• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Sống trong một gia đình gây ngột ngạt đến nghẹt thở là cảm giác như thế nào?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,993
Reaction score
0
Points
36
Sống trong một gia đình gây ngột ngạt đến nghẹt thở là cảm giác như thế nào?

1.
Đồng nghiệp của tôi là một công dân trí thức ưu tú, là một đối tác rất tốt, năng lực chuyên môn giỏi, tố chất tổng hợp cao, phối hợp công việc rất suôn sẻ. Khi vợ anh ấy mang thai con đầu lòng là con gái, cả nhà thúc giục sinh con thứ hai, và đứa thứ hai lại tiếp tục là con gái. Tôi chủ động đề nghị cho anh ấy nghỉ phép để chăm vợ đẻ, nhưng anh ấy khéo léo từ chối, thà không có việc gì làm cũng ngồi ở văn phòng chơi game đến 12 giờ đêm chứ không chịu về nhà đúng giờ để chăm sóc vợ con. Hơn nữa, kiểu đồng nghiệp tự nguyện "tăng ca" để chơi game, nhất quyết không về nhà trông con chăm vợ này là chuyện rất phổ biến, không phải chỉ có một người.

Có những người dù không tiệc tùng cũng phải bày trò tụ tập ăn uống, có người tự ý ở lại cơ quan xem phim, có người vừa tan làm là lao đến phòng tập gym để nói dối vợ rằng mình đang tăng ca, có người vợ vừa sinh xong đã muốn xin đi công tác để né việc chăm cữ. Tất cả đều là không muốn về nhà, để mặc vợ phải “góa phụ nuôi con” trong khi chồng vẫn còn sống. Họ là đồng nghiệp tốt, bạn học tốt, bạn thân tốt, nhưng tuyệt đối không phải là người bạn đời tốt; người ở nhà nếu có chăm con đến mức phát điên thì chắc chắn cũng là bị ép cho đến mức đó.
Không cần đến tận nhà chơi cũng có thể hình dung ra tình cảnh: người cha mất hút, người vợ suy sụp, một mình đối mặt với đứa trẻ còn nhỏ, những việc vụn vặt không tên và cả họ hàng bên nội.

Trong số đó, phần lớn người vợ ở nhà toàn thời gian để chăm con cũng là những người có học vấn tốt, họ từ bỏ việc phát triển bản thân, cứ ngỡ chồng mình ngày nào cũng tăng ca là vì quá mệt mỏi, vì bị bóc lột sức lao động, mà không biết rằng thực tế người ta mỗi ngày đều có ít nhất 5 tiếng đồng hồ ăn chơi hưởng thụ cá nhân. Cuối tuần họ còn nhiệt tình tổ chức các hoạt động công đoàn như leo núi, dạo chơi, tìm thông báo đào tạo để đăng ký đi du sơn ngoạn thủy, chỉ mong sao một năm chỉ về nhà vào lúc đi ngủ. Với tư cách là đối tác có quan hệ khá tốt, tôi thấy thật nghẹt thở, không hiểu sao đã thích cuộc sống độc thân như vậy mà vẫn kết hôn, còn sinh con liên tục, rồi đẩy hết gánh nặng cho người kia.

2.
Chẳng phải chính là kiểu có một người cha lười biếng, ích kỷ, tối ngày ở nhà làm ông hoàng, và một người mẹ cả ngày mơ mộng có một người đàn ông đến yêu thương và đưa mình thoát khỏi bể khổ, nhưng thực tế lại nhu nhược, biến con cái thành nơi chịu đựng mọi cảm xúc tiêu cực. Hai người này còn thường xuyên đánh chửi nhau ngay trước mặt con trẻ.

3.
Ban đầu tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng cho dù tôi có giỏi đến đâu thì trong mắt họ, tôi vẫn là kẻ chẳng ra gì; sau này tôi mới nhận ra rằng, chỉ cần họ còn muốn can thiệp và kiểm soát mọi thứ của tôi, thì tôi bắt buộc phải là kẻ vô dụng, bất kể tôi có xuất sắc đến đâu.

4.
Một gia đình nuông chiều con như thể giết con (họ hàng gần của tôi). Thằng con năm nay 31 tuổi, hút thuốc, uống rượu, cờ bạc, thất nghiệp suốt 15 năm qua. Trong thời gian đó, nó đã làm qua thợ trang trí, huấn luyện viên thể hình, tài xế xe dù, tư vấn thuê nhà, đưa đón gái gọi, lái xe cho doanh nghiệp nhà nước, bán hàng ăn vỉa hè... ít nhất đã đổi 30 loại công việc nhưng không có việc nào làm quá ba tháng với các lý do như: quá mệt, lương ít, phải làm ca đêm, nguy hiểm, lãnh đạo nhiều chuyện, nhà xa... Sở thích của nó là ăn nhậu với đám bạn bè giàu có; đã kết hôn, vợ là giáo viên tiểu học chính quy ở huyện khác, hiện nó đang ở nơi khác theo vợ đi làm, công việc là chạy Grab bán thời gian.

Người cha 65 tuổi, gầy gò chỉ còn da bọc xương, làm lao động chân tay ở công trường hơn 20 năm, nghiện rượu, từng bị lao phổi, ung thư ruột, tim phì đại... mỗi tháng tốn vài triệu tiền thuốc, vậy mà sau Tết khi bệnh tình vừa ổn định đã lại đi làm thuê ở một công trường cách nhà 3000km. Người mẹ 63 tuổi, cả đời làm thuê làm mướn, từ bào thuốc đông y, đào hố trồng cây, làm phục vụ, rửa bát đến công nhân đóng gói... sau Tết cũng phải đi nơi khác để nấu cơm cho cô con dâu đang mang thai.

Gia đình còn khoản nợ mua nhà mỗi tháng gần 10 triệu kéo dài 30 năm, tất cả đều do bố mẹ trả; tiền vay để cưới vợ cũng do bố mẹ vay mượn người thân bạn bè; có một chiếc xe ô tô do bố mẹ vay tiền mua,, tiền thuê nhà cho con dâu ở huyện khác cũng do bố mẹ chi trả. Có thể tưởng tượng được rằng, đến khi bố mẹ hoàn toàn mất khả năng lao động, cái gia đình này sẽ khổ sở đến mức nào, và người duy nhất có lương hưu là cô con dâu sẽ bị bóc lột đến mức héo hon. Mà tất cả những điều này đều bắt nguồn từ khi thằng con đang tuổi ăn tuổi lớn nằm dài ở nhà ăn bám, người mẹ lại dịu dàng thốt ra một câu: "Con ơi, dậy ăn cơm trưa đi con".

5.
Đang đứng chờ thanh toán ở cửa hàng đồ ăn vặt thì có hai mẹ con bước vào, đứa bé khoảng năm sáu tuổi. Người mẹ nói: "Con muốn ăn gì thì mau tự lấy đi", đứa trẻ lấy một cây kẹo mút, bà ta liền nói: "Chỉ biết có ăn kẹo thôi!". Đứa trẻ đặt xuống rồi cầm một lốc Yakult lên, bà ta lập tức mắng: "Cái loại đồ uống này có gì mà uống, khó uống chết đi được!". Loay hoay một hồi bà ta lại giục: "Con chọn nhanh lên xem nào, ăn gì thì tự mà lấy chứ". Suốt quá trình đứa trẻ không nói một lời, nghe mà tôi bực bội, khó chịu, ngột ngạt trong lòng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,993
Reaction score
0
Points
36
Sống trong ngôi nhà quá ngột ngạt bí bách là loại cảm giác gì?

Đêm qua, vợ chồng tôi lại cãi nhau. (Tôi nhớ mấy ngày này cô ấy sắp tới kỳ kinh.)

Tối qua hai vợ chồng ngồi trên sofa xem TV, đột nhiên cô ấy muốn hát karaoke. Tôi nói để tôi nghiên cứu thử xem có thể kết nối micro không.

Đang loay hoay thì cô ấy bất ngờ ôm bụng, kêu đau bụng dữ dội. Lần này khác mọi khi, đau đến mức chảy nước mắt, tôi cũng hoảng theo, hỏi sao vậy nhưng cô ấy không nói gì.

Tôi không biết tình hình thế nào nên hỏi tôi có thể giúp gì được không, hay là đi bệnh viện kiểm tra vì thấy cô ấy đau dữ quá. Cô ấy bảo không cần.

Một lúc sau cô ấy nói đỡ hơn rồi. Tôi hỏi ổn chưa, uống chút nước đi, sao lại đau như vậy? Cô ấy nói không biết. Tôi lại hỏi có cần đi bệnh viện không, cô ấy vẫn nói không.

Tôi bảo vậy thì ngồi nghỉ chút đi, rồi tiếp tục quay sang nghiên cứu vụ chiếu màn hình.

Và phần cao trào bắt đầu.
Đột nhiên cô ấy nổi giận với tôi: “Em đau sắp chết rồi mà anh còn ngồi nghịch điện thoại!”

Tôi nói: “Anh cũng đã dỗ em rồi, hỏi em có cần giúp gì không, bảo em uống nước, hỏi có cần đi bệnh viện không, nhưng em đều nói không. Vậy anh còn biết làm gì nữa ngoài việc lo lắng trong lòng?”

Cô ấy nói: “Anh hoàn toàn không biết cho em cảm xúc.”

Rồi càng nói càng lớn tiếng, bắt đầu trách móc đủ điều.

Tôi cũng bực: “Đúng, anh không cho được thứ gọi là giá trị cảm xúc mà em muốn. Em bị mấy bài đăng trên mxh tẩy não rồi đúng không? Ngày nào cũng xem mấy thứ đó. Giờ nhìn anh chỗ nào em cũng thấy không ngứa mắt. Việc gì cũng muốn anh tự đoán à? Ngày nào cũng phải đoán em nghĩ gì thật sự sao? Nói chuyện với em giờ anh còn phải cực kỳ cẩn thận, sợ nói sai một câu là đắc tội”

Nói xong tôi cũng tức, tắt TV rồi đi sang phòng khác nằm. Một lúc sau cô ấy đi qua nói: “Giờ anh không thể xuống nước đúng không? Giỏi vậy thì ly hôn đi!”

Từ “ly hôn” này cô ấy nói rất nhiều lần rồi. Lần này tôi nhìn thẳng cô ấy và nói: “Tùy em.”

Cô ấy lập tức bật khóc: “Được, em gọi cho mẹ anh.”
Tôi vẫn nói: “Tùy em.”

Rồi cô ấy gọi điện cho mẹ tôi, vừa khóc vừa kể rằng ngày nào chúng tôi cũng cãi nhau này nọ. Tôi không muốn nói gì, cũng không đáp lời mẹ.

Bây giờ chỉ cần chuyện rất nhỏ cũng có thể cãi nhau. Hoặc chỉ cần cô ấy nhìn tôi không vừa mắt là lại gây gổ.
Tôi thật sự không muốn cãi nhau nữa. Rất mệt, rất ngột ngạt.

Tôi mang dép ra ngoài, cô ấy chê xấu, bảo đổi sang giày thể thao. Mang giày thể thao cũng chê xấu. Quần áo xấu, tóc xấu. Tôi ngồi sofa xem TV cũng bị nói là lười.

Tôi cảm giác bây giờ mình như con nhím, chỗ nào cũng có thể chọc vào khiến cô ấy nổi cáu.

Văn tôi không hay, kể cũng lộn xộn. Chỉ muốn than thở chút thôi. Có thật sự phải ly hôn không? Tôi cũng không biết. Có lẽ đúng là bây giờ tôi không thể cho cô ấy thứ “giá trị cảm xúc” mà cô ấy muốn.

Tôi đọc được một bình luận nói rằng trạng thái của vợ tôi có thể là do “tâm lý phụ thuộc và dựa dẫm quá mức”.
Nghĩa là gì?
Đơn giản là đem toàn bộ cảm xúc, áp lực và trách nhiệm trong cuộc sống đặt hết lên người kia. Giờ tôi trở nên cực kỳ cẩn thận. Chỉ một hành động vô tình cũng có thể bị cô ấy phóng đại vô hạn.

Ví dụ nhé.
Tôi thấy iPad hết pin nên đem đi sạc rồi quay lại xem TV. Sau đó vợ tôi đi lấy iPad, chắc không để ý dây sạc vẫn cắm nên kéo cả củ sạc rơi xuống đất. Cô ấy giật mình, tôi hỏi sao vậy nhưng cô ấy không nói gì, nên tôi tiếp tục xem TV.
Một lúc sau cô ấy hét lên: “Anh không yêu em nữa rồi! Em bị giật mình mà anh cũng chẳng quan tâm!” Rồi đi vào phòng đóng cửa rầm một cái.
Tôi thật sự cạn lời…

Những chuyện kiểu này nhiều vô số kể. Chúng tôi kết hôn 5 năm, con gần 4 tuổi, hiện nghỉ hè nên gửi cho mẹ tôi chăm. Ngày thường đi mẫu giáo là tôi đưa đón. Tan làm tôi đón con về, nấu cơm, ăn xong chơi với con một lúc, tắm cho nó, xem TV nửa tiếng rồi dỗ ngủ. Có lúc cãi nhau, con trai còn hỏi: “Bố mẹ đang chơi à? Đừng nói to thế”. Thật ra tôi nghĩ con biết chúng tôi đang cãi nhau.

Bây giờ cảm giác gần như ngày nào không cãi vã là chịu không nổi.

Cuối tuần trước tôi chở vợ và hai em gái cô ấy đi biển. Tôi mang ghế, phao bơi, đủ thứ đồ. Đến cổng bãi biển, tôi bảo họ xuống xe trước lấy đồ, còn tôi đi tìm chỗ đậu. Vợ tôi nói không cần, cùng xuống luôn.

Tôi nói: “Mọi người xuống trước đi, đỡ phải đi xa.” Nhưng cô ấy không chịu.
Thế là tôi đi tìm chỗ đậu xe, tìm một vòng cách bãi biển gần 1km mới có chỗ.

Xuống xe lấy đồ, tôi nói: “Mang nhiều đồ vậy mà phải đi xa thế này”.
Cô ấy lập tức xụ mặt xuống, rồi nổi cáu vì tôi quên mang tấm trải: “Chẳng phải anh bảo mang đủ hết rồi sao? Thảm đâu?”

Tôi cười gượng nói: “Anh không thấy nó để đâu, cứ tưởng đã bỏ lên xe rồi.”
Cô ấy nói: “Ngày nào anh cũng chỉ biết ‘anh tưởng’ thôi!”
Tôi tức muốn ch.ết nhưng vẫn nhịn. Rồi tôi bảo: “Đồ nhiều quá, kéo xe cắm trại đi.”
Cô ấy nói: “Không, lát bảo vệ không cho vào.”
Tôi nói: “Hôm trước anh thấy người khác vẫn kéo vào mà.”
Cô ấy gắt: “Em nói không là không!”
Tôi chỉ đành nói: “Ừ, được rồi.”

Bốn người ôm đồ đi bộ tới bãi biển, mồ hôi nhễ nhại. Đến nơi lại thấy người khác kéo xe cắm trại vào được. Cô ấy nói: “Ồ, hóa ra được mang xe vào à.”
Tôi thật sự không còn gì để nói.
Chuyện kiểu này quá nhiều.

Chúng tôi làm cùng công ty, phải dùng điện thoại chấm công. Cô ấy thường xuyên quên mang điện thoại, đi nửa đường lại quay về lấy, mà còn thích sát giờ mới đi làm.

Hôm nay lại quên, còn gặp trời mưa lớn. Tôi quay về cùng cô ấy, tiện miệng than một câu: “Lần sau ra khỏi nhà kiểm tra đồ trước đi.”
Thế là cô ấy nổi nóng: “Ừ đúng rồi! Tất cả đều là lỗi của em! Cái gì cũng là lỗi của em được chưa!”

Haizz… Thôi vậy. Thật sự cảm thấy bí bách vô cùng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom