• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Vì sao nhiều người "ăn nhờ ở đậu" nhà người khác, vẫn lấy oán báo ân ?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,029
Reaction score
0
Points
36
Vì sao nhiều người "ăn nhờ ở đậu" nhà người khác, vẫn lấy oán báo ân ?

1.
Tôi nhớ đến em họ mình. Sau khi lên cấp hai, con bé bắt đầu lớn, nhưng bố mẹ nó vốn trọng nam khinh nữ nên cứ vờ như không thấy. Tôi bèn đem quần áo, giày dép cũ của mình tặng cho con bé.

Tặng suốt một năm trời, thế rồi một ngày con bé quay sang mắ–ng ch–ửi tôi thậm tệ. Nó bảo vì tôi cứ tặng đồ cũ nên bố mẹ nó chẳng bao giờ mua đồ mới cho nó nữa.

Thế là tôi thôi không tặng nữa. Sau đó, con bé mặc một bộ đồng phục trường đến tận khi tốt nghiệp cấp ba. Chiếc áo phao màu hồng giặt đến bạc trắng, miếng mút lót bên trong áo ngực cũng giặt đến nát vụn, mùa đông vẫn đi đôi giày vải...

Nó cứ ngỡ nỗi uất ức của mình là do tôi gây ra, nhưng thực tế, mọi cay đắng đó đều đến từ cha mẹ nó.

Giống như những đứa trẻ phải sống nhờ nhà người khác, chúng cứ ngỡ mình khổ sở vì họ hàng, nhưng thực ra toàn bộ nỗi uất ức đó đều là do cha mẹ chúng gây ra.

2.
Bạn đại học của tôi kể một chuyện khiến tôi nhớ mãi.
Hồi cấp ba, vì nhà dì ruột ở gần trường, chỉ mất 5 phút đi bộ nên suốt 3 năm đó bạn tôi đều ăn ở tại nhà dì.

Điều đáng nói là suốt 3 năm ấy, gia đình bạn tôi không hề đưa một đồng xu nào.
Tại sao lại không đưa tiền?
Vì bố mẹ bạn tôi nghĩ rằng: Em gái ruột của mình, dì ruột của con, đều là người nhà cả, đưa tiền làm gì?
Một đứa con gái thì ăn đáng bao nhiêu, chẳng qua là thêm đôi đũa mà thôi.

Có hôm học thêm buổi tối về muộn, dì và chú vẫn để phần cơm cho bạn tôi. Vì biết bạn ấy thích ăn cay nên dì đã làm món nghêu xào cay, tôm nõn tỏi ớt và gà xào sả ớt.

Ăn xong, bạn tôi về phòng làm bài tập. Đang viết dở thì thấy khát nước nên bạn ra phòng khách lấy nước, nghe thấy tiếng động trong bếp, bạn nhẹ nhàng đi tới thì thấy qua khe cửa cảnh dì đang bóc tôm cho em họ, loại tôm luộc trắng bình thường thôi.

Trong lòng bạn tôi bỗng thấy vô cùng khó chịu vì em họ có tôm ăn mà mình không có, lại còn thấy dì và em họ phải lén lút ăn trong bếp để mình không nhìn thấy (từ "lén lút" là nguyên văn lời bạn tôi kể).

Bạn thấy đấy, dì nấu riêng cho bạn món nghêu xào cay, tôm tỏi ớt, gà cay thì bạn không nhớ; bạn ăn trắng mặc trơn ở nhà dì 3 năm không nhớ; bạn chiếm phòng của em họ khiến thằng bé đang học cấp hai phải ngủ giường xếp ngoài phòng khách bạn cũng không nhớ; bạn chỉ nhớ mỗi việc dì lén bóc tôm cho con trai trong bếp mà không cho mình ăn.

3.
Chị gái kể tôi nghe về một nữ đồng nghiệp, chuyện này thực sự rất đau lòng.
Chị ấy là giáo viên cấp ba, cô cháu gái đến ở nhờ suốt 3 năm đi học. Chị tận tâm chăm sóc, có đồ ngon vật lạ gì đều dành cho cháu một phần. Thế nhưng sau khi đỗ đại học, cô cháu gái không một lần quay lại thăm.

Một lần họp mặt gia đình, chị mời cháu thỉnh thoảng qua chơi, cô cháu gái bỗng đứng trước mặt tất cả họ hàng mà lớn tiếng: "Cháu không bao giờ thèm đến nhà bác nữa. Các bác chưa bao giờ đối xử chân thành với cháu cả. Bút điện tử của con gái bác giá 5 triệu, của cháu chỉ có 2 triệu. Bác thường xuyên mua váy cho chị ấy nhưng hiếm khi mua cho cháu! Chị ấy đỗ đại học bác mua máy tính 30 triệu, còn của cháu chỉ có 20 triệu!".

Chị đồng nghiệp nghe xong mà sững sờ, nước mắt tuôn rơi.

4.
Có lần tôi cùng người bạn đi ăn thịt lừa.

Khi bát canh thịt lừa bưng lên, anh bạn tôi chợt sững người, vẻ mặt buồn bã. Tôi không hiểu chuyện gì, anh mới kể: Cha mẹ anh ly hôn từ nhỏ, anh ở với cha. Cha anh phải bôn ba kiếm tiền, mang theo con thì vất vả nên gửi anh vào trường nội trú, kỳ nghỉ thì gửi sang nhà cô ruột và trả tiền sinh hoạt phí.

Vì từ nhỏ đã như vậy nên anh coi gia đình cô như người nhà, không hề cảm thấy mình là người ngoài. Anh vốn là kiểu người vô tư, ngay cả sau này khi anh có con, cô vẫn đến chăm sóc cháu giúp anh.

Chuyện xảy ra vào một kỳ nghỉ năm anh học cấp ba, chú mang về một ít thịt lừa. Tối đó cô làm món canh thịt lừa viên. Thời đó thịt lừa rất đắt và hiếm. Lần đầu được ăn, anh thấy ngon quá nên húp hết một bát rồi định đứng lên múc bát thứ hai. Nhưng cô đã cầm lấy bát của anh và bảo: "Phần còn lại để dành sáng mai uống".

Anh đi về phòng, một lúc sau quay ra thì thấy chị họ vẫn đang ngồi uống canh, cô còn liên tục hỏi chị có đủ không để cô múc thêm. Lúc đó anh mới hiểu ra, hóa ra cô sợ anh uống nhiều quá thì con gái cô không đủ ăn.

Sáng hôm sau tất nhiên chẳng còn bát canh nào vì chị họ đã uống hết sạch. Một bát canh thịt lừa viên mà anh nhớ đến tận bây giờ. Dù hiện tại quan hệ với nhà cô vẫn tốt, nhưng anh bảo mỗi khi ăn cơm anh không bao giờ dám ăn nhiều. Giờ điều kiện khá giả rồi, cô cũng chẳng tiếc gì một bát canh, nhưng hễ đến nhà cô là anh vẫn giữ thói quen chỉ ăn đúng một bát.

Tôi hỏi anh buồn vì điều gì, anh nói anh cũng không biết, có lẽ vào ngày đó anh mới nhận ra mình thực sự là người ngoài, hoặc có lẽ anh nhận ra tình yêu của cô dành cho anh chỉ dừng lại ở mức một bát canh mà thôi.

Anh nói với tôi: "Bố mình có đưa tiền sinh hoạt phí cho cô mà! Mình đâu có ăn không của nhà họ!".
Tôi đáp: "Nhưng có lẽ cậu không nghĩ tới, người ta là một gia đình, cậu là người thêm vào sau... có lẽ cũng gây cho họ không ít phiền hà".
Anh nghe xong chỉ nói một câu: "Mình cũng đâu có muốn ở nhờ nhà người khác, tại mẹ không nuôi, bố cũng chẳng thể đem mình theo... Mình cứ ngỡ chúng mình là người một nhà, vì mình ở với họ từ bé mà...".

Tôi chỉ nhớ lúc đó mình đã đẩy bát canh của mình sang cho anh và bảo giờ có thể uống thoải mái, không đủ tôi sẽ gọi thêm, anh ấy đã mỉm cười.

Sau này đều đã lập gia đình, thỉnh thoảng nhắc lại chuyện bát canh đó, anh tâm sự rằng khi có con rồi mới thấu hiểu cô mình cũng chẳng dễ dàng gì, thêm một miệng ăn đâu chỉ là thêm đôi đũa.

Chỉ là dù biết cô cũng không dễ dàng gì nhưng anh vẫn không sao quên được khoảnh khắc mình hăng hái đứng dậy định múc thêm bát nữa thì bị cô cầm lấy bát ngăn lại.

Bát canh đó lần đầu tiên khiến anh nhận ra mình là người ngoài, anh không phải con ruột của cô. Anh nhận ra mẹ tái hôn, bố không ở bên, bản thân thực sự không có một mái nhà đúng nghĩa. Nỗi đau đó mới là thứ khiến anh thực sự oán trách.

Thực tế, nhiều người lâm vào cảnh "ăn nhờ ở đậu" làm phiền người khác mà là hoàn cảnh ép buộc. Yêu cầu một đứa trẻ không được phàn nàn về môi trường sống, chỉ được phép chấp nhận và sau cùng là phải biết ơn, thì thật là quá khó.

Một đứa trẻ phải rời xa vùng an toàn của mình, bị buộc phải gửi gắm vào một nơi rõ ràng không phải nhà mình, dù không ai nhắc thì nó cũng tự biết đó không phải nhà nó.

Đứa trẻ ấy phải làm sao đây? Nó chỉ có thể nỗ lực để hòa nhập, nhưng trẻ con vẫn là trẻ con, chúng không phải người lớn. Sự trưởng thành và hiểu chuyện của người lớn đôi khi là do xã hội vùi dập mà thành, trẻ con cũng vậy.

Trong môi trường sống nhờ, giữa những va chạm và thích nghi không ngừng, nếu gia đình đó lộ ra dù chỉ một chút cảm xúc bài xích, thì thứ khắc sâu vào xương tủy đứa trẻ sau này sẽ không phải là lòng biết ơn, mà là cảm giác bất an.

Đó là bản năng của con người, chúng ta dễ ghi nhớ cái xấu hơn cái tốt, chú trọng cảm xúc của bản thân hơn là đứng vào góc độ của người khác, nên mới sinh ra bao nhiêu ân oán.

5.
Người Thượng Hải đều biết chuyện "con cái thanh niên tri thức về thành phố" đã tạo ra biết bao bi kịch.

Những học sinh trung học mười mấy tuổi đầu phải quay về sống trong nhà của cô dì chú bác xa lạ. Trong không gian sống chật hẹp đặc trưng của Thượng Hải, người ta phải chừa ra một chỗ cho người thân ở nhờ.

Tôi từng nghe một người "cô" gào lên trách cứ cháu gái mình: "Tôi đã nhường cho nó hẳn một căn phòng cơ đấy!". Đó là chưa kể những đứa trẻ phải kê giường ngủ ở gian áp mái hay gác xép tạm bợ.

Người thì nghèo, trong nhà mua được chút đồ ngon, ăn nhiều hay ăn ít cũng không được tự do. Tôi cũng từng nghe bà hàng xóm nói về đứa cháu ngoại của chồng: "Một bữa nó ăn sạch ba miếng sườn to đấy, ba miếng cơ! Một mình nó ăn hết sạch!".

Những người chú, người dì thấy mình quá oan ức: họ đã cố ngăn ra không gian quý báu để cháu có chỗ ngủ, nhường cả miếng ngon mình không nỡ ăn cho cháu, vậy mà chẳng nhận được lấy một lời tử tế.

Người cho ở cảm thấy mình thiệt thòi, người ở nhờ cũng thấy mình khổ, cha mẹ cũng thấy mình oan. Nghĩ rằng năm xưa nếu mình không đi "xuống nông thôn" thì người đi phải là anh chị em khác, vậy mà giờ đây họ lại đối xử bạc bẽo như vậy.

Cứ thế chung sống vài năm, nhiều người trở mặt thành thù, nhắc đến nhau là nghiến răng căm ghét. Giữ được mối quan hệ xã giao, lễ Tết ghé thăm nhau một chút đã được coi là kết cục viên mãn lắm rồi.

Một bi kịch không có lời giải.

6.
Những chuyện trong phần bình luận đã là gì mà gọi là ăn nhờ ở đậu.
Tôi sống ở nhà cô từ năm 4 tuổi đến năm 9 tuổi, nhưng tôi chưa bao giờ thấy mình là người ngoài. Sau này bố tôi tái hôn, tôi quay về ở với bố và có thêm một đứa em trai.

Tối hôm đó, sau bữa cơm gia đình có kho một nồi thịt thơm nức mũi, tôi cứ mãi không chịu đi ngủ vì muốn được ăn. Bố cứ thúc giục tôi đi ngủ, bảo không ngủ sớm mai không dậy đi học được.

Thế là tôi đi ngủ, trong lòng đầy mong đợi rằng sáng mai thức dậy sẽ được ăn thịt. Sáng hôm sau, nồi niêu bát đũa bẩn vẫn nằm trên bàn, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nói thêm một chút, em trai tôi lúc đó còn nhỏ, nó chưa ăn được thịt.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom