- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,934
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Tại sao lãnh đạo cấp cao thường dễ gần hơn, trong khi lãnh đạo cấp thấp lại có vẻ kiêu căng?
Tôi từng đi cùng sếp đến ký túc xá nhân viên để thăm một đồng nghiệp bị ốm, tình cờ bắt gặp một nam đồng nghiệp dẫn bạn gái về ngủ trong ký túc xá, cảnh tượng vô cùng gượng gạo.
Bởi vì cái gọi là ký túc xá của công ty chúng tôi thực chất là thuê một vài căn hộ, bài trí theo kiểu phòng tiêu chuẩn của khách sạn, mỗi phòng đặt hai giường cho nhân viên độc thân ở.
Bộ phận hành chính của công ty có quy định nghiêm ngặt, không cho phép dẫn bạn trai, bạn gái về qua đêm, nếu bị phát hiện sẽ bị tước quyền lưu trú.
Từ trước đến nay, mọi người đều chấp hành rất tốt, suy cho cùng giá nhà ở đây không hề rẻ, nếu tự ra ngoài thuê phòng với địa điểm và điều kiện như thế này thì không dưới 10 triệu. Vậy mà cậu đồng nghiệp này lại dám dẫn bạn gái về ở, hơn nữa còn chưa ngủ dậy trong giờ làm việc. Đáng nói hơn là đồng nghiệp cùng phòng vẫn đang bị ốm và nằm trên giường ngay lúc đó.
Những người dẫn chúng tôi đi thăm bệnh gồm Trưởng phòng hành chính, quản lý trực tiếp của đồng nghiệp bị ốm, Trưởng phòng truyền thông đều vô cùng lúng túng, không ai biết phải làm sao. Bởi sếp chúng tôi vốn dĩ luôn coi trọng kỷ luật, đối mặt với sự vi phạm nghiêm trọng này của nhân viên, tính tình của ông ấy lẽ ra không thể nào nhịn nổi.
Nhưng vẫn là không ngờ tới là sếp bỗng nhiên cười lớn, ông ấy nói với cậu đồng nghiệp bị ốm: "Tiểu Hà à, cậu độc thân, gặp cảnh này đúng là bị hành hạ gấp đôi nhỉ." Nói xong, ông ấy lại quay sang cậu nhân viên dẫn bạn gái về qua đêm: "Tiểu Mã à, cậu phải mời Tiểu Hà ăn một bữa tử tế để chữa lành tâm hồn mong manh của cậu ấy đấy nhé. Chúng tôi ra phòng khách đây, hai người cũng ra đi".
Dứt lời, nhóm chúng tôi nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ ra ghế sofa ở phòng khách ngồi. Trưởng phòng hành chính không ngừng xin lỗi: "Xin lỗi sếp, vừa nãy không nên dùng mật khẩu mở cửa trực tiếp, ôi, tôi đã chào hỏi Tiểu Hà rồi, cậu ấy biết chúng ta đến, sao không nhắc Tiểu Mã một tiếng".
Quản lý của Tiểu Hà nói: "Chuyện này cũng không trách Tiểu Hà được, lúc chúng ta vào cậu ấy còn chưa tỉnh, uống thuốc vào nên ngủ say". Trưởng phòng hành chính vội nói: "Đúng vậy, không trách Tiểu Hà được. Thực ra trước khi đến, tôi đã xem hồ sơ chấm công, thấy 5 người khác trong căn hộ này đều đã chấm công đi làm rồi. Không ngờ Tiểu Mã này lại chấm công giả". Hai vị quản lý cuống cuồng giải thích, sếp không nói một lời nào, khuôn mặt ông ấy sầm như bầu trời trước cơn bão.
Trưởng phòng truyền thông và chuyên viên media đứng ở một góc khác trong phòng khách, thì thầm bàn bạc điều gì đó. Thực tế, việc sếp đi thăm nhân viên bị ốm hôm nay chính là ý tưởng của Trưởng phòng truyền thông. Công ty sắp làm lễ kỷ niệm 8 năm, bộ phận truyền thông muốn quay một đoạn phim quảng bá, trong đó có một chương về văn hóa doanh nghiệp. Họ thiết kế một phân cảnh để sếp xếp hàng ăn cơm ở nhà ăn, đi thăm nhân viên bị bệnh, nhằm thể hiện mối quan hệ lao động hài hòa. Vì vậy, chuyến thăm Tiểu Hà lần này được quay phim suốt toàn bộ quá trình. Trưởng phòng hành chính đã hỏi mật khẩu phòng từ trước, rồi cứ thế nhập mã đi vào, nên chúng tôi mới vô tình nhìn thấy và quay lại được cảnh Tiểu Mã và bạn gái.
Một lát sau, Trưởng phòng truyền thông tiến lại gần, rụt rè hỏi sếp: "Chúng ta có tiếp tục quay nữa không ạ?". Sếp giữ vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Tại sao không quay tiếp? Không quay thì các cô lấy đâu ra tư liệu mà làm phim". Thế là chuyên viên media vội chạy vào phòng, dặn Tiểu Mã phải dìu Tiểu Hà ra, Tiểu Hà phải giả vờ yếu ớt một chút... dặn dò xong xuôi liền rút ra ngoài cửa và bật máy quay. Trưởng phòng truyền thông cũng cầm máy quay, bắt đầu đọc lời dẫn đầy cảm xúc. Sếp thấy ống kính hướng về phía mình thì lại trở nên ôn hòa, tươi cười. Khi Tiểu Hà và Tiểu Mã bước ra, sếp vội vàng tiến tới đỡ lấy Tiểu Hà, đưa tay vuốt lại mái tóc rối cho cậu ấy, rồi trao một bao lì xì lớn. Sau đó là gọi đồ ăn trưa, mọi người quây quần bên bàn ăn rất vui vẻ. Trong lúc đó, bạn gái của Tiểu Mã nhân lúc mọi người không chú ý đã lén mở cửa đi ra ngoài.
Vừa về đến công ty, sếp lập tức gọi quản lý của Tiểu Mã và mấy vị quản lý cùng đi lúc nãy vào văn phòng. Vừa đóng cửa lại, ông ấy bắt đầu gào lên, mắng mọi người một trận tơi bời. Người bị mắng nặng nhất là quản lý của Tiểu Mã, sếp hét vào mặt anh ta: "Người của cậu ngủ nướng trong ký túc xá, vẫn chấm công đi làm, cậu có biết không? Cậu ta vi phạm nghiêm trọng quy định công ty, cậu có biết không? Cậu đuổi việc cậu ta đi! Đuổi ngay!". Với Trưởng phòng hành chính, ông ấy mắng: "Lỗ hổng chấm công lớn như vậy mà cô biết không? Cô lập tức rà soát lại hồ sơ chấm công 3 tháng gần đây, kiểm tra nghiêm ngặt việc chấm công giả, hễ phát hiện ra là đuổi việc ngay!". Trưởng phòng truyền thông thực ra chẳng làm gì sai nhưng cũng bị chỉnh đốn một trận, lập kế hoạch mà sao không lường hết tình huống, sao có thể để xảy ra sự cố lớn như vậy? Nếu là cảnh tượng còn khó coi hơn nữa thì chẳng phải mọi người càng khó xử hơn sao?
Tóm lại, ông ấy chống nạnh đi tới đi lui trong văn phòng, miệng không ngừng chửi bới, lúc đi ngang qua chúng tôi, ông ấy cứ như muốn vung tay đánh người vậy. Thực lòng tôi hơi khó hiểu cơn giận của ông ấy, chẳng qua là nhân viên phạm lỗi và tình cờ bị mọi người nhìn thấy thôi mà? Có cần phải giận dữ thế không, ai mà chẳng có lúc trẻ tuổi, lúc bốc đồng?
Sau khi những người khác đi hết, ông ấy nói với tôi: "Thật là đen đủi, đầu tuần đã gặp phải chuyện này, đúng là xúi quẩy. Nếu là con trai tôi, tôi đã tát cho mấy phát rồi. Tuổi còn trẻ mà giờ làm việc không lo làm, dẫn bạn gái về ký túc xá ngủ, không có chút liêm sỉ nào cả, đáng hận thật".
Đang mắng thì có tiếng gõ cửa, trợ lý vào báo Tiểu Mã đang ở ngoài muốn gặp sếp. Sếp ra hiệu cho cậu ta vào. Tôi thầm nghĩ, cái cậu Tiểu Mã này đúng là không biết sống chết là gì, sếp đang giận cậu ta mà cậu ta lại tự dẫn xác đến để bị mắng. Thế nhưng tôi phát hiện mình đã lầm.
Ngay khi Tiểu Mã bước vào, sếp lập tức thay đổi sắc mặt. Ông ấy cười híp mắt nhìn Tiểu Mã, hỏi xem có chuyện gì không. Tiểu Mã nói muốn giải thích chuyện sáng nay và hy vọng sếp cho cậu ta một cơ hội. Hóa ra bạn gái Tiểu Mã mới từ nơi khác đến Thượng Hải tìm việc, nhưng vì mất chứng minh thư, xin cấp giấy tờ tạm thời ở nơi khác cần có thời gian nên không ở khách sạn được, đành phải ở tạm ký túc xá với cậu ta. Thực ra họ chẳng làm gì cả. Sếp cười ha hả bảo: "À, ra là vậy, thế thì cậu phải chăm sóc bạn gái cho tốt, gánh vác trách nhiệm của người đàn ông đấy nhé!". Tiểu Mã lại nói quản lý bắt cậu ta nghỉ việc, cậu ta không muốn đi nên mới đến giải thích, mong sếp cho một cơ hội. Sếp bảo: "Cậu cứ về làm việc cho tốt đi, những chuyện khác trao đổi thêm với quản lý, cố gắng đạt được sự đồng thuận". Tiểu Mã mặt đầy vẻ bối rối, vì sếp không bày tỏ thái độ rõ ràng là có cho ở lại hay không, nhưng dường như cậu ta cũng ngại không dám cầu xin thêm nên đành rời đi.
Tiểu Mã vừa ra khỏi cửa, sếp lập tức bảo trợ lý gọi quản lý của Tiểu Mã vào, rồi lại lật mặt, quát tháo quản lý: "Quy định của công ty cậu đã xem chưa? Dẫn người khác giới về ký túc xá chỉ là tước quyền lưu trú chứ không phải sa thải! Càng không được lấy đó làm cái cớ để ép nhân viên tự nộp đơn nghỉ việc!". Vị quản lý mặt đầy vẻ bất lực, hỏi: "Chẳng phải sếp bảo tôi đuổi việc cậu ta sao?". Sếp tức đến nổ đom đóm mắt, gầm lên: "Tôi bảo cậu đuổi việc cậu ta, cậu không biết tìm một lý do hợp tình hợp pháp mà đuổi à? Cậu ta chấm công giả chắc chắn không phải một hai lần, cậu đợi một thời gian nữa tìm được thóp rồi đuổi không được sao? Tại sao lại nói với cậu ta ngay hôm nay? Nói vào hôm nay, cậu ta chắc chắn nghĩ là do chuyện lưu trú, và cậu ta sẽ nghĩ đó là ý của tôi. Bây giờ cậu ta cứ đinh ninh đuổi việc là ý của tôi nên mới đến cầu xin tôi cho cơ hội đấy!".
Vị quản lý tội nghiệp nhìn tôi một cái, tôi đành lên tiếng giúp anh ta: "Tiểu Mã đã đến đây rồi, cậu ta nhất định sẽ tìm lại anh đấy. Anh cứ trấn an cậu ta trước, cứ để cậu ta làm việc bình thường, đợi một thời gian sau phát hiện ra bằng chứng vi phạm khác thì hãy nói chuyện nghỉ việc. Nếu cậu ta còn nhắc đến sếp, anh hãy bảo cậu ta đừng có vượt cấp tìm sếp, sếp đã ủy quyền đầy đủ cho anh quản lý đội ngũ rồi, anh có quyền đưa ra quyết định này, nếu sếp can thiệp vào quyết định của anh thì sau này anh không thể dẫn dắt đội ngũ được nữa". Anh ta "ồ" lên một tiếng dài, dường như lúc này mới hiểu ra lý do sếp tức giận. Sau khi anh ta đi, sếp nhìn tôi nói: "Tôi nuôi cái đám quản lý các người để làm gì hả? Chẳng phải để làm việc cho tôi sao? Việc gì cũng đẩy tôi ra chắn phía trước, vậy tôi cần các người làm gì? Làm quản lý, lúc cần đắc tội nhân viên thì phải đắc tội, không có quy củ thì không thành thống nhất được, nhưng không được để nhân viên hận tôi, hiểu chưa? Là tôi muốn đuổi Tiểu Mã, nhưng chuyện này có thể để Tiểu Mã biết không? Có thể để cậu ta hận tôi không? Thật là!".
Ông ấy vừa càu nhàu, tôi vừa phải lắng nghe, vì tôi cũng vừa được thăng chức phó tổng không lâu, trong mắt ông ấy tôi vẫn còn quá non nớt.
