
Thành thật mà nói, lúc đứng trước máy lấy phim chụp, tôi vẫn còn bàng hoàng.
Thực ra cũng chẳng có gì khác, chỉ là sau khi chia tay với người yêu cũ, gần đây tôi lại để mắt đến một anh chàng đẹp trai cùng khối, còn chưa tán đổ thì sao lại phải nghỉ học bảo lưu rồi?
Bố mẹ nghe tin xong hoảng hốt đưa tôi lên thành phố, khám hết một lượt các chuyên gia trong lĩnh vực này.
Sau quá trình kiểm tra kỹ lưỡng, ý kiến của phần lớn chuyên gia là, tình trạng thiểu sản khớp háng của tôi vẫn chưa nghiêm trọng đến mức phải phẫu thuật, sự khó chịu hiện tại chủ yếu là do bị ngã một cú nào đó dẫn đến rách sụn viền.
Cái thứ này có thể hiểu đơn giản là một miếng sụn mềm, nhưng vị trí của nó vô cùng hiểm độc.
Thế có cần phẫu thuật không? "
Tạm thời chưa cần thiết."
"Thế tóm lại sau này vẫn phải trị đúng không."
"Vậy bây giờ phải làm sao?"
"Chỉ cần uống thuốc giảm đau, vết rách này tương đối nhẹ, không cần phải phẫu thuật phục hồi, nó có thể tự lành, thường thì qua nửa năm là khỏi.".
Tuyệt quá, không phải bảo lưu học tập nữa tôi có thể tiếp tục theo đuổi trai đẹp rồi.
Từ đó tôi bắt đầu cuộc sống mỗi ngày một viên thuốc giảm đau.
Trai đẹp thì chưa tán đổ, thành anh em mất rồi.
Tồi tệ hơn là thuốc giảm đau uống cả năm trời rồi mà vẫn chưa khỏi, còn vì ngày nào cũng uống cái thứ này mà tôi bị xuất huyết dạ dày luôn, chân còn đau hơn.
Bắt đầu từ một ngày nọ, chân trái của tôi đột nhiên bị "mất kết nối". Ví dụ như lúc tôi đang lấy đồ ăn ngoài. Lấy xong, ngay khoảnh khắc quay lưng xách túi đi về, khi chân trái vừa chạm đất, trọng tâm dồn sang trái, toàn bộ chân trái lập tức mất kiểm soát nhũn ra và kéo tôi ngã nhoài về phía trước, may mà tôi đưa tay bám được vào cái cây, nếu không thì mất ăn mà tôi cũng tiêu luôn rồi, tôi bắt đầu bày tỏ với gia đình rằng, dù thế nào thì hiện tại tôi cũng phải phẫu thuật.
Thế nhưng họ khuyên tôi, chỉ còn đúng một cái luận văn nữa thôi là tốt nghiệp rồi, cứ viết xong tốt nghiệp đã rồi chữa bệnh sau!.
Tôi có lý lẽ của tôi: Chữa bệnh trước rồi tốt nghiệp, tôi ra trường vẫn là sinh viên mới tốt nghiệp; còn nếu tốt nghiệp trước, chữa bệnh xong mới ra làm, thì cái cơ hội việc làm cho sinh viên mới tốt nghiệp bị hụt mất nguyên một năm.
Nhưng lý lẽ của tôi trước sự hỗ trợ tài chính lại chẳng đáng một xu.
Hơn nữa dựa theo sự phát triển của lịch sử thì chúng ta sẽ nhận ra, kể từ sau đại dịch, dù sinh viên khóa nào tốt nghiệp thì cũng đều thảm cả.
Nhưng cái chân của tôi cũng chẳng vì ý chí của bố mẹ mà chọn cách tạm thời ngoan ngoãn.
Thế là tôi bị trầm cảm nặng.
Gây rùm beng đến mức trầm cảm, gia đình mới bắt đầu coi trọng ý định bảo lưu học tập của tôi.
Sau đó, vào cái ngày trước khi tôi chuẩn bị nộp giấy tờ bảo lưu, bố tôi gọi điện khóc lóc và bảo tôi rằng, thực ra bố giấu con, con còn có vấn đề khác nữa.
Sao tôi có cảm giác mình nghe không hiểu tiếng người nữa vậy.
À, hóa ra bố tôi đã cầm phim chụp của tôi cho bác sĩ khác xem từ rất lâu trước đây rồi, ông ấy đã biết từ hồi tôi tốt nghiệp cấp 3 cơ, chân phải của tôi đã dài hơn chân trái rồi.
Sau khi tháo đinh thép ra, đáng lẽ nó phải phát triển bình thường, nhưng chân phải của tôi vốn dĩ đã có vấn đề, đồng thời các biến chứng lại khiến chân phải phát triển với tốc độ nhanh hơn, kết quả là bây giờ chân phải lại dài hơn rồi. ?????????????????
Tôi quá hiểu bố tôi mà.
Tôi biết ông gọi điện thoại kể ra chuyện này vào giờ phút này tuyệt đối là có mục đích khác.
Thuốc chống trầm cảm khiến tôi rất bình tĩnh. Không bình tĩnh thì tôi đã nhảy lầu rồi.
Tôi nói, rốt cuộc bố muốn nói cái gì?.
Ông nói, bố hỏi rồi, việc chân phải của con bị dài ra cũng phải chữa, mà vì đã qua thời kỳ phát triển nên chỉ có cách cưa ngắn bớt một đoạn rồi nối lại thôi, con phải làm hai cuộc phẫu thuật, phải bảo lưu học tập mất 2 năm, thời gian đó quá lâu bố không chịu nổi, bố xin con hãy tốt nghiệp trước đi!
Ông vẫn đang khóc, cũng may mà tôi trầm cảm và đang uống thuốc, thiếu một trong hai điều kiện đó thôi là tôi cũng chẳng thể nào đối diện với ông một cách bình tĩnh được.
Thực ra uống thuốc rồi cũng chẳng bình tĩnh nổi.
Sau đó tôi ngồi vào bàn máy tính, bắt đầu viết luận văn.
Nhờ sự giúp đỡ của giáo viên hướng dẫn, cuối cùng tôi cũng coi như thuận lợi tốt nghiệp.
Cuối cùng thì cũng có thể đi chữa bệnh rồi. Lần này tôi phi thẳng đến bệnh viện, nơi uy quyền nhất trong lĩnh vực này, lấy số khám của vị chuyên gia nổi tiếng nhất.
Sau đó, nghe xong bệnh sử của tôi, vị chuyên gia nói: Trưa nay cháu làm thủ tục nhập viện đi, chú gọi toàn bộ bác sĩ khoa đến hội chẩn cho cháu.
Câu này vừa thốt ra là tôi biết mình ngầu bá cháy rồi.
Một nhóm chuyên gia lại xúm vào thảo luận cả buổi về ca của tôi.
Có người thì cà khịa bảo tôi học gì không học đi học Địa lý, cũng có người khuyên bố tôi bỏ ngay cái ý định xúi tôi đi làm giáo viên đi.
Tất nhiên, phần nhiều là xem một lúc rồi dẫn học trò của mình đến cùng chiêm ngưỡng.
Thảo luận một hồi, cuối cùng họ vẫn cho rằng tôi còn quá trẻ, không có khả năng là vấn đề ở khớp háng (cái bệnh này thường phải phát bệnh ở tuổi 30, 40 cơ, mức độ của tôi cũng chưa nghiêm trọng, theo lý thuyết thì ngoài 20 tuổi chưa đến mức như vậy).
Thế là sự nghi ngờ lại chuyển sang vấn đề hai chân dài ngắn khác nhau và chân trái không thể duỗi thẳng.
Họ đưa ra một giải pháp cho tôi… trước tiên cứ lót thêm một miếng lót giày vào chân trái đã, quan sát một thời gian, nếu có tác dụng thì chứng tỏ cơn đau chủ yếu là do chân dài chân ngắn chèn ép vào dây thần kinh, lúc đó chỉ cần độn giày là có thể điều trị bảo tồn.
Tôi thử rồi.
Sau đó chân tôi hết đau ngay lập tức.
Bố tôi nói, biết thế đi khám sớm hơn có phải tốt không, giờ công việc đều khó kiếm cả.
Ông lại bảo, nhưng cái khớp háng này sau này vẫn phải phẫu thuật.
Tôi không nói gì, tôi nhớ lại một bài đăng từng đọc được trước đây.
Đó là bài viết của một bác sĩ từng tiếp nhận rất nhiều bệnh nhân có hoàn cảnh giống hệt tôi.
Bác sĩ ấy kể rằng, có những bệnh nhân chọn cách tĩnh dưỡng bảo vệ cơ thể, có những người lại chọn cách tận hưởng hiện tại, dù là kiểu nào đi chăng nữa thì đó đều là sự lựa chọn của bệnh nhân và cần được tôn trọng.
Tôi hiểu rồi, ý của bác sĩ đó là đằng nào thì kết cục cũng chẳng ra làm sao cả. Sau này tôi đi khám lại, phát hiện tờ phiếu hỏi bệnh ở khoa khớp háng luôn đính kèm thêm các câu hỏi liên quan đến triệu chứng trầm cảm ở phần cuối cùng. Tiếc là hơi muộn với tôi, chứng trầm cảm của tôi đã khỏi rồi.
Bệnh trầm cảm của tôi nhắc đến cũng kỳ lạ.
Vì bị tra tấn về mặt sinh lý mà dẫn đến trầm cảm thì rất dễ hiểu, nhưng hễ trạng thái cơ thể vừa tốt lên một chút là lập tức hết trầm cảm thì lại là một sự ngụy biện kỳ quái… tôi vừa tốt nghiệp xong là hết trầm cảm ngay lập tức.
Tôi bắt đầu nghi ngờ mình không đơn thuần chỉ là bị trầm cảm.
Sau đó tôi đến phòng khám chuyên khoa, và được chẩn đoán mắc chứng ADHD (Rối loạn tăng động giảm chú ý).
Chuyên gia cho biết, đợt bùng phát trầm cảm lần trước của tôi thực chất là một biểu hiện của sự dao động cảm xúc mạnh thuộc chứng ADHD. Khi trò chuyện với chuyên gia về nguyên nhân gây ra ADHD, bà cho rằng những cơn đau kéo dài của tôi trước đây cũng có thể đã ảnh hưởng đến sự phát triển của thùy trán...
Chưa chắc đã là do di truyền gen.
Mọi thứ đều đã không thể kiểm chứng nữa, thứ tồn tại duy nhất chỉ là tờ giấy chẩn đoán này.
Sau này tôi lại vì chuyện chân không thoải mái mà đi khám bác sĩ, lần này tôi đã gặp được một thần nhân, hoàn toàn khớp chuyên môn, tôi chính là hướng nghiên cứu đề tài của bác sĩ ấy.
Ông ấy nhận định việc cấp bách nhất của tôi bây giờ là giải quyết vấn đề dây chằng chân trái bị dính và giới thiệu cho tôi một bác sĩ khác.
Trước đây, phẫu thuật dính dây chằng khớp gối chưa có mổ nội soi vi phẫu nên không ai dám làm, nhưng giờ thì đã có vi phẫu rồi. Tôi tìm đến vị bác sĩ đó để mổ, ông ấy bảo trường hợp bị dính dây chằng gần mười năm như tôi ông cũng là lần đầu tiên tiếp nhận, thời gian quá lâu rồi chưa chắc đã có thể phục hồi như ban đầu, nhưng trông ông ấy có vẻ rất phấn khích, kiểu như cảm giác bài luận văn của mình cuối cùng cũng tìm được lối thoát rồi ấy.
Cuộc phẫu thuật lần này xong, chân trái của tôi cơ bản đã có thể duỗi thẳng được. Tôi ở lại viện nội trú để phục hồi chức năng. Trưởng khoa giảng giải kiến thức phục hồi chức năng cho chúng tôi.
Ông ấy bảo, thực ra việc duỗi thẳng còn quan trọng hơn là gập cong. Trước đây rất nhiều người mắc sai lầm trong việc phục hồi chức năng ở điểm này. Vậy mà năm xưa chẳng có ai nói với tôi điều đó.
Ông ấy còn nói, việc dùng bạo lực để bẻ chân như thói quen của rất nhiều người trước kia là không được phép, hiệu quả không tốt mà tổn thương gây ra lại cực kỳ lớn. Tôi nằm nghe ở đó, tôi chợt nghĩ đến những cửa hàng bị phá sản trong thời kỳ đại dịch.
Dịch bệnh thực ra đã qua rồi, các cửa hàng trong trung tâm thương mại lại mở cửa trở lại, rất nhiều mặt bằng được quây lại để sửa sang, trên bảng hiệu ghi "coming soon". Nhưng tôi lại chính là cửa hàng đã phá sản mất rồi đó. Nghe nói việc cắt đứt các dây chằng bị dính vào nhau, mức độ đau đớn cũng ngang ngửa với đau đẻ.
Tôi xuất viện rồi. Tôi phát hiện ra mình có thể đứng vững, và thậm chí còn có thể chạy được nữa.
Nói nhiều như vậy thực ra chỉ muốn nói là.
Cảm nhận được số phận thì đã sao, nếu cảm thấy cảm nhận được rồi là có thể khuyên bản thân đối mặt với hiện thực, thì đây vẫn là một kiểu trốn tránh, ảo tưởng rằng mọi thứ chỉ cần được mình quan sát thấy là có thể nắm quyền kiểm soát, và rồi trong cái cảm giác kiểm soát giả tạo đó mà bỏ lỡ cuộc đời chân thực.
So với việc dự đoán nó, thì khi nó ập đến, bước đi thật vững chắc từng bước mà bạn phải đi, mới là điều quan trọng nhất.
Dũng khí dám truy tìm tận cùng nguồn gốc của những hạn chế nơi bản thân thực sự đáng được ghi nhận. Nếu "dự đoán" ở đây có nghĩa là thừa nhận một suy nghĩ nào đó của bản thân trong quá khứ đã tạo nên một cục diện như ngày hôm nay, thì đó chính là sự vượt lên chính mình.
Nhưng chúng ta cũng cần phải chấp nhận rằng, không phải chuyện gì cũng có lý do, và lý do thì không thể xóa nhòa được những nỗi đau cụ thể, và cũng đừng đổ lỗi cho nghiệp chướng hay tâm linh, bởi làm thế là bạn đang phủ nhận tính chủ động của bản thân cũng như nỗ lực của y học và gia đình.
Cái gọi là "số phận" vốn chẳng mang ý nghĩa giáo dục gì, nó thích thì tát bạn, không cần nói lý. Mọi bài học bạn rút ra đều là do chính bạn tự đúc kết cho mình.
Vậy nên, đừng bao giờ giao phó những gì thuộc về bạn cho cái thứ vĩ mô và hư vô mang tên "số phận".