- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,627
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Tại sao nhiều người đi làm lại thấy vui đến thế cơ chứ ?
Công việc này ắt phải như một phần cuộc sống đầy nhiệt huyết. Mỗi ngày ngửi thấy mùi cơm trưa, nhìn thấy nụ cười của đồng nghiệp, nghĩ cách làm cho điều mình thích ngày càng tốt hơn, tiện thể còn kiếm được tiền. Có lẽ đó chính là thứ hạnh phúc rất thật mà nhiều người hằng mong muốn.
Tôi có một người bạn, hiện giờ cậu ấy đang sống những ngày tháng như vậy. Mỗi lần gặp, nhìn cái bộ dạng của nó, tôi lại ghen tị vô cùng.
Cậu bạn này từ nhỏ đã ham ăn, mê đồ ngon, lại thích mày mò. Hồi bé, trong khi bọn trẻ khác ra ngoài chơi, cậu ta có thể ngồi xổm trong bếp xem mẹ rán bánh cả buổi.
Lớn lên lại càng “khác người”. Công việc tử tế không chịu làm, nhất quyết kéo hai người bạn thân từ nhỏ: một người cực giỏi tính toán lo sổ sách, một người cực khéo nói chuyện lo phục vụ. Ba người mở một quán ăn chuyên món hầm rất nhỏ, ngay bên cạnh một khu dân cư, mặt tiền cũng chẳng lớn.
Lúc đầu chúng tôi ai cũng lo thay: Chuyện này liệu có làm nên cơm cháo gì không đây?
Không ngờ vài năm sau, quán của họ làm ăn phát đạt hẳn lên.
Mỗi tối rảnh rỗi, tôi đều ghé quán nó. Không vì gì khác, chỉ để cảm nhận cái không khí ấm áp ấy.
Vừa ngồi xuống đã thấy nó buộc tạp dề, từ bếp sau bước ra, tay bưng đĩa chân gà vừa hầm xong đặt trước mặt:
“Thử xem, hôm nay đổi công thức mới đấy, thêm chút cam thảo. Xem vị đã chuẩn chưa?”.
Ánh mắt nó sáng long lanh, giống hệt đứa trẻ khoe món đồ chơi mới, chỉ chờ bạn khen.
Bạn nói xem, lúc đó nó còn cảm thấy mình đang đi làm không? Nó đang khoe tác phẩm của mình thì đúng hơn!
Chúng ta đi làm, viết một bản kế hoạch gửi sếp, sếp chỉ trả lời “đã nhận”, chẳng có cảm giác gì. Còn nó thì khác. Khách gặm chân gà, vừa mút ngón tay vừa nó:
“Ông chủ ơi, vị này ngon đấy!”.
Thế là nó vui sướng ra mặt.
Niềm vui ấy không thể giả vờ được. Nó từ trong lòng trào ra, bởi vì thứ bạn làm ra thật sự khiến người khác vui. Đó chính là cảm giác thành tựu, một thứ thành tựu có thể chạm vào được.
Hơn nữa, hai người đồng hành với nó là ai? Là bạn bè đã chơi với nhau từ nhỏ, từng tắm sông, lớn lên cùng nhau, giờ là chung tay khởi nghiệp.
Lúc đông khách, phía sau gọi to: “Trương! Bàn số hai thêm chai b.ia!”.
Phía trước lập tức đáp: “Có ngay!”
Sự ăn ý đó chẳng cần nói nhiều.
Khi vắng khách, qua giờ ăn rồi, ba người ngồi trước cái bàn nhỏ dính đầy dầu mỡ, nó tiện tay làm vài món đơn giản, mở một chai r.ượu rồi bắt đầu tán chuyện.
Nói gì? Nói xem hôm nay có vị khách nào thú vị, bàn xem ngày mai có nên nhập thêm ít cổ vịt không, tiện thể mắng quán bên cạnh suốt ngày bán phá giá.
Đó đâu phải là đồng nghiệp. Đó là chiến hữu.
Nhìn lại chúng ta đi làm, nói với đồng nghiệp thêm một câu còn sợ rước họa. Còn họ là những người có thể nói chuyện từ tận đáy lòng.
Ở bên những người như vậy, dù có mệt một chút, trong lòng vẫn thấy vững vàng, thấy có chỗ dựa.
Quan trọng nhất là tinh thần của nó.
Mỗi ngày nó nghĩ làm sao để nồi nước hầm thơm hơn một chút, làm sao nghĩ ra món mới khiến khách quen phải bất ngờ.
Mỗi điều nó nghĩ cuối cùng đều quay về chính túi tiền của mình, quay về danh tiếng của quán nhỏ này. Đó gọi là làm cho chính mình.
Còn chúng ta đi làm, cuối tháng nhận lương, làm nhiều làm ít cũng vậy. Công ty kiếm một tỷ thì có liên quan gì đến mình?
Nó thì khác. Hôm nay bán thêm một trăm đồng là kiếm thêm một trăm. Ngày mai khách quen dẫn thêm hai người bạn tới, tức là danh tiếng lại lan xa thêm chút nữa.
Vì vậy nó chưa bao giờ thấy dậy sớm đi lấy hàng là khổ, cũng không thấy đứng cả ngày bên bếp là cực hình.
Tại sao?
Vì đó không phải sự lặp lại nhàm chán. Đó là từng bước xây dựng nên quán nhỏ này, xây dựng nên ước mơ của ba người bạn.
Thứ hạnh phúc này thực ra rất đơn giản:
Là làm việc mình thật lòng thích.
Ở bên những người mình sẵn sàng gắn bó cả đời.
Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều đang tưới cho chính mảnh đất của mình.
Công việc như vậy không phải thứ lao động lạnh lẽo, máy móc, mà là một cuộc sống đầy nhiệt, có hương vị.
Mỗi buổi sáng thức dậy, bạn biết mình sẽ đến một nơi mình thích, gặp vài người mình muốn gặp, làm những thứ mình thích mày mò.
Chỉ đơn giản là đổi một cách khác để sống cuộc đời mà mình muốn mà thôi.
Công việc này ắt phải như một phần cuộc sống đầy nhiệt huyết. Mỗi ngày ngửi thấy mùi cơm trưa, nhìn thấy nụ cười của đồng nghiệp, nghĩ cách làm cho điều mình thích ngày càng tốt hơn, tiện thể còn kiếm được tiền. Có lẽ đó chính là thứ hạnh phúc rất thật mà nhiều người hằng mong muốn.
Tôi có một người bạn, hiện giờ cậu ấy đang sống những ngày tháng như vậy. Mỗi lần gặp, nhìn cái bộ dạng của nó, tôi lại ghen tị vô cùng.
Cậu bạn này từ nhỏ đã ham ăn, mê đồ ngon, lại thích mày mò. Hồi bé, trong khi bọn trẻ khác ra ngoài chơi, cậu ta có thể ngồi xổm trong bếp xem mẹ rán bánh cả buổi.
Lớn lên lại càng “khác người”. Công việc tử tế không chịu làm, nhất quyết kéo hai người bạn thân từ nhỏ: một người cực giỏi tính toán lo sổ sách, một người cực khéo nói chuyện lo phục vụ. Ba người mở một quán ăn chuyên món hầm rất nhỏ, ngay bên cạnh một khu dân cư, mặt tiền cũng chẳng lớn.
Lúc đầu chúng tôi ai cũng lo thay: Chuyện này liệu có làm nên cơm cháo gì không đây?
Không ngờ vài năm sau, quán của họ làm ăn phát đạt hẳn lên.
Mỗi tối rảnh rỗi, tôi đều ghé quán nó. Không vì gì khác, chỉ để cảm nhận cái không khí ấm áp ấy.
Vừa ngồi xuống đã thấy nó buộc tạp dề, từ bếp sau bước ra, tay bưng đĩa chân gà vừa hầm xong đặt trước mặt:
“Thử xem, hôm nay đổi công thức mới đấy, thêm chút cam thảo. Xem vị đã chuẩn chưa?”.
Ánh mắt nó sáng long lanh, giống hệt đứa trẻ khoe món đồ chơi mới, chỉ chờ bạn khen.
Bạn nói xem, lúc đó nó còn cảm thấy mình đang đi làm không? Nó đang khoe tác phẩm của mình thì đúng hơn!
Chúng ta đi làm, viết một bản kế hoạch gửi sếp, sếp chỉ trả lời “đã nhận”, chẳng có cảm giác gì. Còn nó thì khác. Khách gặm chân gà, vừa mút ngón tay vừa nó:
“Ông chủ ơi, vị này ngon đấy!”.
Thế là nó vui sướng ra mặt.
Niềm vui ấy không thể giả vờ được. Nó từ trong lòng trào ra, bởi vì thứ bạn làm ra thật sự khiến người khác vui. Đó chính là cảm giác thành tựu, một thứ thành tựu có thể chạm vào được.
Hơn nữa, hai người đồng hành với nó là ai? Là bạn bè đã chơi với nhau từ nhỏ, từng tắm sông, lớn lên cùng nhau, giờ là chung tay khởi nghiệp.
Lúc đông khách, phía sau gọi to: “Trương! Bàn số hai thêm chai b.ia!”.
Phía trước lập tức đáp: “Có ngay!”
Sự ăn ý đó chẳng cần nói nhiều.
Khi vắng khách, qua giờ ăn rồi, ba người ngồi trước cái bàn nhỏ dính đầy dầu mỡ, nó tiện tay làm vài món đơn giản, mở một chai r.ượu rồi bắt đầu tán chuyện.
Nói gì? Nói xem hôm nay có vị khách nào thú vị, bàn xem ngày mai có nên nhập thêm ít cổ vịt không, tiện thể mắng quán bên cạnh suốt ngày bán phá giá.
Đó đâu phải là đồng nghiệp. Đó là chiến hữu.
Nhìn lại chúng ta đi làm, nói với đồng nghiệp thêm một câu còn sợ rước họa. Còn họ là những người có thể nói chuyện từ tận đáy lòng.
Ở bên những người như vậy, dù có mệt một chút, trong lòng vẫn thấy vững vàng, thấy có chỗ dựa.
Quan trọng nhất là tinh thần của nó.
Mỗi ngày nó nghĩ làm sao để nồi nước hầm thơm hơn một chút, làm sao nghĩ ra món mới khiến khách quen phải bất ngờ.
Mỗi điều nó nghĩ cuối cùng đều quay về chính túi tiền của mình, quay về danh tiếng của quán nhỏ này. Đó gọi là làm cho chính mình.
Còn chúng ta đi làm, cuối tháng nhận lương, làm nhiều làm ít cũng vậy. Công ty kiếm một tỷ thì có liên quan gì đến mình?
Nó thì khác. Hôm nay bán thêm một trăm đồng là kiếm thêm một trăm. Ngày mai khách quen dẫn thêm hai người bạn tới, tức là danh tiếng lại lan xa thêm chút nữa.
Vì vậy nó chưa bao giờ thấy dậy sớm đi lấy hàng là khổ, cũng không thấy đứng cả ngày bên bếp là cực hình.
Tại sao?
Vì đó không phải sự lặp lại nhàm chán. Đó là từng bước xây dựng nên quán nhỏ này, xây dựng nên ước mơ của ba người bạn.
Thứ hạnh phúc này thực ra rất đơn giản:
Là làm việc mình thật lòng thích.
Ở bên những người mình sẵn sàng gắn bó cả đời.
Mỗi giọt mồ hôi rơi xuống đều đang tưới cho chính mảnh đất của mình.
Công việc như vậy không phải thứ lao động lạnh lẽo, máy móc, mà là một cuộc sống đầy nhiệt, có hương vị.
Mỗi buổi sáng thức dậy, bạn biết mình sẽ đến một nơi mình thích, gặp vài người mình muốn gặp, làm những thứ mình thích mày mò.
Chỉ đơn giản là đổi một cách khác để sống cuộc đời mà mình muốn mà thôi.

