Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…
Đó là câu nói ví von trong tình yêu khi hai người mặc dù không đến được với nhau nhưng đều để lại những kỷ niệm rất đẹp mang nhiều tiếc nuối, hoặc cho bản thân, hoặc cho người khác.
Chữ “dang dở” nghe tưởng chuyện dở nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại là chuyện vui. Bởi cái cảm giác ấy còn hàm chứa thứ cảm giác thôi thúc con người ta hoàn thiện, tìm kiếm và hoài bão cho một sự không dang dở.
Để nhọc công tìm kiếm nguyên nhân, lý do tạo ra sự dang dở đã từng là gì.
Mình đã sai ở đâu?
Có điều gì không nên làm mà đã làm?
Điều gì nên làm nhưng đã không làm?
Bản thân mình chính là gốc rễ của mọi vấn đề xoay quanh.
Ngôn từ nào cũng có vẻ đẹp của riêng nó, vì vốn dĩ đẹp hay không đẹp thường được đánh giá dựa trên quan điểm, trải nghiệm, vốn sống cá nhân.
Chúng ta thường nhìn mọi thứ không dựa trên bản chất của chính nó, mà dựa trên cách chúng ta nghĩ về nó.
Khi lăng kính cuộc sống rộng mở; tâm ta cũng rộng mở, có thể dễ dàng đồng cảm, chấp nhận mọi vấn đề xảy ra.
Quá trình tu học đòi hỏi sự tỉnh thức của người tu tập để nhìn nhận mọi sự đang diễn ra xung quanh mình.
Sống là tu sửa.
Đó là câu nói ví von trong tình yêu khi hai người mặc dù không đến được với nhau nhưng đều để lại những kỷ niệm rất đẹp mang nhiều tiếc nuối, hoặc cho bản thân, hoặc cho người khác.
Chữ “dang dở” nghe tưởng chuyện dở nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại là chuyện vui. Bởi cái cảm giác ấy còn hàm chứa thứ cảm giác thôi thúc con người ta hoàn thiện, tìm kiếm và hoài bão cho một sự không dang dở.
Để nhọc công tìm kiếm nguyên nhân, lý do tạo ra sự dang dở đã từng là gì.
Mình đã sai ở đâu?
Có điều gì không nên làm mà đã làm?
Điều gì nên làm nhưng đã không làm?
Bản thân mình chính là gốc rễ của mọi vấn đề xoay quanh.
Ngôn từ nào cũng có vẻ đẹp của riêng nó, vì vốn dĩ đẹp hay không đẹp thường được đánh giá dựa trên quan điểm, trải nghiệm, vốn sống cá nhân.
Chúng ta thường nhìn mọi thứ không dựa trên bản chất của chính nó, mà dựa trên cách chúng ta nghĩ về nó.
Khi lăng kính cuộc sống rộng mở; tâm ta cũng rộng mở, có thể dễ dàng đồng cảm, chấp nhận mọi vấn đề xảy ra.
Quá trình tu học đòi hỏi sự tỉnh thức của người tu tập để nhìn nhận mọi sự đang diễn ra xung quanh mình.
Sống là tu sửa.
Last edited by a moderator:

