• READ A BOOK: Quý phụ huynh vào chuyên mục KHÓA HỌC/READ A BOOK để nhận link/pass ZOOM tham gia buổi học cho bé lúc 20:30 - 21:15 hằng ngày.

Vì sao tôi cố gắng sống kỷ luật nhưng làm mãi mà không được?

Q&A 

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,532
Reaction score
0
Points
36
Vì sao tôi cố gắng sống kỷ luật nhưng làm mãi mà không được?

Bạn có thể tự để ý, phần lớn phim truyền cảm hứng đều là phim về thể thao. Quyền anh, điền kinh, bơi lội, taekwondo, thể dục dụng cụ. Thường sẽ kể về một chàng trai bình thường, hoặc một người đàn ông trung niên sa sút, thông qua việc rèn luyện thân thể mà tìm lại hy vọng sống, thực hiện giá trị đời mình. Ví dụ như phim Rocky.

Khi bạn mở các ứng dụng video ngắn, những video khuyên bạn sống kỷ luật thường chiếu cảnh vài người đàn ông tập thể thao, kèm nền nhạc hào hùng.

Những bộ phim như vậy, đối với những người dưới 22 tuổi sẽ có tác dụng rất rõ rệt, nhất là với những người đang ôn thi, dù là thi đại học, thi công chức, thi cao học... Điểm giống nhau là trước mặt họ có một con đường rất rõ ràng và đúng đắn, ví dụ như rèn luyện thân thể, chăm chỉ làm bài. Kẻ địch cũng rất rõ: không luyện được, không đạt chuẩn, không đỗ, không thuộc bài. Kẻ địch giống như một bức tường cao lớn, vì lười biếng, vì thiếu kỷ luật mà bạn không thể đẩy đổ nó. Vì thế bạn phải tự kỷ luật. Học hành chăm chỉ, nỗ lực rèn luyện, con đường đúng đắn đã bày ra rõ ràng, chỉ xem bạn có kiên trì được hay không. Kẻ địch tuy mạnh, nhưng nó đứng sờ sờ trước mắt.

Nhưng sau khi bước vào xã hội, nhất là khi đã lớn tuổi hơn, lại sống chật vật, mơ hồ về phương hướng ở tầng lớp dưới, vấn đề của họ không phải bức tường quá dày, không phải kẻ địch quá mạnh, mà là không có kẻ địch, hay bức tường nào cả. Bạn đã mất tư cách chiến đấu, đứng giữa một khoảng trống mênh mông. Rút kiếm nhìn bốn phía mà lòng mờ mịt. Khi những kỳ thi và lựa chọn quan trọng nhất của đời người đã qua, nếu bạn vẫn chưa bước lên một quỹ đạo ổn định, thì rất khó tìm lại một chiến trường để liều mình. Trước mặt bạn không còn bức tường nào chờ bạn đẩy nữa.

Vì vậy tôi muốn nói rằng còn đang ôn thi là còn hạnh phúc. Vì khi đó ta có một kẻ địch rõ ràng. Chỉ cần học thuộc, làm bài, cảm giác tương lai còn hy vọng sẽ tự nhiên nảy sinh.

Từng có người nói rằng, phần lớn công việc thời nay là vô nghĩa. Ở các thành phố lớn, kế toán, chăm sóc khách hàng, lễ tân, nhân sự, vận hành... mỗi tháng nhận vài nghìn tiền lương, làm những việc vặt không giá trị, lại không có triển vọng phát triển. Đối mặt với giá nhà cao và chi phí sinh hoạt đắt đỏ, làm tốt việc trước mắt cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì đó là ngỏ cụt.

Lúc này nếu bạn còn bảo họ phải sống kỷ luật, phải tập gym, phải ngủ sớm dậy sớm, đọc thêm sách kinh điển, tận tâm làm tốt công việc của mình, tương lai sẽ tươi sáng, có khi họ chỉ muốn ché-m bạn. Cuộc sống hiện tại của họ vốn đã là một con đường không lối thoát, càng cố gắng sống, càng sai nhiều hơn. Vì thế họ thường chọn lười biếng, làm cho có, buông xuôi để tự cân bằng. Nhưng trong lòng lại có cảm giác tội lỗi mơ hồ, nên mới lên mạng hỏi: vì sao tôi muốn sống kỷ luật mà lại không kỷ luật được.

Vì sao muốn kỷ luật mà không làm được? Vì trước mặt không có con đường nào để nỗ lực. Không có kẻ địch rõ ràng để bạn tiêu diệt, không có bức tường để bạn đẩy. Rút kiếm nhìn bốn phía mà lòng mờ mịt.

Nói đơn giản hơn, đến một độ tuổi nào đó, nếu không kiếm được nhiều tiền thì coi như vô dụng. Tập gym, đọc sách, làm tốt việc trước mắt cũng vô ích, mỗi tháng vẫn chỉ vài nghìn, vẫn không có tương lai, vẫn không mua nổi nhà, vẫn lo âu, vẫn hoảng sợ, dù bề ngoài tỏ ra buông xuôi. Vì sợ hãi và lo âu nên lại càng không thể tập luyện, đọc sách, tu dưỡng bản thân. Còn khi đi học, chỉ cần thi tốt là đã cảm thấy tương lai có hy vọng.
Nói trắng ra, phần lớn người ở tầng lớp thấp không kỷ luật được vì họ không tìm ra một con đường chắc chắn đúng và có thể kiếm tiền. Không nghĩ ra cách, không tìm được lối đi, việc đang làm thực sự không kiếm được tiền. Thậm chí không biết kẻ địch ở đâu, thì kỷ luật thế nào, nỗ lực ra sao. Mà sau khi ra xã hội, tiêu chuẩn đánh giá lại là: không kiếm được tiền thì tất cả đều vô nghĩa, đều vô dụng, đều lãng phí thời gian.

Có lẽ sẽ có người cảm thấy mình vượt trội mà phản bác rằng: chẳng phải do họ trước kia không học hành tử tế, không vào trường danh tiếng, tự làm tự chịu sao? Chẳng phải vì họ cứ cố ở thành phố lớn, sao không về quê mua nhà? Tôi chỉ phân tích vì sao có người không kỷ luật được, tôi không trả lời những câu hỏi đó.

Bàn sơ về cách giải quyết:
Thứ nhất, đừng vội kỷ luật. Hãy dành thời gian để sắp xếp lại suy nghĩ. Nếu muốn có tương lai, muốn còn hy vọng, thì bước đầu tiên phải hỏi bản thân bạn cần gì? Phân tích thật kỹ càng, bình tĩnh lại mà suy nghĩ. Bạn muốn nghỉ việc để thi công chức, hay đổi việc, hay một hướng đi khác? Đừng vội. Tôi biết rất khó, vô cùng khó. Bạn có thể liệt kê trước những việc quan trọng và cấp bách nhất với mình hiện tại.

Thứ hai, từ bỏ tư duy tìm kiếm cảm giác “an toàn tuyệt đối” thời còn là học sinh: Đừng có mà đợi chờ phải có một con đường chắc chắn đúng rồi mới dám hành động. Đừng sợ, chọn sai thì sao? Tôi cứ chọn bừa đấy, tôi cứ đánh cược đấy. Dù sao cuối cùng ai cũng ch-ết. Ch-ết sau khi xông pha còn tốt hơn ch-ết trong lo âu và sợ hãi.

Thứ ba, giải phóng tư duy, giải phóng chính mình. Từ bỏ những khuôn mẫu và nhiệm vụ mà xã hội đã áp đặt. Không xe, không nhà, không bạn đời thì sao? Tôi không cần nữa, tôi cứ thế này, mặc kệ hết là được. Từ giờ tôi làm điều mình thích, miễn có cái ăn là được rồi. Khi đã thật sự buông bỏ, bạn sẽ không còn sợ hãi và lo âu nữa, trái lại bạn có thể tập trung vào cuộc sống hiện tại.

Cứ buông bỏ hết mấy thứ đó rồi thắp lên hy vọng mới thuộc về bạn. Dù tuần này chỉ học được một bài hát, viết xong một mẩu chuyện. Dù những thứ đó không mua được nhà, không kiếm được tiền, không cưới được vợ thì đã sao? Dù gì cũng không quan tâm tới nó nữa. Bỗng nhiên lòng sáng ra rồi có lại hy vọng.

Bạn sẽ nhận ra, những người mỗi ngày tập luyện, đọc sách, sống đủ đầy, kỷ luật và tốt đẹp, có một tiền đề: bản thân cuộc sống của họ đã có hy vọng. Hy vọng đi trước, kỷ luật theo sau. Hy vọng là nguyên nhân, kỷ luật là kết quả. Hãy tìm hy vọng của riêng bạn trước đã.
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 
Last edited:

BuddyUp

Administrator
Staff member
Joined
20/7/24
Bài viết
4,532
Reaction score
0
Points
36
Một người có thể kỷ luật tự giác cao đến mức nào?

1.
Theo quan sát cá nhân của tôi, nông dân là những người có tính kỷ luật tự giác cao nhất.

Họ thức dậy từ sớm tinh mơ mà chẳng cần đồng hồ báo thức, và miệt mài làm việc mà chẳng cần sự đốc thúc nào. Dầm mưa dãi nắng, mồ hôi thánh thót như mưa ruộng cày - điều đó đã trở thành thói quen trong cuộc sống của họ rồi!

Đa phần những người nông dân coi thường sự lười biếng: nếu ai đó biếng nhác lập tức sẽ bị nấu xói sau lưng. Họ thường thở dài khi nhìn vào thế hệ trẻ:
- Hỏng rồi, chẳng có chút tinh thần cần cù, bền bỉ nào! Đúng là bùn nhão chẳng thể trát tường mà!

Cha mẹ tôi đã ngừng làm nông nhiều năm trước, mà thói quen của họ vẫn y hệt như xưa. Họ đã biến tính tự kỷ luật thành thói quen ăn sâu vào máu thịt.

Mỗi lần tôi về quê ăn Tết, dù là trời đông buốt giá và chẳng có việc gì gấp cần làm, mà họ vẫn cứ dậy sớm và tất bật trong bếp. Đến 8h họ đã gọi tôi dậy ăn cơm, trong khi tôi còn chưa tỉnh giấc!

2.
Chị gái tôi là một người hết sức bình thường. Nửa đời chị đã từng bán rau ở chợ, từng trông trẻ, từng làm vô số việt lặt vặt dầm mưa dãi nắng để kiếm sống.

Ở tuổi 46, sạp hàng của chị bị thu hồi để nhường chỗ cho dự án tái định cư và chị mất kế sinh nhai. Cuộc sống của chị vô cùng chật vật, và cả năm trời qua chị thậm chí chẳng mua nổi cho mình một tấm áo manh quần.

Trong một lần qua tỉnh khác để chăm sóc một người họ hàng lớn tuổi, chị bắt gặp một người mưu sinh bằng nghề thư pháp.

Sau khi về nhà, chị quyết định đăng ký một lớp luyện thư pháp (loại dành cho trẻ em ấy). Chị là học viên lớn tuổi duy nhất trong lớp. Mãi sau này các giáo viên mới thú nhận với tôi rằng ban đầu họ đã nghĩ chị mất trí cơ!

Chị kiên trì học mỗi ngày, gần như không gián đoạn, ngay cả trong thời kỳ đại dịch.

Ở tuổi 51, chị đã thực sự vượt qua kỳ thi thư pháp cấp độ 7 và trở thành một giáo viên thư pháp thực thụ. Đó là một bước ngoặc cực kỳ đáng kinh ngạc!
Buddy Up - Tàng hoa cát các
 

Bình luận bằng Facebook

Top Bottom