Ông ấy nghĩ tôi cần ông ấy dìu dắt, nên mỗi tuần hễ 3 ngày ông ấy ở công ty, có chuyện gì là tôi phải đi theo suốt. Chuyện của Tiểu Mã và sự lật mặt của ông ấy thực sự khiến tôi cảm thán rất nhiều. Nghĩ kỹ lại, ông ấy vốn luôn là một ông chủ thay đổi sắc mặt rất nhanh. Đối với nhân viên cấp thấp, thái độ của ông ấy rất ôn hòa, trông như người ông nội trong nhà vậy. Lúc rảnh rỗi ông ấy cứ lượn lờ ở nhà ăn, hỏi han cơm canh có ngon không, có cần thêm món gì không, các loại mì sợi có đủ đa dạng không. Bình thường dù ở bất kỳ đâu, hễ thấy nhân viên công ty là ông ấy chủ động chào hỏi, hỏi thăm. Ông ấy xem rất kỹ sơ yếu lý lịch của mỗi nhân viên mới, cố gắng nhớ tên, chuyên ngành và quê quán của họ, để dù gặp ai ông ấy cũng có thể trò chuyện đôi câu. Có thể nói, ông ấy luôn nỗ lực xây dựng hình tượng một ông chủ bình dị, gần gũi.
Thế nhưng đối với cấp quản lý, ông ấy lại vô cùng nóng nảy, động một chút là mắng chửi thậm tệ. Hơn nữa, ông ấy cũng yêu cầu cấp quản lý phải quản lý nhân viên nghiêm ngặt. Nhân cơ hội này, tôi hỏi ông ấy: "Tại sao bản thân sếp đối với nhân viên lại hiền hậu như vậy, nhưng lại yêu cầu quản lý cấp cơ sở quản lý nghiêm khắc? Sếp không lo nhân viên sẽ ác cảm với quản lý cấp cơ sở sao?". Ông ấy bảo: "Á-c cảm thì kệ họ, cái tôi cần là kết quả, chứ không phải một sự hòa hoãn vô nghĩa. Quản lý cấp cơ sở nếu không thiết lập được uy quyền thì rất khó dẫn dắt đội ngũ, cậu cũng từ cấp cơ sở đi lên, cậu nói xem có đúng không?". Tôi nói: "Nhưng cách quản lý trước đây của tôi đều khá ôn hòa, mọi người cùng bàn bạc đặt mục tiêu và nhận nhiệm vụ, có việc gì thì cùng thương lượng. Tôi với vai trò quản lý chủ yếu là cung cấp nguồn lực và đóng vai trò điều phối nhiều hơn". Ông ấy bảo: "Đó là vì trước đây cậu làm mảng IT, xung quanh toàn là lập trình viên, thiết kế, những người đó trọng sĩ diện lại nhạy cảm, cậu phải dỗ dành họ. Nhưng tôi là dân từ nhà máy đi lên, quản lý nhà máy thì khác. Công nhân xưởng không ăn cái bài đó của cậu đâu, cậu không cứng rắn thì họ không tuân thủ quy định, rất dễ xảy ra nguy hiểm".
Sau đó, sếp kể cho tôi nghe một chuyện: Có một lần, ông ấy cùng quản đốc xưởng đi công bố cách tính lương mới, có mấy công nhân không hài lòng nên chửi bới ông ấy. Lúc ăn trưa, một công nhân trong số đó lại mắng ông ấy trước mặt mọi người, còn hất đổ bàn ăn của ông ấy, nếu không có người khác can ngăn thì chắc đã động tay động chân rồi. Từ đó về sau, sếp luôn ghi nhớ một điều: Không được đắc tội nhân viên cấp thấp, không được tự mình đi làm những việc gây thù chuốc oán với họ. Tại sao ư? Sếp nghiến răng nói: "Vì nếu bị chó cắn, cậu chẳng lẽ lại cắn lại nó sao?".
Nói xong câu này, ông ấy dường như thấy không ổn, dù sao tôi cũng là nhân viên của ông ấy, dùng chó để ví von thì quá không thỏa đáng, rõ ràng là đã xúc phạm đến tôi. Thế nên ông ấy nghiêm túc giải thích: "Làm sếp, hậu quả của việc đắc tội nhân viên cấp thấp là rất nghiêm trọng! Họ có thể làm cậu bẽ mặt trực tiếp, khiến cậu không còn đường lui! Cậu nghĩ xem, nếu cậu bị bẽ mặt mà không xử lý gì, thì những nhân viên khác sẽ bắt chước, sau này hễ có gì không hài lòng cũng sẽ làm cậu bẽ mặt ngay tại trận. Nếu cậu xử lý họ, người ta sẽ nói ông chủ này hẹp hòi, nhân viên chỉ gây khó dễ chút thôi mà đã trù dập người ta rồi.”
“Hơn nữa, nếu họ gây khó dễ trực tiếp, cậu đứng ra tranh cãi tay đôi thì nhiều chuyện cũng chẳng rõ ràng được, khéo còn làm họ kích động hơn, gây ra những hành động quá khích. Còn nếu giải quyết riêng tư, mọi người lại thấy cậu không ngay thẳng, vấn đề nêu ra giữa đám đông tại sao không thể giải quyết công khai? Tóm lại, một ông chủ hay một lãnh đạo bị nhân viên làm khó trước đám đông là một chuyện cả hai cùng thua. Sếp thua mà nhân viên cũng thua. Vì những nhân viên dám làm sếp bẽ mặt như vậy cơ bản sẽ không được trọng dụng trong công ty nữa, chẳng cấp quản lý nào dám dùng họ cả. Thêm nữa, một khi nhân viên đã hận sếp, sau này họ có thể tìm mọi cách đối đầu với công ty, tổn thất gây ra cho công ty là khôn lường".
Tôi gật đầu đồng ý. Đúng là như vậy, nhân viên nếu có thành kiến với sếp, muốn công ty phải trả giá, thì ngay cả việc tiện tay tắt điều hòa khi ra về họ cũng chẳng buồn làm. Sếp lại nói tiếp: "Vậy tại sao cấp quản lý cơ sở lại có thể đắc tội nhân viên? Vì nhân viên vốn dĩ đã nghĩ họ là chức nhỏ, nếu họ không nỗ lực thiết lập uy quyền thì công tác quản lý không thể triển khai được. Hơn nữa, quản lý cơ sở đắc tội nhân viên, nhân viên vẫn còn cơ hội khiếu nại lên cấp trên, họ cũng không đến mức quá ấm ức".
Tôi nói: "Đúng vậy, nếu nhân viên hận sếp thì khi nghỉ việc, chỉ cần công ty bạc đãi một chút là họ sẵn sàng đi kiện ngay. Nhưng nếu họ không có ý kiến gì với sếp, nghĩ rằng mình không được trọng dụng chỉ là do cấp trên trực tiếp, thì khi nghỉ việc, khả năng cao họ chỉ gửi một email phàn nàn cho sếp thôi, không đến mức vì chuyện nhỏ mà đi kiện cáo, dù sao ai cũng muốn để lại một lối thoát, biết đâu sau này còn gặp lại nhau". Nói sao nhỉ, sếp tôi là một con cáo già, tóm lại là chiêu trò quản lý nhân viên và cấp quản lý đều rất thâm sâu. Trong mắt nhân viên cấp thấp, ông ấy giống như một người nhàn nhã đi đây đi đó nghiên cứu, không mấy khi quản chuyện công ty, nhưng trong mắt những người quản lý như chúng tôi, tất cả mọi thứ của công ty này đều nằm trong tay ông ấy, chúng tôi chỉ là những con da-o trong tay ông ấy mà thôi.
Sau đó, quản lý của Tiểu Mã rốt cuộc cũng tìm được một lý do để đuổi việc Tiểu Mã. Tiểu Mã không đến tìm sếp, nhưng đã gửi một bức thư cảm ơn, cảm ơn sếp đã cho cậu ta cơ hội ở lại lúc quản lý muốn đuổi đi. Tất nhiên, Tiểu Mã cũng tố cáo một số điểm vi phạm của vị quản lý, bày tỏ sự không hài lòng với cách quản lý của anh ta và nói với sếp hy vọng có cơ hội hợp tác lại. Sếp bảo trợ lý trả lời một bức email đầy vẻ luyến tiếc và chúc cậu ta tiền đồ rộng mở.
Về phần quản lý của Tiểu Mã, có lần sếp tán gẫu với tôi: "Anh ta vẫn còn dùng được, đợi khi nào không dùng được nữa, đống tư liệu tố cáo của Tiểu Mã này sẽ có ích". Lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xót xa. Vị quản lý của Tiểu Mã hung hăng xông lên phía trước, đuổi đi Tiểu Mã, cũng đắc tội Tiểu Mã. Nhưng sếp, người đứng sau mọi chuyện, lại thu hoạch được lòng biết ơn của Tiểu Mã, đồng thời nắm được bằng chứng vi phạm của quản lý, sau này muốn đuổi quản lý đi cũng rất dễ dàng. Trước mặt một ông chủ có vô vàn thủ đoạn quản lý, mọi người chẳng qua cũng chỉ là công cụ mà thôi.
Tại sao lãnh đạo càng lớn càng dễ gần, lãnh đạo nhỏ lại rất ra oai?
Lý do có nhiều, như sếp tôi là vì không muốn đắc tội nhân viên nên không có vẻ kiêu ngạo đó, lúc nào cũng tỏ ra ôn hòa. Nhưng lãnh đạo nhỏ thì cần thiết lập quy củ, buộc phải giữ kẽ, nên trông có vẻ rất ra oai. Lãnh đạo lớn là người đưa ra quyết sách, lãnh đạo nhỏ là người thực thi; trong công việc lãnh đạo lớn quan tâm đến phương diện chiến lược, lãnh đạo nhỏ quan tâm đến chiến thuật. Lãnh đạo lớn không can thiệp vào những việc vụn vặt cụ thể, lãnh đạo nhỏ hằng ngày phải xử lý đủ thứ chuyện lông gà vỏ tỏi. Phân công khác nhau, cách thức quản lý tự nhiên cũng khác nhau.
Thực ra, lãnh đạo có ra vẻ hay không chủ yếu vẫn phụ thuộc vào phong cách quản lý của người đó, không liên quan lắm đến chức vụ cao hay thấp. Chỉ là đứng từ góc độ công việc và quan hệ nhân sự, lãnh đạo lớn thực sự không cần thiết phải ra vẻ. Bởi lãnh đạo lớn không trực tiếp dẫn dắt nhân viên cấp thấp, thường không quen biết họ, khi tình cờ gặp chỉ cần chào hỏi, hỏi han là đủ. Nhưng thế hệ nhân viên 9x, 10x hiện nay không có tâm lý nể sợ lãnh đạo trầm trọng như thế hệ trước, họ hành xử dựa trên tâm trạng nhiều hơn. Vì thế, nếu lãnh đạo cứ giữ kẽ, họ có thể ngó lơ, chẳng thèm nể mặt, thậm chí có khi còn làm lãnh đạo bẽ mặt. Ngược lại, nếu sếp chủ động hạ mình giao lưu với mọi người, mọi người sẽ đón nhận ông ấy.
Về phần lãnh đạo nhỏ, tại sao lại hay ra oai? Không loại trừ lý do là người đó không biết nhìn nhận, tưởng có chút chức quyền là đắc ý rồi lên mặt. Tất nhiên cũng có thể là để thiết lập uy quyền nên phải giữ kẽ. Suy cho cùng quyền lực trong tay chẳng có bao nhiêu, nếu bản thân không giữ kẽ một chút, nhân viên khác có thể coi thường, chẳng thèm nghe lời, khiến họ rất khó quản lý đội ngũ.
Vậy gặp được lãnh đạo không ra vẻ có phải là chuyện tốt không? Thực ra chưa chắc. Trong các mối quan hệ, người xa lạ mới giữ lễ nghĩa khách khí, còn người quen thuộc thường sẽ thoải mái không câu nệ. Ví dụ, sếp tôi đối với cấp quản lý chưa bao giờ nhẹ lời, muốn mắng là mắng. Tại sao ư? Ông ấy coi chúng tôi là tâm phúc, là người của ông ấy, hơn nữa chúng tôi ở vị trí quản lý, sẽ không dễ dàng nghỉ việc hay làm ông ấy bẽ mặt, nên ông ấy có thể bộc lộ con người thật trước mặt chúng tôi.
Còn chúng tôi, vì miếng cơm manh áo, lẽ tự nhiên cũng sẽ giữ thể diện cho ông ấy. Từ trước đến nay, mọi người đều nói quản lý là một môn nghệ thuật, mà nghệ thuật thì có thể không ngừng sáng tạo, nên phương pháp và phong cách quản lý của mỗi người sẽ khác nhau. Với tư cách là nhân viên, không cần tốn quá nhiều thời gian để đoán già đoán non phong cách quản lý của sếp, chỉ cần tập trung hoàn thành tốt công việc của mình, phát huy vai trò tích cực trong đội ngũ, thì lãnh đạo nhỏ sẽ khó mà ra vẻ với bạn. Còn về lãnh đạo lớn, biết đâu lúc đó ông ấy lại bắt đầu "ra vẻ" với bạn đấy, vì bạn có thể sắp trở thành người mà lãnh đạo muốn đề bạt và bồi dưỡng, sắp thăng chức đến nơi rồi cũng nên!
Tôi từng đi cùng sếp đến ký túc xá nhân viên để thăm một đồng nghiệp bị ốm, tình cờ bắt gặp một nam đồng nghiệp dẫn bạn gái về ngủ trong ký túc xá, cảnh tượng vô cùng gượng gạo.
Bởi vì cái gọi là ký túc xá của công ty chúng tôi thực chất là thuê một vài căn hộ, bài trí theo kiểu phòng tiêu chuẩn của khách sạn, mỗi phòng đặt hai giường cho nhân viên độc thân ở.
Bộ phận hành chính của công ty có quy định nghiêm ngặt, không cho phép dẫn bạn trai, bạn gái về qua đêm, nếu bị phát hiện sẽ bị tước quyền lưu trú.
Từ trước đến nay, mọi người đều chấp hành rất tốt, suy cho cùng giá nhà ở đây không hề rẻ, nếu tự ra ngoài thuê phòng với địa điểm và điều kiện như thế này thì không dưới 10 triệu. Vậy mà cậu đồng nghiệp này lại dám dẫn bạn gái về ở, hơn nữa còn chưa ngủ dậy trong giờ làm việc. Đáng nói hơn là đồng nghiệp cùng phòng vẫn đang bị ốm và nằm trên giường ngay lúc đó.
Những người dẫn chúng tôi đi thăm bệnh gồm Trưởng phòng hành chính, quản lý trực tiếp của đồng nghiệp bị ốm, Trưởng phòng truyền thông đều vô cùng lúng túng, không ai biết phải làm sao. Bởi sếp chúng tôi vốn dĩ luôn coi trọng kỷ luật, đối mặt với sự vi phạm nghiêm trọng này của nhân viên, tính tình của ông ấy lẽ ra không thể nào nhịn nổi.
Nhưng vẫn là không ngờ tới là sếp bỗng nhiên cười lớn, ông ấy nói với cậu đồng nghiệp bị ốm: "Tiểu Hà à, cậu độc thân, gặp cảnh này đúng là bị hành hạ gấp đôi nhỉ." Nói xong, ông ấy lại quay sang cậu nhân viên dẫn bạn gái về qua đêm: "Tiểu Mã à, cậu phải mời Tiểu Hà ăn một bữa tử tế để chữa lành tâm hồn mong manh của cậu ấy đấy nhé. Chúng tôi ra phòng khách đây, hai người cũng ra đi".
Dứt lời, nhóm chúng tôi nhanh chóng rời khỏi phòng ngủ ra ghế sofa ở phòng khách ngồi. Trưởng phòng hành chính không ngừng xin lỗi: "Xin lỗi sếp, vừa nãy không nên dùng mật khẩu mở cửa trực tiếp, ôi, tôi đã chào hỏi Tiểu Hà rồi, cậu ấy biết chúng ta đến, sao không nhắc Tiểu Mã một tiếng".
Quản lý của Tiểu Hà nói: "Chuyện này cũng không trách Tiểu Hà được, lúc chúng ta vào cậu ấy còn chưa tỉnh, uống thuốc vào nên ngủ say". Trưởng phòng hành chính vội nói: "Đúng vậy, không trách Tiểu Hà được. Thực ra trước khi đến, tôi đã xem hồ sơ chấm công, thấy 5 người khác trong căn hộ này đều đã chấm công đi làm rồi. Không ngờ Tiểu Mã này lại chấm công giả". Hai vị quản lý cuống cuồng giải thích, sếp không nói một lời nào, khuôn mặt ông ấy sầm như bầu trời trước cơn bão.
Trưởng phòng truyền thông và chuyên viên media đứng ở một góc khác trong phòng khách, thì thầm bàn bạc điều gì đó. Thực tế, việc sếp đi thăm nhân viên bị ốm hôm nay chính là ý tưởng của Trưởng phòng truyền thông. Công ty sắp làm lễ kỷ niệm 8 năm, bộ phận truyền thông muốn quay một đoạn phim quảng bá, trong đó có một chương về văn hóa doanh nghiệp. Họ thiết kế một phân cảnh để sếp xếp hàng ăn cơm ở nhà ăn, đi thăm nhân viên bị bệnh, nhằm thể hiện mối quan hệ lao động hài hòa. Vì vậy, chuyến thăm Tiểu Hà lần này được quay phim suốt toàn bộ quá trình. Trưởng phòng hành chính đã hỏi mật khẩu phòng từ trước, rồi cứ thế nhập mã đi vào, nên chúng tôi mới vô tình nhìn thấy và quay lại được cảnh Tiểu Mã và bạn gái.
Một lát sau, Trưởng phòng truyền thông tiến lại gần, rụt rè hỏi sếp: "Chúng ta có tiếp tục quay nữa không ạ?". Sếp giữ vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Tại sao không quay tiếp? Không quay thì các cô lấy đâu ra tư liệu mà làm phim". Thế là chuyên viên media vội chạy vào phòng, dặn Tiểu Mã phải dìu Tiểu Hà ra, Tiểu Hà phải giả vờ yếu ớt một chút... dặn dò xong xuôi liền rút ra ngoài cửa và bật máy quay. Trưởng phòng truyền thông cũng cầm máy quay, bắt đầu đọc lời dẫn đầy cảm xúc. Sếp thấy ống kính hướng về phía mình thì lại trở nên ôn hòa, tươi cười. Khi Tiểu Hà và Tiểu Mã bước ra, sếp vội vàng tiến tới đỡ lấy Tiểu Hà, đưa tay vuốt lại mái tóc rối cho cậu ấy, rồi trao một bao lì xì lớn. Sau đó là gọi đồ ăn trưa, mọi người quây quần bên bàn ăn rất vui vẻ. Trong lúc đó, bạn gái của Tiểu Mã nhân lúc mọi người không chú ý đã lén mở cửa đi ra ngoài.
Vừa về đến công ty, sếp lập tức gọi quản lý của Tiểu Mã và mấy vị quản lý cùng đi lúc nãy vào văn phòng. Vừa đóng cửa lại, ông ấy bắt đầu gào lên, mắng mọi người một trận tơi bời. Người bị mắng nặng nhất là quản lý của Tiểu Mã, sếp hét vào mặt anh ta: "Người của cậu ngủ nướng trong ký túc xá, vẫn chấm công đi làm, cậu có biết không? Cậu ta vi phạm nghiêm trọng quy định công ty, cậu có biết không? Cậu đuổi việc cậu ta đi! Đuổi ngay!". Với Trưởng phòng hành chính, ông ấy mắng: "Lỗ hổng chấm công lớn như vậy mà cô biết không? Cô lập tức rà soát lại hồ sơ chấm công 3 tháng gần đây, kiểm tra nghiêm ngặt việc chấm công giả, hễ phát hiện ra là đuổi việc ngay!". Trưởng phòng truyền thông thực ra chẳng làm gì sai nhưng cũng bị chỉnh đốn một trận, lập kế hoạch mà sao không lường hết tình huống, sao có thể để xảy ra sự cố lớn như vậy? Nếu là cảnh tượng còn khó coi hơn nữa thì chẳng phải mọi người càng khó xử hơn sao?
Tóm lại, ông ấy chống nạnh đi tới đi lui trong văn phòng, miệng không ngừng chửi bới, lúc đi ngang qua chúng tôi, ông ấy cứ như muốn vung tay đánh người vậy. Thực lòng tôi hơi khó hiểu cơn giận của ông ấy, chẳng qua là nhân viên phạm lỗi và tình cờ bị mọi người nhìn thấy thôi mà? Có cần phải giận dữ thế không, ai mà chẳng có lúc trẻ tuổi, lúc bốc đồng?
Sau khi những người khác đi hết, ông ấy nói với tôi: "Thật là đen đủi, đầu tuần đã gặp phải chuyện này, đúng là xúi quẩy. Nếu là con trai tôi, tôi đã tát cho mấy phát rồi. Tuổi còn trẻ mà giờ làm việc không lo làm, dẫn bạn gái về ký túc xá ngủ, không có chút liêm sỉ nào cả, đáng hận thật".
Đang mắng thì có tiếng gõ cửa, trợ lý vào báo Tiểu Mã đang ở ngoài muốn gặp sếp. Sếp ra hiệu cho cậu ta vào. Tôi thầm nghĩ, cái cậu Tiểu Mã này đúng là không biết sống chết là gì, sếp đang giận cậu ta mà cậu ta lại tự dẫn xác đến để bị mắng. Thế nhưng tôi phát hiện mình đã lầm.
Ngay khi Tiểu Mã bước vào, sếp lập tức thay đổi sắc mặt. Ông ấy cười híp mắt nhìn Tiểu Mã, hỏi xem có chuyện gì không. Tiểu Mã nói muốn giải thích chuyện sáng nay và hy vọng sếp cho cậu ta một cơ hội. Hóa ra bạn gái Tiểu Mã mới từ nơi khác đến Thượng Hải tìm việc, nhưng vì mất chứng minh thư, xin cấp giấy tờ tạm thời ở nơi khác cần có thời gian nên không ở khách sạn được, đành phải ở tạm ký túc xá với cậu ta. Thực ra họ chẳng làm gì cả. Sếp cười ha hả bảo: "À, ra là vậy, thế thì cậu phải chăm sóc bạn gái cho tốt, gánh vác trách nhiệm của người đàn ông đấy nhé!". Tiểu Mã lại nói quản lý bắt cậu ta nghỉ việc, cậu ta không muốn đi nên mới đến giải thích, mong sếp cho một cơ hội. Sếp bảo: "Cậu cứ về làm việc cho tốt đi, những chuyện khác trao đổi thêm với quản lý, cố gắng đạt được sự đồng thuận". Tiểu Mã mặt đầy vẻ bối rối, vì sếp không bày tỏ thái độ rõ ràng là có cho ở lại hay không, nhưng dường như cậu ta cũng ngại không dám cầu xin thêm nên đành rời đi.
Tiểu Mã vừa ra khỏi cửa, sếp lập tức bảo trợ lý gọi quản lý của Tiểu Mã vào, rồi lại lật mặt, quát tháo quản lý: "Quy định của công ty cậu đã xem chưa? Dẫn người khác giới về ký túc xá chỉ là tước quyền lưu trú chứ không phải sa thải! Càng không được lấy đó làm cái cớ để ép nhân viên tự nộp đơn nghỉ việc!". Vị quản lý mặt đầy vẻ bất lực, hỏi: "Chẳng phải sếp bảo tôi đuổi việc cậu ta sao?". Sếp tức đến nổ đom đóm mắt, gầm lên: "Tôi bảo cậu đuổi việc cậu ta, cậu không biết tìm một lý do hợp tình hợp pháp mà đuổi à? Cậu ta chấm công giả chắc chắn không phải một hai lần, cậu đợi một thời gian nữa tìm được thóp rồi đuổi không được sao? Tại sao lại nói với cậu ta ngay hôm nay? Nói vào hôm nay, cậu ta chắc chắn nghĩ là do chuyện lưu trú, và cậu ta sẽ nghĩ đó là ý của tôi. Bây giờ cậu ta cứ đinh ninh đuổi việc là ý của tôi nên mới đến cầu xin tôi cho cơ hội đấy!".
Vị quản lý tội nghiệp nhìn tôi một cái, tôi đành lên tiếng giúp anh ta: "Tiểu Mã đã đến đây rồi, cậu ta nhất định sẽ tìm lại anh đấy. Anh cứ trấn an cậu ta trước, cứ để cậu ta làm việc bình thường, đợi một thời gian sau phát hiện ra bằng chứng vi phạm khác thì hãy nói chuyện nghỉ việc. Nếu cậu ta còn nhắc đến sếp, anh hãy bảo cậu ta đừng có vượt cấp tìm sếp, sếp đã ủy quyền đầy đủ cho anh quản lý đội ngũ rồi, anh có quyền đưa ra quyết định này, nếu sếp can thiệp vào quyết định của anh thì sau này anh không thể dẫn dắt đội ngũ được nữa". Anh ta "ồ" lên một tiếng dài, dường như lúc này mới hiểu ra lý do sếp tức giận. Sau khi anh ta đi, sếp nhìn tôi nói: "Tôi nuôi cái đám quản lý các người để làm gì hả? Chẳng phải để làm việc cho tôi sao? Việc gì cũng đẩy tôi ra chắn phía trước, vậy tôi cần các người làm gì? Làm quản lý, lúc cần đắc tội nhân viên thì phải đắc tội, không có quy củ thì không thành thống nhất được, nhưng không được để nhân viên hận tôi, hiểu chưa? Là tôi muốn đuổi Tiểu Mã, nhưng chuyện này có thể để Tiểu Mã biết không? Có thể để cậu ta hận tôi không? Thật là!".
Ông ấy vừa càu nhàu, tôi vừa phải lắng nghe, vì tôi cũng vừa được thăng chức phó tổng không lâu, trong mắt ông ấy tôi vẫn còn quá non nớt.
Ông ấy nghĩ tôi cần ông ấy dìu dắt, nên mỗi tuần hễ 3 ngày ông ấy ở công ty, có chuyện gì là tôi phải đi theo suốt. Chuyện của Tiểu Mã và sự lật mặt của ông ấy thực sự khiến tôi cảm thán rất nhiều. Nghĩ kỹ lại, ông ấy vốn luôn là một ông chủ thay đổi sắc mặt rất nhanh. Đối với nhân viên cấp thấp, thái độ của ông ấy rất ôn hòa, trông như người ông nội trong nhà vậy. Lúc rảnh rỗi ông ấy cứ lượn lờ ở nhà ăn, hỏi han cơm canh có ngon không, có cần thêm món gì không, các loại mì sợi có đủ đa dạng không. Bình thường dù ở bất kỳ đâu, hễ thấy nhân viên công ty là ông ấy chủ động chào hỏi, hỏi thăm. Ông ấy xem rất kỹ sơ yếu lý lịch của mỗi nhân viên mới, cố gắng nhớ tên, chuyên ngành và quê quán của họ, để dù gặp ai ông ấy cũng có thể trò chuyện đôi câu. Có thể nói, ông ấy luôn nỗ lực xây dựng hình tượng một ông chủ bình dị, gần gũi.
Thế nhưng đối với cấp quản lý, ông ấy lại vô cùng nóng nảy, động một chút là mắng chửi thậm tệ. Hơn nữa, ông ấy cũng yêu cầu cấp quản lý phải quản lý nhân viên nghiêm ngặt. Nhân cơ hội này, tôi hỏi ông ấy: "Tại sao bản thân sếp đối với nhân viên lại hiền hậu như vậy, nhưng lại yêu cầu quản lý cấp cơ sở quản lý nghiêm khắc? Sếp không lo nhân viên sẽ ác cảm với quản lý cấp cơ sở sao?". Ông ấy bảo: "Á-c cảm thì kệ họ, cái tôi cần là kết quả, chứ không phải một sự hòa hoãn vô nghĩa. Quản lý cấp cơ sở nếu không thiết lập được uy quyền thì rất khó dẫn dắt đội ngũ, cậu cũng từ cấp cơ sở đi lên, cậu nói xem có đúng không?". Tôi nói: "Nhưng cách quản lý trước đây của tôi đều khá ôn hòa, mọi người cùng bàn bạc đặt mục tiêu và nhận nhiệm vụ, có việc gì thì cùng thương lượng. Tôi với vai trò quản lý chủ yếu là cung cấp nguồn lực và đóng vai trò điều phối nhiều hơn". Ông ấy bảo: "Đó là vì trước đây cậu làm mảng IT, xung quanh toàn là lập trình viên, thiết kế, những người đó trọng sĩ diện lại nhạy cảm, cậu phải dỗ dành họ. Nhưng tôi là dân từ nhà máy đi lên, quản lý nhà máy thì khác. Công nhân xưởng không ăn cái bài đó của cậu đâu, cậu không cứng rắn thì họ không tuân thủ quy định, rất dễ xảy ra nguy hiểm".
Sau đó, sếp kể cho tôi nghe một chuyện: Có một lần, ông ấy cùng quản đốc xưởng đi công bố cách tính lương mới, có mấy công nhân không hài lòng nên chửi bới ông ấy. Lúc ăn trưa, một công nhân trong số đó lại mắng ông ấy trước mặt mọi người, còn hất đổ bàn ăn của ông ấy, nếu không có người khác can ngăn thì chắc đã động tay động chân rồi. Từ đó về sau, sếp luôn ghi nhớ một điều: Không được đắc tội nhân viên cấp thấp, không được tự mình đi làm những việc gây thù chuốc oán với họ. Tại sao ư? Sếp nghiến răng nói: "Vì nếu bị chó cắn, cậu chẳng lẽ lại cắn lại nó sao?".
Nói xong câu này, ông ấy dường như thấy không ổn, dù sao tôi cũng là nhân viên của ông ấy, dùng chó để ví von thì quá không thỏa đáng, rõ ràng là đã xúc phạm đến tôi. Thế nên ông ấy nghiêm túc giải thích: "Làm sếp, hậu quả của việc đắc tội nhân viên cấp thấp là rất nghiêm trọng! Họ có thể làm cậu bẽ mặt trực tiếp, khiến cậu không còn đường lui! Cậu nghĩ xem, nếu cậu bị bẽ mặt mà không xử lý gì, thì những nhân viên khác sẽ bắt chước, sau này hễ có gì không hài lòng cũng sẽ làm cậu bẽ mặt ngay tại trận. Nếu cậu xử lý họ, người ta sẽ nói ông chủ này hẹp hòi, nhân viên chỉ gây khó dễ chút thôi mà đã trù dập người ta rồi.”
“Hơn nữa, nếu họ gây khó dễ trực tiếp, cậu đứng ra tranh cãi tay đôi thì nhiều chuyện cũng chẳng rõ ràng được, khéo còn làm họ kích động hơn, gây ra những hành động quá khích. Còn nếu giải quyết riêng tư, mọi người lại thấy cậu không ngay thẳng, vấn đề nêu ra giữa đám đông tại sao không thể giải quyết công khai? Tóm lại, một ông chủ hay một lãnh đạo bị nhân viên làm khó trước đám đông là một chuyện cả hai cùng thua. Sếp thua mà nhân viên cũng thua. Vì những nhân viên dám làm sếp bẽ mặt như vậy cơ bản sẽ không được trọng dụng trong công ty nữa, chẳng cấp quản lý nào dám dùng họ cả. Thêm nữa, một khi nhân viên đã hận sếp, sau này họ có thể tìm mọi cách đối đầu với công ty, tổn thất gây ra cho công ty là khôn lường".
Tôi gật đầu đồng ý. Đúng là như vậy, nhân viên nếu có thành kiến với sếp, muốn công ty phải trả giá, thì ngay cả việc tiện tay tắt điều hòa khi ra về họ cũng chẳng buồn làm. Sếp lại nói tiếp: "Vậy tại sao cấp quản lý cơ sở lại có thể đắc tội nhân viên? Vì nhân viên vốn dĩ đã nghĩ họ là chức nhỏ, nếu họ không nỗ lực thiết lập uy quyền thì công tác quản lý không thể triển khai được. Hơn nữa, quản lý cơ sở đắc tội nhân viên, nhân viên vẫn còn cơ hội khiếu nại lên cấp trên, họ cũng không đến mức quá ấm ức".
Tôi nói: "Đúng vậy, nếu nhân viên hận sếp thì khi nghỉ việc, chỉ cần công ty bạc đãi một chút là họ sẵn sàng đi kiện ngay. Nhưng nếu họ không có ý kiến gì với sếp, nghĩ rằng mình không được trọng dụng chỉ là do cấp trên trực tiếp, thì khi nghỉ việc, khả năng cao họ chỉ gửi một email phàn nàn cho sếp thôi, không đến mức vì chuyện nhỏ mà đi kiện cáo, dù sao ai cũng muốn để lại một lối thoát, biết đâu sau này còn gặp lại nhau". Nói sao nhỉ, sếp tôi là một con cáo già, tóm lại là chiêu trò quản lý nhân viên và cấp quản lý đều rất thâm sâu. Trong mắt nhân viên cấp thấp, ông ấy giống như một người nhàn nhã đi đây đi đó nghiên cứu, không mấy khi quản chuyện công ty, nhưng trong mắt những người quản lý như chúng tôi, tất cả mọi thứ của công ty này đều nằm trong tay ông ấy, chúng tôi chỉ là những con da-o trong tay ông ấy mà thôi.
Sau đó, quản lý của Tiểu Mã rốt cuộc cũng tìm được một lý do để đuổi việc Tiểu Mã. Tiểu Mã không đến tìm sếp, nhưng đã gửi một bức thư cảm ơn, cảm ơn sếp đã cho cậu ta cơ hội ở lại lúc quản lý muốn đuổi đi. Tất nhiên, Tiểu Mã cũng tố cáo một số điểm vi phạm của vị quản lý, bày tỏ sự không hài lòng với cách quản lý của anh ta và nói với sếp hy vọng có cơ hội hợp tác lại. Sếp bảo trợ lý trả lời một bức email đầy vẻ luyến tiếc và chúc cậu ta tiền đồ rộng mở.
Về phần quản lý của Tiểu Mã, có lần sếp tán gẫu với tôi: "Anh ta vẫn còn dùng được, đợi khi nào không dùng được nữa, đống tư liệu tố cáo của Tiểu Mã này sẽ có ích". Lòng tôi chợt dâng lên một nỗi xót xa. Vị quản lý của Tiểu Mã hung hăng xông lên phía trước, đuổi đi Tiểu Mã, cũng đắc tội Tiểu Mã. Nhưng sếp, người đứng sau mọi chuyện, lại thu hoạch được lòng biết ơn của Tiểu Mã, đồng thời nắm được bằng chứng vi phạm của quản lý, sau này muốn đuổi quản lý đi cũng rất dễ dàng. Trước mặt một ông chủ có vô vàn thủ đoạn quản lý, mọi người chẳng qua cũng chỉ là công cụ mà thôi.
Tại sao lãnh đạo càng lớn càng dễ gần, lãnh đạo nhỏ lại rất ra oai?
Lý do có nhiều, như sếp tôi là vì không muốn đắc tội nhân viên nên không có vẻ kiêu ngạo đó, lúc nào cũng tỏ ra ôn hòa. Nhưng lãnh đạo nhỏ thì cần thiết lập quy củ, buộc phải giữ kẽ, nên trông có vẻ rất ra oai. Lãnh đạo lớn là người đưa ra quyết sách, lãnh đạo nhỏ là người thực thi; trong công việc lãnh đạo lớn quan tâm đến phương diện chiến lược, lãnh đạo nhỏ quan tâm đến chiến thuật. Lãnh đạo lớn không can thiệp vào những việc vụn vặt cụ thể, lãnh đạo nhỏ hằng ngày phải xử lý đủ thứ chuyện lông gà vỏ tỏi. Phân công khác nhau, cách thức quản lý tự nhiên cũng khác nhau.
Thực ra, lãnh đạo có ra vẻ hay không chủ yếu vẫn phụ thuộc vào phong cách quản lý của người đó, không liên quan lắm đến chức vụ cao hay thấp. Chỉ là đứng từ góc độ công việc và quan hệ nhân sự, lãnh đạo lớn thực sự không cần thiết phải ra vẻ. Bởi lãnh đạo lớn không trực tiếp dẫn dắt nhân viên cấp thấp, thường không quen biết họ, khi tình cờ gặp chỉ cần chào hỏi, hỏi han là đủ. Nhưng thế hệ nhân viên 9x, 10x hiện nay không có tâm lý nể sợ lãnh đạo trầm trọng như thế hệ trước, họ hành xử dựa trên tâm trạng nhiều hơn. Vì thế, nếu lãnh đạo cứ giữ kẽ, họ có thể ngó lơ, chẳng thèm nể mặt, thậm chí có khi còn làm lãnh đạo bẽ mặt. Ngược lại, nếu sếp chủ động hạ mình giao lưu với mọi người, mọi người sẽ đón nhận ông ấy.
Về phần lãnh đạo nhỏ, tại sao lại hay ra oai? Không loại trừ lý do là người đó không biết nhìn nhận, tưởng có chút chức quyền là đắc ý rồi lên mặt. Tất nhiên cũng có thể là để thiết lập uy quyền nên phải giữ kẽ. Suy cho cùng quyền lực trong tay chẳng có bao nhiêu, nếu bản thân không giữ kẽ một chút, nhân viên khác có thể coi thường, chẳng thèm nghe lời, khiến họ rất khó quản lý đội ngũ.
Vậy gặp được lãnh đạo không ra vẻ có phải là chuyện tốt không? Thực ra chưa chắc. Trong các mối quan hệ, người xa lạ mới giữ lễ nghĩa khách khí, còn người quen thuộc thường sẽ thoải mái không câu nệ. Ví dụ, sếp tôi đối với cấp quản lý chưa bao giờ nhẹ lời, muốn mắng là mắng. Tại sao ư? Ông ấy coi chúng tôi là tâm phúc, là người của ông ấy, hơn nữa chúng tôi ở vị trí quản lý, sẽ không dễ dàng nghỉ việc hay làm ông ấy bẽ mặt, nên ông ấy có thể bộc lộ con người thật trước mặt chúng tôi.
Còn chúng tôi, vì miếng cơm manh áo, lẽ tự nhiên cũng sẽ giữ thể diện cho ông ấy. Từ trước đến nay, mọi người đều nói quản lý là một môn nghệ thuật, mà nghệ thuật thì có thể không ngừng sáng tạo, nên phương pháp và phong cách quản lý của mỗi người sẽ khác nhau. Với tư cách là nhân viên, không cần tốn quá nhiều thời gian để đoán già đoán non phong cách quản lý của sếp, chỉ cần tập trung hoàn thành tốt công việc của mình, phát huy vai trò tích cực trong đội ngũ, thì lãnh đạo nhỏ sẽ khó mà ra vẻ với bạn. Còn về lãnh đạo lớn, biết đâu lúc đó ông ấy lại bắt đầu "ra vẻ" với bạn đấy, vì bạn có thể sắp trở thành người mà lãnh đạo muốn đề bạt và bồi dưỡng, sắp thăng chức đến nơi rồi cũng nên!

