- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 4,029
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Thế nào là một tuổi già an nhiên ?
Mẹ tôi năm nay 82 tuổi. Từ khi bố qua đời cách đây 4 năm, bà vẫn kiên quyết sống một mình, việc gì tự làm được thì đều tự làm, không muốn dựa dẫm vào con cái.
Bà sắp xếp cuộc sống hằng ngày của mình rất có trật tự.
6h30 sáng bà thức dậy, tự làm bữa sáng, hầu như không mua đồ ăn ngoài. Ăn xong thì dọn dẹp nhà cửa. Nhà khá rộng nên bà tự lượng sức mà chia việc nhà ra từng ngày để làm.
Ngôi nhà này đã ở hơn 20 năm, nhưng gạch men trong bếp vẫn trắng như mới, máy hút mùi thì sáng bóng, chưa kể những chỗ khác trong nhà đều sạch sẽ tinh tươm.
Quét dọn xong, bà tưới hoa, đi chợ. Lúc rảnh thì đọc sách.
Bữa trưa bà tự nấu, tự ăn. Sau khi ăn xong, lúc nghỉ trưa bà chơi iPad khoảng 1 tiếng.
Mùa đông thì buổi chiều bà ra ngoài đi dạo, trò chuyện với những người quen trong khu; buổi sáng ở nhà đọc sách.
Mùa hè thì ngược lại: buổi sáng ra ngoài đi dạo khoảng 1 tiếng, buổi chiều ở nhà đọc sách.
Bữa tối bà ăn đơn giản và khá sớm. Khoảng 5-6 giờ thì bắt đầu xem tivi, theo dõi vài bộ phim truyền hình, và trước 9h30 là đi ngủ.
Bà thường nói: "Con người không nên lúc nào cũng nghĩ đến việc dựa vào người khác, phải tự làm cho mình mạnh mẽ".
Tôi sống xa nhà nhiều năm. Con của em trai sắp thi đại học, nên bình thường mỗi tuần em ấy chỉ ghé thăm mẹ một lần. Những sinh hoạt cơ bản hằng ngày của mẹ đều phải tự mình giải quyết.
Đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, đi bệnh viện… thậm chí nhổ răng, bà cũng lặng lẽ tự đi nha khoa, không cần ai đi cùng. Điện nước gas bà đều tự xử lý. Có khi cơ quan cũ phát thẻ hay có việc gì cần làm, bà cũng tự đi tàu điện, xe buýt đến xử lý.
Tôi thường cảm thấy day dứt, muốn đón mẹ về ở cùng để tiện chăm sóc. Nhưng bà luôn từ chối. Bà nói: “Nếu mỗi ngày mẹ còn có việc để làm thì cơ thể và đầu óc mới giữ được khỏe mạnh. Nếu sống cùng các con, việc gì cũng không cần mẹ lo nữa, thì mẹ sẽ thoái hóa mất”.
Bà còn rất ham học hỏi.
Khi dùng điện thoại gặp chỗ không biết, bà sẽ ghi lại. Mỗi lần chúng tôi về nhà, bà lại nhờ chỉ cho, rồi cẩn thận ghi chép lại. Bà tuyệt đối không bao giờ nói kiểu: “Các con làm giúp mẹ đi”.
Bà thích đọc tạp chí “Nhân Vật”, và luôn thích chia sẻ với chúng tôi những điều bà rút ra từ việc đọc.
Bà còn cố ý rèn luyện trí nhớ: thường xuyên học thuộc thơ cổ, ghi nhớ số điện thoại…
Ngày trước khi còn đi làm, lại phải giúp chúng tôi trông con và chăm sóc bố, bà luôn nói mình là người học ít nhất trong nhà. Nhưng mấy năm nay, bà gần như đã đọc gần hết sách trên kệ nhà chúng tôi.
Nhìn một bà cụ như vậy, chúng tôi thật sự cảm thấy tự thấy mình còn thua xa.
Mẹ tôi còn rất giỏi trong cách đối nhân xử thế: bà không bao giờ can thiệp vào cuộc sống hay lựa chọn của con cái.
Những năm đầu thập niên 90, lựa chọn nghề nghiệp và cuộc sống của tôi và em trai đều khá khác thường so với xã hội lúc đó. Nhưng bố mẹ chưa từng lấy những quan điểm truyền thống để ngăn cản.
Bây giờ bà cũng không hề can thiệp vào việc học và hướng đi của các cháu. Thậm chí bà chưa bao giờ giống nhiều người lớn tuổi khác là vừa bước vào nhà đã hỏi chuyện điểm số hay thi cử.
Bà luôn nói:
“Con cháu tự có phúc của con cháu. Con cái của các con thì các con chịu trách nhiệm. Bây giờ mẹ đã không còn hiểu rõ những điều mới mẻ của xã hội nữa, hiểu biết của mẹ cũng không thể cho các con những lời khuyên thật sự có giá trị. Khi các con cần mẹ, mẹ sẽ cố gắng giúp. Khi các con không cần, mẹ chỉ cần sống tốt mỗi ngày của mình, không làm phiền các con là được.”
Tôi thực sự hiếm khi thấy một người già nào có suy nghĩ như mẹ.
Bà chủ động rút lui khỏi cuộc sống của con cái, nhưng lại trở thành mặt trời ấm áp mà con cháu luôn ngước nhìn, khiến tất cả chúng tôi đều muốn ở gần bà.
Ở bên bà không có áp lực, chỉ có sự ấm áp.
Mẹ tôi năm nay 82 tuổi. Từ khi bố qua đời cách đây 4 năm, bà vẫn kiên quyết sống một mình, việc gì tự làm được thì đều tự làm, không muốn dựa dẫm vào con cái.
Bà sắp xếp cuộc sống hằng ngày của mình rất có trật tự.
6h30 sáng bà thức dậy, tự làm bữa sáng, hầu như không mua đồ ăn ngoài. Ăn xong thì dọn dẹp nhà cửa. Nhà khá rộng nên bà tự lượng sức mà chia việc nhà ra từng ngày để làm.
Ngôi nhà này đã ở hơn 20 năm, nhưng gạch men trong bếp vẫn trắng như mới, máy hút mùi thì sáng bóng, chưa kể những chỗ khác trong nhà đều sạch sẽ tinh tươm.
Quét dọn xong, bà tưới hoa, đi chợ. Lúc rảnh thì đọc sách.
Bữa trưa bà tự nấu, tự ăn. Sau khi ăn xong, lúc nghỉ trưa bà chơi iPad khoảng 1 tiếng.
Mùa đông thì buổi chiều bà ra ngoài đi dạo, trò chuyện với những người quen trong khu; buổi sáng ở nhà đọc sách.
Mùa hè thì ngược lại: buổi sáng ra ngoài đi dạo khoảng 1 tiếng, buổi chiều ở nhà đọc sách.
Bữa tối bà ăn đơn giản và khá sớm. Khoảng 5-6 giờ thì bắt đầu xem tivi, theo dõi vài bộ phim truyền hình, và trước 9h30 là đi ngủ.
Bà thường nói: "Con người không nên lúc nào cũng nghĩ đến việc dựa vào người khác, phải tự làm cho mình mạnh mẽ".
Tôi sống xa nhà nhiều năm. Con của em trai sắp thi đại học, nên bình thường mỗi tuần em ấy chỉ ghé thăm mẹ một lần. Những sinh hoạt cơ bản hằng ngày của mẹ đều phải tự mình giải quyết.
Đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, đi bệnh viện… thậm chí nhổ răng, bà cũng lặng lẽ tự đi nha khoa, không cần ai đi cùng. Điện nước gas bà đều tự xử lý. Có khi cơ quan cũ phát thẻ hay có việc gì cần làm, bà cũng tự đi tàu điện, xe buýt đến xử lý.
Tôi thường cảm thấy day dứt, muốn đón mẹ về ở cùng để tiện chăm sóc. Nhưng bà luôn từ chối. Bà nói: “Nếu mỗi ngày mẹ còn có việc để làm thì cơ thể và đầu óc mới giữ được khỏe mạnh. Nếu sống cùng các con, việc gì cũng không cần mẹ lo nữa, thì mẹ sẽ thoái hóa mất”.
Bà còn rất ham học hỏi.
Khi dùng điện thoại gặp chỗ không biết, bà sẽ ghi lại. Mỗi lần chúng tôi về nhà, bà lại nhờ chỉ cho, rồi cẩn thận ghi chép lại. Bà tuyệt đối không bao giờ nói kiểu: “Các con làm giúp mẹ đi”.
Bà thích đọc tạp chí “Nhân Vật”, và luôn thích chia sẻ với chúng tôi những điều bà rút ra từ việc đọc.
Bà còn cố ý rèn luyện trí nhớ: thường xuyên học thuộc thơ cổ, ghi nhớ số điện thoại…
Ngày trước khi còn đi làm, lại phải giúp chúng tôi trông con và chăm sóc bố, bà luôn nói mình là người học ít nhất trong nhà. Nhưng mấy năm nay, bà gần như đã đọc gần hết sách trên kệ nhà chúng tôi.
Nhìn một bà cụ như vậy, chúng tôi thật sự cảm thấy tự thấy mình còn thua xa.
Mẹ tôi còn rất giỏi trong cách đối nhân xử thế: bà không bao giờ can thiệp vào cuộc sống hay lựa chọn của con cái.
Những năm đầu thập niên 90, lựa chọn nghề nghiệp và cuộc sống của tôi và em trai đều khá khác thường so với xã hội lúc đó. Nhưng bố mẹ chưa từng lấy những quan điểm truyền thống để ngăn cản.
Bây giờ bà cũng không hề can thiệp vào việc học và hướng đi của các cháu. Thậm chí bà chưa bao giờ giống nhiều người lớn tuổi khác là vừa bước vào nhà đã hỏi chuyện điểm số hay thi cử.
Bà luôn nói:
“Con cháu tự có phúc của con cháu. Con cái của các con thì các con chịu trách nhiệm. Bây giờ mẹ đã không còn hiểu rõ những điều mới mẻ của xã hội nữa, hiểu biết của mẹ cũng không thể cho các con những lời khuyên thật sự có giá trị. Khi các con cần mẹ, mẹ sẽ cố gắng giúp. Khi các con không cần, mẹ chỉ cần sống tốt mỗi ngày của mình, không làm phiền các con là được.”
Tôi thực sự hiếm khi thấy một người già nào có suy nghĩ như mẹ.
Bà chủ động rút lui khỏi cuộc sống của con cái, nhưng lại trở thành mặt trời ấm áp mà con cháu luôn ngước nhìn, khiến tất cả chúng tôi đều muốn ở gần bà.
Ở bên bà không có áp lực, chỉ có sự ấm áp.

