• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Trải nghiệm kinh hoàng nhất mà bạn từng gặp phải là gì?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
3,910
Reaction score
0
Points
36
Trải nghiệm kinh hoàng nhất mà bạn từng gặp phải là gì?

Về câu hỏi này thì tôi có quá nhiều điều để nói. Để tôi lể lại một chuyện mà chính tôi bây giờ nghĩ lại vẫn còn thấy khiếp vía. Năm đó tôi học đại học năm ba, đang thực tập tại một thành phố xa lạ, tôi thuê một căn hộ ở tầng 6 của một khu tập thể cũ, chỗ đó không có thang máy.

Sát vách phòng tôi là một người đàn ông ngoài ba mươi, đeo kính, trông rất thư sinh, nhã nhặn. Thỉnh thoảng chạm mặt ở hành lang, hai bên vẫn gật đầu chào hỏi. Anh ta nuôi một con mèo mướp vàng béo múp, nó hay ngồi sưởi nắng ngoài hành lang.

Sự việc xảy ra vào một tối thứ Tư. Lúc tôi tăng ca về đến nhà thì đã gần 11 giờ đêm, tắm rửa xong xuôi đang định đi ngủ thì bỗng tôi nghe tiếng gõ cửa. Tiếng gõ rất nhẹ, có nhịp điệu: ba tiếng, ngưng vài giây, rồi lại ba tiếng. Nhìn qua mắt mèo, tôi thấy anh hàng xóm. Vẻ mặt anh ta có vẻ lo lắng, giơ màn hình điện thoại cho tôi xem mấy chữ: "Hình như con mèo nhà tôi có vấn đề gì đó, bạn sang xem hộ tôi được không? Tôi có một thân một mình nên không dám động vào nó."

Tôi hơi chần chừ nhưng rồi vẫn mở cửa. Vì tôi thực sự thích mèo, vả lại bình thường anh ta trông cũng rất đàng hoàng. Cấu trúc phòng anh ta giống hệt phòng tôi. Lúc tôi sang thì con mèo đang rúc dưới gầm giường, run rẩy thật. Khi tôi đang cúi rạp xuống đất để dỗ dành con mèo, tôi bỗng nghe thấy một tiếng "cạch" khô khốc vang lên sau lưng.

Quay đầu lại, tôi thấy anh ta đã chốt chặt cửa phòng. Ngay khoảnh khắc đó, toàn bộ tóc gáy của tôi dựng đứng hết cả lên. Không phải vì sợ, mà là bởi thể tôi đã nhận ra có điều gì đó bất thường trước cả khi não bộ tôi kịp phản ứng. Tiếng “cạch” khô khốc đó như một cú giáng mạnh, làm đứt phăng sợi dây bình tĩnh cuối cùng trong tâm trí tôi.

Tôi đứng dậy, mặt vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng tay đã bắt đầu run lẩy bẩy. Anh ta đứng chặn ở cửa, lưng tựa vào cánh cửa, vẫn với vẻ thư sinh đó, khẽ đẩy gọng kính rồi nói: "Tóc em thơm quá." Lúc nói câu này, giọng điệu anh ta vẫn y hệt như lúc chào hỏi tôi ở hành lang hằng ngày.

Não tôi bắt đầu hoạt động điên cuồng. Điện thoại nằm trong túi áo ngủ, nhưng không thể lấy ra ngay trước mặt hắn. Cửa sổ ở tầng 6, nhảy xuống là coi như tôi tự tìm đường t ự s á t. Lối thoát duy nhất là cửa chính thì đã bị hắn chặn lại. Rồi tôi nghe thấy chính mình thốt ra một câu mà đến giờ lúc nghĩ lại tôi vẫn thấy thần kỳ: "Được, thế để em về lấy cái cần câu mèo, chắc là nó muốn chơi thôi."

Hắn hơi sững người một chút, có lẽ không ngờ tôi lại phản ứng như vậy. Chính vào lúc không phẩy mấy giây ngắn ngủi khi hắn đang đờ người ra, tôi lao thẳng về phía cửa sổ. Không phải để n h ả y xuống, mà là để kéo toạc rèm cửa ra rồi đẩy cửa sổ mở hết cỡ.

Tôi đang ở tầng 6, phía bên dưới là con phố nhỏ vẫn còn người qua lại. Tôi hít một hơi thật sâu, dùng hết sức bình sinh hét lớn ra ngoài cửa sổ bằng âm lượng mà có lẽ cả tòa nhà đều nghe thấy: "Cháy rồi! Tầng 6 cháy rồi! Mau gọi 119 đi!"

Tôi không kêu “Cứu với”. Bởi khi kêu cứu thì người ta còn ngại liên lụy, nhưng một khi đã hô “Cháy nhà” thì ai nấy đều phải tháo chạy giữ thân.

Hắn rõ ràng không lường trước được chiêu này. Gương mặt từ vẻ thư sinh bỗng biến thành một thái độ mà tôi chưa từng thấy, môi hắn run rẩy. Bên dưới đã có tiếng người vọng lên: "Tầng mấy? Tầng mấy cháy?". Ở hành lang cũng bắt đầu vang lên tiếng mở cửa, tiếng bước chân chạy rầm rập.

Hắn nhìn tôi một cái, cái ánh mắt mà cả đời này tôi không bao giờ quên được. Không phải phẫn nộ, cũng không phải sợ hãi, mà là một ánh mắt tính toán thiệt hơn đầy bình tĩnh. Giống như đang làm một bài toán: nếu tiếp tục thì cái giá phải trả là bao nhiêu, và bỏ chạy thì cái giá sẽ như thế nào, cái nào hời hơn. Chỉ khoảng vài giây sau, hắn mở cửa rồi bỏ chạy mất hút. Tôi nghe tiếng bước chân hắn chạy thục mạng từ tầng 6 xuống dưới, giữa chừng hình như còn va phải ai đó.

Lúc đó chân tôi mới chính thức rụng rời. Thực sự là nhũn ra. Cả người tôi trượt dọc theo bức tường rồi ngồi bệt xuống sàn, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy. Không phải run vì lạnh, mà là run từ trong xương tủy run ra. Răng tôi đánh vào nhau cầm cập, ngón tay co quắp, nước mắt cứ thế trào ra không báo trước.

Sau đó cảnh sát đến, quản lý tòa nhà và chủ nhà cũng đến. Người đàn ông đó không bao giờ quay lại nữa. Đồ đạc trong phòng không kịp chuyển đi, con mèo cũng bỏ lại. Con mèo mướp đó sau này được chị bên quản lý tòa nhà nhận nuôi, giờ nó còn béo hơn cả hồi trước.

Nghĩ lại chuyện đêm đó, nếu tôi phản ứng chậm một chút, hoặc nếu tôi hét "Cứu với" thay vì "Cháy rồi", có lẽ kết quả đã hoàn toàn khác. Chuyện đã qua vài năm, nhưng đến giờ tôi vẫn giữ một thói quen: tối đến có ai gõ cửa, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là nhìn qua mắt mèo, mà là nắm chặt điện thoại trong tay trước đã.

Đây không phải là câu chuyện anh hùng gì cả, chỉ là bản năng sinh tồn của một người bình thường khi bị dồn vào đường cùng mà thôi. Khoảnh khắc tiếng "cạch" vang lên, đó chính là giây phút kịch tính nhất đời tôi. Không, phải gọi là k i n h h o à n g nhất mới đúng!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom