- Joined
- 20/7/24
- Bài viết
- 3,965
- Reaction score
- 0
- Points
- 36
Trải nghiệm xấu hổ nhất mà bạn từng gặp là gì?
Tôi chân thành khuyên mọi người: Làm người là phải dứt khoát, không được lề mề. Có rắm là phải thả, có nỗi buồn là phải xả ngay! Vì cứ cố nhịn là hậu quả khó lường lắm.
Hôm đó sắp đến giờ tan tầm thì bụng tôi bắt đầu biểu tình. Nhưng tôi tự nhủ phải giữ vững giới hạn đạo đức, vì nghĩ bụng sắp tan làm đến nơi rồi, tôi phải giữ chút tự trọng, không thể để sếp coi tôi là hạng nhân viên chuyên đi vệ sinh để trốn việc được, nên quyết định về nhà mới giải quyết. Dù sao công ty cũng gần nhà tôi, đường xá lại thoáng.
Cố nhịn một lúc thì hết giờ, tôi vội vã lao về. Lúc chờ thang máy thì có một cậu nhóc tiểu học vừa tan trường đi vào cùng. Chẳng biết là tôi xui hay thằng bé xui, đang lên đến tầng 8 thì thang máy kêu "khục khục" hai tiếng, rung lắc dữ dội rồi rơi hẫng xuống một cái, đèn tắt ngóm, cả hai chúng tôi kẹt cứng giữa chừng.
Thế là tôi và cậu nhóc bị nhốt trong bóng tối. Người ta bảo họa vô đơn chí, đúng lúc này điện thoại tôi lại hết pin. Hai chú cháu cứ thế im lặng chờ cứu hộ. Bụng tôi thì cứ quặn lên từng hồi, tôi đành phải cắn răng chịu đựng.
Bỗng nhiên, thang máy rung mạnh một cái. Hình ảnh thang rơi tự do xẹt qua não, tôi vội kéo cậu nhóc lại, bảo nó áp lưng vào thành thang, khuỵu gối xuống (kiến thức thoát khỏi nguy hiểm trên mạng đấy). Ai mà ngờ, chính cái động tác nửa đứng nửa ngồi này đã phá vỡ đê điều. Làm tôi... phọt luôn ra quần.
Yên lặng. Tịch mịch.
Lúc này cậu nhóc lên tiếng: "Chú ơi chú đừng sợ, không sao đâu. Cô giáo con bảo sự cố thang máy hiếm khi xảy ra lắm, chú đừng sợ."
Thằng bé bắt đầu an ủi ngược lại tôi vì nó tưởng tôi... sợ đến mức vãi cả ra quần. Khoảnh khắc đó tôi ngượng đến mức da đầu tê dại, mà càng ngượng thì càng không kiểm soát được, tôi lại phun tiếp. Bụng tôi kêu "rột rột", không khí bắt đầu tràn ngập một mùi khó tả.
Thằng bé im lặng vài giây rồi run rẩy nói: "Chú ơi chú đừng ra nữa, con sợ lắm."
Pụp pụp pụp... Tôi bắt đầu buông xuôi luôn rồi.
Thằng bé nghe thấy tiếng động thì oà lên khóc: "Chú ơi có phải chúng mình sắp c h ế t không? Có phải cô giáo lừa con không? Huhu... Chú đừng ra nữa mà, con sợ lắm... Chú ơi, hình như con sắp c h ế t rồi, mùi nồng nặc quá, con không thở nổi nữa..."
Ngay lúc tôi định an ủi nó thì cửa thang máy hé mở, ánh sáng rọi vào. Đội cứu hộ đến rồi! Thang máy kẹt lửng lơ, tôi phải nâng thằng bé ra trước rồi mình mới leo ra sau.
Vừa bò ra ngoài, tôi thấy một đám đông đang vây quanh. Ai nấy đều có biểu cảm kỳ quái, người thì che mũi, người thì né ra xa. Chỉ có bà của cậu nhóc là đang gào khóc, mắng nhiếc ban quản lý tòa nhà không bảo trì thang máy, hại cháu bà sợ đến mức... ị ra quần.
"Bà ơi không phải con, con không sợ tí nào hết, là chú này cơ!" - Thằng bé vừa lau nước mắt vừa chỉ thẳng vào tôi.
Tất cả ánh mắt dồn về phía tôi như ánh đèn sân khấu. Giây phút đó, tôi chỉ muốn nhảy ngược lại vào cái thang máy kia cho rồi.
Bạn tưởng thế là hết rồi ư?
Sáng hôm sau, tôi lấy lại tinh thần đi bộ đi làm. Tiện tay mua tờ báo buổi sáng, đập vào mắt là cái tiêu đề trang đầu: "Thang máy khu chung cư XX hỏng hóc lâu ngày, một người đàn ông bị nhốt đến mức sợ vãi cả ra quần".
Kèm theo đó là bức ảnh tôi vừa bò ra khỏi thang máy với dáng vẻ lúng túng, hai tay giữ khư khư cái quần, bên cạnh là lời chú thích của cậu nhóc: "Chú ơi đừng ra nữa, con sợ lắm".
Lúc này tôi mới biết hôm qua thực sự có ánh đèn flash của phóng viên. Từ ngày đó, tôi trở thành người đàn ông nhát gan nhất khu phố. Mỗi lần thấy cậu nhóc kia là trong đầu tôi lại vang lên câu nói ám ảnh đó.
Nhưng chuyện đời không ai ngờ được. Nhờ sức ép dư luận từ vụ vãi cả quần của tôi mà ban quản lý đã lắp thang máy mới xịn xò, các yêu cầu khác của cư dân cũng được giải quyết hết. Tôi bỗng dưng trở thành người hùng đấu tranh vì quyền lợi cư dân.
Tôi chân thành khuyên mọi người: Làm người là phải dứt khoát, không được lề mề. Có rắm là phải thả, có nỗi buồn là phải xả ngay! Vì cứ cố nhịn là hậu quả khó lường lắm.
Hôm đó sắp đến giờ tan tầm thì bụng tôi bắt đầu biểu tình. Nhưng tôi tự nhủ phải giữ vững giới hạn đạo đức, vì nghĩ bụng sắp tan làm đến nơi rồi, tôi phải giữ chút tự trọng, không thể để sếp coi tôi là hạng nhân viên chuyên đi vệ sinh để trốn việc được, nên quyết định về nhà mới giải quyết. Dù sao công ty cũng gần nhà tôi, đường xá lại thoáng.
Cố nhịn một lúc thì hết giờ, tôi vội vã lao về. Lúc chờ thang máy thì có một cậu nhóc tiểu học vừa tan trường đi vào cùng. Chẳng biết là tôi xui hay thằng bé xui, đang lên đến tầng 8 thì thang máy kêu "khục khục" hai tiếng, rung lắc dữ dội rồi rơi hẫng xuống một cái, đèn tắt ngóm, cả hai chúng tôi kẹt cứng giữa chừng.
Thế là tôi và cậu nhóc bị nhốt trong bóng tối. Người ta bảo họa vô đơn chí, đúng lúc này điện thoại tôi lại hết pin. Hai chú cháu cứ thế im lặng chờ cứu hộ. Bụng tôi thì cứ quặn lên từng hồi, tôi đành phải cắn răng chịu đựng.
Bỗng nhiên, thang máy rung mạnh một cái. Hình ảnh thang rơi tự do xẹt qua não, tôi vội kéo cậu nhóc lại, bảo nó áp lưng vào thành thang, khuỵu gối xuống (kiến thức thoát khỏi nguy hiểm trên mạng đấy). Ai mà ngờ, chính cái động tác nửa đứng nửa ngồi này đã phá vỡ đê điều. Làm tôi... phọt luôn ra quần.
Yên lặng. Tịch mịch.
Lúc này cậu nhóc lên tiếng: "Chú ơi chú đừng sợ, không sao đâu. Cô giáo con bảo sự cố thang máy hiếm khi xảy ra lắm, chú đừng sợ."
Thằng bé bắt đầu an ủi ngược lại tôi vì nó tưởng tôi... sợ đến mức vãi cả ra quần. Khoảnh khắc đó tôi ngượng đến mức da đầu tê dại, mà càng ngượng thì càng không kiểm soát được, tôi lại phun tiếp. Bụng tôi kêu "rột rột", không khí bắt đầu tràn ngập một mùi khó tả.
Thằng bé im lặng vài giây rồi run rẩy nói: "Chú ơi chú đừng ra nữa, con sợ lắm."
Pụp pụp pụp... Tôi bắt đầu buông xuôi luôn rồi.
Thằng bé nghe thấy tiếng động thì oà lên khóc: "Chú ơi có phải chúng mình sắp c h ế t không? Có phải cô giáo lừa con không? Huhu... Chú đừng ra nữa mà, con sợ lắm... Chú ơi, hình như con sắp c h ế t rồi, mùi nồng nặc quá, con không thở nổi nữa..."
Ngay lúc tôi định an ủi nó thì cửa thang máy hé mở, ánh sáng rọi vào. Đội cứu hộ đến rồi! Thang máy kẹt lửng lơ, tôi phải nâng thằng bé ra trước rồi mình mới leo ra sau.
Vừa bò ra ngoài, tôi thấy một đám đông đang vây quanh. Ai nấy đều có biểu cảm kỳ quái, người thì che mũi, người thì né ra xa. Chỉ có bà của cậu nhóc là đang gào khóc, mắng nhiếc ban quản lý tòa nhà không bảo trì thang máy, hại cháu bà sợ đến mức... ị ra quần.
"Bà ơi không phải con, con không sợ tí nào hết, là chú này cơ!" - Thằng bé vừa lau nước mắt vừa chỉ thẳng vào tôi.
Tất cả ánh mắt dồn về phía tôi như ánh đèn sân khấu. Giây phút đó, tôi chỉ muốn nhảy ngược lại vào cái thang máy kia cho rồi.
Bạn tưởng thế là hết rồi ư?
Sáng hôm sau, tôi lấy lại tinh thần đi bộ đi làm. Tiện tay mua tờ báo buổi sáng, đập vào mắt là cái tiêu đề trang đầu: "Thang máy khu chung cư XX hỏng hóc lâu ngày, một người đàn ông bị nhốt đến mức sợ vãi cả ra quần".
Kèm theo đó là bức ảnh tôi vừa bò ra khỏi thang máy với dáng vẻ lúng túng, hai tay giữ khư khư cái quần, bên cạnh là lời chú thích của cậu nhóc: "Chú ơi đừng ra nữa, con sợ lắm".
Lúc này tôi mới biết hôm qua thực sự có ánh đèn flash của phóng viên. Từ ngày đó, tôi trở thành người đàn ông nhát gan nhất khu phố. Mỗi lần thấy cậu nhóc kia là trong đầu tôi lại vang lên câu nói ám ảnh đó.
Nhưng chuyện đời không ai ngờ được. Nhờ sức ép dư luận từ vụ vãi cả quần của tôi mà ban quản lý đã lắp thang máy mới xịn xò, các yêu cầu khác của cư dân cũng được giải quyết hết. Tôi bỗng dưng trở thành người hùng đấu tranh vì quyền lợi cư dân.

