• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Tại sao bây giờ rất nhiều người luôn thích nói rằng nghèo thì đừng sinh con nữa?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,876
Reaction score
0
Points
36
Tại sao bây giờ rất nhiều người luôn thích nói rằng nghèo thì đừng sinh con nữa?

Ngày nhỏ tôi từng nhặt vỏ dưa hấu người ta đã gặm dở trong đống rác về ăn, chẳng lẽ là vì nhà tôi quá giàu, mẹ tôi thấy dưa hấu rẻ mạt quá nên không thèm mua cho tôi chắc?

Năm tôi 4 tuổi, mẹ sinh em gái. Năm tôi 6 tuổi, mẹ sinh em trai. Kể từ đó, tôi trở thành một người chị phải gánh vác đủ thứ việc: giặt giũ, nấu cơm, gánh nước, chặt củi, kiêm luôn cả việc chăm sóc các em. Mẹ tôi vì muốn sinh thêm em trai nên phải trốn tránh cán bộ kế hoạch hóa, họ đem gửi tôi sang nhà dì Ba. Buổi trưa tôi ăn ở nhà dì, buổi tối lại sang nhà cậu ăn cơm và ngủ nhờ.

Mợ không thích tôi, chẳng vì lý do gì cả, chỉ đơn giản là thêm một người là thêm một miệng ăn, chẳng ai thích trong nhà tự nhiên lòi ra thêm một đứa ăn bám cả. Thế là tôi ra sức làm việc nhà để lấy lòng: rửa bát, quét sân, giúp mợ trông em họ. Tôi phải học cách nhóm bếp nấu cơm, ngày xưa đốt bằng rơm rạ, có lần tôi làm cháy cả bệ bếp, chẳng dám nói với bà ngoại, cứ cuống cuồng dùng muôi múc nước tự dập lửa...

Em họ theo tôi đi học nhưng giữa đường lại tạt vào nhà người ta chơi, bà ngoại không tìm thấy em nên đuổi theo đến tận trường để ép hỏi tôi em đâu. Bà sợ mợ mắng, nên vì không tìm thấy em mà bà t.á.t vào mặt tôi ba cái. Khi đó tôi mới hơn 5 tuổi, nhưng chẳng ai xem tôi là một đứa trẻ cả.

Em gái tôi thì bị gửi ở nhà dì Tư, nó mới hơn một tuổi, đêm tối muốn tìm mẹ nên bị ngã xuống rãnh nước thải cao hơn một mét... Mỗi lần kỳ nghỉ, khi đến ở nhà dì Tư, đêm nào tôi cũng gặp ác mộng rồi khóc nức nở, hai anh con nhà dì bảo nếu tôi và em gái còn khóc nữa sẽ quăng cả hai đứa vào chuồng lợn mà ngủ.

Mỗi lần thấy người ta hoài niệm về tuổi thơ này nọ, tôi thấy hoang mang vô cùng. Rốt cuộc các bạn đang hoài niệm cái gì thế? Hoài niệm những miếng vỏ dưa hấu người ta gặm dở ư? Hoài niệm những bữa gà rán McDonald mãi mãi chẳng bao giờ được ăn? Hay hoài niệm đống quần áo cũ lỗi mốt mà người thân không dùng nữa rồi quăng cho mình?

Chắc chắn là không phải rồi. Thứ mà các bạn đang hoài niệm, chính là cái tuổi thơ mà tôi chưa bao giờ được trải qua.

Gần đây tôi có xem một bộ phim tài liệu, trong đó có cảnh một cô bé hỏi phóng viên rằng liệu con người có thực bay ra được ngoài vũ trụ không, có thực sự tồn tại các phi hành gia không?

Phóng viên trả lời cô bé rằng, tất nhiên là có, và chắc chắn khi lớn lên em sẽ thực hiện được điều đó thôi. Nhưng cô bé chỉ đáp lại một câu: "Em chắc chắn là sẽ không tìm thấy cơ hội đó đâu."

Cái dư vị đắng chát do cái nghèo mang lại, khi được hiển hiện trên gương mặt của vô số những đứa trẻ như thế này, tôi bỗng thấy việc mình được sống trên đời này đôi khi cũng là một loại tội lỗi. Đúng là thế gian ai cũng khổ.

Điều đáng buồn nôn nhất là ở vùng quê tôi, người ta hay nói thế này: Họ bảo cứ đẻ nhiều vào, kiểu gì chẳng có một đứa thành tài, rồi sau này cả nhà sẽ trông chờ vào đứa trẻ xuất chúng đó để đưa cả gia tộc cùng phất lên, làm giàu. Những người bạn của tôi kể rằng trung bình mỗi nhà có từ 4 đến 5 đứa con trở lên. Họ quan niệm cứ đẻ đi đã, kiểu gì chẳng có cơm ăn. Ừ thì đẻ đi, các người cứ thích thì đẻ thật nhiều vào. Dù sao cũng chẳng thiếu cơm ăn đâu.

Bây giờ cuộc sống của tôi khá ổn. Chúng tôi không đẻ con vô tội vạ. Cuối tuần đưa con ra ngoại ô hái việt quất, hái xong đóng gói mang về, còn ăn uống, còn mua thêm đồ mang về nữa.

Nếu mà nuôi tận hai đứa, ước chừng ngay cả món mì tươi trộn tôi cũng chẳng dám ăn đâu. Bởi vì con tôi đang ở cái tuổi ăn thủng nồi, một mình nó vào quán đã quất luôn hai phần hoành thánh lớn, một chai sữa đậu nành và thêm một phần sủi cảo hấp rồi.

Đôi lúc cũng có một vài người bảo tôi nên sinh thêm, nhưng nếu thực sự cần phải nuôi nấng thêm một đứa trẻ nữa, tôi nguyện tự nuôi lấy chính mình trước tiên.

Thật may mắn vì khi trưởng thành, tôi không còn phải ăn những miếng vỏ dưa hấu người ta vứt đi nữa. Giờ đây, tôi có thể tự thưởng cho mình cả một trái dưa hấu nguyên vẹn rồi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom