• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Sống một mình; là tự do hay cô độc?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,308
Reaction score
0
Points
36
Sống một mình; là tự do hay cô độc?

Tôi đã sống một mình suốt 3 năm.
Từ những ngày đầu lúng túng không biết xoay xở thế nào, đến bây giờ đã có thể bình thản và hòa hợp với chính mình, cuối cùng tôi cũng dám nói rằng: sống một mình chưa bao giờ là một lựa chọn trắng đen rõ ràng.

Tự do là màu nền, cô đơn là món quà kèm theo, và rồi chúng ta sẽ dần tìm được sự cân bằng của riêng mình giữa hai điều ấy.

Nhiều người khi nhắc đến sống một mình thì tô vẽ nó thành “cuộc sống thần tiên”, thương cảm như “bản bi ca của sự cô đơn”. Nhưng chỉ những ai thực sự từng trải qua mới hiểu:

Nó luôn là một nửa tự do đời thường, một nửa cô đơn trong đêm khuya, ẩn chứa những giằng co và trưởng thành chân thật nhất của người trưởng thành.

Trước hết phải nói đến sự tự do khiến người ta mê mẩn, cũng là lý do cốt lõi để nhiều người chọn sống một mình như vậy.
- Không cần phải chiều theo giờ giấc của bất kỳ ai.
- Không cần thay đổi thực đơn vì khẩu vị của người khác.
- Không cần nửa đêm đi lại rón rén sợ làm phiền người khác.
- Cảm giác hoàn toàn làm chủ cuộc sống của mình như vậy là điều mà cuộc sống chung với người khác khó có thể mang lại.


Tôi có thể tự nhiên tỉnh giấc vào sáng cuối tuần, không cần báo thức, cũng không bị ai giục dậy.
Buổi tối có thể cuộn mình trên sofa, vừa ăn vặt vừa xem phim đến tận khuya mà không lo ai thấy ồn.
Tôi có thể trang trí căn phòng theo đúng sở thích của mình: dán đầy poster lên tường, đặt vài chậu cây xanh trên bàn, mỗi góc nhỏ đều mang dấu ấn của bản thân, không cần thỏa hiệp, không cần miễn cưỡng.

Sự tự do này không chỉ là tùy ý trong sinh hoạt, mà còn là sự thả lỏng trong tinh thần. Khi sống một mình, bạn không cần đóng vai trò nào cả. Không cần cố làm hài lòng ai. Không cần che giấu cảm xúc của mình. Buồn có thể khóc thật to. Vui có thể cười hết mình. Không cần bận tâm ánh mắt của người khác. Bạn có đủ thời gian đối thoại với chính mình: nghĩ xem mình thật sự muốn gì, nuôi dưỡng những sở thích của bản thân, và lắng lại nội tâm.

Sau khi sống một mình, tôi bắt đầu học nấu ăn, học bơi, đọc những cuốn sách mình luôn muốn đọc, thậm chí còn thử viết lách. Dần dần tôi thoát khỏi sự lo lắng và những suy nghĩ tiêu cực trước đây, trở nên tự tin hơn, bình thản hơn, và cũng hiểu rõ hơn con đường của mình.
Sự tự do trong tinh thần ấy là món quà quý giá nhất mà cuộc sống độc thân mang lại cho tôi.

Nhưng mặt còn lại của tự do chắc chắn là sự cô đơn không thể tránh khỏi. Đó là bài học bắt buộc của cuộc sống một mình. Đặc biệt là vào đêm khuya, khi ánh đèn ngoài cửa sổ dần tắt, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở của chính mình, cảm giác cô đơn sẽ dâng lên như thủy triều, khiến người ta trở tay không kịp.

Khi ốm bệnh, không có ai đưa cho bạn một cốc nước nóng, không ai nhắc bạn uống thuốc, bạn chỉ có thể gắng gượng tự mình đến bệnh viện. Khi gặp khó khăn, không có ai để tâm sự, không có ai để dựa vào, bạn chỉ có thể cắn răng tự mình vượt qua.

Vào những ngày lễ lộc, khi nhìn thấy người khác sum họp gia đình, còn mình chỉ ăn một bữa cơm đơn giản một mình… khoảng cách ấy thật sự có thể khiến người ta vỡ òa cảm xúc trong chốc lát.

Tôi nhớ có lần sốt đến 39 độ, người mệt rã rời, đến sức rót nước cũng không còn, chỉ có thể nằm trên giường nhìn trần nhà ngẩn ngơ. Khoảnh khắc ấy tôi thật sự rất nhớ cảm giác có người ở bên cạnh, thậm chí còn hối hận vì đã chọn sống một mình.

Cũng có vô số đêm tăng ca về muộn. Khi mở cửa bước vào nhà, thứ chào đón tôi không phải ánh đèn ấm áp hay bữa cơm nóng, mà là căn phòng lạnh lẽo và sự im lặng vô tận.

Cảm giác cô đơn ấy đôi khi khiến người ta bắt đầu nghi ngờ chính mình: liệu mình có quá cô độc không, liệu mình có nên sống một mình không.
Nhưng dần dần tôi nhận ra: cô đơn chưa bao giờ là khuyết điểm của cuộc sống độc thân, mà là một cơ hội để trưởng thành.

Những khoảng thời gian một mình ấy, những khoảnh khắc cô đơn ấy, đã dạy tôi:
- học cách hòa giải với bản thân
- học cách tự lập
- học cách tự chữa lành


Tôi bắt đầu hiểu rằng cô đơn không đáng sợ. Điều đáng sợ là sợ cô đơn, là không thể sống hòa bình với chính mình.

Khi bạn học được cách tận hưởng sự một mình, học được cách lắng lại trong cô đơn, bạn sẽ phát hiện rằng cô đơn cũng là một sức mạnh.
Nó giúp bạn nhìn rõ bản thân hơn, tập trung hơn vào mục tiêu của mình, và cũng khiến bạn biết trân trọng sự ấm áp của những người bên cạnh.

Thực ra tự do và cô đơn trong cuộc sống một mình chưa bao giờ đối lập nhau. Chúng bổ sung cho nhau.
Tự do cho bạn quyền lựa chọn, để bạn sống theo cách của mình.
Cô đơn cho bạn cơ hội trưởng thành, để bạn trở nên mạnh mẽ và độc lập hơn.

Chúng ta không cần cố gắng theo đuổi sự tự do tuyệt đối, cũng không cần quá sợ hãi sự cô đơn.
Điều cần làm chỉ là: tận hưởng cuộc sống trong tự do, và lắng lại trong cô đơn.

Nếu bạn đang sống một mình, hoặc đang cân nhắc sống một mình, đừng sợ cô đơn, và cũng đừng quá lý tưởng hóa sự tự do. Hãy chấp nhận những điều chưa hoàn hảo của nó, tận hưởng những điều tốt đẹp của nó, và trong những khoảng thời gian một mình, từ từ trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.

Bởi trạng thái sống tốt nhất chưa bao giờ là không có cô đơn, mà là vừa tận hưởng được sự dễ chịu của tự do, vừa chấp nhận được món quà của cô đơn, để sống tỉnh táo và tự tại trong thế giới của riêng mình.

Cuối cùng tôi muốn nói rằng: sống một mình không phải điểm kết thúc của tự do, cũng không phải điểm khởi đầu của cô đơn. Nó chỉ là một cách sống, một cách giúp chúng ta hiểu mình hơn và hoàn thiện bản thân.

Chúc cho mỗi người từng sống một mình đều có thể tìm được nhịp điệu riêng giữa tự do và cô đơn, sống thành con người mà mình yêu thích.
Còn tôi, bây giờ đã kết thúc quãng thời gian sống một mình. Nhưng những gì tôi thu hoạch được trong những năm tháng ấy đều là những điều rất thật, rất đáng giá.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,308
Reaction score
0
Points
36
Những người thích ở một mình thường sẽ làm gì khi ở một mình?

Tôi không hẳn là người hoàn toàn thích độc hành, chỉ là có rất nhiều lúc, tôi buộc phải một mình. Lúc thì một mình làm đồng, lúc thì một mình chụp ảnh, lúc lại một mình viết lách vài dòng tản mạn.

Một mình làm nông
Đất đai vùng núi cao thường phân tán, cứ mỗi nơi một khoảnh nhỏ. Có những công việc đồng áng kiểu như: anh làm đằng kia, còn em làm đằng này.

Làm việc một mình rất tự do, tôi có thể thoải mái chụp choẹt. Cái máu mê ảnh ọt nó khổ thế đấy, thấy cái gì cũng muốn chụp, cứ cầm lòng không đặng. Nhưng mà, chụp ảnh cũng tốn thời gian lắm, có những việc rõ ràng chỉ làm nửa ngày là xong, nhưng vì mải chụp ảnh mà dây dưa mãi chẳng xong việc. Vậy nên dù chẳng có ai hối thúc, tôi cũng không thể hoàn toàn tùy hứng được. Nếu không, việc dồn lại rồi cứ phải chạy đi chạy lại cũng mệt lắm.

Nhà tôi chủ yếu trồng cam, xen kẽ vào những khoảng trống trong vườn là vài loại rau quả. Thấy mấy trái dưa hấu tí hon là tôi phải bấm ngay một kiểu. Dưa to thì ai chẳng thấy rồi, loại bé xíu thế này mới hiếm. Hết đứng lại quỳ để chụp, chỉ thiếu điều nằm rạp xuống đất nữa thôi. Thế mới nói chụp ảnh tốn thời gian là vậy, thôi không chụp nữa, lo làm việc cho xong. Nếu không trời càng lúc càng nắng, người chịu khổ là mình chứ ai.

Tháng Tư đẹp nhất trần gian, cam sành đã chín, mà đậu Hà Lan cũng đến độ thu hoạch. Thế là một mình tôi địu một gùi cam, tay xách túi đậu về nhà. Ừ thì cũng chỉ hái được chừng đó thôi, vì doanh số ngày hôm đó cũng chỉ vài chục cân. Mỗi ngày hái một ít như vậy, cam lúc nào cũng tươi rói. Bố lũ trẻ bảo để anh đi hái cho, nhưng tôi nghĩ anh ấy đi một chuyến thế này thì "phí" quá; một người có sức gánh cả tạ mà lại đi thồ có mấy chục cân. Thế là để anh ấy đi làm việc khác nặng hơn.

Bao nhiêu năm nỗ lực bán cam, thành tích của tôi vẫn lẹt đẹt lắm. May mà mẹ tôi không mắng con gái là "đứa bán hàng dở tệ", cũng may là bản thân tôi bao nhiêu năm qua chưa từng nản chí, vẫn luôn kiên trì. Tôi tin vào sức mạnh của sự tích lũy, hy vọng một ngày nào đó sẽ "thấy mây tan, thấy hoa nở".

Làm nông một mình thì đúng là "tự do" thật, nhưng sau cái tự do ấy lại là sự bận rộn cuống cuồng. Thời gian dành cho chụp ảnh phải bù lại bằng cách làm việc cật lực hơn. Việc đồng áng mà, làm hoài không hết, chẳng cho phép mình cứ thong dong mãi được.

Một gùi cộng thêm một giỏ cam, tổng cộng hơn 35kg, tự hái tự thồ về nhà, đó cũng là giới hạn của tôi rồi. Chẳng dễ dàng gì, từ nhỏ đã theo bố mẹ ra đồng, lớn lên tập tành dần, từ 20kg lên đến 35kg là kịch kim, không thể cố thêm được nữa. Tuổi tác càng lớn, sức lực cũng chẳng còn như xưa.

Ở vùng núi cao này, làm nông toàn là việc chân tay nặng nhọc. Một mình làm đồng, tôi thích chụp những tấm hình như trái dưa hấu này, thấy lại cả một thời thanh xuân.

Một mình chụp ảnh
Chụp thiên nhiên:
Tôi một mình ra đồng, chụp những bụi gai dày đặc nở đầy hoa trắng xóa. Thật tuyệt vời làm sao. Cảm ơn vì đã bắt gặp, cảm ơn bản thân vì thi thoảng lại đi loanh quanh vô định. Những bông hoa này thường nở vào tầm đầu tháng Sáu, gặp được là cả một cái duyên. Nếu đi làm đồng mà ngang qua sớm quá hay muộn quá thì hoa chưa nở hoặc đã tàn mất rồi.

Mang "đạo cụ" đi chụp: Có khi tôi mang theo trái cây ra tận bờ sông gần nhà để chụp. Như trái đào trắng này, để vài ngày vẫn giòn tan mà lại còn từ từ chuyển sang màu hồng phấn. Thích quá nên phải mang đi khoe với thiên nhiên ngay. Hay như bát chè ngân nhĩ, mang ra cảnh núi non chụp choẹt xong rồi mới thong thả ngồi ăn.

Chụp trong nhà: Sân nhà là nơi tôi hay chụp ảnh nhất. Phông nền cực xịn, cứ cầm cái gì ra là chụp được ngay, chẳng cần sắp đặt gì nhiều. Tôi đặc biệt thích chụp ảnh ở sân vào mùa đông, khi mấy giàn đậu, giàn ớt đã dọn sạch, chỉ còn lại mấy cây bụi thấp, tầm nhìn rất thoáng đãng. Tôi còn đặc biệt làm một cái giá gỗ để làm góc chụp quen thuộc của mình.

Viết chuyện "vụn vặt"
Những lúc một mình, dù muốn hay không, tôi vẫn duy trì thói quen viết lại những chuyện vụn vặt thường ngày. Muốn viết thì quá tốt, mà những lúc lười, tôi cũng ép mình phải viết.

Thật ra, rất nhiều lúc tôi khá tận hưởng việc độc thoại với chính mình. Nhưng làm ruộng thì đúng là một mình không ổn tí nào, chịu thương chịu khó thì tôi không ngại, nhưng nhiều khi lực bất tòng tâm. Ở cái vùng núi đại ngàn này, việc gì cũng cần đến sức vóc cả.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,308
Reaction score
0
Points
36
Những người thích ở một mình thường sẽ làm gì khi ở một mình?

Tôi đã ẩn cư trong những dãy núi lớn ở miền Trung được hơn một năm rồi. Về vấn đề này, tôi có đôi điều muốn chia sẻ.

Ở trong núi, phần lớn thời gian tôi đều lao động. Bởi lẽ chọn ẩn cư đồng nghĩa với việc phải tự lực cánh sinh.

Mỗi ngày, tôi dành khoảng hai tiếng để chăm sóc vườn rau. Thời gian còn lại được lấp đầy bởi việc nấu nướng, đọc sách, tập thể dục và đi dạo. Tuy nhiên, đôi khi tôi cũng để mình đắm chìm trong sự thong dong, tự tại của việc chẳng làm gì cả. Chẳng hạn như tôi thường nhìn chằm chằm vào một cái cây lá cành lưa thưa mà thẫn thờ, hay vào một ngày nắng đẹp, tôi tìm một sườn núi để nằm khểnh, thong thả ngắm mây cuốn sương tan nơi chân trời xa tắp. Có lúc tôi đơn giản là nhắm nghiền mắt lại, mặc cho ánh nắng chói chang hong hất lên người suốt vài giờ đồng hồ. So với việc cứ phải gồng mình tập trung vào một việc gì đó, chính những khoảnh khắc không để tâm vào đâu cả như thế này lại khiến thân tâm tôi cảm thấy thư thái và nhẹ nhõm nhất.

Trong sự tản mạn tự do ấy, thời gian dường như đã rời bỏ tôi. Dù ánh sáng mỗi ngày vẫn biến chuyển theo nhịp sáng tối sớm chiều, nhưng đó cũng chỉ là lời nhắc nhở tôi nên thức dậy hay nghỉ ngơi. Kim đồng hồ tích tắc quay không còn tạo ra sự hối thúc, năm tháng hay lễ hội của nhân gian cũng chẳng còn gây áp lực cho tôi. Tôi hoàn toàn giống như phần lớn động vật trong rừng, làm việc và nghỉ ngơi theo nhịp điệu của tự nhiên.

Với tôi, đó chính là cái lợi lớn nhất của việc sống tách biệt (độc hành). Con người chỉ cần sống trong đám đông là không tránh khỏi bị giới hạn bởi hai loại rào cản:
- Thứ nhất là những nội dung sinh hoạt đặc thù theo một khuôn mẫu nhất định. Chẳng hạn như người sống ở đô thị, dựa trên hệ thống vận hành nội tại của thành phố, họ chỉ có lựa chọn là đi làm kiếm tiền để chi trả tiền thuê nhà, nợ mua nhà, chi phí ăn mặc, nếu không sẽ chẳng thể tồn tại. Về bản chất, thành phố là một hệ thống phi tự nhiên, mọi thứ trong đó đều được (tầng lớp thượng lưu) thiết kế sẵn. Do đó, chỉ cần sống ở thành phố, người ta chỉ có thể tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc đã định để sống, từ đó nội dung cuộc sống bị giới hạn, không có nhiều không gian để xoay xở hay thay đổi.

Còn khi ẩn cư trong núi, hệ thống mà tôi cần tuân thủ là hệ thống tự nhiên không do con người tạo ra. Hệ thống này lớn hơn và bao dung hơn nhiều, trong đó con người chỉ cần giải quyết được vấn đề ăn mặc cơ bản là không còn bị ràng buộc thêm nữa. Mà hai điều này thì khá dễ để thỏa mãn. Ví dụ như thức ăn, ngoài những thứ tự trồng, trong rừng đâu đâu cũng có thể hái lượm (rau dại, quả rừng, nấm...), không giống như thành phố cứ phải vào nhà hàng và tốn tiền. Quần áo cũng chỉ cần đáp ứng điều kiện giữ ấm, che thân là đủ, không cần bận tâm đến cái gọi là bóng bẩy hay thời thượng. Như vậy, một hai bộ đồ cũ là đủ mặc trong vài năm, tiết kiệm được biết bao chi phí vô ích cho cái gọi là "thể diện".

- Thứ hai là rào cản được thêu dệt bởi các quan niệm giá trị của cộng đồng. Chỉ cần sống trong một nhóm người nhất định, ta khó tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi quan niệm của nhóm đó, và không cách nào tách rời hành vi cá nhân khỏi sự phán xét của người đời. Chẳng hạn, người hiện đại thường coi việc mua xe mua nhà là nhu cầu tất yếu của cuộc đời, thực chất là bị mê hoặc bởi những giá trị cộng đồng nực cười đó. So với loại rào cản thứ nhất, sự kiềm tỏa của quan niệm này còn đáng sợ hơn, vì nó như nước chảy vào chỗ trũng, len lỏi khắp nơi và dễ dàng thao túng, bóp nghẹt cuộc đời của một con người.

Còn với người chọn độc hành (ẩn cư), họ hoàn toàn không cần cân nhắc khía cạnh này. Khi tôi nằm trên sườn núi dưới ánh mặt trời, mớ giá trị nhân gian chằng chịt như mạng lưới kia đối với tôi chẳng thực tế bằng một áng mây trắng hay một làn gió nhẹ. Mặc cho chúng có bành trướng thế nào cũng không thể tạo nên một gợn sóng nhỏ trong lòng tôi.

Tóm lại, một người thích độc hành thì cuộc sống của họ chắc chắn sẽ phong phú, tuyệt đối không bị sự buồn chán và cô đơn xâm chiếm. Ngay cả khi chẳng làm gì cả, đôi mắt họ cũng sẽ được thắp sáng bởi mây trắng, và tâm hồn sẽ được lấp đầy bởi sự vui tươi. Sartre nói: "Người khác là địa ngục". Người khác chưa chắc đã là địa ngục, nhưng độc hành, quả thực là cách tốt nhất để rời xa những rào cản bủa vây.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,308
Reaction score
0
Points
36
Cô đơn có thể hủy hoại một người không?

1.
Có.
Điều đáng sợ nhất khi con người ta ở một mình quá lâu không nằm ở việc không có ai trò chuyện, không có ai ăn cơm cùng hay không có người bên cạnh vào những dịp lễ tết. Những điều đó chỉ là bề nổi. Thứ thực sự kéo một con người xuống là khi họ sống quá lâu trong thế giới của riêng mình: Mọi suy nghĩ đều không có nơi để giãi bày, mọi phán đoán đều không nhận được phản hồi, mọi cảm xúc đều bị dồn nén và lặp đi lặp lại trong nội tâm.

Một người bình thường, dù đang ở trạng thái tồi tệ đến đâu, chỉ cần bên cạnh vẫn còn vài người sẵn sàng nói thật với họ, thì rất khó khiến họ lạc lối đến mức không còn nhìn thấy điểm dừng. Bạn bè sẽ nhắc nhở họ, người thân sẽ cắt ngang những suy nghĩ cực đoan của họ, đồng nghiệp sẽ kéo họ trở lại với thực tế. Dù những lời ấy có khó nghe lúc đó, chúng vẫn giúp họ hiểu rằng cảm nhận của bản thân không phải là toàn bộ thế giới.

Điều mà những người cô đơn lâu ngày thiếu nhất chính là những điều ấy.

- Chỉ cần gặp một chuyện không như ý, họ có thể tự nghiền ngẫm rất lâu.
- Một câu nói lạnh nhạt của người khác cũng đủ để họ suy đi nghĩ lại suốt vài ngày.
- Một tin nhắn không được trả lời có thể khiến họ từ việc nghĩ rằng đối phương đang bận, chuyển sang cho rằng người ta chán ghét mình, rồi cuối cùng kết luận rằng bản thân chẳng có chút giá trị nào.
Trong khi bên ngoài có thể chẳng có chuyện gì xảy ra, trong đầu họ đã hoàn thành cả một phiên tòa xét xử chính mình.
Đó mới là cách mà sự cô đơn làm tổn thương con người.

Khi thiếu đi phản hồi từ bên ngoài, người ta rất dễ xem cảm xúc là sự thật, xem phỏng đoán là kết luận, xem một giai đoạn khó khăn tạm thời là số phận của cả cuộc đời.
- Hôm nay không ai tìm mình, liền nghĩ rằng không ai cần mình.
- Hôm nay làm việc không tốt, liền cho rằng bản thân vô dụng.
- Hôm nay bị lạnh nhạt một lần, liền nghĩ rằng mình không xứng đáng được đối xử tử tế.

Ban đầu, những cách tự diễn giải ấy chỉ xuất hiện đôi lúc. Nhưng theo thời gian, chúng dần trở thành phản ứng mặc định. Rồi sau đó, người ta bắt đầu chủ động tránh xa đám đông, bởi tiếp xúc với người khác vừa tốn sức vừa có thể mang lại sự ngượng ngùng và thất vọng. Càng né tránh càng thấy an toàn. Càng thấy an toàn càng khép kín. Càng khép kín lại càng không có bằng chứng mới nào để phủ nhận những kết luận tiêu cực trong đầu.

Đến lúc ấy, con người rất dễ trở nên nhạy cảm quá mức, thờ ơ, cáu gắt hoặc hoàn toàn nguội lạnh.

Người quá nhạy cảm sẽ xem mọi chi tiết đều như đang nhắm vào mình. Người trở nên chai lì sẽ chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì.

Người nóng nảy nhìn như đang công kích người khác, nhưng thực chất là đang cố ngăn người khác lại gần.

Còn người hoàn toàn nguội lạnh thì đến cả việc giải thích cũng không buồn làm nữa, trong lòng chỉ còn lại một câu: “Thôi kệ đi.”

Rất nhiều sự sụp đổ của con người không bắt nguồn từ một biến cố kinh thiên động địa nào cả. Chỉ là trong rất nhiều đêm liên tiếp, họ phải tự mình nuốt xuống mọi thứ.
- Không ai hỏi hôm nay họ thế nào.
- Không ai lắng nghe họ nói hết một câu chuyện.
- Không ai kéo họ ra khỏi những suy nghĩ ngày càng chật hẹp ấy.

Con người không phải không thể ở một mình. Sự cô tịch đôi khi còn nuôi dưỡng tâm hồn. Nhưng điều kiện là họ vẫn có thể tự do bước vào và bước ra khỏi các mối quan hệ; khi muốn gặp ai đó thì vẫn có người để gặp, khi muốn nói thì vẫn có người lắng nghe, và khi muốn im lặng thì vẫn biết rằng mình chưa bị thế giới bỏ rơi.

Bị cô lập một cách thụ động trong thời gian dài lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Trạng thái đó sẽ từng chút một bào mòn động lực hành động của con người.
- Bởi dù làm gì cũng không ai nhìn thấy.
- Có tiến bộ cũng không ai chia sẻ niềm vui cùng.
- Đau khổ không ai đón nhận.
- Thất bại không ai đỡ lấy.
Dần dần, họ sẽ cảm thấy cố gắng cũng chẳng còn ý nghĩa, thay đổi cũng chẳng còn ý nghĩa, thậm chí việc trở nên tốt hơn cũng trở nên dư thừa.

Điều rắc rối hơn là khi cô đơn quá lâu, con người sẽ dần mất đi khả năng biểu đạt cảm xúc.
- Trong lòng rõ ràng hỗn loạn, nhưng khi mở miệng chỉ còn một câu: “Không sao đâu.”
- Rõ ràng rất muốn lại gần người khác, nhưng vừa định lên tiếng đã sợ làm phiền.
Rõ ràng cần được giúp đỡ, nhưng theo thói quen lại rụt tay về trước.

Đó không phải là làm quá hay chỉ đơn giản là hướng nội. Khi một người quá lâu không nhận được sự hồi đáp, hệ thống biểu đạt cảm xúc của họ thực sự sẽ thoái hóa. Bảo họ đột nhiên nhiệt tình, đột nhiên tin tưởng người khác, đột nhiên hòa nhập với đám đông là điều không thể. Bởi họ đã quen với việc ép mọi nhu cầu của mình quay ngược trở vào trong, ép đến mức chính họ cũng gần như không còn nhận ra chúng nữa.

Sự cô đơn hủy hoại con người chưa bao giờ bằng một nhát dao chí mạng. Nó giống như mỗi ngày bị lấy đi một chút hơi ấm, một chút âm thanh, một chút kết nối. Cuối cùng, con người vẫn còn sống, nhưng rất nhiều nơi trong tâm hồn đã ngừng hoạt động từ lâu.

Nếu muốn bước ra khỏi trạng thái ấy, đừng vội ép bản thân phải hòa đồng hay trở nên náo nhiệt. Trước tiên, chỉ cần khôi phục những kết nối tối thiểu là đủ. Duy trì việc trò chuyện đều đặn với một người. Thường xuyên đến một nơi quen thuộc. Kiên trì làm một việc nhỏ có thể nhận được phản hồi từ thực tế.

Đừng cố sức theo đuổi sự đông vui. Điều con người cần nhất lúc đầu có lẽ chỉ là xác nhận rằng:
- Tiếng nói của mình vẫn còn có thể được một người khác lắng nghe. Chỉ cần một người một lần nữa nhận được sự hồi đáp, rất nhiều phần đã đông cứng trong họ sẽ dần dần được nới lỏng.

Điều thực sự giết chết con người chưa bao giờ là sự yên tĩnh. Mà là khi bạn đã gọi thật lâu, thật lâu... nhưng ngay cả tiếng vọng cũng không có.

2.
Lần gần nhất đi xem phim với con gái là ba năm trước.
Lần gần nhất đi dạo phố với con gái là hai năm trước.
Lần gần nhất ăn cơm với con gái là nửa năm trước.

Sắp 30 tuổi rồi, chưa từng yêu ai, chưa từng nắm tay một cô gái.

Mỗi ngày thức dậy lúc 7h, 8h đi làm. Buổi trưa ăn cơm rồi ngủ một giấc. Tan làm thì về nhà, mua rau nấu ăn. Mỗi bữa thường làm ba bốn món, cũng chụp ảnh đăng lên mạng xã hội. Trong ảnh lúc nào cũng chỉ có một bộ bát đũa.

Buổi tối đọc sách, xem tin tức, lướt mạng. Sau 12 giờ thì tắt đèn đi ngủ.

Từng vài lần đi xem mắt không ra gì. Thêm số liên lạc, nhắn vài câu lấy lệ rồi coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Không chơi game, không đi bar, không có cuộc sống về đêm.
Ngày nào cũng giống ngày nào.

Cuối cùng, tôi muốn nói rằng: Sự cô đơn không hủy hoại tôi. Chính phần bình luận mới khiến tôi tuyệt vọng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom