- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,487
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Tại sao người càng thành đạt càng tin phong thủy?
Nhiều năm trước, tôi theo một vị tiền bối đến thăm một ông chủ doanh nghiệp. Ông là người làm trong lĩnh vực sản xuất. Từ một xưởng nhỏ, từng bước gây dựng sự nghiệp, đến nay sở hữu khối tài sản lên tới hàng trăm tỷ.
Khi ấy, ông vừa chuyển sang văn phòng mới, nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc hạng A, tầm nhìn thoáng đãng, có thể phóng mắt bao quát nửa thành phố.
Vừa bước vào, chúng tôi đã thấy có gì đó là lạ. Văn phòng rộng thênh thang mà trống trải, không có bàn giám đốc bề thế, không có tấm biển "Thiên đạo thù cần” (Trời không phụ người chăm chỉ), thậm chí đến một bộ sofa cũng chẳng có. Chỉ ở góc trong cùng của văn phòng, sát cửa sổ, đặt một chiếc bàn trà nhỏ với vài chiếc ghế. Ông chủ đang ngồi đó uống trà.
Ông không cao, da hơi ngăm, mặc một chiếc áo Polo đã giặt đến bạc màu, cổ tay đeo một chuỗi hạt chẳng rõ chất liệu gì. Ông rất lịch sự, mời chúng tôi ngồi xuống.
Tiền bối là người giới thiệu, hàn huyên vài câu rồi ra hiệu cho tôi nói.
Hồi ấy tôi còn trẻ, mới vào nghề tư vấn, trong đầu đầy ắp các mô hình quản trị, lý thuyết kinh doanh, lúc nào cũng mong có dịp "khai sáng" cho khách hàng. Tôi nói từ xu hướng thị trường đến định vị thương hiệu, từ cơ cấu tổ chức đến quản trị hiệu suất, nói đến khô cả cổ.
Ông chủ cứ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, rót thêm trà cho tôi.
Đợi tôi nói xong, ông trầm ngâm một lát rồi chỉ ra ngoài cửa sổ, hỏi tôi: "Cậu thấy văn phòng của tôi thế nào?"
Tôi đáp: "Tầm nhìn thoáng đãng, phong thủy chắc chắn tốt." Tôi chỉ nói cho phải phép thôi, chứ thật ra tôi có hiểu gì về phong thủy đâu.
Ông cười, bảo: "Ai cũng khen tốt, chỉ có một người bảo không tốt."
Tôi tò mò: "Là ai vậy ạ?"
"Ông thầy phong thủy tôi mời đến xem."
Tôi ngẩn người. Bỏ tiền mời người ta đến xem, kết quả lại bảo không tốt?
Ông chủ nói: "Thầy bảo căn phòng này của tôi phạm Độc Dương Sát, bốn bề trống trải, không nơi nương tựa, tầm nhìn quá tốt nên ngược lại làm tán khí, không tụ được tài. Người ta ở lâu, lòng sẽ chông chênh, sẽ sinh ngông cuồng, sớm muộn cũng gặp chuyện.”
Trong bụng tôi lẩm bẩm, chẳng phải nói nhảm sao? Ông chủ nào mà chẳng muốn tầm nhìn thoáng đãng, hùng tâm vạn trượng? Tiền bối ngồi bên khẽ huých tôi, ra hiệu đừng nói bậy.
Ông chủ nói tiếp: "Thầy còn bảo, cậu nhìn con đường kia kìa." - Ông chỉ về một cây cầu vượt phía xa - "Nó giống như một cây cung, chĩa thẳng vào tòa nhà của tôi, gọi là Phản Cung Sát, chủ về hao tài, tai nạn. Rồi cái logo màu đỏ trên nóc tòa nhà đằng kia nữa, trông như một ngọn lửa, chiếu thẳng vào cửa sổ này của tôi, gọi là Hỏa Hình Sát, chủ về thị phi, kiện tụng."
Ông nói rất lưu loát, như thể thuộc nằm lòng mọi khái niệm ấy. Còn tôi thì nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Thời buổi nào rồi mà một doanh nhân được ăn học đàng hoàng lại đi tin mấy thứ này? Chẳng phải chỉ là ám thị tâm lý thôi sao?
Tôi không nhịn được, buột miệng: "Chú ơi, cháu thấy mấy thứ này có lẽ chỉ là cách nói thôi. Làm doanh nghiệp thì chủ yếu vẫn phải nhìn vào chiến lược, sản phẩm, đội ngũ. Mấy vấn đề chú vừa nói, e là hơi… duy tâm rồi."
Vừa dứt lời tôi đã hối hận. Quá bốc đồng. Mặt tiền bối nhìn tôi tái mét.
Không ngờ ông chủ chẳng những không giận mà sau đó còn cười tươi hơn.
Ông bảo: "Cậu nói đúng. Chiến lược, sản phẩm, đội ngũ, đó là thuật, là công phu nền tảng, dĩ nhiên quan trọng. Nhưng cậu bảo cái này của tôi là duy tâm, tôi không đồng ý."
Ông đứng dậy, bước tới trước tấm cửa kính khổng lồ sát sàn, chắp tay sau lưng.
"Cậu nhìn xuống dưới kia mà xem, xe cộ như mắc cửi, ai cũng đang tất bật ngược xuôi. Tại sao có người thành, có người bại? Thật sự là do mức độ nỗ lực khác nhau, hay do chênh lệch trí thông minh sao?"
"Tôi hơn 20 tuổi đã ra ngoài bươn chải, từng ngủ gầm cầu, từng bị người ta lừa sạch tiền, cũng từng vì mấy đồng bạc mà trở mặt với anh em. Tôi từng thấy những người thông minh hơn tôi, chịu khó hơn tôi, cuối cùng vẫn ngã ngựa. Cũng từng thấy có kẻ trông chẳng ra sao, thế mà tự dưng lại phất lên."
"Thấy nhiều rồi, tôi bắt đầu sợ. Cái tôi sợ không phải là không có tiền, không phải là thất bại, mà là hai chữ 'tự dưng'. Tôi sợ mình cực khổ làm lụng nửa đời người, cuối cùng lại vì một nguyên do chẳng đâu vào đâu mà một đêm trắng tay, trở về vạch xuất phát."
"Cậu làm tư vấn, việc gì cũng nói logic, nói dữ liệu, nói mô hình. Cậu cho rằng thế giới là một cỗ máy tinh vi, chỉ cần thao tác đúng thì kết quả sẽ không tệ. Nhưng tôi không nghĩ vậy."
"Tôi thấy thế giới giống một mặt biển hơn. Cậu có con thuyền tốt đến mấy, kỹ thuật giỏi đến mấy, một con sóng ập tới là lật ngay. Cậu đâu thể nói lý lẽ với con sóng, phải không?"
Ông quay người lại, nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm.
"Phong thủy là gì? Nó không phải khoa học, cũng chẳng phải mê tín. Với tôi, nó là một sự kính sợ. Khi tôi ngồi đây, nhìn thấy cái Phản Cung Sát kia, tôi không nghĩ hôm nay sẽ hao tài. Tôi tự nhắc mình phải thận trọng khi chi tiền, phải xem kỹ hợp đồng, không được đắc ý quên mình. Đó là kính sợ rủi ro của đồng tiền."
"Khi tôi nhìn thấy cái Hỏa Hình Sát kia, tôi không nghĩ mình sắp cãi nhau với ai. Tôi tự nhắc mình nói năng với nhân viên phải lịch sự, hợp tác với đối tác phải giữ chữ tín, đừng gây thị phi rắc rối. Đó là kính sợ rủi ro trong quan hệ giữa người với người."
"Khi thầy tôi bảo nơi này là Độc Dương Sát, không tụ khí, tôi tự nhắc mình không được ở trên cao mà tự mãn, phải năng xuống dưới đi lại, năng ăn cơm trò chuyện với nhân viên tuyến đầu, năng lắng nghe tiếng nói của thị trường. Đó là kính sợ rủi ro của việc xa rời quần chúng."
"Cậu thấy đấy, ông thầy bảo không tốt, vậy tại sao tôi vẫn thuê chỗ này? Bởi vì những cái Sát mà ông ấy nói, đều chính là những tật xấu mà một người ở vị trí như tôi dễ mắc phải nhất! Tôi cố ý ngày ngày nhìn chúng, ngày ngày tự nhắc mình: tôi là ai, tôi từ đâu tới, gốc rễ của tôi ở đâu."
"Chiếc bàn trống trơn kia là để nhắc tôi, sự nghiệp của tôi bất cứ lúc nào cũng có thể về số 0. Chiếc bàn trà bé nhỏ này là để nói với tôi rằng, dù gây dựng cơ đồ lớn đến đâu, thứ tôi thật sự cần cũng chỉ là một mảnh đất con con này thôi."
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như một thằng ngốc. Cả đầu óc đầy ắp lý thuyết kinh doanh của tôi, trước mặt ông, hóa ra nhợt nhạt và ấu trĩ đến thế.
Tôi vẫn luôn tưởng rằng người giàu tin phong thủy là để cầu tài, cầu vận may. Ngày hôm ấy tôi mới hiểu, những người thật sự giàu có, nhất là những kẻ đi lên từ tận đáy xã hội, họ tin phong thủy chính là vì họ đầy nỗi sợ hãi đối với chính sự giàu có.
Họ hiểu rõ hơn ai hết, đồng tiền khi đến thì bất ngờ khó lường thế nào, thì khi đi cũng vô lý bất chấp y như vậy.
Một chính sách, một công nghệ mới ra đời, thậm chí chỉ một lời đồn,... đều có thể khiến một đế chế kinh doanh trông tưởng vững chắc sụp đổ trong chớp mắt. Sự bất định khổng lồ ấy là điều mà không một lý thuyết kinh doanh nào có thể bao quát nổi.
Logic và lý tính có thể giúp bạn đi nhanh, nhưng không thể bảo đảm bạn đi xa.
Khi tài sản và sự nghiệp của một người đạt tới một quy mô nhất định, điều họ quan tâm nhất không còn là làm sao để tăng trưởng, mà là làm sao để không mất đi.
Tăng trưởng là vấn đề của thuật, có thể giải quyết bằng đủ loại phương pháp luận. Còn không mất đi là vấn đề của đạo, nó hướng tới xác suất, tới rủi ro, tới nhân tính, tới những quy luật vô hình vô ảnh nhưng thật sự tồn tại.
Phong thủy chính là một hệ thống mà họ dùng để cảm nhận và ứng phó với những quy luật vô hình ấy. Bạn coi nó là huyền học thì nó là huyền học. Bạn coi nó là một bộ công cụ quản trị rủi ro và tự nhắc nhở bản thân thì nó là một hệ thống hiệu chỉnh hành vi cực kỳ hiệu quả.
Ví dụ, góc Tây Bắc trong văn phòng của một ông chủ đại diện cho quẻ Càn, tượng trưng cho người chủ gia đình, cho người ra quyết sách cốt lõi của doanh nghiệp. Thầy phong thủy sẽ bảo, chỗ này không được để thùng rác, không được có xà ngang đè lên đầu, phải giữ sạch sẽ sáng sủa.
Xét về mặt huyền học, đó là để tốt cho vận thế.
Nhưng xét về mặt quản trị học thì sao? Một ông chủ, nếu đến một góc văn phòng của mình cũng để bừa bộn lộn xộn, thì bạn có dám tin công ty của ông ta được quản lý ngăn nắp gọn gàng không?
Cốt lõi của một doanh nghiệp mà ngày ngày ngồi trong một môi trường tù túng, dơ bẩn, thì trạng thái tinh thần, chất lượng quyết sách của người đó liệu tốt đến đâu?
Cho nên, khi bạn dọn dẹp góc Tây Bắc, thứ bạn dọn dẹp thật sự có phải là sát khí không? Không, thứ bạn dọn dẹp chính là sự hỗn loạn và lười nhác trong nội tâm mình.
Lại ví dụ, rất nhiều công ty đặt một bể cá ở quầy lễ tân. Phong thủy nói thủy chủ tài, bể cá là để dẫn tài vào cửa.
Nhưng bạn có bao giờ nghĩ, một bể cá thật ra chính là một hệ sinh thái thu nhỏ không? Nước phải thay định kỳ, nếu không sẽ đục. Cá phải cho ăn đúng giờ, nếu không sẽ ch*t. Rong, đồ trang trí bên trong đều phải chăm sóc.
Một công ty, nếu đến con cá ở quầy lễ tân cũng nuôi không nổi, thì hoặc là chứng tỏ nhân viên không có tinh thần trách nhiệm, hoặc là chứng tỏ công tác hành chính của công ty có lỗ hổng.
Khách hàng vừa bước vào cửa, nhìn thấy một bể nước xanh lè ch*t chóc, mấy con cá thoi thóp. Trong lòng họ sẽ nghĩ gì?
Họ sẽ nghĩ: cái công ty này, đến chuyện cỏn con thế cũng làm không xong, mình giao đơn hàng mấy triệu bạc cho họ, liệu có yên tâm được không?
Vậy nên, cái bể cá kia thật sự là để chiêu tài sao?
Không, nó đang dùng một cách trực quan nhất, chi phí thấp nhất để truyền một tín hiệu ra bên ngoài: chúng tôi là một công ty có sức sống, có trật tự, chú trọng chi tiết, đáng tin cậy.
Bạn thấy đấy, logic của phong thủy thường không phải là A dẫn đến B, mà là A và B đều là biểu hiện của C.
Không phải góc Tây Bắc bừa bộn dẫn đến công ty làm ăn không ra gì, mà là công ty làm ăn không ra gì thì góc Tây Bắc của họ thường cũng bừa bộn.
Không phải cá ch*t dẫn đến hao tài, mà là một công ty đến con cá cũng nuôi không nổi thì hao tài chỉ là chuyện sớm muộn.
Phong thủy giống như một tấm gương. Thứ nó soi ra không phải là số mệnh của bạn, mà là trạng thái của bạn. Là trạng thái công ty bạn, trạng thái gia đình bạn, trạng thái tâm tính của cá nhân bạn.
Người càng giàu, người ở vị trí càng cao, lại càng cần tấm gương này. Bởi vì quanh họ, người nói thật quá ít. Kẻ nịnh bợ sẽ bảo bạn mọi thứ đều tốt. Cấp dưới sẽ báo hỷ chứ không báo ưu. Chỉ có “tấm gương” này là không bao giờ nói dối.
Cây trong văn phòng héo úa, cá ch*t, tường bong tróc… những chuyện mà người thường xem là vặt vãnh, thì trong mắt họ lại chính là hồi chuông cảnh báo, là đèn tín hiệu cho thấy hệ thống đang có vấn đề.
Nhìn cái nhỏ mà biết cái lớn, chính là bản năng của nhóm người này. Họ có thể từ nhiệt độ của một chén trà mà cảm nhận được sự ấm lạnh của lòng người, từ chi tiết của một bữa cơm mà đánh giá được phẩm cách của một con người.
Cho nên, họ cũng có thể từ những biến đổi vi tế của môi trường mà cảm nhận được sự luân chuyển khí số của bản thân và sự nghiệp. Đây là một kiểu tư duy hệ thống cực kỳ nhạy bén. Họ không tin vào những sự kiện đơn lẻ, họ tin rằng vạn vật đều có liên hệ với nhau.
----
Kinh Dịch nói về tượng, vạn sự vạn vật đều là một loại tượng. Mây là tượng của trời, mạch là tượng của người. Cao thủ có thể quan tượng tri sự (nhìn tượng mà biết việc).
Đông y nói vọng, văn, vấn, thiết: sắc mặt, rêu lưỡi của bạn chính là tượng của ngũ tạng lục phủ.
*Chú thích: Vọng văn vấn thiết hay còn gọi là tứ chẩn, là 4 phương pháp khám và chẩn đoán bệnh cốt lõi trong y học cổ truyền gồm: vọng (nhìn), văn (nghe và ngửi), vấn (hỏi) và thiết (sờ nắn và bắt mạch).*
Cho nên, bố cục, đồ vật, ánh sáng, mùi hương trong một không gian, thật ra cũng chính là sự phóng chiếu của tâm tượng của người sống trong đó.
Môi trường hỗn loạn tương ứng với nội tâm hỗn loạn. Không gian tù túng tương ứng với những mối quan hệ tù túng.
Một cao thủ thật sự tinh thông phong thủy, đến nhà bạn đi một vòng, thậm chí không cần gặp mặt bạn, cũng có thể đoán trúng tám chín phần mười những chuyện gần đây xảy ra trong nhà bạn, sự nghiệp, sức khỏe, quan hệ vợ chồng của bạn ra sao.
Không phải ông ta có công năng đặc dị. Ông ta chỉ đang đọc tượng mà thôi. Ông ta đọc hiểu được rằng chính môi trường của bạn đã tiết lộ hết mọi bí mật của bạn.
Nói đến đây, chắc bạn đã hiểu. Người giàu tin phong thủy không phải vì họ mê tín hơn. Ngược lại là đằng khác, chính vì họ thực tế hơn chúng ta, hiểu hệ thống hơn, thấu nhân tính hơn và cũng hiểu rõ hơn sức nặng của hai chữ kính sợ.
Họ dùng bộ trí tuệ cổ xưa mang tên phong thủy để chống lại kẻ thù lớn nhất trong thế giới kinh doanh: sự bất định. Và để chống lại điểm yếu muôn đời của nhân tính: kiêu ngạo, lười nhác và tham lam.
Thứ này đối với người bình thường như chúng ta có ích không? Có ích vô cùng.
Bạn có thể không có văn phòng mấy trăm mét vuông, nhưng bạn luôn có một chiếc bàn làm việc. Bàn làm việc của bạn ngăn nắp gọn gàng, hay chất đầy đồ linh tinh? Bạn ngồi xuống thấy tâm trí an yên, hay bồn chồn bứt rứt?
Chiếc bàn làm việc này chính là càn khôn của bạn. Trạng thái của nó chính là màn diễn tập cho trạng thái sự nghiệp của bạn.
Bạn có thể không ở biệt thự, nhưng bạn luôn có một mái nhà. Ánh sáng trong nhà bạn sáng hay tối? Không khí thông thoáng hay ngột ngạt? Cảm giác khi bước vào cửa là ấm áp hay lạnh lẽo?
Mái nhà này chính là trường năng lượng của bạn. Trạng thái của nó quyết định mỗi ngày ra khỏi cửa, bạn mang theo nguồn pin đầy vạch, hay một nguồn năng lượng đã cạn kiệt.
Rất nhiều người cả đời cứ mải mê hướng ra ngoài mà tìm cầu. Cầu quý nhân, cầu cơ hội, cầu tài nguyên. Nhưng ít ai hiểu được rằng phải nhìn vào bên trong, nhìn vào chính môi trường của mình.
Không gian bạn đang sống chính là vị thượng sư tốt nhất của bạn.
Chiếc bàn bừa bộn đang nhắc bạn sắp xếp lại tư duy.
Chậu cây héo úa đang nhắc bạn quan tâm đến sức khỏe.
Đường ống nước tắc nghẽn đang nhắc bạn khơi thông những oán khí tích tụ trong các mối quan hệ.
Vạn vật đều có cái lý của nó, vạn vật đều là một pháp môn.
Mấu chốt nằm ở chỗ, bạn có sở hữu một đôi mắt biết nhìn thấy và một trái tim biết nghe hiểu hay không.
Nhiều năm trước, tôi theo một vị tiền bối đến thăm một ông chủ doanh nghiệp. Ông là người làm trong lĩnh vực sản xuất. Từ một xưởng nhỏ, từng bước gây dựng sự nghiệp, đến nay sở hữu khối tài sản lên tới hàng trăm tỷ.
Khi ấy, ông vừa chuyển sang văn phòng mới, nằm trên tầng cao nhất của một tòa cao ốc hạng A, tầm nhìn thoáng đãng, có thể phóng mắt bao quát nửa thành phố.
Vừa bước vào, chúng tôi đã thấy có gì đó là lạ. Văn phòng rộng thênh thang mà trống trải, không có bàn giám đốc bề thế, không có tấm biển "Thiên đạo thù cần” (Trời không phụ người chăm chỉ), thậm chí đến một bộ sofa cũng chẳng có. Chỉ ở góc trong cùng của văn phòng, sát cửa sổ, đặt một chiếc bàn trà nhỏ với vài chiếc ghế. Ông chủ đang ngồi đó uống trà.
Ông không cao, da hơi ngăm, mặc một chiếc áo Polo đã giặt đến bạc màu, cổ tay đeo một chuỗi hạt chẳng rõ chất liệu gì. Ông rất lịch sự, mời chúng tôi ngồi xuống.
Tiền bối là người giới thiệu, hàn huyên vài câu rồi ra hiệu cho tôi nói.
Hồi ấy tôi còn trẻ, mới vào nghề tư vấn, trong đầu đầy ắp các mô hình quản trị, lý thuyết kinh doanh, lúc nào cũng mong có dịp "khai sáng" cho khách hàng. Tôi nói từ xu hướng thị trường đến định vị thương hiệu, từ cơ cấu tổ chức đến quản trị hiệu suất, nói đến khô cả cổ.
Ông chủ cứ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, rót thêm trà cho tôi.
Đợi tôi nói xong, ông trầm ngâm một lát rồi chỉ ra ngoài cửa sổ, hỏi tôi: "Cậu thấy văn phòng của tôi thế nào?"
Tôi đáp: "Tầm nhìn thoáng đãng, phong thủy chắc chắn tốt." Tôi chỉ nói cho phải phép thôi, chứ thật ra tôi có hiểu gì về phong thủy đâu.
Ông cười, bảo: "Ai cũng khen tốt, chỉ có một người bảo không tốt."
Tôi tò mò: "Là ai vậy ạ?"
"Ông thầy phong thủy tôi mời đến xem."
Tôi ngẩn người. Bỏ tiền mời người ta đến xem, kết quả lại bảo không tốt?
Ông chủ nói: "Thầy bảo căn phòng này của tôi phạm Độc Dương Sát, bốn bề trống trải, không nơi nương tựa, tầm nhìn quá tốt nên ngược lại làm tán khí, không tụ được tài. Người ta ở lâu, lòng sẽ chông chênh, sẽ sinh ngông cuồng, sớm muộn cũng gặp chuyện.”
Trong bụng tôi lẩm bẩm, chẳng phải nói nhảm sao? Ông chủ nào mà chẳng muốn tầm nhìn thoáng đãng, hùng tâm vạn trượng? Tiền bối ngồi bên khẽ huých tôi, ra hiệu đừng nói bậy.
Ông chủ nói tiếp: "Thầy còn bảo, cậu nhìn con đường kia kìa." - Ông chỉ về một cây cầu vượt phía xa - "Nó giống như một cây cung, chĩa thẳng vào tòa nhà của tôi, gọi là Phản Cung Sát, chủ về hao tài, tai nạn. Rồi cái logo màu đỏ trên nóc tòa nhà đằng kia nữa, trông như một ngọn lửa, chiếu thẳng vào cửa sổ này của tôi, gọi là Hỏa Hình Sát, chủ về thị phi, kiện tụng."
Ông nói rất lưu loát, như thể thuộc nằm lòng mọi khái niệm ấy. Còn tôi thì nghe mà chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao.
Thời buổi nào rồi mà một doanh nhân được ăn học đàng hoàng lại đi tin mấy thứ này? Chẳng phải chỉ là ám thị tâm lý thôi sao?
Tôi không nhịn được, buột miệng: "Chú ơi, cháu thấy mấy thứ này có lẽ chỉ là cách nói thôi. Làm doanh nghiệp thì chủ yếu vẫn phải nhìn vào chiến lược, sản phẩm, đội ngũ. Mấy vấn đề chú vừa nói, e là hơi… duy tâm rồi."
Vừa dứt lời tôi đã hối hận. Quá bốc đồng. Mặt tiền bối nhìn tôi tái mét.
Không ngờ ông chủ chẳng những không giận mà sau đó còn cười tươi hơn.
Ông bảo: "Cậu nói đúng. Chiến lược, sản phẩm, đội ngũ, đó là thuật, là công phu nền tảng, dĩ nhiên quan trọng. Nhưng cậu bảo cái này của tôi là duy tâm, tôi không đồng ý."
Ông đứng dậy, bước tới trước tấm cửa kính khổng lồ sát sàn, chắp tay sau lưng.
"Cậu nhìn xuống dưới kia mà xem, xe cộ như mắc cửi, ai cũng đang tất bật ngược xuôi. Tại sao có người thành, có người bại? Thật sự là do mức độ nỗ lực khác nhau, hay do chênh lệch trí thông minh sao?"
"Tôi hơn 20 tuổi đã ra ngoài bươn chải, từng ngủ gầm cầu, từng bị người ta lừa sạch tiền, cũng từng vì mấy đồng bạc mà trở mặt với anh em. Tôi từng thấy những người thông minh hơn tôi, chịu khó hơn tôi, cuối cùng vẫn ngã ngựa. Cũng từng thấy có kẻ trông chẳng ra sao, thế mà tự dưng lại phất lên."
"Thấy nhiều rồi, tôi bắt đầu sợ. Cái tôi sợ không phải là không có tiền, không phải là thất bại, mà là hai chữ 'tự dưng'. Tôi sợ mình cực khổ làm lụng nửa đời người, cuối cùng lại vì một nguyên do chẳng đâu vào đâu mà một đêm trắng tay, trở về vạch xuất phát."
"Cậu làm tư vấn, việc gì cũng nói logic, nói dữ liệu, nói mô hình. Cậu cho rằng thế giới là một cỗ máy tinh vi, chỉ cần thao tác đúng thì kết quả sẽ không tệ. Nhưng tôi không nghĩ vậy."
"Tôi thấy thế giới giống một mặt biển hơn. Cậu có con thuyền tốt đến mấy, kỹ thuật giỏi đến mấy, một con sóng ập tới là lật ngay. Cậu đâu thể nói lý lẽ với con sóng, phải không?"
Ông quay người lại, nhìn tôi, ánh mắt thâm trầm.
"Phong thủy là gì? Nó không phải khoa học, cũng chẳng phải mê tín. Với tôi, nó là một sự kính sợ. Khi tôi ngồi đây, nhìn thấy cái Phản Cung Sát kia, tôi không nghĩ hôm nay sẽ hao tài. Tôi tự nhắc mình phải thận trọng khi chi tiền, phải xem kỹ hợp đồng, không được đắc ý quên mình. Đó là kính sợ rủi ro của đồng tiền."
"Khi tôi nhìn thấy cái Hỏa Hình Sát kia, tôi không nghĩ mình sắp cãi nhau với ai. Tôi tự nhắc mình nói năng với nhân viên phải lịch sự, hợp tác với đối tác phải giữ chữ tín, đừng gây thị phi rắc rối. Đó là kính sợ rủi ro trong quan hệ giữa người với người."
"Khi thầy tôi bảo nơi này là Độc Dương Sát, không tụ khí, tôi tự nhắc mình không được ở trên cao mà tự mãn, phải năng xuống dưới đi lại, năng ăn cơm trò chuyện với nhân viên tuyến đầu, năng lắng nghe tiếng nói của thị trường. Đó là kính sợ rủi ro của việc xa rời quần chúng."
"Cậu thấy đấy, ông thầy bảo không tốt, vậy tại sao tôi vẫn thuê chỗ này? Bởi vì những cái Sát mà ông ấy nói, đều chính là những tật xấu mà một người ở vị trí như tôi dễ mắc phải nhất! Tôi cố ý ngày ngày nhìn chúng, ngày ngày tự nhắc mình: tôi là ai, tôi từ đâu tới, gốc rễ của tôi ở đâu."
"Chiếc bàn trống trơn kia là để nhắc tôi, sự nghiệp của tôi bất cứ lúc nào cũng có thể về số 0. Chiếc bàn trà bé nhỏ này là để nói với tôi rằng, dù gây dựng cơ đồ lớn đến đâu, thứ tôi thật sự cần cũng chỉ là một mảnh đất con con này thôi."
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy mình như một thằng ngốc. Cả đầu óc đầy ắp lý thuyết kinh doanh của tôi, trước mặt ông, hóa ra nhợt nhạt và ấu trĩ đến thế.
Tôi vẫn luôn tưởng rằng người giàu tin phong thủy là để cầu tài, cầu vận may. Ngày hôm ấy tôi mới hiểu, những người thật sự giàu có, nhất là những kẻ đi lên từ tận đáy xã hội, họ tin phong thủy chính là vì họ đầy nỗi sợ hãi đối với chính sự giàu có.
Họ hiểu rõ hơn ai hết, đồng tiền khi đến thì bất ngờ khó lường thế nào, thì khi đi cũng vô lý bất chấp y như vậy.
Một chính sách, một công nghệ mới ra đời, thậm chí chỉ một lời đồn,... đều có thể khiến một đế chế kinh doanh trông tưởng vững chắc sụp đổ trong chớp mắt. Sự bất định khổng lồ ấy là điều mà không một lý thuyết kinh doanh nào có thể bao quát nổi.
Logic và lý tính có thể giúp bạn đi nhanh, nhưng không thể bảo đảm bạn đi xa.
Khi tài sản và sự nghiệp của một người đạt tới một quy mô nhất định, điều họ quan tâm nhất không còn là làm sao để tăng trưởng, mà là làm sao để không mất đi.
Tăng trưởng là vấn đề của thuật, có thể giải quyết bằng đủ loại phương pháp luận. Còn không mất đi là vấn đề của đạo, nó hướng tới xác suất, tới rủi ro, tới nhân tính, tới những quy luật vô hình vô ảnh nhưng thật sự tồn tại.
Phong thủy chính là một hệ thống mà họ dùng để cảm nhận và ứng phó với những quy luật vô hình ấy. Bạn coi nó là huyền học thì nó là huyền học. Bạn coi nó là một bộ công cụ quản trị rủi ro và tự nhắc nhở bản thân thì nó là một hệ thống hiệu chỉnh hành vi cực kỳ hiệu quả.
Ví dụ, góc Tây Bắc trong văn phòng của một ông chủ đại diện cho quẻ Càn, tượng trưng cho người chủ gia đình, cho người ra quyết sách cốt lõi của doanh nghiệp. Thầy phong thủy sẽ bảo, chỗ này không được để thùng rác, không được có xà ngang đè lên đầu, phải giữ sạch sẽ sáng sủa.
Xét về mặt huyền học, đó là để tốt cho vận thế.
Nhưng xét về mặt quản trị học thì sao? Một ông chủ, nếu đến một góc văn phòng của mình cũng để bừa bộn lộn xộn, thì bạn có dám tin công ty của ông ta được quản lý ngăn nắp gọn gàng không?
Cốt lõi của một doanh nghiệp mà ngày ngày ngồi trong một môi trường tù túng, dơ bẩn, thì trạng thái tinh thần, chất lượng quyết sách của người đó liệu tốt đến đâu?
Cho nên, khi bạn dọn dẹp góc Tây Bắc, thứ bạn dọn dẹp thật sự có phải là sát khí không? Không, thứ bạn dọn dẹp chính là sự hỗn loạn và lười nhác trong nội tâm mình.
Lại ví dụ, rất nhiều công ty đặt một bể cá ở quầy lễ tân. Phong thủy nói thủy chủ tài, bể cá là để dẫn tài vào cửa.
Nhưng bạn có bao giờ nghĩ, một bể cá thật ra chính là một hệ sinh thái thu nhỏ không? Nước phải thay định kỳ, nếu không sẽ đục. Cá phải cho ăn đúng giờ, nếu không sẽ ch*t. Rong, đồ trang trí bên trong đều phải chăm sóc.
Một công ty, nếu đến con cá ở quầy lễ tân cũng nuôi không nổi, thì hoặc là chứng tỏ nhân viên không có tinh thần trách nhiệm, hoặc là chứng tỏ công tác hành chính của công ty có lỗ hổng.
Khách hàng vừa bước vào cửa, nhìn thấy một bể nước xanh lè ch*t chóc, mấy con cá thoi thóp. Trong lòng họ sẽ nghĩ gì?
Họ sẽ nghĩ: cái công ty này, đến chuyện cỏn con thế cũng làm không xong, mình giao đơn hàng mấy triệu bạc cho họ, liệu có yên tâm được không?
Vậy nên, cái bể cá kia thật sự là để chiêu tài sao?
Không, nó đang dùng một cách trực quan nhất, chi phí thấp nhất để truyền một tín hiệu ra bên ngoài: chúng tôi là một công ty có sức sống, có trật tự, chú trọng chi tiết, đáng tin cậy.
Bạn thấy đấy, logic của phong thủy thường không phải là A dẫn đến B, mà là A và B đều là biểu hiện của C.
Không phải góc Tây Bắc bừa bộn dẫn đến công ty làm ăn không ra gì, mà là công ty làm ăn không ra gì thì góc Tây Bắc của họ thường cũng bừa bộn.
Không phải cá ch*t dẫn đến hao tài, mà là một công ty đến con cá cũng nuôi không nổi thì hao tài chỉ là chuyện sớm muộn.
Phong thủy giống như một tấm gương. Thứ nó soi ra không phải là số mệnh của bạn, mà là trạng thái của bạn. Là trạng thái công ty bạn, trạng thái gia đình bạn, trạng thái tâm tính của cá nhân bạn.
Người càng giàu, người ở vị trí càng cao, lại càng cần tấm gương này. Bởi vì quanh họ, người nói thật quá ít. Kẻ nịnh bợ sẽ bảo bạn mọi thứ đều tốt. Cấp dưới sẽ báo hỷ chứ không báo ưu. Chỉ có “tấm gương” này là không bao giờ nói dối.
Cây trong văn phòng héo úa, cá ch*t, tường bong tróc… những chuyện mà người thường xem là vặt vãnh, thì trong mắt họ lại chính là hồi chuông cảnh báo, là đèn tín hiệu cho thấy hệ thống đang có vấn đề.
Nhìn cái nhỏ mà biết cái lớn, chính là bản năng của nhóm người này. Họ có thể từ nhiệt độ của một chén trà mà cảm nhận được sự ấm lạnh của lòng người, từ chi tiết của một bữa cơm mà đánh giá được phẩm cách của một con người.
Cho nên, họ cũng có thể từ những biến đổi vi tế của môi trường mà cảm nhận được sự luân chuyển khí số của bản thân và sự nghiệp. Đây là một kiểu tư duy hệ thống cực kỳ nhạy bén. Họ không tin vào những sự kiện đơn lẻ, họ tin rằng vạn vật đều có liên hệ với nhau.
----
Kinh Dịch nói về tượng, vạn sự vạn vật đều là một loại tượng. Mây là tượng của trời, mạch là tượng của người. Cao thủ có thể quan tượng tri sự (nhìn tượng mà biết việc).
Đông y nói vọng, văn, vấn, thiết: sắc mặt, rêu lưỡi của bạn chính là tượng của ngũ tạng lục phủ.
*Chú thích: Vọng văn vấn thiết hay còn gọi là tứ chẩn, là 4 phương pháp khám và chẩn đoán bệnh cốt lõi trong y học cổ truyền gồm: vọng (nhìn), văn (nghe và ngửi), vấn (hỏi) và thiết (sờ nắn và bắt mạch).*
Cho nên, bố cục, đồ vật, ánh sáng, mùi hương trong một không gian, thật ra cũng chính là sự phóng chiếu của tâm tượng của người sống trong đó.
Môi trường hỗn loạn tương ứng với nội tâm hỗn loạn. Không gian tù túng tương ứng với những mối quan hệ tù túng.
Một cao thủ thật sự tinh thông phong thủy, đến nhà bạn đi một vòng, thậm chí không cần gặp mặt bạn, cũng có thể đoán trúng tám chín phần mười những chuyện gần đây xảy ra trong nhà bạn, sự nghiệp, sức khỏe, quan hệ vợ chồng của bạn ra sao.
Không phải ông ta có công năng đặc dị. Ông ta chỉ đang đọc tượng mà thôi. Ông ta đọc hiểu được rằng chính môi trường của bạn đã tiết lộ hết mọi bí mật của bạn.
Nói đến đây, chắc bạn đã hiểu. Người giàu tin phong thủy không phải vì họ mê tín hơn. Ngược lại là đằng khác, chính vì họ thực tế hơn chúng ta, hiểu hệ thống hơn, thấu nhân tính hơn và cũng hiểu rõ hơn sức nặng của hai chữ kính sợ.
Họ dùng bộ trí tuệ cổ xưa mang tên phong thủy để chống lại kẻ thù lớn nhất trong thế giới kinh doanh: sự bất định. Và để chống lại điểm yếu muôn đời của nhân tính: kiêu ngạo, lười nhác và tham lam.
Thứ này đối với người bình thường như chúng ta có ích không? Có ích vô cùng.
Bạn có thể không có văn phòng mấy trăm mét vuông, nhưng bạn luôn có một chiếc bàn làm việc. Bàn làm việc của bạn ngăn nắp gọn gàng, hay chất đầy đồ linh tinh? Bạn ngồi xuống thấy tâm trí an yên, hay bồn chồn bứt rứt?
Chiếc bàn làm việc này chính là càn khôn của bạn. Trạng thái của nó chính là màn diễn tập cho trạng thái sự nghiệp của bạn.
Bạn có thể không ở biệt thự, nhưng bạn luôn có một mái nhà. Ánh sáng trong nhà bạn sáng hay tối? Không khí thông thoáng hay ngột ngạt? Cảm giác khi bước vào cửa là ấm áp hay lạnh lẽo?
Mái nhà này chính là trường năng lượng của bạn. Trạng thái của nó quyết định mỗi ngày ra khỏi cửa, bạn mang theo nguồn pin đầy vạch, hay một nguồn năng lượng đã cạn kiệt.
Rất nhiều người cả đời cứ mải mê hướng ra ngoài mà tìm cầu. Cầu quý nhân, cầu cơ hội, cầu tài nguyên. Nhưng ít ai hiểu được rằng phải nhìn vào bên trong, nhìn vào chính môi trường của mình.
Không gian bạn đang sống chính là vị thượng sư tốt nhất của bạn.
Chiếc bàn bừa bộn đang nhắc bạn sắp xếp lại tư duy.
Chậu cây héo úa đang nhắc bạn quan tâm đến sức khỏe.
Đường ống nước tắc nghẽn đang nhắc bạn khơi thông những oán khí tích tụ trong các mối quan hệ.
Vạn vật đều có cái lý của nó, vạn vật đều là một pháp môn.
Mấu chốt nằm ở chỗ, bạn có sở hữu một đôi mắt biết nhìn thấy và một trái tim biết nghe hiểu hay không.

