Lyn_Hoàng
Member
- Joined
- 27/8/24
- Bài viết
- 193
- Reaction score
- 2
- Points
- 18
Xem tranh của Bonnard xong tôi cứ ngẩn ngơ, ngơ ngẩn bởi những vẻ đẹp đời thường phải chăng mình đã lỡ bỏ quên.
Tác giả tranh, bức tranh, hay người bình tranh đã đưa tôi trải qua bao cung bậc cảm xúc hiện thực ấy?
Câu trả lời xin phép được bỏ ngỏ để dành cho những người xem tranh và đọc sách cùng đưa ra.
Nói về Bonnard, ông gần như sống cả đời người để theo đuổi vẻ đẹp của nhân loại nói riêng và vạn vật nói chung. Mọi hình ảnh, đường nét như đang kể lại câu chuyện hoà hợp trong mọi sự.
Vẻ đẹp của tạo hoá, vẻ đẹp mà Đấng Sáng Tạo ban tặng cho chúng ta, đó vốn là câu hỏi suốt cả năm nay của tôi, rằng mọi thứ đều được vũ trụ sắp xếp một cách không thể nào hài hoà hơn, tuyệt mỹ hơn.
Đầu năm khi dạo chơi ở vườn nhà, nhìn cây cối sinh trưởng, tôi không khỏi tò mò trước sự kỳ diệu của cây dứa, cây mít, cây xoài, quả dừa... Tại sao lại có sự kỳ diệu đặc biệt ấy, tại sao nước trong trái dừa ngọt lịm, màu sắc trái dứa từ cam đến vàng như thể được ai tô điểm pha màu một cách tinh tế; đến cả những cây hoa trước nhà cũng mặc cho mình một bộ cánh độc nhất với những sắc màu đa dạng như thể hiện cá tính của chính chúng trong buổi “diễn thời trang” mà thiên nhiên ban tặng. Và cha mẹ tôi chính là “nhà thiết kế” ra khu vườn tuyệt vời ấy!
Tranh của Bonnard đưa tôi đi từ mơ hồ đến hiện thực, đưa tôi từ cái chưa biết đến hiểu rõ và trân trọng những điều tưởng chừng là hiển nhiên đến cảm xúc của mỗi khoảnh khắc vô giá trong cuộc đời.
Tôi vẫn là con người ấy, nhưng chợt khựng lại, với một trái tim mới, một nhịp đập mới. Nếu miêu tả bằng ngôn ngữ thì khoảnh khắc này có thể được gọi là “giác ngộ” - cho những điều giản đơn, tầm thường nhưng hết sức phi thường!
Tác giả tranh, bức tranh, hay người bình tranh đã đưa tôi trải qua bao cung bậc cảm xúc hiện thực ấy?
Câu trả lời xin phép được bỏ ngỏ để dành cho những người xem tranh và đọc sách cùng đưa ra.
Nói về Bonnard, ông gần như sống cả đời người để theo đuổi vẻ đẹp của nhân loại nói riêng và vạn vật nói chung. Mọi hình ảnh, đường nét như đang kể lại câu chuyện hoà hợp trong mọi sự.
Vẻ đẹp của tạo hoá, vẻ đẹp mà Đấng Sáng Tạo ban tặng cho chúng ta, đó vốn là câu hỏi suốt cả năm nay của tôi, rằng mọi thứ đều được vũ trụ sắp xếp một cách không thể nào hài hoà hơn, tuyệt mỹ hơn.
Đầu năm khi dạo chơi ở vườn nhà, nhìn cây cối sinh trưởng, tôi không khỏi tò mò trước sự kỳ diệu của cây dứa, cây mít, cây xoài, quả dừa... Tại sao lại có sự kỳ diệu đặc biệt ấy, tại sao nước trong trái dừa ngọt lịm, màu sắc trái dứa từ cam đến vàng như thể được ai tô điểm pha màu một cách tinh tế; đến cả những cây hoa trước nhà cũng mặc cho mình một bộ cánh độc nhất với những sắc màu đa dạng như thể hiện cá tính của chính chúng trong buổi “diễn thời trang” mà thiên nhiên ban tặng. Và cha mẹ tôi chính là “nhà thiết kế” ra khu vườn tuyệt vời ấy!
Tranh của Bonnard đưa tôi đi từ mơ hồ đến hiện thực, đưa tôi từ cái chưa biết đến hiểu rõ và trân trọng những điều tưởng chừng là hiển nhiên đến cảm xúc của mỗi khoảnh khắc vô giá trong cuộc đời.
Tôi vẫn là con người ấy, nhưng chợt khựng lại, với một trái tim mới, một nhịp đập mới. Nếu miêu tả bằng ngôn ngữ thì khoảnh khắc này có thể được gọi là “giác ngộ” - cho những điều giản đơn, tầm thường nhưng hết sức phi thường!
Last edited by a moderator:

