Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 194
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Tôi vẫn luôn tự hỏi;
Từ một đứa trẻ ham chơi, tôi bắt đầu tự giác học tập.
Từ việc phải có người nhắc nhở, tôi đã tự ý thức.
Từ việc suy nghĩ ngắn hạn, đến có trách nhiệm cho tương lai.
Vậy có nghĩa là, sẽ tốt hơn khi cuộc sống này bắt nguồn từ sự thấu hiểu, tình nguyện và tự giác.
Ngày bé, thấy bố mẹ vác cuốc ra vườn, anh chị tôi sẽ đều đi làm. Không phải vì bố mẹ bắt phải làm, mà vì muốn công việc nhanh hoàn tất, giảm tải bớt khối lượng công việc cho người mình yêu quý.
Khi nhà tôi làm sân, 9h đêm tôi vẫn cầm búa đập nền phồng hết cả tay. Vì lúc đó tôi nghĩ, hôm nay mình cố thêm ít nào, mai bố mẹ giảm bớt công việc đi ít đó.
Trường học, chúng ta quan tâm vào điểm số để đánh giá bọn trẻ. Tuy nhiên, chúng ta cũng từng đã là chúng. Chúng ta hiểu được giá trị của từng môn học, sự thực tế và ứng dụng.
Vậy trường đời, ai đánh giá chúng ta? Quản lý? Sếp? Đồng lương? Động lực khiến chúng ta tốt lên có phải là niềm say mê công việc?
Tôi tự hỏi, chẳng ai bắt tôi phải thức khuya, mày mò tìm tòi kiến giải cho sự nghiệp giáo dục mà tôi theo đuổi. Tôi tự hỏi, mọi thứ lẽ ra đều nên bắt nguồn từ trái tim.
Và chúng ta sẽ luôn là những người hạnh phúc, say mê với sự phát triển của chính mình.
Từ một đứa trẻ ham chơi, tôi bắt đầu tự giác học tập.
Từ việc phải có người nhắc nhở, tôi đã tự ý thức.
Từ việc suy nghĩ ngắn hạn, đến có trách nhiệm cho tương lai.
Vậy có nghĩa là, sẽ tốt hơn khi cuộc sống này bắt nguồn từ sự thấu hiểu, tình nguyện và tự giác.
Ngày bé, thấy bố mẹ vác cuốc ra vườn, anh chị tôi sẽ đều đi làm. Không phải vì bố mẹ bắt phải làm, mà vì muốn công việc nhanh hoàn tất, giảm tải bớt khối lượng công việc cho người mình yêu quý.
Khi nhà tôi làm sân, 9h đêm tôi vẫn cầm búa đập nền phồng hết cả tay. Vì lúc đó tôi nghĩ, hôm nay mình cố thêm ít nào, mai bố mẹ giảm bớt công việc đi ít đó.
Trường học, chúng ta quan tâm vào điểm số để đánh giá bọn trẻ. Tuy nhiên, chúng ta cũng từng đã là chúng. Chúng ta hiểu được giá trị của từng môn học, sự thực tế và ứng dụng.
Vậy trường đời, ai đánh giá chúng ta? Quản lý? Sếp? Đồng lương? Động lực khiến chúng ta tốt lên có phải là niềm say mê công việc?
Tôi tự hỏi, chẳng ai bắt tôi phải thức khuya, mày mò tìm tòi kiến giải cho sự nghiệp giáo dục mà tôi theo đuổi. Tôi tự hỏi, mọi thứ lẽ ra đều nên bắt nguồn từ trái tim.
Và chúng ta sẽ luôn là những người hạnh phúc, say mê với sự phát triển của chính mình.
Last edited by a moderator:

