• KIDS GARAGE SALE | WHEN: Sat & Sun, Aug 29-30, 8:30 AM - 3:00 PM | WHERE: Ponita Cafe, 198B Nguyen Van Huong, Thao Dien

Vì sao càng lớn càng cảm thấy một năm trôi qua càng nhanh?

Series 
  • Thread starter Thread starter BuddyUp
  • Start date Start date
  • Replies 0
  • Views 45

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,595
Reaction score
0
Points
36
Vì sao càng lớn càng cảm thấy một năm trôi qua càng nhanh?

Lúc nhỏ cứ mong mau chóng trưởng thành, đến khi lớn rồi mới thấy thời gian trôi vùn vụt. Có câu nói: "Năm thì sợ Trung Thu, tháng thì sợ giữa tháng, còn tuần thì sợ thứ Tư."

1.
Xin chia sẻ với mọi người một góc nhìn về thời gian không quá phổ biến: nếu một người có "thuộc tính NPC" càng mạnh thì tốc độ trôi qua của thời gian trong cảm nhận chủ quan của họ sẽ càng nhanh. Việc bạn cảm thấy thời gian trôi ngày càng nhanh thật ra không có mối quan hệ tất yếu với việc tuổi tác tăng lên, mà liên quan nhiều hơn đến việc thuộc tính NPC của bạn quá mạnh.

Rất nhiều người lầm tưởng rằng vì mình lớn tuổi hơn, khả năng cảm nhận thời gian có vấn đề nên mới thấy thời gian trôi nhanh hơn. Thực ra không hẳn là như vậy. Tuổi tác tăng lên là một chuyện, nhưng quan trọng hơn là cách chúng ta đang sống có vấn đề, càng sống càng giống một NPC.

Trước hết, hãy nói xem người có thuộc tính NPC mạnh thường có những đặc điểm gì. Chẳng hạn như mỗi ngày bạn đều đi trên cùng một con đường, nói những lời xã giao rập khuôn, làm những bảng báo cáo giống hệt nhau, trong mắt bạn thì đó gọi là cuộc sống có quy luật, nhưng trong logic cốt lõi của não bộ, đó gọi là đang chạy theo kịch bản có sẵn.

Bạn không hề có quyền kiểm soát cuộc sống của chính mình, bạn chỉ đang bị chiếc đồng hồ xã hội thúc đẩy về phía trước, giống như một nhân vật làm nền trong trò chơi, xuất hiện tại một địa điểm cố định vào một thời điểm cố định và nói những lời thoại cố định mỗi ngày.

Đối với những người có thuộc tính NPC mạnh, não bộ sẽ tự động lọc bỏ những tình tiết lặp đi lặp lại ấy. Vì thế, bị động và tuần hoàn chính là bản chất trong cách sống của họ. Những người như vậy thường có mức độ tham gia vào thế giới khá thấp, hơn nữa vì giới hạn trong tư duy, não bộ chỉ ghi nhớ những tình tiết chính, chứ không ghi nhớ những vòng lặp hằng ngày.

Chúng ta vẫn thường nói, đời người chẳng qua cũng chỉ có hơn 30 nghìn ngày.

Khi bạn còn là một đứa trẻ, thế giới này luôn tươi mới, lần đầu tiên bắt ve sầu, lần đầu tiên bị điểm kém, lần đầu tiên thầm thương trộm nhớ một ai đó, chính những cột mốc cảm xúc dày đặc này đã kéo dài ký ức của bạn ra. Khi đó cuộc sống của bạn thật sống động, bạn dùng các giác quan của mình để đo lường thế giới.

Nhưng bạn càng trưởng thành thì những điều mới mẻ lại càng ít đi, năng lực tự nhận thức của bạn bắt đầu thoái hóa nghiêm trọng. Thế giới của người trưởng thành thực ra phần lớn đều là sự lặp lại, rập khuôn theo khuôn mẫu, sống trong các thuật toán và quy tắc giống như một NPC.

Mà đối với não bộ, để tiết kiệm năng lượng, nó sẽ tự động bỏ qua những ký ức lặp đi lặp lại này, nén tất cả những ngày tháng không có gì mới mẻ thành một điểm duy nhất, vậy thì thời gian sao có thể không nhanh cho được?

Phải biết rằng, sự tầm thường lặp đi lặp lại không thể giữ chân được thời gian. Nếu thuộc tính NPC của bạn càng mạnh, thời gian trôi đi sẽ càng tàn nhẫn.

Muốn khiến thời gian chậm lại, sống trong hiện tại và giành lại quyền làm chủ cuộc đời mình, dưới đây là ba điều để tham khảo:
- Điều thứ nhất, chính là tự tay tạo ra lỗi hệ thống (bug). Điều mà người có thuộc tính NPC mạnh sợ nhất chính là cuộc sống xảy ra biến cố. Nhưng nếu muốn chống lại việc thời gian trôi quá nhanh, bạn phải làm điều ngược lại.

Khi bạn định theo thói quen cầm điện thoại lên lướt hay gọi đồ ăn mang về, thì hãy cố tình không làm vậy. Hãy bất ngờ chọn một con đường hoàn toàn xa lạ để về nhà, hoặc đột nhiên học một ngôn ngữ cực kỳ khó. Hãy nắm lấy cảm giác hỗn loạn mà não bộ chưa kịp thích ứng nhất để tạo ra sự xung kích. Những "lỗi hệ thống" bất ngờ như vậy sẽ ép não bộ thoát khỏi chế độ lái tự động và kéo thanh thời gian dài ra.

- Điều thứ hai, cần phải xây dựng tư duy nhân vật chính. Người có thuộc tính NPC mạnh thì ký ức thường mờ nhạt, vì họ luôn tồn tại với vai trò nhân vật phụ trong câu chuyện của người khác. Cho nên trong quá trình đối diện với thời gian, bạn phải giành lại sự chú ý.

Đừng mãi nhìn người khác sống như thế nào, đừng mãi chỉ làm khán giả. Ngay cả khi cãi nhau bạn cũng phải là người khơi mào chứ không phải là người chịu đựng. Bạn phải đi bươn chải, phải sáng tạo và phải để lại dấu ấn.

- Điều thứ ba, hãy biết dùng tính ngẫu nhiên để chống lại thuật toán. Những người có thuộc tính NPC mạnh chỉ biết cúi đầu trước những quy tắc đã định sẵn.

Hãy luôn nhớ rằng, chống lại cảm giác thời gian trôi quá nhanh về bản chất chính là cuộc đấu giữa bạn với kịch bản cuộc đời đã được sắp đặt sẵn. Trong cuộc đấu ấy, sự không chắc chắn mới là bằng chứng duy nhất chứng minh rằng bạn vẫn đang thật sự sống.

Nói chung, trong cuộc đời của những người bình thường như chúng ta sẽ có rất nhiều giai đoạn giống hệt nhau, nhạt nhẽo và vô vị.

Khi bạn cảm thấy thời gian trôi quá nhanh, không để lại điều gì đáng để hồi tưởng, hãy dừng lại và tự hỏi mình:
- Trong một năm qua, bản thân đã làm được những việc gì mới mẻ và thú vị chưa?
Nếu hoàn toàn không thể nhớ ra được điều gì, thì ở một mức độ nào đó, điều đó đồng nghĩa với việc bạn đã sống phí hoài một năm rồi đấy. Vì vậy, hãy chủ động tạo ra một chút khác biệt, thử thách bản thân với những điều mới, cố gắng huy động tối đa các giác quan của mình, buộc não bộ phải ghi lại từng chi tiết với cường độ cao. Khi đó, thời gian trong cảm nhận chủ quan của bạn sẽ được kéo dài ra và bạn sẽ thấy mình càng sống càng có động lực.

Tất cả chúng ta đều là lần đầu tiên được làm người. Chính bạn mới là nhân vật chính trong cuộc đời mình.

Bạn phải hiểu rõ kịch bản cuộc đời của chính bạn. Bạn không phải là phần tiếp theo của cha mẹ, cũng chẳng phải là ngoại truyện của con cái, càng không phải là phần phụ chương của bạn bè.

Đối với cuộc sống, chi bằng hãy mạnh dạn mạo hiểm thêm một chút. Dẫu sao thì cuối cùng bạn cũng sẽ mất đi nó thôi. Hãy sống cho hiện tại. Chúc mọi điều tốt lành.

2.
Bởi vì bạn ngày càng khó sống cho hiện tại.

Trẻ con bẩm sinh đều sống cho hiện tại, không có ý niệm về thời gian, cho nên thời gian trôi qua rất chậm. Nhưng càng lớn lên, càng bước vào xã hội và càng bị tiêm nhiễm nhiều, đầu óc của bạn lại càng trở nên mạnh mẽ, mà đầu óc chính là thứ sống trong thời gian.

Bạn đã chuyển từ trạng thái sống cho hiện tại, sống theo bản năng sang cách sống dùng đầu óc để suy tính, nên việc cảm thấy thời gian trôi nhanh là điều đương nhiên.

Nghĩa là, sự chú ý của bạn không bao giờ đặt ở hiện tại. Bạn luôn dùng đầu óc để suy trước tính sau, không nghĩ về quá khứ thì cũng nghĩ đến tương lai.

Hoặc là nghĩ xem những chuyện đã xảy ra phải rút kinh nghiệm thế nào, hoặc là nghĩ xem phải chuẩn bị trước cho tương lai ra sao. Khi bạn không ở hiện tại, bạn sẽ cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái đã hết một ngày, chớp mắt một cái đã qua một năm.

Đầu óc chính là nguyên nhân gây ra cảm giác về thời gian. Cảm giác về thời gian của bạn tích lũy càng nhiều, bạn càng cảm thấy thời gian trôi nhanh, và bạn sẽ già đi càng nhanh. Nếu muốn quay trở lại khoảng thời gian trôi rất chậm như hồi nhỏ cũng được thôi, hãy học cách sống cho hiện tại.

Phương pháp thiền Vipassana của Goenka cũng rất đáng để thử. Chỉ khi đầu óc lắng xuống, bạn mới có thể vượt ra khỏi cảm giác về thời gian.

Hãy làm một bài tập nhỏ. Không nghĩ ngợi bất cứ điều gì, nhắm mắt lại, chỉ quan sát hơi thở của mình và đừng can thiệp vào nó.

Hãy xem bạn có thể kiên trì được bao lâu? Chỉ một phút thôi cũng đã dài như cả năm, đúng không?

Lại thử đặt điện thoại xuống, không làm bất cứ việc gì cả, cứ ngồi yên đó. Xem bạn có thể kiên trì được mấy phút? Lúc này thời gian có còn nhanh nữa không? Nếu bạn nhanh chóng cảm thấy trống rỗng và vô vị, điều đó chứng tỏ bạn đã quen sống bằng đầu óc, dùng việc suy nghĩ lung tung, lướt điện thoại, chơi game, trò chuyện, cày phim để giết thời gian.

Thời gian đều bị bạn gi–ết ch–ết cả rồi thì đương nhiên sẽ trôi rất nhanh. Đó chẳng phải điều bạn mong muốn sao? Bởi vì bạn không thể ở yên trong hiện tại nên bạn mới dùng đủ mọi cách để tiêu hao sinh mạng của mình, rồi ngoảnh đầu lại lại oán trách thời gian trôi nhanh.

Thứ bạn thực sự cần, thứ bạn thực sự muốn, vĩnh viễn không nằm trong thời gian, vĩnh viễn không nằm ở quá khứ hay tương lai, mà chỉ ở hiện tại. Hãy học cách kéo mình trở lại. Đợi đến khi bạn quen rồi, bạn mới có thể cảm nhận được sự thỏa mãn đích thực.

Việc ngày càng không thể ở trong hiện tại là vì khi tuổi tác tăng lên, con người tích lũy ngày càng nhiều cảm xúc chưa được giải quyết, khiến họ trở nên bồn chồn mỗi khi ở trong hiện tại.

Bởi vì chỉ cần bạn dừng lại, những cảm xúc ấy sẽ tự động trồi lên để được giải tỏa, và khi đó bạn sẽ trực tiếp cảm nhận được chúng. Sự bồn chồn chính là biểu hiện của việc chống cự và kháng cự lại những trải nghiệm ấy.

Từ nhỏ bạn đã được dạy phải kìm nén cảm xúc, trốn tránh cảm xúc. Nhưng những gì đáng lẽ phải được trải nghiệm thì sẽ không tự biến mất, chúng chỉ bị dồn xuống tầng vô thức và tích tụ ngày càng nhiều. Cuối cùng, cơ thể bạn sẽ trở thành một chiếc thùng nén đầy những cảm xúc như buồn bã, sợ hãi, tức giận, lo âu...

Cho nên dừng lại ở hiện tại bạn chịu không nổi, vì cảm xúc sẽ trào ra ngoài. Bạn bắt buộc phải dùng những thứ khác để khỏa lấp nó: cày phim, lướt điện thoại, làm việc, xã giao, sở thích... cái gì cũng được, miễn là không phải đối diện với chính mình. Bởi vì điều đó quá khó chịu.

Muốn quay trở lại, việc đầu tiên cần học chính là không còn kháng cự lại bất kỳ trải nghiệm nào nữa. Cảm xúc chỉ thực sự biến mất vào ngay khoảnh khắc bạn trải nghiệm được nó. Bất kể là cảm xúc của ngày hôm qua hay của 100 năm trước. Trải nghiệm cảm xúc sợ hãi thì chính là sợ hãi, trải nghiệm cảm xúc tức giận thì chính là tức giận, trải nghiệm sự tuyệt vọng thì chính là tuyệt vọng... Vì vậy con người mới sợ hãi chúng đến thế.

Nhưng chúng chỉ là cọp giấy mà thôi, ngoài việc dọa người ra thì chẳng là cái thá gì cả. Sống cho hiện tại, đó chính là tu tập, là trò chơi dành cho những người dũng cảm. Đây là điều đơn giản nhất nhưng cũng khó nhất, đồng thời cũng là cách duy nhất để thật sự sống.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom