• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Thế nào là một tuổi già an nhiên ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,029
Reaction score
0
Points
36
Thế nào là một tuổi già an nhiên ?

Mẹ tôi năm nay 82 tuổi. Từ khi bố qua đời cách đây 4 năm, bà vẫn kiên quyết sống một mình, việc gì tự làm được thì đều tự làm, không muốn dựa dẫm vào con cái.

Bà sắp xếp cuộc sống hằng ngày của mình rất có trật tự.
6h30 sáng bà thức dậy, tự làm bữa sáng, hầu như không mua đồ ăn ngoài. Ăn xong thì dọn dẹp nhà cửa. Nhà khá rộng nên bà tự lượng sức mà chia việc nhà ra từng ngày để làm.

Ngôi nhà này đã ở hơn 20 năm, nhưng gạch men trong bếp vẫn trắng như mới, máy hút mùi thì sáng bóng, chưa kể những chỗ khác trong nhà đều sạch sẽ tinh tươm.

Quét dọn xong, bà tưới hoa, đi chợ. Lúc rảnh thì đọc sách.
Bữa trưa bà tự nấu, tự ăn. Sau khi ăn xong, lúc nghỉ trưa bà chơi iPad khoảng 1 tiếng.
Mùa đông thì buổi chiều bà ra ngoài đi dạo, trò chuyện với những người quen trong khu; buổi sáng ở nhà đọc sách.
Mùa hè thì ngược lại: buổi sáng ra ngoài đi dạo khoảng 1 tiếng, buổi chiều ở nhà đọc sách.
Bữa tối bà ăn đơn giản và khá sớm. Khoảng 5-6 giờ thì bắt đầu xem tivi, theo dõi vài bộ phim truyền hình, và trước 9h30 là đi ngủ.

Bà thường nói: "Con người không nên lúc nào cũng nghĩ đến việc dựa vào người khác, phải tự làm cho mình mạnh mẽ".

Tôi sống xa nhà nhiều năm. Con của em trai sắp thi đại học, nên bình thường mỗi tuần em ấy chỉ ghé thăm mẹ một lần. Những sinh hoạt cơ bản hằng ngày của mẹ đều phải tự mình giải quyết.
Đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp, đi bệnh viện… thậm chí nhổ răng, bà cũng lặng lẽ tự đi nha khoa, không cần ai đi cùng. Điện nước gas bà đều tự xử lý. Có khi cơ quan cũ phát thẻ hay có việc gì cần làm, bà cũng tự đi tàu điện, xe buýt đến xử lý.

Tôi thường cảm thấy day dứt, muốn đón mẹ về ở cùng để tiện chăm sóc. Nhưng bà luôn từ chối. Bà nói: “Nếu mỗi ngày mẹ còn có việc để làm thì cơ thể và đầu óc mới giữ được khỏe mạnh. Nếu sống cùng các con, việc gì cũng không cần mẹ lo nữa, thì mẹ sẽ thoái hóa mất”.

Bà còn rất ham học hỏi.
Khi dùng điện thoại gặp chỗ không biết, bà sẽ ghi lại. Mỗi lần chúng tôi về nhà, bà lại nhờ chỉ cho, rồi cẩn thận ghi chép lại. Bà tuyệt đối không bao giờ nói kiểu: “Các con làm giúp mẹ đi”.
Bà thích đọc tạp chí “Nhân Vật”, và luôn thích chia sẻ với chúng tôi những điều bà rút ra từ việc đọc.
Bà còn cố ý rèn luyện trí nhớ: thường xuyên học thuộc thơ cổ, ghi nhớ số điện thoại…

Ngày trước khi còn đi làm, lại phải giúp chúng tôi trông con và chăm sóc bố, bà luôn nói mình là người học ít nhất trong nhà. Nhưng mấy năm nay, bà gần như đã đọc gần hết sách trên kệ nhà chúng tôi.
Nhìn một bà cụ như vậy, chúng tôi thật sự cảm thấy tự thấy mình còn thua xa.

Mẹ tôi còn rất giỏi trong cách đối nhân xử thế: bà không bao giờ can thiệp vào cuộc sống hay lựa chọn của con cái.
Những năm đầu thập niên 90, lựa chọn nghề nghiệp và cuộc sống của tôi và em trai đều khá khác thường so với xã hội lúc đó. Nhưng bố mẹ chưa từng lấy những quan điểm truyền thống để ngăn cản.
Bây giờ bà cũng không hề can thiệp vào việc học và hướng đi của các cháu. Thậm chí bà chưa bao giờ giống nhiều người lớn tuổi khác là vừa bước vào nhà đã hỏi chuyện điểm số hay thi cử.

Bà luôn nói:
“Con cháu tự có phúc của con cháu. Con cái của các con thì các con chịu trách nhiệm. Bây giờ mẹ đã không còn hiểu rõ những điều mới mẻ của xã hội nữa, hiểu biết của mẹ cũng không thể cho các con những lời khuyên thật sự có giá trị. Khi các con cần mẹ, mẹ sẽ cố gắng giúp. Khi các con không cần, mẹ chỉ cần sống tốt mỗi ngày của mình, không làm phiền các con là được.”

Tôi thực sự hiếm khi thấy một người già nào có suy nghĩ như mẹ.
Bà chủ động rút lui khỏi cuộc sống của con cái, nhưng lại trở thành mặt trời ấm áp mà con cháu luôn ngước nhìn, khiến tất cả chúng tôi đều muốn ở gần bà.

Ở bên bà không có áp lực, chỉ có sự ấm áp.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,029
Reaction score
0
Points
36
Tại sao nhiều người đến tuổi trung niên lại khó tìm thấy niềm vui?

1.
Tôi ở bệnh viện chăm sóc người thân suốt hai tuần. Nghe và thấy quá nhiều, trò chuyện cùng các y tá.

Tôi biết được một vài bệnh nhân lớn tuổi, bao gồm cả những người trẻ đang hấp hối, hối tiếc lớn nhất của họ đều giống nhau một cách kỳ lạ, và rất đơn giản.

Không có những câu chuyện vĩ đại, họ không cảm thán rằng mình đã từng không học hành tử tế, không làm việc chăm chỉ, hay bỏ lỡ tình yêu hay hôn nhân gì cả. Hối tiếc nhiều hơn là chưa đi được nơi này nơi kia du lịch, chưa được ăn món gì đó ngon, chưa đối xử tốt với bản thân hơn một chút, chưa để bản thân vui vẻ hơn một chút.

Nguyện vọng lớn nhất là sau khi khỏi bệnh, nhất định phải ra ngoài đi đây đi đó, ăn thật ngon, không sống một cuộc đời bị xiềng xích nữa.

Đáng tiếc là cuối cùng họ còn không bước ra khỏi được cánh cửa phòng ICU.

Đời người, cái hư ảo lớn nhất chính là có những ảo tưởng không thực tế về tương lai của chính mình, từ đó không ngừng bỏ lỡ niềm vui trước mắt.

Dừng bước trước vực thẳm, quay đầu không bao giờ là muộn. Điều đầu tiên người trung niên nên học, chính là nuông chiều chính mình.

2.
Tôi từng đọc được một câu “Người đến tuổi trung niên, người ta sống tiếp được chẳng qua là nhờ bấu víu vào chút ký ức ít ỏi còn sót lại thôi”

Nếu cả thời thanh xuân bạn chỉ toàn làm những việc mình không thích, thì cái giá phải trả chính là đây.
Lúc trẻ thích đi đây đi đó, nhưng vì muốn tiết kiệm mà cả đời chẳng bước chân ra khỏi lũy tre làng.
Lúc trẻ thích tốc độ, nhưng vì thực dụng mà chọn mua một chiếc xe cũ kỹ, chạy tạm bợ suốt cả mười năm trời.
Lúc trẻ mê chơi game, nhưng vì mải miết lao đầu vào kiếm sống mà từ năm 25 tuổi đã chẳng còn biết đến cái máy tính là gì.

Để rồi đến năm 40 tuổi, có một người vợ lải nhải không ngừng, hai đứa con nheo nhóc chờ ăn, cha mẹ già 70 tuổi, một vị sếp luôn đe dọa sa thải bất cứ lúc nào, và khoản nợ nhà treo lơ lửng suốt nhiều năm sau đó nữa.

Giờ bạn lại hỏi tôi tại sao người trung niên không biết vui vẻ?
Mọi thứ vốn dĩ có thể làm bạn hạnh phúc thì chính tay bạn đã gạt bỏ hết cả rồi, giờ còn mong cầu vui vẻ sao?

3.
Có vài nguyên nhân thế này:
Cơ thể đi xuống: Sức lực không còn dồi dào như thời trẻ, thỉnh thoảng lại có bệnh mãn tính (đau cổ vai gáy, đau thắt lưng), thường xuyên ở trạng thái khó chịu, chất lượng cuộc sống giảm sút.

Ngưỡng cảm thụ niềm vui tăng cao: Ví dụ ăn uống chơi bời, du lịch... đều đã trải nghiệm quá nhiều lần dẫn đến không còn cảm giác. Xem phim cũng vậy, xem nhiều rồi thấy đề tài nào cũng tương tự, không còn bất ngờ.

Trải đời nhiều, nghĩ nhiều: Hiểu rõ nhiều sự thật, cảm thấy cuộc đời rất vô vị.

Mọi thứ tốt đẹp nhất trong đời đều đã trở thành quá khứ. Cảm giác cuộc sống đang ở nửa sau của đường parabol.

Áp lực kinh tế và cạnh tranh: Trên có già dưới có trẻ, mỗi ngày thở thôi cũng không kịp, nói gì đến cảm nhận niềm vui.

4.
Ông Trời ban đầu đã tính toán hết rồi, thời ăn lông ở lỗ thì chưa đầy 30 tuổi là con người ta đã xong một kiếp. Khổ nỗi cái loài này cứ thích làm trái ý Trời, cứ cố chấp kéo dài tuổi thọ lên tới bảy tám mươi năm.

Cái game này chỉ thiết kế chơi đến 30 tuổi thôi, vì bao nhiêu tinh hoa, từ ăn chơi nhảy múa đến yêu đương hưởng thụ thì tầm đó là trải nghiệm đủ cả rồi. Sau cột mốc ấy, “nhà phát hành” chẳng hề tung ra thêm bất kỳ bản cập nhật hay phần chơi mở rộng nào nữa.

Thế nên, mấy thứ như khủng hoảng trung niên, gánh nặng gia đình, lao đầu kiếm tiền tỷ, rồi thì ly hôn, ngoại tình, tranh giành gia sản... chẳng qua đều là những phần chơi phụ do con người tự bày ra để giết thời gian cho bớt trống rỗng, trong lúc chờ cái thân xác này mục rữa mà thôi.

Niềm vui của tuổi trung niên, suy cho cùng chính là việc học cách chấp nhận rằng “Miếng kẹo cao su này đã nhạt rồi”. Đừng kỳ vọng gì nhiều nữa. Nếu vô tình còn thấy một chút vị ngọt nào, thì cũng đáng để tối nay tự xuống bếp nấu một món ngon để ăn mừng.

5.
Tôi thì ngược lại, năm 35 tuổi này tôi thực sự rất vui.
Năm ngoái ly hôn, trút bỏ được gánh nặng về một người vợ nợ tiền app và cắm sừng mình, tâm trạng chưa bao giờ thoải mái hơn.

Tôi giảm cân thần tốc, mua xe mới, hẹn hò với những người trẻ hơn, đi du lịch khắp nơi và học nấu ăn, học nhiếp ảnh.

Tổng kết lại là: Giải tỏa trách nhiệm, tận hưởng hiện tại.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom