• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Trẻ con thời nay "chín" sớm đến mức nào ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,000
Reaction score
0
Points
36
Trẻ con thời nay "chín" sớm đến mức nào ?

1.
Tôi muốn mua xe mô tô.
Cả nhà phản đối, chỉ có đứa cháu (con của chị gái) là đồng ý.

Sau đó chị tôi hỏi nó, tại sao lại tán thành việc cậu mua mô tô.
Nó nói "Mọi người đều phản đối rồi, thêm một đứa phản đối như con cũng chẳng để làm gì. Nếu con đồng ý, tuy cũng chẳng có tác dụng gì, nhưng trong lòng cậu sẽ thấy dễ chịu, sau này cậu chẳng phải sẽ tốt với con hơn sao?"

Lúc đó nó mới học lớp 3. 😂

2.
Năm ngoái đi công tác ở khách sạn, hơn 8 giờ sáng trả phòng, có một cặp trông chỉ tầm vừa đủ tuổi vị thành niên đang đợi sẵn ở quầy lễ tân.
Cậu thanh niên tự nhiên đưa tôi một điếu thuốc, thân mật gọi một tiếng "Anh trai", rồi vào thẳng vấn đề "Dù sao anh cũng không ở nữa, đừng trả phòng vội, để em với em gái lên mây mưa một lát, đến trưa em giúp anh trả phòng là được."

Sống đến chừng này tuổi lần đầu thấy một thành phần bất hảo đưa ra yêu cầu vô lý thế này. Tôi tò mò không biết nữ hiệp nào có thể thành đôi với cậu ta, bèn quay sang nhìn cô "em gái". Đồ bó sát chân váy ngắn, khắp người hình xăm rồng phượng lòe loẹt, nhuộm tóc vàng, dáng người ngồn ngộn (đặc biệt là vòng một), quần áo vừa mỏng vừa chật, đường nét nhìn rõ mồn một.

Tôi từ chối. Kết quả cậu thanh niên tinh mắt, chắc thấy tôi vừa liếc nhìn vòng một của cô "em gái", suy nghĩ vài giây rồi lập tức đổi sang một phương án "lỗ vốn" hơn "Anh ơi, hay là thế này, anh cứ lên mây mưa với em gái em một lát, nghỉ ngơi xong anh cứ đi việc của anh, rồi em lên sau” -))))

3.
Con gái tôi 9 tuổi, tôi và chồng không đẻ đứa thứ hai, con gái cũng rất bài xích việc có em. Đợt trước tôi ăn béo lên mấy cân, mỡ dồn hết vào bụng, con gái bỗng nhiên nói với tôi "Mẹ à, mẹ già đầu rồi, con cũng không quản được mẹ nữa, nhưng nếu mẹ muốn đẻ đứa thứ hai, mẹ phải báo trước với con một tiếng."

Còn một lần đi đón nó tan học, tôi bị tụt đường huyết, bảo nó mua cho cốc trà sữa Mixue. Tôi bảo muốn uống cái loại khoai môn gì đó quên tên rồi, giá 20k. Nó mua về một cốc nước chanh, tôi hỏi sao lại là nước chanh, nó bảo "Bây giờ mẹ chủ yếu là giải quyết vấn đề tụt đường huyết, chuyện mà 10k có thể giải quyết được thì việc gì phải tiêu đến 20k."

4.
Có một cô bé 12 tuổi được mẹ đưa đến bệnh viện ph-átha-i. Bác sĩ hỏi nguyên nhân mang thai, hai mẹ con nói năng ấp úng không ra ngô ra khoai, bác sĩ bèn báo cảnh sát.

Các chú cảnh sát thông qua việc thẩm vấn cô bé, trải qua mấy lần trắc trở cuối cùng cũng tìm được người có quan hệ với cô bé: Một thanh niên 20 tuổi.

Cô bé nói mình tự nguyện, nhưng do cô bé chưa đủ 14 tuổi, chàng trai vẫn cấu thành tội hấp dim.

Sau khi chàng trai thừa nhận mối quan hệ với cô bé, anh ta bị tạm giam hình sự. Theo quy trình pháp luật, anh ta còn phải làm giám định quan hệ cha con với cái thai đã phá bỏ kia.

Kết quả giám định: Đứa trẻ không phải là của anh ta.

5.
Bố: Con trai à, con 13 tuổi rồi, về vấn đề giới tính, bố phải thảo luận với con một chút.
- Vâng, về phương diện nam nữ có chỗ nào bố không hiểu cứ việc hỏi con!

6.
Bạn cảm thấy trẻ con nhà mình chín sớm, là vì chúng còn nhỏ. Đợi đến khi bạn cho rằng chúng đã trưởng thành, bạn sẽ thấy chúng thực ra ngây ngô đến đáng sợ.

7.
Từng gặp một đứa sinh năm 2004, không cho xem bụng, bảo là bụng mình xấu.
Tôi nói có phải em từng sinh con rồi không, cô ấy lẳng lặng gật đầu. Tôi hỏi con bao nhiêu tuổi rồi, cô ấy nói 6 tuổi....
Tôi thề là...

Mà cô ấy trông thật sự rất xinh đẹp.

8.
Ở khu chung cư, thường xuyên gặp một cô bé cầm dây nhảy xuống lầu tập thể dục trong thang máy. Hai chú cháu thỉnh thoảng có nói chuyện vài câu.

Có hôm, vợ tôi về nhà, hỏi tôi có gặp cô bé nhảy dây nào không.

Tôi bảo "Có chứ, chú cháu còn nói chuyện nữa, cô bé đó cao lắm, phải tầm 1m67 ấy. Trông xinh xắn, mỗi tội nói năng hơi ngây ngô."

Vợ tôi nhìn tôi, nén cười "Anh đoán xem con bé bao nhiêu tuổi?"
"Chắc lớp 11 hoặc lớp 12 gì đó." Tôi nhớ lại rồi đáp.

Ha ha, vợ tôi cười phá lên "Nó học lớp 5 tiểu học đấy."

9.
Tôi có một cậu em họ, năm nay mới học lớp 4.

Có lần, nó sang nhà tôi chơi và mượn điện thoại của tôi chơi game. Một lúc sau, tôi thấy nó không chơi nữa mà đang lướt ứng dụng hẹn hò (kiểu tinder) của tôi. Tôi định mắng nó thì nó giơ màn hình ra, chỉ vào một cô gái rất xinh đẹp và hỏi "Anh, anh có thích chị này không?"

Tôi thuận miệng đáp "Thích chứ, nhưng người ta xinh thế này, chắc chẳng thèm để ý đến anh đâu."

Thế là nó bắt đầu thao tác trên điện thoại của tôi. Nó không nhắn tin kiểu "Chào em" hay "Làm quen nhé" như thông thường. Nó vào xem kỹ các bài đăng trong vòng bạn bè của cô gái đó, rồi quay sang nói với tôi bằng giọng cực kỳ bình thản "Anh nhìn này, chị này hay đăng ảnh đi ăn đồ Nhật, chụp ảnh check-in ở triển lãm nghệ thuật, nhưng điện thoại lại dùng mẫu từ 2 năm trước, túi xách cũng là dòng cơ bản nhất. Điều này chứng tỏ chị ấy thích hư vinh nhưng điều kiện kinh tế thực tế không quá dư dả."

Tôi còn chưa kịp phản ứng gì, nó đã nhắn một tin cho cô gái kia. "Anh vừa đi xem buổi triển lãm của [tên một nghệ sĩ ít người biết] về, thấy phong cách của họ rất giống với gu thẩm mỹ trong ảnh của em. Nếu em thích, lần tới anh tặng em cặp vé mời nội bộ."

Cô gái kia phản hồi gần như ngay lập tức, thái độ cực kỳ nhiệt tình.

Tôi đờ người ra hỏi nó "Làm sao em biết mấy thứ này? Với lại anh lấy đâu ra vé mời?"

Thằng nhóc lớp 4 nhìn tôi bằng nửa con mắt, khinh khỉnh bảo “Anh cứ lên mạng kiếm mấy cái ảnh triển lãm na ná thế rồi gửi cho chị ấy, cứ bảo là anh bận đột xuất không đi được nên tặng lại vé cho đỡ phí. Thế là chị ấy tự nhiên thấy mắc nợ anh một ân tình. Lúc đó anh chỉ việc mở lời mời đi ăn, đố mà từ chối được. Còn vé á? Lên mạng mà đặt, thiếu gì, phút mốt là có chứ gì đâu!”

Nó trả lại điện thoại cho tôi rồi chốt hạ một câu “Anh ạ, tán gái không phải là đuổi theo người ta, mà là tạo ra một vùng không gian để người ta tự bước vào. Anh cứ thật thà thế này thì ế đến già thôi."

Lúc đó, tôi cảm thấy như phí hết 20 năm cuộc đời của mình rồi.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,000
Reaction score
0
Points
36
Có những lời nói, hành động ngây thơ nào của trẻ con từng khiến bạn bất ngờ?

1.
Cháu gái tôi lúc ba tuổi đang chơi cát trong công viên, con bé đã tốn bao nhiêu công sức mới xây được một tòa lâu đài.
Kết quả là có một cậu nhóc tầm một hai tuổi ở đâu loạng choạng đi tới, vì tò mò nên đã vồ lấy làm sập tòa lâu đài.

Cháu tôi giận lắm, liền chất vấn cậu nhóc kia: "Sao em lại đẩy đổ lâu đài của chị!".
Đứa bé còn quá nhỏ, chắc chắn không cố ý, cũng không biết nói nhiều, chỉ đứng đờ ra nhìn cháu tôi.

Đáng trách nhất là mẹ của cậu nhóc, đã không trông con cẩn thận thì thôi, lúc này đến một lời xin lỗi cũng không có, lại còn thản nhiên nói: "Ôi dào, của em của chị gì chứ, đây là nơi công cộng, ai mà chẳng chơi được."

Bố tôi đứng gần đó thấy cháu gái rượu chịu uất ức, định bụng vào nói lại vài câu, ai ngờ cháu tôi chẳng hề sợ hãi, quay ngoắt lại quát cậu nhóc kia: "Em nghe thấy chưa? Mẹ em bảo rồi, cát ở đây ai cũng chơi được, thế sao em lại đẩy lâu đài của chị không cho chị chơi!"

2.
Ở khoảng sân trống trong khu chung cư, mấy đứa trẻ dựng một cái lưới đơn sơ để đánh cầu lông, một phụ huynh đứng bên cạnh chỉ đạo: "Đánh cầu ra sau lưng nó, điều qua trái qua phải, rồi đập cầu đi!".

Đứa nhỏ cứ phớt lờ ông ấy mà tự đánh theo ý mình, mãi sau không chịu nổi nữa mới nói: "Đánh thắng có phải là việc quan trọng nhất lúc này đâu ạ? Việc quan trọng nhất bây giờ là phải có người tiếp tục chơi với con cơ."

3.
Con gái tôi chơi vòng quay ngựa gỗ ở khu vui chơi trẻ em, nó thích nhất con ngựa màu hồng nhưng chỗ đó đã có một cậu bé ngồi rồi.

Lúc đầu con bé ra thương lượng với cậu nhóc xem có thể nhường con ngựa đó cho nó không. Cậu bé không đồng ý, bảo con tôi chọn màu khác đi.

Con gái chạy lại phía tôi, tôi cứ ngỡ nó định bảo tôi ra mặt giúp, ai dè nó lại bảo tôi mua cho hai cây xúc chỉ nướng.
Tôi cứ tưởng hai mẹ con mỗi người một cây, kết quả là nó cầm hai cây xúc xích chạy vù lại chỗ ngựa gỗ, đưa cho cậu bé một cây và ngỏ ý muốn làm bạn.

Cậu bé mải ăn xúc xích nên đã nhường con ngựa hồng cho con gái tôi, còn mình thì chọn một con màu khác.
Mẹ cậu bé thấy con gái tôi mời con bà ăn xúc xích, cũng mua hai cây, mỗi đứa một cây, hai đứa làm bạn chơi với nhau cả buổi chiều.

4.
Trong bếp đang xào nấu, tôi gọi theo thói quen: "Vợ ơi lại nếm thử xem vừa vị chưa này".
Gọi mấy tiếng liền, thằng con trai ba tuổi đang chơi xếp hình ở phòng khách chẳng thèm ngẩng đầu lên, thong dong đáp một câu: "Vợ bố đi làm rồi, không có nhà đâu."

5.
Tôi lướt thấy đoạn này trên mxh. Một blogger khiếm thị dắt theo chó dẫn đường tương tác với một bé gái.
Cô bé hỏi: "Chú chó này bao nhiêu tuổi rồi ạ?".
Blogger đáp: "8 tuổi rồi cháu ạ!".
Cô bé thốt lên: "Nhỏ quá ạ, còn nhỏ hơn cả cháu nữa!".
Blogger nói: "Không nhỏ đâu cháu, vài năm nữa là nó không còn ở đây nữa rồi."
Cô bé hồn nhiên hỏi: "Đến lúc đó thì mắt của chú sẽ khỏi đúng không ạ?"

6.
Đợi con ngủ say, tôi và vợ ra phòng khách nhâm nhi chút rượu, lúc hai vợ chồng đang chạm ly thắm thiết thì đứa con thối nhà tôi đột nhiên phi từ trong phòng ra gào lên: "Hai người có phải lại đang lén lút yêu đương sau lưng con không hả!"

7.
Mẹ ơi, nếu mẹ và bố ly hôn thì mẹ chọn ở với con hay ở với bố?

8.
Con gái tôi còn một tháng nữa là tròn 5 tuổi, hai bố con chơi oẳn tù tì.
Chơi được một lúc, con bé bảo: "Bố ơi, lát nữa bố ra cái kéo, con ra cái bao nhé".
Tôi thầm nghĩ, thế chẳng phải con sẽ thua sao.

Sau đó, cả hai chúng tôi cùng đồng thanh ra cái búa.

9.
Năm tôi 25 tuổi, tôi ngồi xem con trai đồng nghiệp làm bài tập về nhà, cậu bé mới 7 tuổi.
Đó là bài toán cộng trừ hai chữ số. Câu cuối cùng trong bài tập là điền vào hai chỗ trống: "Năm nay em ___ tuổi, 37 năm sau, em ___ tuổi."

Thấy cậu bé điền số 7 vào chỗ trống thứ nhất, rồi gần như không cần suy nghĩ đã điền ngay số 44 vào chỗ trống thứ hai.

Tôi bèn hỏi: "Năm nay chú 25 tuổi, 37 năm sau chú bao nhiêu tuổi nhỉ?".
Cậu bé suy nghĩ khoảng 2 giây rồi đọc số: "62 ạ."
"Thế bố cháu năm nay 49 tuổi, 37 năm sau bác ấy bao nhiêu tuổi?". Tôi hỏi tiếp.
Cậu bé cũng chỉ mất 2 giây: "86 ạ."

Tôi vừa kinh ngạc vừa muốn thử thách thêm một câu ngoài chương trình học, bèn hỏi: "Thế ông nội chú năm nay 76 tuổi, 37 năm sau ông bao nhiêu tuổi rồi?".

Không biết có phải là ảo giác không, nhưng ánh mắt vốn đang nhìn thẳng trong veo của cậu bé bỗng thoáng hiện lên một chút thương xót: "Chú cũng đừng buồn quá, con người ai rồi cũng phải ch–ết mà."
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom