• CHINESE SPEAKERS BY KIDS GARAGE SALE | 📅 When: Every Tuesday ⏰ Time: 5:00 PM - 6:00 PM 📍 Where: 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien 👧👦 Who: All kids curious about Chinese language and culture are welcome!

Tại sao không thể bỏ khoa nhi?

Chuyện nghề nghiệp 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,665
Reaction score
0
Points
36
Tại sao không thể bỏ khoa nhi, để trẻ em có các triệu chứng khác nhau đến khám ở các khoa khác nhau?

1.
Chảy nước mũi suốt 2 tháng nhưng không ho, không sốt hay có triệu chứng gì khác - hóa ra bên trong mũi có một chiếc cúc áo bị nhét vào.
Tự nói là đau bụng - hóa ra là nuốt một chiếc cúc áo lớn bị mắc kẹt, sau một hồi sơ cứu thì cuối cùng cũng nuốt xuống được.
Trên đầu tự nhiên bị hói 2 mảng - hóa ra là dị ứng hải sản.
Đột nhiên không thích vận động, chỉ muốn ngủ, dễ quấy khóc - hóa ra là bị gãy xương ngón tay.
Đột nhiên trở nên cáu gắt, la hét, có hành vi tấn công người khác - hóa ra là bị gãy ngón chân.
Cứ bà ngoại bế là khóc - hóa ra trên người bà ngoại có một cây kim khâu vẫn chưa rút ra.

Những trường hợp này thì khoa nào chịu nổi?

2.
Bởi vì xét theo một khía cạnh nào đó, khoa nhi và bác sĩ thú y có điểm giống nhau đến lạ. Một bên là nghe không hiểu cũng không biết nói, bên còn lại là nghe không hiểu nhưng lại nói linh tinh.

Ví dụ như vừa nãy, tôi vừa dùng 2 gói bim bim đã khiến đứa cháu trai thừa nhận Thế chiến II là do nó khơi mào.

3.
Lúc con trai tôi 11 tháng tuổi vừa mới biết đi, tôi phát hiện tư thế của thằng bé có chút kỳ lạ, luôn thích kiễng chân đi.

Sau khi làm bố, vì thường xuyên đọc những thông tin về vấn đề này trên mạng xã hội nên tôi cũng học được kha khá kiến thức về chăm sóc trẻ. Kiễng chân đi dạo rõ ràng là một tín hiệu không mấy bình thường. Thế là tôi đưa con trai đến một bệnh viện hàng đầu ở thành phố chúng tôi, còn đặc biệt đăng ký khám một bác sĩ kỳ cựu.

Tôi mô tả với bác sĩ những gì mình quan sát được: Sau khi biết đi, bé luôn kiễng chân bước đi, cả lòng bàn chân không thể chạm đất hoàn toàn, đi lâu thì sẽ khóc quấy, ở nhà biểu hiện đặc biệt rõ ràng, còn khi ra ngoài mang giày thì tình trạng có phần đỡ hơn.

Bác sĩ cũng đưa ra chẩn đoán và phương pháp điều trị tương ứng: Có khả năng cơ bị tăng trương lực, khuyên nên thường xuyên xoa bóp kết hợp với thuốc bổ thần kinh. Sau một thời gian nếu không đỡ thì có thể chụp X-quang xem tình hình não bộ, tốt nhất là chụp cộng hưởng từ MRI.

Điều này khiến tôi sợ hết hồn, lúc đó tim như hẫng đi một nhịp. Bởi vì bản thân con trai tôi là trẻ sinh non, lúc sinh chỉ nặng 2,2 kg, thể trạng trong thời gian đầu quả thực yếu hơn những đứa trẻ đủ tháng. Suốt gần một tháng trời tôi đều phiền não vì chuyện này.

Cho đến khi tròn 1 tuổi đi khám sức khỏe định kỳ cho bé, tôi kể tình trạng này với bác sĩ khoa nhi (trước đây làm kiểm tra sức khỏe cho bé đều đăng ký khám ở khoa của bác sĩ này). Cô ấy chỉ nói một câu đã khiến tôi bừng tỉnh: “Con trai anh nhìn không có vấn đề gì cả. Bây giờ cháu vừa mới biết đi nên ham muốn khám phá rất mạnh. Nếu trong nhà có hàng rào hoặc vách ngăn nào khá cao thì trước tiên có thể tháo ra.”

Lúc này tôi mới nhớ ra rằng sau khi con biết đi, tôi và mẹ cháu đã dùng hàng rào quây cho con một khoảng không gian trong phòng khách, trải thảm dưới sàn để tiện cho cháu đi lại. Có những lúc sợ con bị ngã, chúng tôi còn đóng cửa hàng rào lại, để cháu chỉ hoạt động trong một không gian nhỏ như vậy.

Thế là sau khi về nhà tôi liền làm theo ngay, chưa đầy một tuần, tình trạng kiễng chân đi dạo của con trai tôi cơ bản đã biến mất! Mấy vận động sau đó như chạy, nhảy đều hoàn toàn bình thường, cơ thể vô cùng linh hoạt.

Từ sau lần đó tôi rút ra một kết luận, vấn đề của trẻ em nhất định phải giải quyết ở khoa nhi trước, không thể dựa vào tư duy lối mòn của người lớn. Theo một nghĩa nào đó, bác sĩ khoa nhi rất giống với thú y, trẻ sơ sinh chưa phát triển khả năng ngôn ngữ, một khi cơ thể gặp đau đớn thì chỉ có thể dùng tiếng khóc và quấy khóc để biểu đạt. Bác sĩ khoa nhi có kinh nghiệm phong phú, rất nhiều triệu chứng nhìn qua có vẻ phức tạp nhưng nguyên nhân đằng sau lại khiến người ta không ngờ tới.

4.
Rất đơn giản, bạn nghĩ trẻ con không biết nói dối, nhưng trong chuyện trẻ đi khám bệnh thì điều đó không đúng. Ví dụ như con gái tôi bị ngã, tôi nhìn thấy rõ ràng là đầu gối chạm đất trước, sau đó tay chống xuống rồi tự mình bò dậy, sau đó vừa khóc vừa chạy đến chỗ tôi, xoa đầu gối rồi nói với tôi là nó ngã trúng tai rồi.

5.
Có một lần ăn Tết xong được khoảng 10 ngày, con bị tiêu chảy nên tôi đưa đến bệnh viện nhi. Hàng chờ phía trước chúng tôi là một bé trai khoảng 6, 7 tuổi, nói rằng mình bị chóng mặt, bố của bé trai nhất quyết đòi chụp CT cho con. Bác sĩ kiểm tra sơ qua rồi bảo cậu bé quay một vòng, cậu bé làm theo. Sau đó bảo cậu bé nhảy vài cái, cậu bé cũng làm theo. Nhảy xong, cậu bé nhìn bác sĩ.

Bác sĩ bất ngờ hỏi một câu: “Bài tập về nhà trong kỳ nghỉ đã làm xong chưa?” Lần này cả hai bố con lẫn những người chờ khám như chúng tôi đều ngẩn ngơ.
Bác sĩ nói với phụ huynh: “Về nhà làm bài tập đi, chụp CT cái gì, sắp đi học lại rồi nên vẫn chưa muốn làm bài tập chứ gì”.

6.
Hơn 20 năm trước, con của chị họ tôi lúc còn nhỏ thường xuyên bị co giật, đang khóc mà cũng co giật, khiến người ta sợ ch–ết khiếp.

Đưa đến bệnh viện đa khoa khám, bác sĩ nghi ngờ có vấn đề ở não nên cho chụp phim. Xem phim xong, bác sĩ nói là teo não. Tôi nhớ chị họ tôi khóc đến mức đất trời tối sầm, nói nửa đời còn lại biết làm sao đây! Mang thai 10 tháng vất vả lắm mới sinh được đứa con, vậy mà lại bị teo não! (Lúc mang thai, chị họ tôi nghén nặng đến mức không ăn uống được gì, thậm chí còn phải nhập viện.)

Sau đó chị ấy không cam lòng, nói phải đưa con đến bệnh viện nhi khám lại. Bác sĩ nhi khoa xem phim xong thì bật cười, nói: “Teo não gì chứ? Não của trẻ bình thường chẳng phải vốn trông như thế này sao? Bác sĩ đó đã từng xem não của bao nhiêu đứa trẻ mà dám nói bừa như vậy! Không sao, không sao, chỉ là thiếu canxi nghiêm trọng thôi, bổ sung canxi là được!”

Tôi đoán lúc nghe được những lời này, chị họ tôi chắc hẳn có cảm giác như được sống lại lần nữa. Quả nhiên, sau đó chỉ cần bổ sung một ít canxi là tình trạng cải thiện rõ rệt, chẳng còn chuyện gì nữa. Có người nói sự khác biệt giữa trẻ em và người lớn còn lớn hơn giữa con người và con heo, tôi đồng ý!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom