• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Tại sao việc nuôi dạy con trai lại khó hơn con gái?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,923
Reaction score
0
Points
36
Tại sao việc nuôi dạy con trai lại khó hơn con gái?

1.
Khi cháu tôi 8 9 tuổi, có lần nó ngoảnh mặt đi qua nhà tôi, không thèm chào. Tôi còn thắc mắc bình thường thằng bé này hướng ngoại, hoạt bát lắm, sao bỗng dưng hôm nay lại vô lễ như vậy.

Hôm sau chị gái nó sang mách tội, nói rằng em trai hôm qua đi chọc tổ ong vò vẽ, một bên mặt đã sưng vù. Nó sợ bị người lớn mắng nên trước khi mẹ tan làm lúc 6 giờ đã chui vào chăn, khác hẳn thói quen đi ngủ lúc 12h như mọi hôm. Mẹ tưởng nó chơi mệt nên cũng không để ý.

Đến khi nó lại qua nhà tôi, mẹ tôi gọi nó lại. Nó ngại ngùng quay mặt sang, nửa bên mặt sưng đến mức gần như không mở mắt ra được. Sau đó mẹ nó cũng biết chuyện, thấy nó khổ tâm giấu diếm như vậy cũng không đành lòng mắng.

Ai dè thằng nhóc lập tức quay sang, mặt sưng như đầu heo, khoe khoang rằng lúc nó đi chọc tổ ong vò vẽ đã lanh lợi, mưu trí cỡ nào. Thậm chí còn đúc kết cả kinh nghiệm cho lần sau.

Ngày thứ ba, nó lại ăn một trận đòn khác. Chẳng biết nó cùng mấy đứa nhóc khác kiếm đâu ra sợi xích chó, thay phiên nhau đeo vào cổ, bò xuống đất giả làm chó để mấy đứa khác thay phiên dắt đi…

2.
Vài năm trước, có đôi khi tôi thường đi chuyến tàu điện đầu hoặc cuối ngày. Trong toa vắng tanh, chỉ có tôi và một gia đình ba người.

Gia đình ba người đó có một cậu con trai nhỏ, chỉ khoảng 2 3 tuổi. Khi ấy bố mẹ thường ngồi ở ghế gần cửa, còn thằng bé thì một tay nắm tay vịn ngay cửa ra vào, quay vòng vòng chơi.

Tàu đến một trạm, cửa mở, không ai lên xuống.

Khi tàu đóng cửa, loa kêu “bíp bíp”. Mới đến tiếng “bíp” thứ hai, thằng bé vọt ra khỏi tàu nhanh như chớp.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, bố của thằng bé đã lao bật lên như một cái vỉ ruồi khổng lồ, nhảy lên không trung, ấn thằng bé xuống sàn toa một cách dứt khoát. Cảnh tượng không khác nào chú ςôηɠ αη bắt tộเ ρнạм.

Cửa tàu từ từ đóng lại, đoàn tàu chậm rãi lăn bánh.

Lúc này người bố mới đứng dậy, sau đó là màn livestream “song đả” của hai vợ chồng. Cặp ๓ôиɢ trắng trẻo kia chưa đầy vài giây đã đỏ như ๓ôиɢ khỉ, kèm theo tiếng khóc của thằng bé.

Lúc đó tôi chỉ nghĩ, có là chó con cũng chẳng làm ra chuyện như thằng nhóc này.

3.
Con trai tôi đã hơn 7 tuổi. Mỗi lần ra ngoài, không phải kiểu đi du lịch đâu, mà chỉ đơn giản là ra khỏi nhà thôi. Thằng bé nhất định phải nhét đầy túi thẻ Ultraman, tay trái cầm một khẩu 🔫, tay phải cầm một thanh kiếm.
Lúc quay về thì: thẻ Ultraman bị mất bớt, 🔫 thì hỏng, kiếm thì… không thấy đâu.

Có một hôm mẹ nó chịu hết ɲổi, lúc đi không cho mang gì cả. Kết quả lúc về, trên tay lại cầm thêm một cành cây.

Hai năm trôi qua, con trai giờ đã 9 tuổi, học lớp 3 tiểu học.

Chuyện học hành thì thật sự… không biết nói gì. Dù là ngữ văn hay ngoại ngữ, đáp án nằm ngay trong câu hỏi mà nó vẫn chép sai, chép chữ cũng sai được.
Toán thì càng khỏi nói: phép tính đơn giản cũng hoặc là viết lệch, hoặc là bỏ sót đề. Tính tình thì cẩu thả giống như cái cây vậy.

Nó thích nhất là giờ âm nhạc và giờ học văn học, vì có thể “chế lại”. Thơ hay đến mấy vào tay nó cũng bị sửa thành mấy câu vần vè nhảm nhí kiểu “trẻ con tinh nghịch”. Rồi cứ thế lặp đi lặp lại, chia sẻ với bạn bè, sau đó rất tự nhiên viết luôn vào bài văn. Rồi chúng tôi lại bị giáo viên gọi lên.
Chỉ biết hy vọng lên lớp 4 sẽ khá hơn thôi…
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom