• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Tại sao nhiều cặp đôi sau khi nhận giấy ly hôn, liền bật khóc?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,876
Reaction score
0
Points
36
Tại sao nhiều cặp đôi sau khi nhận giấy ly hôn, liền bật khóc?

Thật lòng mà nói, tôi đã tận mắt chứng kiến cảnh này một lần. Năm ngoái, tôi đi cùng thằng bạn thân từ thuở nối khố đến làm thủ tục ly hôn. Đúng vậy, chúng tôi là những đứa bạn lớn lên cùng nhau, ăn chung bát mì, mặc chung cái quần ấy.

Lúc nó gọi điện cho tôi, giọng điệu bình thản lạ lùng. Nó bảo: "Thủ tục xong xuôi cả rồi, không con cái, chẳng tranh chấp tài sản, mày đi cùng tao một chuyến nhé. Tao sợ lúc ấy một mình không lái xe về nổi."
Tôi bảo: "Được."

Hôm đó, gió trước cửa tòa án gió thổi rất mạnh. Trước khi vào trong, hai người họ còn đứng lại trên bậc thềm một lát. Vợ cũ của nó hỏi: "Anh mang chứng minh thư chưa?" Nó bảo: "Mang rồi." Cô ấy lại hỏi: "Bản sao thì sao?" Nó đáp: "Cũng mang rồi." Thế rồi cả hai im bặt. Tôi đứng bên cạnh, cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi.

Vào trong rồi, thủ tục ly hôn làm rất nhanh. Giờ ly hôn có cả thời gian hòa giải, nhưng họ đã qua giai đoạn đó từ lâu, hôm đó hai người chỉ đến để lấy giấy thôi. Nhân viên hỏi vài câu theo thủ tục, hai người ký tên, ấn vân tay, rồi tờ chứng nhận được đưa ra. Toàn bộ quá trình chưa đầy hai mươi phút. Bạn tôi đút tờ giấy vào túi, buông một câu: "Thế tôi đi nhé." Cô ấy gật đầu.

Và rồi nó đi thật. Tôi bước theo nó ra ngoài, lúc đến cửa tôi ngoái đầu nhìn lại một cái. Vợ cũ của nó vẫn đứng sững trong sảnh, không nhúc nhích. Bên cạnh có một người phụ nữ lớn tuổi chắc là mẹ cô ấy, đang nắm lấy tay cô. Cô ấy cúi đầu, bả vai run bần bật.

Tôi quay sang nhìn bạn mình, nó đi nhanh thoăn thoắt, tôi suýt thì không đuổi kịp. Ra đến bãi đỗ xe, nó mở cửa ngồi vào ghế lái nhưng không nổ máy. Tay đặt lên vô lăng, mắt nhìn trân trân về phía trước. Tôi gọi nó một tiếng, nó không đáp.

Và rồi tôi thấy nước mắt nó rơi. Không phải kiểu gào khóc thảm thiết như trong phim, mà nước mắt cứ thế trào ra. Nó lấy mu bàn tay quẹt một cái, nước mắt lại rơi lộp độp. Nó cố kìm nén, kìm nén đến mức cả bả vai rung lên bần bật.

Tôi chưa bao giờ thấy nó khóc. Chúng tôi lớn lên cùng nhau, lúc bố nó mất nó không khóc, thi đại học trượt không khóc, khởi nghiệp thua lỗ mất trắng cũng không khóc. Vậy mà hôm đó, lúc ngồi trong xe, nó khóc như một đứa trẻ. Tôi chẳng biết nói gì, chỉ ngồi ở ghế phụ im lặng nhìn nó.

Khoảng mười phút sau, nó ngừng khóc, nổ máy xe rồi bảo tôi: "Đi, đi ăn bát mì thôi."

Trên đường đi, nó nói một câu mà tôi nhớ mãi đến tận bây giờ. Nó bảo: "Mày biết không, lúc ký tên tay tao không run, lúc bước ra khỏi đó chân tao vẫn rất vững vàng, tao còn thấy mình khá là bản lĩnh. Nhưng lúc ngồi vào xe tao chợt nhớ ra, kể từ hôm nay, tao và người đó không còn bất cứ quan hệ gì nữa rồi. Cô ấy sau này sống tốt hay không, chẳng liên quan đến tao nữa. Tao sống thế nào, cũng chẳng liên quan gì đến cô ấy. Chúng tao đã ăn cùng nhau tám năm, cãi nhau tám năm, ngủ cùng nhau tám năm... sau ngày hôm nay, cô ấy đã là người lạ rồi. Không đúng, cô ấy không phải người lạ, từ giờ trở đi ấy là người không còn một chút liên quan gì đến tao nữa.

Nói xong câu đó, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Sau này tôi mới dần hiểu ra một chuyện. Những cặp vợ chồng đã khóc khi bước ra khỏi tòa án không phải vì họ hối hận. Bởi nếu hối hận thì họ đã chẳng ly hôn. Vậy họ khóc vì cái gì?

Họ khóc vì người từng là người thân cận nhất, kể từ hôm nay đã trở thành một người xa lạ không chút liên quan gì. Dù đó là tình yêu hay thù hận, dù đó từng là chiếc bát bị ném vỡ khi cãi nhau hay bát mì tôm cùng nấu lúc nửa đêm, về mặt pháp luật, tất cả đều bị xóa sổ. Mối quan hệ của bạn được đóng một con dấu mang tên: "Chấm dứt".

Cảm giác đó tả thế nào nhỉ? Giống như trên người bạn có một miếng thịt bị đau từ lâu, nhưng bạn quyết định c.ắ.t bỏ nó đi. Lúc c.ắ.t bạn không khóc, thậm chí lúc miếng thịt bị đau đó được c.ắ.t ra, bạn thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm. Nhưng khi bạn cúi đầu nhìn cái khoảng trống đó, nhìn thấy vết sẹo đó, bạn đột nhiên bật khóc. Không phải vì đau, mà vì chỗ đó kể từ nay đã trống rỗng rồi.

Tôi muốn nói với những người đang đứng khóc trước cửa tòa án một câu: "Cứ khóc đi, không có gì đáng xấu hổ cả". Không phải vì bạn còn yêu người ta, mà vì các bạn đã thực sự chân thành ở bên nhau trong những năm tháng dài đằng đẵng đó.

Giọt nước mắt đó không dành cho người kia, mà là dành cho những năm tháng ấy.
Thế thôi, nói nữa thì chính tôi cũng thấy chạnh lòng.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom